Thiên hạ cùng thảo phạt (2)

Giữa trưa, Trang Sư Nghiêm và chín vị Siêu Nhiên của Độ Ách Quan hiện thân, đội hình hoành tráng, đọc to pháp chỉ của Quan Chủ, bày tỏ thái độ cứng rắn, quyết tâm cứu Tả Khâu Hồng Đình là nữ đệ tử trong quan, chém Chu Hậu, chấn nhiếp tà ác trong thiên hạ.

Sau đó, Trang Sư Nghiêm đọc lá thư Lý Duy Nhất viết cho hắn.

Đầu tiên là bày tỏ sự hổ thẹn trong lòng cùng nỗi lo lắng cho đệ tử, sau đó lớn tiếng gọi thiên hạ:

- Chiến cuộc tây nam không hề nhỏ, Sinh Cảnh Chi Chủ của các Cảnh nên xem trọng, chúng ta cần nhiều viện quân hơn. Giống như trong thư đã nói, nước lớn phải có gánh vác lớn, phải đảm nhận vai trò dẫn đầu.

Buổi chiều, ba vị Siêu Nhiên của Đạo Cung cầm pháp chỉ Tắc Đế chạy đến Mộ Phủ Thành, khóc lóc thảm thiết dưới Tinh Thiên Kính, thề phải báo thù rửa hận cho những hài đồng Đạo Nhân đã chết.

Chạng vạng, Ma Tướng Khúc Kiều Tăng mang theo pháp chỉ Ma Quân chậm rãi đến sau, cũng lên án mạnh mẽ Nham Vương Đạo Quân.

Bị tình thế ép, Ma Quốc buộc phải bày tỏ thái độ.

Đêm đó, Kỳ Trữ Thiên Tử và Tiết Thiên Thọ đưa ra lời hứa, nhất định sẽ dốc toàn lực cứu về Trường Sinh Nhân, duy trì trật tự Trường Sinh tranh độ, nghiêm trị bất kỳ sinh linh cùng với Thệ Linh nào phá hoại trật tự.

Trải qua một đêm sục sôi, sáng ngày thứ ba.

Sinh Cảnh Chi Chủ của hàng trăm Sinh Cảnh ở phía nam Doanh Châu, lần lượt dùng các hình thức khác nhau bày tỏ thái độ cứng rắn, ủng hộ công kích Chu Hậu, Diêm Quân, Nham Vương, ủng hộ tuyên ngôn Bách Cảnh cùng sống cùng chết, để đảm bảo sự công bằng, công chính cho Trường Sinh tranh độ.

Thiên hạ cùng thảo phạt, thanh thế to lớn.

Nhân tộc ở phía nam Doanh Châu, thậm chí là Đạo Nhân, đoàn kết chưa từng có.

Không ít người mang hoài bão, hoặc ghen ghét cái ác như kẻ thù, hoặc là người thân, bạn bè của nạn nhân, lần lượt chạy đến Lang Độc Hoang Nguyên.

Dưới sự cố ý thúc đẩy của một số đại nhân vật Nhân tộc, các võ tu đã hô vang khẩu hiệu lớn:

- Bình định Lang Độc Hoang Nguyên trước, chiến với Thánh Đường Sinh Cảnh sau. Trục xuất Thệ Linh dị tộc, chấn hưng thanh uy Nhân tộc ta.

Chỉ có một số rất ít người vẫn còn nhớ rõ, người gây ra cơn sóng to gió lớn này là một nam tử võ tu trẻ tuổi Trường Sinh cảnh, chỉ vì cứu vị hôn thê của mình, lấy lực lượng mỏng manh của bản thân khuấy động cả thiên hạ.

Đến tận đây, Nam Long Lý Duy Nhất đã hoàn toàn tạo ra khoảng cách với võ tu thế hệ trẻ. Nếu chỉ bàn về sức ảnh hưởng, không ai có thể nhìn thấy bóng lưng của hắn nữa.

Cho dù là Siêu Nhiên Bỉ Ngạn cảnh cũng phải e dè hắn ba phần.

...

Thường Ngư Lộc ngồi trên đá ngầm, tay áo, vạt váy, mái tóc tung bay trong gió, dáng vẻ nhắm hai mắt đó cực kỳ linh tính tự nhiên, siêu thoát thế tục, không có chút khí chất mềm mại âm tà nào.

Hai ngày nay, nàng luôn thôi diễn và cảm ngộ Kim Thánh Cốt Thiên, giữa chừng từng nhắc với Lý Duy Nhất một lần về pháp tu luyện đệ tứ giai, tự nhiên là không có kết quả.

Lý Duy Nhất lấy Tả Khâu Thanh Đình ra, đi dọc theo bờ biển, trở lại rạn đá ngầm.

Thường Ngư Lộc đứng trên đỉnh rạn đá ngầm cao mười mấy mét, làn da trắng đến mức phát sáng:

- Trùng tộc dưới lòng đất bắt đầu trở nên bạo loạn, xem ra trên mặt đất có chuyện lớn xảy ra. Nếu không có gì bất ngờ, Thánh Triều đã chính thức động thủ.

- Đi, bây giờ chúng ta sẽ đến Chu Hậu Cung.

Thường Ngư Lộc không che giấu khí tức nữa, phất trần trong tay vung lên.

- Xoạt!

Mặt biển đỏ máu bị nàng tách ra, xuất hiện một con đường ánh sáng rực rỡ rộng lớn, nối dài ra xa hàng trăm dặm.

Thường Ngư Lộc mang theo Lý Duy Nhất bay lên như tiên nữ, khoảnh khắc nhảy vọt mấy chục dặm hư không, rơi xuống mặt biển, đi về phía sâu trong vùng biển.

Đến giờ khắc này, Lý Duy Nhất cũng không khỏi căng thẳng:

- Ta rất tò mò, Uyên Chu Vương và Chu Hậu rốt cuộc là quan hệ gì?

Thường Ngư Lộc nở nụ cười tàn nhẫn với Lý Duy Nhất:

- Ngươi có biết Hoàng Ngọc Dao và Tiên Mẫn là quan hệ gì không? Hai người họ cũng giống như vậy, vừa thân thiết như tỷ muội, nhưng nếu có cơ hội, cũng có thể đột nhiên ăn thịt đối phương. Nhện ăn đồng loại, nhện cái lại càng đặc biệt thích ăn thịt nhện đực từng ân ái với mình. Vị Đại cung chủ kia có thể ban bố Tiểu Điền Lệnh, cũng chẳng tốt đẹp hơn các nàng là bao.

Lý Duy Nhất luôn cảm thấy Thường Ngư Lộc vẫn luôn ly gián quan hệ giữa hắn và Ngọc Dao Tử, rắp tâm bất lương, ắt có mưu đồ. Ước chừng là Thiền Hải Quan Vụ đã hứa hẹn với nàng điều gì đó.

Đồng thời, hắn thầm chửi trong bụng:

- Ngươi cũng chẳng tốt đẹp hơn là bao.

- Ầm ầm!

Vùng biển chấn động, một tiếng vang khổng lồ trầm đục truyền đến từ phía trên.

Một cây cột trận văn to khoảng ba trượng, phát ra ánh sáng trắng chói lọi, đâm thủng tầng đá, rơi xuống biển máu.

Xung quanh cột sáng trận pháp, nước biển hình thành một vòng xoáy khổng lồ.

Lý Duy Nhất nhìn về phía cây cột trận pháp sáng chói mắt cách đó trăm dặm, hỏi:

- Đây là... cột từ trên mặt đất đánh xuống sao?

Thường Ngư Lộc đáp:

- Thánh Triều đã khởi động Phong Thiên Trụ và Trấn Địa Bi, muốn phong tỏa toàn bộ ba mươi sáu châu của Lang Độc Hoang Nguyên, để giam hãm Trùng tộc dưới lòng đất, ngăn chặn chúng bỏ trốn.

Ánh mắt Thường Ngư Lộc hiện lên vẻ nôn nóng:

- Phong Thiên Trụ xuất hiện, Chu Hậu sẽ biết lần này Thánh Triều đang làm thật, chắc chắn chuẩn bị bỏ trốn. Chọc vào ngươi và Thiền Hải Quan Vụ, ta đoán lúc này nàng hẳn là vô cùng hối hận.

- Ầm!

Trần đá phía trên đại dương ngầm cách mặt biển vài trăm trượng. Phía trên mỗi một lần chấn động đều giống như “trời” đang rung chuyển, cột trận pháp kết nối với mặt biển theo đó cũng trở nên thô to và sáng ngời hơn.

Lúc này chỉ là cột sáng trận văn rơi xuống.

Bản thể của Phong Thiên Trụ vẫn đang từ từ đâm xuyên qua tầng đất đá.

Vùng biển xung quanh cột trận pháp, vòng xoáy càng lúc càng lớn, sóng lớn như rồng, nghiền nát mọi sinh linh trong nước. Sâu dưới đáy biển xuất hiện một dải sáng màu xanh lục rộng lớn, chảy xiết, mang theo khí tức âm hàn khiến người ta khiếp sợ.

Dải sáng chảy qua phía dưới Thường Ngư Lộc và Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất giơ cánh tay lên, trên bề mặt da xèo xèo đóng một lớp sương giá, ý thức hồn linh dường như ngưng kết lại, tư duy trở nên cứng nhắc:

- Đây là thứ gì vậy, còn đáng sợ hơn cả khí tức tỏa ra từ người Thất Tinh Thiên Vương.

Sự bao la, quỷ dị, khủng bố của đại dương dưới lòng đất vượt quá sức tưởng tượng của hắn, hoàn toàn chính là một khu vực cấm. Lấy tu vi Trường Sinh cảnh xông vào đây, chẳng khác nào tự tìm cái chết.

Trong mắt Thường Ngư Lộc cũng có vẻ e dè:

- Đó là Nịch Hồn Đoan Lưu trong truyền thuyết, tồn tại ở một số vùng biển nhất định ngoài khơi Doanh Châu, hiếm khi xuất hiện ở đại dương dưới lòng đất. Đáng lẽ là do dao động lực lượng của Phong Thiên Trụ quá mạnh, phá vỡ rào chắn không gian chưa biết nào đó mới dẫn đến Nịch Hồn Đoan Lưu.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Vùng đại dương dưới lòng đất này rốt cuộc rộng lớn đến mức nào?

Lý Duy Nhất thầm tính toán, từ lúc rời khỏi đường bờ biển đến nay, Thường Ngư Lộc ít nhất đã đi được hai ngàn dặm.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters