Vùng nước như vậy ở trên mặt đất không tính là hiếm, nhưng tồn tại dưới lòng đất lại quá khó tin.
Thường Ngư Lộc khẽ lắc đầu:
- Bản tôn cũng chỉ mới đến vài lần, chưa nhìn thấu được toàn bộ của nó.
- Nhưng trong truyền thuyết, vùng nước lớn nhỏ, sông ngầm, hang động dưới lòng đất Doanh Châu đều nối liền với nhau, cùng cấu thành môi trường sinh tồn hoàn toàn khác biệt với mặt đất. Thậm chí ngay cả lực lượng hắc ám quỷ dị của U Cảnh cũng không thể hoàn toàn xuyên thấu xuống.
- Lòng đất sâu bao nhiêu, ngay cả kỳ trùng cấp Đế Hoàng cũng không nói rõ được. Theo cách nói của Uyên Chu Vương, thế giới dưới lòng đất rộng lớn hơn mặt đất rất nhiều, cũng thần bí và nguy hiểm hơn.
Mặt đất chỉ là một lớp mỏng manh.
Dưới lòng đất chỉ riêng những gì Lý Duy Nhất biết, những lăng mộ Cổ Thiên Tử đó, mỗi một chỗ đều là nơi phi phàm, Tổ Điền có thể hóa thành bí cảnh thất lạc.
Huống hồ, dưới lòng đất Doanh Châu chôn cất vô số Cổ Tiên Cự Thú và Cổ Tiên Cự Nhân, khu vực xung quanh thi thể của chúng đều là khu vực cấm, sẽ sinh ra vô số sự quỷ dị và hung hiểm.
Lấy tu vi Trường Sinh cảnh đi lại dưới lòng đất, rất dễ xông vào tử cảnh.
- Vút!
Thường Ngư Lộc tiến về phía trước với tốc độ nhanh nhất, dưới chân xuất hiện kinh văn đại đạo vượt qua từng mảnh vùng biển. Không phải nhảy ra không gian, nhưng còn hơn cả nhảy vọt không gian.
Không lâu sau, Chu Hậu Cung nằm trên một hòn đảo dài khoảng trăm dặm, xuất hiện trong tầm mắt Lý Duy Nhất.
Trên đảo cây cối xanh tươi, quần phong mọc lên san sát, mọc đầy những cây Tỉnh Hoa Cổ Thụ tỏa ra ánh sáng tím rực rỡ.
Địa thế của hòn đảo là bên trái cao bên phải thấp, nhìn từ xa giống như một con cự thú màu tím nằm trên mặt biển. Đỉnh cao nhất của hòn đảo nằm ở vị trí cái miệng đang ngửa lên trời của cự thú.
Chu Hậu Cung chính là được xây dựng trên đỉnh núi cao nhất.
Cách xa vài chục dặm vẫn có thể nhìn thấy trận quang phát ra từ khu kiến trúc đó.
Một giọng nữ êm tai mang theo vẻ vui mừng từ trong Chu Hậu Cung truyền ra:
- Ma Phi nương nương, sao giờ ngươi mới đến? Mau mau lên đảo, bản hậu đang đợi ngươi trong cung.
Giọng nói này... rất giống Tả Khâu Hồng Đình.
Vẻ mặt Lý Duy Nhất nghiêm túc, trái tim chìm xuống đáy cốc.
Bàn tay giấu trong tay áo âm thầm bóp nát Hoán Linh Phù.
Thường Ngư Lộc mang theo Lý Duy Nhất bay lên, cưỡi gió ngự khí, tiến vào hòn đảo tỏa ra ánh sáng màu tím, giống như một tia sáng đáp xuống đỉnh núi cao nhất, dừng lại bên ngoài Chu Hậu Cung.
Bốn phía vang lên tiếng kêu kỳ quái.
Từng con nhện cấp Quân Hầu bò ra ngoài, bao vây hai người vào trung tâm.
Những con lớn có độ cao mười mấy mét, chân nhện giống như thiết mâu thô to. Con nhỏ cũng cỡ cái nia, toàn thân như ngọc, mọc một cái đầu giống như nữ tử Nhân tộc, miệng đầy răng nanh.
Những con nhện này là hậu đại của Chu Hậu, là thành viên dòng chính nhất.
Phía trên cầu thang Huyết Tinh khoảng ba mươi bậc, cửa công điện nguy nga tráng lệ.
Thạch Tâm Trùng Tổ và một trong ba Tôn Sứ của Nham Vương Đạo Quân là Tự Tôn Sứ, đứng hai bên cửa công.
Thạch Tâm Trùng Tổ giống như một con rồng đá quấn quanh một cây cột đồng, cơ thể to bằng thùng nước, mọc chi chít đầu rắn, tổng cộng có mười hai cái.
Mỗi cái đầu rắn đều có chút khác biệt nhỏ. Răng độc sắc nhọn, mọc râu tai, đồng tử mười hai màu, tỏa ra ánh sáng rực rỡ kỳ ảo.
Tự Tôn Sứ thì ngoài dự đoán của Lý Duy Nhất, không phải là Nhân tộc, mà là một con Hồ Yêu.
Hắn mọc cái đầu già nua nửa người nửa hồ ly, đuôi màu trắng xám, đứng bằng hai chân như một lão nhân, dùng ánh mắt soi mói đánh giá Lý Duy Nhất.
Rõ ràng, Siêu Nhiên của Trùng tộc dưới lòng đất và Nham Vương Đạo Quân vẫn chưa hoàn toàn ra ngoài nghênh chiến.
Cùng với giọng nói êm tai vang lên, Tả Khâu Hồng Đình từ trong cửa công đi ra:
- Ha ha! Tốt quá rồi, Ma Phi nương nương vậy mà lại mang đến cho ta một món quà lớn thế này. Vị này chính là người được xưng tụng là đệ nhất Địa Bảng mạnh nhất từ trước đến nay của phía nam Doanh Châu phải không.
Nàng mặc đạo bào xanh chỉnh tề, ngũ quan tinh xảo tuyệt luân, mũi ngọc trong suốt, môi đỏ như son, toàn thân tỏa ra hà quang, hai tay chắp sau lưng đứng trên đỉnh bậc ngọc, hệt như tiên tử Đạo Môn.
Lý Duy Nhất thấy rõ, ánh mắt của nàng hoàn toàn khác với trước kia, nỗi đau trong lòng như bị ngàn đao lăng trì, biết rằng thế gian này không còn Tả Khâu Hồng Đình nữa.
Chu Hậu nhất định là đã sử dụng bí thuật đoạt xá phệ hồn chiếm cứ cơ thể nàng. Hoặc cũng có thể là sau khi ăn thịt nàng thì biến thành hình dạng này.
Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào Tả Khâu Hồng Đình, miệng lẩm bẩm:
- Đã liều mạng hết sức, đã chạy đua với thời gian, đã không tiếc mọi giá... vẫn không kịp...
Tất cả ảo tưởng đều tan vỡ!
Thế gian này làm gì có nhiều sự trùng hợp chạy đến kịp lúc như vậy. Chu Hậu dẫn người đi, không phải là mang về để chờ hắn đến cứu.
Thường Ngư Lộc cũng không ngờ kết quả lại như thế này:
- Bản tôn sai người đưa thư cho ngươi, bảo ngươi đừng động đến hai người bọn họ, sao ngươi lại cứ khăng khăng làm theo ý mình?
Từ lúc Thiền Hải Quan Vụ bảo nàng truyền lời cho Chu Hậu, Thường Ngư Lộc đã biết Tả Khâu Hồng Đình chắc chắn bị Chu Hậu mang đi.
Hơn nữa, tất cả những chuyện này đã sớm bị Thiền Hải Quan Vụ phát giác.
Ánh mắt Tả Khâu Hồng Đình lộ vẻ lạnh lùng:
- Ngươi sợ Thiền Hải Quan Vụ đến vậy sao? Bản hậu không động đến tiểu tử bên cạnh ngươi đã là nể mặt nàng và Hoàng Ngọc Dao lắm rồi. Thường Ngư Lộc, nếu ngươi đại diện cho Ngu Bá Tiên đến đây, chúng ta chính là bằng hữu, bản hậu sẽ lập tức dẫn dắt cao thủ Trùng tộc dưới trướng gia nhập Ma Quốc.
- Nhưng nếu ngươi đến làm thuyết khách, muốn bản hậu thả người... Thứ nhất, ngươi đã đến muộn một bước, hồn linh của nha đầu kia đã bị ta ăn. Thứ hai, chuyện ngươi và Thiền Hải Quan Vụ bí mật gặp mặt, Ngu Bá Tiên có biết không? Nếu bản hậu nói chuyện này cho Ngu Đạo Chân, Thường gia các ngươi sẽ vạn kiếp bất phục.
Lời đe dọa này khiến đáy mắt Thường Ngư Lộc lóe lên một tia ánh sáng lạnh.
Giọng nói ý niệm của nàng vang lên trong tai Lý Duy Nhất:
- Thu lại cảm xúc của ngươi đi, chúng ta phải giữ chân nàng trước rồi tìm cơ hội.
Thường Ngư Lộc u sầu thở dài một tiếng:
- Với cục diện của Ma Quốc hiện tại, Thiền Hải Quan Vụ tìm đến, ta nào dám đắc tội nàng? Hơn nữa, kẻ thù của kẻ thù chính là bằng hữu. Nếu có thể lợi dụng Lăng Tiêu Cung xử lý Ngu Đạo Chân, Ma Quốc hiển nhiên sẽ là thiên hạ của Thường gia ta. Tả Khâu Hồng Đình chỉ là một nha đầu, giữ nàng ấy sống, ta vốn tưởng với giao tình của chúng ta thì đó chỉ là chuyện nhỏ bằng một câu nói.
Tả Khâu Hồng Đình cất tiếng cười trong trẻo:
- Ngươi sai rồi! Thân hình và dung mạo của nàng khiến bản hậu vô cùng hài lòng, lấy bộ dạng này xuất hiện trước mặt mọi người, cả thiên hạ đều sẽ truyền tụng vẻ đẹp của Chu Hậu. Ngoài ra, ngươi đã bị Thiền Hải Quan Vụ lừa rồi, thứ nàng bận tâm không phải là Tả Khâu Hồng Đình, mà là hai con kỳ trùng cấp Đế Hoàng trên người Tả Khâu Hồng Đình. Các ngươi sẽ không thật sự cho rằng, bảy con kỳ trùng đó là ấu trùng của kỳ trùng cấp Vương chứ?
- Kỳ trùng cấp Đế Hoàng?