Cơ thể Thạch Tâm Trùng Tổ dài đến cả trăm mét, ngoằn ngoèo bay lượn giữa không trung, sáu cái đầu rắn trong đó há miệng nhổ ra sáu dải khí kình thác mây màu xám trắng, trong nháy mắt lan tràn đến sau lưng Lý Duy Nhất.
- Bùm!
Lực lượng của cấp Siêu Nhiên đánh vào người Lý Duy Nhất, ẩn chứa bí năng có thể hóa đá sinh linh bằng xương bằng thịt.
Đế Phù ở mi tâm Lý Duy Nhất phóng ra một tầng ánh sáng hộ thể, chặn đứng sáu dải khí kình thác mây màu xám trắng. Thân thể bị lực lượng truyền đến từ phía sau hất văng bay ra ngoài với tốc độ chóng mặt, giống như lưu tinh rơi xuống Huyết Hải bên ngoài hòn đảo.
Thạch Tâm Trùng Tổ gầm lớn:
- Hắn còn một chiêu lực lượng hộ thể, đây chắc chắn là chiêu cuối cùng rồi! Cùng nhau ra tay, lấy mạng nhện trói hắn lại!
Từ sớm đã có ba con kỳ trùng nhện nhả ra tơ nhện, băng qua hơn mười dặm, lao tới quấn quanh Lý Duy Nhất.
Những sợi tơ nhện này, độ dẻo dai sánh ngang với dây thừng Thiên Tự Khí, hơn nữa còn sắc bén như đao.
Trong Linh Giới nơi mi tâm Lý Duy Nhất, Đế Phù đã chằng chịt vết nứt, tối đa chỉ còn có thể cản được một kích Siêu Nhiên.
- Vút!
Hắn kích hoạt thủ đoạn Không Gian Độn Di của quan bào Châu Mục. Cơ thể Lý Duy Nhất tan biến vào trong quầng sáng sương mù tím, né được ba sợi tơ nhện.
Giây tiếp theo, cơ thể hắn va đập mạnh vào trần đá bên trên đại dương dưới lòng đất.
Trần đá của vùng biển này vậy mà lại được bố trí trận pháp, căn bản không cách nào xuyên qua được, Không Gian Độn Di của quan bào Châu Mục cũng bị ngăn cản.
Tiếng rống của Thạch Tâm Trùng Tổ vang vọng chói tai, mây mù xám trắng tỏa ra từ trên người nó đã lan đến dưới chân Lý Duy Nhất, bao trùm vùng biển phạm vi mấy trăm dặm, xung quanh thiên địa toàn là Dị Chủng kinh văn do nó tung ra.
- Ầm ầm!
Phía xa xuất hiện cảnh tượng kinh hoàng. Hòn đảo màu tím dài hàng trăm dặm, nơi tọa lạc của Chu Hậu Cung đã “sống” lại, thả ra khí kình bá đạo ngang ngược, từ dưới lòng đất phun trào ráng sương tiên khí.
Ngọn núi trên đảo sụp đổ, bùn đá chảy xuống biển máu, làm lộ ra bản thể là di hài của Cổ Tiên Cự Thú ở bên dưới.
Đại dương dưới lòng đất có màu đỏ sẫm, dưới sự chiếu rọi của hà quang trên di hài Cổ Tiên Cự Thú đã trở nên vô cùng rực rỡ, giống như máu bị đun sôi, cảnh tượng quỷ dị, khiến người nhìn mà tái mặt.
Cổ Tiên Cự Thú không biết đã chết bao nhiêu năm, nhưng khí tức vẫn chấn nhiếp ý thức hồn linh của tất cả sinh linh có mặt, khiến người ta sinh lòng kính sợ muốn quỳ rạp xuống bái lạy.
Trong không gian dưới lòng đất vang lên tiếng gầm gừ của cự thú.
Âm thanh như vọng về từ thời viễn cổ.
Trong đầu Lý Duy Nhất không khỏi hiện lên cảnh tượng trên bình nguyên Hồng Hoang, cự thú gầm thét rúng động tinh không. Vạn linh thiên địa quỳ lạy, vũ trụ hư không vỡ vụn.
Ở Đông Hải, hắn từng tận mắt chứng kiến Độ Ách Quan, Đạo Cung, Đông Hải Yêu tộc khai quật Cổ Tiên Long Hài.
Cảnh tượng đó cho đến nay vẫn khó quên, dẫn phát đủ loại thiên tượng thần dị.
Lúc đó tu vi của hắn ở Đạo Chủng cảnh, muốn nhìn trộm Cổ Tiên Long Hài đều bị tiên quang thần quang tỏa ra từ long lân đâm mù mắt.
Hôm nay, tu vi của hắn tăng tiến nhiều, đã là cường giả có thể khiêu chiến với võ tu Trường Sinh cảnh thất trọng, lại nhìn di hài Cổ Tiên Cự Thú ở xa xa, tuy vẫn tim đập hồn run, nhưng đã có thể nhìn rõ đủ loại chi tiết và thần dị trên di hài.
Di hài Cổ Tiên Cự Thú đó, thi thể vô cùng khô héo, phần lớn huyết nhục đều đã mục nát hoặc bị ăn mất.
Trên Tiên Cốt có rất nhiều lỗ sâu.
Trong lỗ sâu, vô số hung trùng, kỳ trùng bay ra vo ve, đen kịt thành từng mảng.
Một Tiên Nhân ngã xuống, vạn vật sinh ra.
Nó đã biến thành tổ trùng của Chu Hậu, dùng để ấp trứng ấu trùng.
Đây chính là nguyên nhân cường giả kỳ trùng dưới trướng Chu Hậu đông như mây.
Trên xương cốt của di hài Cổ Tiên Cự Thú chi chít trận ngân và trận văn.
- Ầm ầm!
Dưới sự điều khiển của trận pháp, di hài Cổ Tiên Cự Thú từ tư thế nằm ngửa đã lăn nửa vòng, biến thành tứ chi hướng xuống đất, đầu ngẩng cao.
Thi thể của nó thực sự quá khổng lồ, phần nổi trên mặt nước, đầu đã chạm thẳng đến trần đá, thể phách như một tòa thần sơn, tỏa ra thi sát khí cổ xưa cuồn cuộn và lực lượng Cổ Tiên tàn dư.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Thảo nào Chu Hậu có thể tu luyện đến cảnh giới Trữ Thiên Tử, thì ra nắm giữ tài nguyên như vậy.
Toàn bộ vùng biển trong tầm mắt Lý Duy Nhất đều bị khí kình của Cổ Tiên Cự Thú bao trùm.
Giữa thiên địa, pháp khí sục sôi, thiên tượng kịch biến, lửa cháy vạn dặm, hư ảnh vạn thú lao nhanh.
Lại có hư ảnh Tiên Môn hiển hiện, không gian nứt ra.
Cấp bậc lực lượng này vượt xa Tự Tôn Sứ và Thạch Tâm Trùng Tổ không biết bao nhiêu lần.
Nhưng Lý Duy Nhất có thể cảm nhận được, di hài Cổ Tiên Cự Thú này đã được đào ra từ vô tận năm tháng, lực lượng Cổ Tiên tàn dư bị thất thoát phần lớn, không thể sánh ngang với Cổ Tiên Long Hài ở Đông Hải.
Toàn thân Chu Hậu đen như than, trên người chảy máu, đứng trên lưng di hài Cổ Tiên Cự Thú, pháp khí bao trùm thiên địa, quát to:
- Ở đại dương dưới lòng đất, bản hậu sợ ngươi sao? Bất kỳ ai đến đây đều phải chết.
Bất kỳ sinh linh nào, bao gồm Nhân tộc, tất nhiên có chiến lực mạnh nhất khi ở trong hang ổ của mình.
Sắp xếp nhiều năm, có thể mượn thiên thế, địa thế, trận thế, người ngoài sao có thể chống lại?
Giống như Tả Khâu Huyền Minh, mượn trận pháp, Thiên Địa Pháp Tuyền, Pháp khí chí thượng của châu thành Khâu Châu là có thể chống lại Trữ Thiên Tử Kỳ Lân Trang.
Cũng giống như Ma Quân, chỉ cần ở trong Tiêu Dao Kinh, mượn trận thế và ngàn vạn tu giả của Tiêu Dao Kinh, bất kỳ Võ Đạo Thiên Tử nào muốn công kích vào từ bên ngoài đều khó như lên trời. Trừ phi, nội bộ xảy ra vấn đề lớn trước.
Vẻ mặt Thường Ngư Lộc nghiêm túc, dáng người kiều mị bay lên không trung, một tay cầm phất trần, một tay lấy ra Pháp khí chí thượng của Thường gia là Thường Nguyệt Kính.
Chiếc gương cổ giống như một khối phỉ thúy hình tròn màu xanh lục bay lên bầu trời, đón gió biến to ra, hóa thành một vầng trăng tròn phỉ thúy, nghiền nát hư ảnh vạn thú lao về phía nàng, chống lại với móng vuốt của di hài Cổ Tiên Cự Thú đập tới.
- Ầm ầm!
Biển máu giống như muốn đổ ập xuống, tàn dư khí kình năng lượng, chấn động hung trùng, kỳ trùng trong vòng bán kính trăm dặm nổ tung, hóa thành từng đám huyết vụ.
Uyên Chu Vương xông ra từ không gian phía sau Thường Ngư Lộc, bản thể giống như được đúc bằng thanh đồng, trong miệng phát ra tiếng kêu chói tai, chân nhện cắm thẳng xuống đáy biển giống như trường mâu, mỗi cái chân đều thô to như ngọn núi.
Chiến trường đó thực sự quá đáng sợ, là cuộc giao phong đỉnh phong nhất dưới cấp Võ Đạo Thiên Tử. Thạch Tâm Trùng Tổ cũng bị kinh hãi, linh hồn run rẩy, trong thoáng chốc mất đi ý thức.
Thừa dịp này.
- Vút!
Lý Duy Nhất một lần nữa kích hoạt quan bào Châu Mục, Không Gian Na Di ra ngoài vài chục dặm, thoát khỏi khu vực trung tâm của Pháp khí kinh văn của Thạch Tâm Trùng Tổ.
Lý Duy Nhất suy nghĩ trong lòng:
- Siêu Nhiên đỉnh phong và Trữ Thiên Tử quá đáng sợ, với tu vi hiện tại của ta, ngay cả dư ba cũng không chịu nổi. Vị Ma Phi nương nương đó thoạt nhìn vô hại, bộ dạng rất dễ nói chuyện, thực tế tâm cơ thâm trầm, thực lực khủng khiếp. Chắc chắn là vì cơ duyên Trữ Thiên Tử, mới khách sáo với ta như vậy.
Phía sau hắn, Thạch Tâm Trùng Tổ lại đuổi tới, tiếng gió rít gào.
Mười hai cái đầu rắn của nó đồng thời phát sáng, phóng ra ý niệm Siêu Nhiên, trấn áp ý thức hồn linh của Lý Duy Nhất.
- Muộn Hồ Lô, xem ra vẫn phải dựa vào ngươi... xuống đáy biển!
Trong Linh Giới của Lý Duy Nhất, Đế Phù vỡ vụn, dùng lần cuối cùng để chặn lại.