Tiến vào lòng đất (2)

Nói chung, mỗi người đều có con đường riêng của mình, bọn họ chỉ tình cờ giao thoa chốc lát ở Lang Độc Hoang Nguyên.

- An tỷ tỷ bảo trọng, hy vọng chúng ta có thể có thêm chút duyên phận, tương lai nếu có thể tại sơn tự cổ miếu cách xa ngàn vạn dặm, khi cầu thần bái Phật, giữa khói nhang ánh nến, bỗng nhiên ngoảnh lại, tình cờ gặp nhau, khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, nhất định là sự trùng phùng tốt đẹp nhất của đời người. Đến lúc đó, chúng ta mỗi người một chén trà xanh, trước Phật tổ kể cho nhau nghe những chuyện xưa.

Lý Duy Nhất cáo từ rời đi, ra khỏi cửa thành phía tây, một mình hướng về phía ngọn đồi hoang vu nơi có Nham Vương Miếu, lao vào một chuyến hành trình chưa biết trước.

An Nhàn Tĩnh áo trắng phấp phới đứng trên tường thành nhìn theo bóng hắn khuất dạng ở đường chân trời, chuỗi tràng hạt trong tay ngừng gẩy, sau đó, bờ môi nàng thì thầm tụng niệm Bản Nguyện Kinh để tiêu trừ nghiệp chướng, gia tăng phúc báo.

...

Trận chiến ngày hôm qua khiến trên ngọn đồi hoang vu cao ba trăm trượng, đâu đâu cũng thấy dấu vết sụp đổ.

Khe nứt trên vách đá rộng lớn, các kiến trúc trên đỉnh núi hóa thành đống đổ nát.

Lý Duy Nhất mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ bên trong, khoác quan bào Châu Mục màu tím bên ngoài, không đội mũ quan, dùng ngọc quan buộc tóc, bước từng bước vững chãi theo bậc đá lên núi.

- Vù!

Gió thơm thoảng qua.

Thường Ngư Lộc mặc đạo bào trắng tay áo đen, trước ngực có ấn ký Thái Cực, búi tóc trên đỉnh đầu, hư không xuất hiện trên tảng đá khổng lồ màu xám tro cách đó mười trượng. Nàng thả ra cảm nhận, dò xét Túi Càn Khôn và những vật phẩm khác trên người Lý Duy Nhất.

Lại có một luồng pháp khí luồn vào trong cơ thể Lý Duy Nhất, dò xét Tổ Điền, Phong Phủ, khí hải.

Lý Duy Nhất không phản kháng hay chống đỡ, cho đến khi luồng pháp khí đó đi về phía Thần Khuyết, hắn mới thả ra lôi điện đánh tan nó, bức ra ngoài cơ thể.

Thường Ngư Lộc đã nhận được câu trả lời mong muốn, vì vậy không nổi giận, đôi mắt lóe lên tia sáng dị thường:

- Cũng may ngươi không tự cho là thông minh! Khứu giác và cảm nhận của Chu Hậu cực kỳ nhạy bén, nếu ngươi dẫn theo cường giả Bỉ Ngạn cảnh đi cùng, rất dễ xôi hỏng bỏng không.

Lý Duy Nhất bình tĩnh tự nhiên nói:

- Ma Phi nương nương điều tra ta rõ ràng rành mạch, chẳng có gì là bí mật, trong giới tu hành, có thể coi là một sự sỉ nhục như lột sạch quần áo. Hôm nay tu vi của ngươi vượt xa ta, vả lại ta có việc cầu ngươi, ta chấp nhận! Nhưng tương lai, nếu nương nương có việc cầu ta, ta có chỗ nào quá đáng, cũng mong nương nương lượng thứ.

Thường Ngư Lộc chau mày:

- Biết hiện tại có việc cầu người là tốt rồi.

- Vù!

Nàng vung tay áo mây, dùng pháp khí bao bọc lấy Lý Duy Nhất.

Lập tức, một cảm giác mất trọng lượng mạnh mẽ truyền tới.

Cảnh tượng xung quanh Lý Duy Nhất trở nên mờ mịt, chỉ cách chừng một trượng, bóng lưng kiều diễm của Thường Ngư Lộc vẫn hiển hiện rõ ràng. Phất trần trắng và mái tóc đen bay trong gió, truyền đến mùi gỗ đàn hương thanh khiết.

Lý Duy Nhất biết, bọn họ đang phóng đi nhanh chóng.

- Thảo nào Thiền Hải Quan Vụ lại coi trọng ngươi như vậy, không ngờ thực sự là võ tu thập tuyền. Ngươi không phải là truyền nhân Đạo Pháp của Ngọc Dao Tử đúng không?

Giọng nói của Thường Ngư Lộc từ phía trước truyền đến.

Lý Duy Nhất thầm giật mình, vị Ma Phi nương nương này cũng có chút đạo hạnh:

- Nương nương nhìn ra bằng cách nào?

Khí tràng Thường Ngư Lộc thu liễm, bằng giọng điệu chắc nịch:

- Ngươi là do nàng mang về nhỉ? Thời gian ngươi xuất hiện rất gần với thời gian nàng trở về. Để giữ một thiên chi kiêu tử như ngươi lại Lăng Tiêu Cung, nhất định là phải dùng thủ đoạn mới được. Hoàng Ngọc Dao trúng Lục Niệm Tâm Thần Chú, thân thể và tâm trí đều thoái hóa thành trẻ nhỏ, Thiền Hải Quan Vụ để nàng ở bên cạnh ngươi, ngươi còn không hiểu ý đồ trong đó sao?

Lý Duy Nhất thực sự nghi hoặc:

- Ý đồ gì?

- Thiền Hải Quan Vụ muốn ngươi làm đạo lữ của Hoàng Ngọc Dao, rồi bồi dưỡng ngươi, đi khiêu chiến uy quyền của những Võ Đạo Thiên Tử thế hệ trước như Thánh Thiên Tử, Quan Chủ, Tắc Đế.

Giọng điệu Thường Ngư Lộc mang theo ý cười, như thể nhìn thấu Thiền Hải Quan Vụ.

- ...

Lý Duy Nhất không còn lời nào để nói, vị Ma Phi nương nương này tuy có tu vi sâu không lường được, nhưng lối suy nghĩ vẫn thiên về mượn thế, âm mưu, bố cục các loại, thiếu đi tâm thái cường giả duy ngã độc tôn.

Điểm này thì Ngọc Dao Tử lại hoàn toàn khác biệt với nàng.

Những điều Ngọc Dao Tử suy nghĩ lo lắng mưu đồ, hoàn toàn lấy bản thân làm chủ đạo, thậm chí sẽ không cố ý đưa Thiền Hải Quan Vụ vào kế hoạch của mình. Rất nhiều chuyện, cho dù không có Thiền Hải Quan Vụ, nàng cũng phải đi làm.

Thường Ngư Lộc hỏi:

- Thánh Triều bao lâu nữa có thể điều động đủ người, phát động tấn công?

- Trong vòng ba ngày.

Đây là Quan sư phụ trước khi rời khỏi Mộ Phủ Thành đã truyền âm báo cho hắn.

- Vù!

Hai người tiến vào lòng đất, chìm xuống thật nhanh trong tầng bùn đất, xuất hiện trên một dịch đạo được đục khoét dưới lòng đất.

Pháp khí của Thường Ngư Lộc trở nên mờ ảo tàng hình, bên trong mờ mịt, bên ngoài có pháp tắc lưu động, giống như một bong bóng bao trùm lấy Lý Duy Nhất.

Hai chân sinh gió, luồng sáng như suối chảy, nàng một bước mấy chục trượng, dọc theo dịch đạo đi tới.

Lý Duy Nhất đứng trong luồng sáng, không cần tự di chuyển, thuận theo nước chảy bèo trôi bị nàng kéo đi tới, hắn tự mình nói:

- Nương nương hẳn là biết trên người ta có Đế Phù chứ? Bất cứ kẻ nào ra tay với ta, Vụ Thiên Tử đều sẽ biết.

- Khôi Thủ Cửu Lê đã mang theo quan tài dị giới đi tới Thường Hồ Sinh Cảnh. Nếu ta xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, Thường Hồ nhất định sẽ máu chảy thành sông.

- Nói thật, Ma Quân đã là xương khô trong mả, đấu không lại Ngu Đạo Chân trẻ tuổi trác tuyệt, ngươi xem Ma Tướng Khúc Kiều Tăng đã đầu quân cho bên đó rồi. Ta luôn tò mò một việc, mục đích nương nương hóa thân thành Thường Ngọc Thanh tiếp cận ta là gì? Đây là ý của Ngu Bá Tiên, hay là ý tưởng của chính nương nương?

Thường Ngư Lộc đột nhiên dừng bước, quay đầu lại, đôi mắt đan phượng sáng ngời lạnh lùng liếc hắn một cái:

- Nếu ngươi sợ hãi, bây giờ quay về vẫn còn kịp.

Lý Duy Nhất nói:

- Ta cảm thấy, nói rõ mọi chuyện trước mới là cách chung sống của những người thông minh.

Tiếng côn trùng kêu và tiếng bò trườn dày đặc vang lên.

Thường Ngư Lộc lập tức kéo Lý Duy Nhất di chuyển vào một khe đá, dùng pháp khí huyễn hóa ra năng lượng của đá.

Hai người giống như bị phong ấn trong đá.

Chốc lát sau, đàn côn trùng đông nghịt che khuất tầm nhìn của bọn họ.

Trong đó có một con kỳ trùng hình dạng rết, không ngờ lại là cấp Vương. Nó dài tới ba mươi trượng, mọc ra hàng trăm cái chân sắc nhọn như đao, toàn thân tỏa ra ánh lửa, trườn nhanh qua, cào vào vách đá phát ra những tiếng lạch cạch dữ dội, trong miệng phát ra tiếng gầm trầm đục chói tai.

Đại quân hung trùng này mất hẳn một canh giờ mới hoàn toàn đi qua trước mắt Lý Duy Nhất và Thường Ngư Lộc, số lượng khổng lồ, kỳ trùng cấp Quân Hầu có tới hơn ba mươi con.

Rời khỏi khe đá, Thường Ngư Lộc bước nhanh hơn tiến về phía trước.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Chu Hậu và Diêm Quân đã bắt đầu bày bố phòng ngự rồi sao?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters