Cái chết của Chu Hậu (2)

Hắn không muốn bị Thường Ngư Lộc và Chu Hậu ở xa xa cảm nhận được sự tồn tại của Muộn Hồ Lô, thân thể lao mạnh xuống mặt biển, đồng thời lấy ra Cửu Hoàng Phiên, dùng pháp khí kích hoạt.

Chín cái đầu lâu trên phần ngọn Cửu Hoàng Phiên, chín đôi mắt đỏ như máu cùng phóng ra mười tám luồng trường hà huyết khí bao trùm thân thể hắn.

Kinh văn trên chín dải lụa trắng của lá cờ cùng lúc nhấp nháy, trong gió bay múa hỗn loạn.

Lý Duy Nhất kinh ngạc phát hiện, mặt biển đang lõm xuống với tốc độ nhanh chóng, dường như không muốn hắn đến gần.

Thạch Tâm Trùng Tổ đang truy sát ngay sau lưng Lý Duy Nhất cũng nhìn thấy vô cùng rõ ràng.

Vùng biển bên dưới bị một chiếc lông vũ trôi tới từ trong hư không đè lõm xuống như một cái bát.

Chỉ là một chiếc lông vũ, nhưng lại ẩn chứa thần uy thông thiên, toàn bộ pháp tắc của thiên địa đều bị điều động.

- Tiểu bối, bản hậu vì cầu ý niệm thông suốt, luôn nhổ cỏ tận gốc, không ưa thì giết, tuyệt đối không chừa lại tai họa ngầm cho mình, làm nhiễu loạn tâm trí. Nếu ngươi đã là võ tu thập tuyền, tu luyện đến Trường Sinh cảnh cũng đủ rồi, không cần phá cảnh Bỉ Ngạn.

Bên ngoài Vô Tận Hải Vực vang lên giọng nói của Dữ Thiên Yêu Hậu.

Từ hướng giọng nói truyền đến, yêu vân bao phủ toàn bộ mặt biển, không ngừng tiến lại gần.

Giây tiếp theo, một yêu trảo màu xanh khổng lồ dài trăm trượng xé rách không gian mà đến, mang theo tiên đạo kinh văn rậm rạp xuất hiện phía trên đỉnh đầu Lý Duy Nhất.

Giống như móng vuốt của Tiên, hóa thân của Thần.

Thân hình của Thạch Tâm Trùng Tổ vô tình ở ngay rìa yêu trảo, hứng chịu tai bay vạ gió, hét lên thảm thiết:

- Yêu Hậu, ta là thuộc hạ của Chu Hậu...

- Phập!

Thân hình Thạch Tâm Trùng Tổ nứt nẻ như đồ gốm sứ bị vỡ, sau đó nổ tung, hóa thành một đám mây máu và bộ xương khô khổng lồ tựa ngọn đồi.

Dữ Thiên Yêu Hậu không có ý định giết nó, yêu trảo chỉ nhắm vào Lý Duy Nhất, nó chỉ là xui xẻo lọt vào phạm vi rìa của yêu trảo. Tất nhiên, điều quan trọng nhất là Dữ Thiên Yêu Hậu chẳng hề để tâm đến sống chết của nó.

- Là vị đệ nhất Trữ Thiên Tử đó?

Sắc mặt Lý Duy Nhất biến đổi dữ dội, không biết ở giai đoạn hiện tại liệu Muộn Hồ Lô có đỡ nổi không.

Mỗi một vị Trữ Thiên Tử đều là những nhân vật mà hễ giậm chân một cái, cả một vùng thiên địa sẽ chấn động.

Như Nội Tướng Tả Thiên Thanh của Thánh Triều, chỉ xếp thứ hai mươi sáu trong số hai mươi tám vị Trữ Thiên Tử, nhưng ở Thánh Triều Sinh Cảnh đệ nhất phía nam Doanh Châu, gần như là hắn định đoạt mọi thứ, Thánh Thiên Tử hiếm khi quan tâm đến triều chính.

Những vị Trữ Thiên Tử này, ai nấy đều từng xưng bá một thời đại, đánh khắp thiên hạ không đối thủ.

Có thể leo lên vị trí đệ nhất trong đám nhân vật nghịch thiên này, Dữ Thiên Yêu Hậu mạnh đến mức nào?

Trong truyền thuyết, toàn thân nàng là Tiên Cốt, nắm giữ nửa quyển Thiên Thần Đạo Đồ, một trong ba Tiên Thư lớn của Nhân tộc, từng đoạt chín tuyền nhãn của Cổ Thiên Tử cấy vào cửu tuyền của mình, chiến lực có thể thách thức Võ Đạo Thiên Tử.

- Ầm!

Yêu trảo dài trăm trượng rơi xuống nước, đập lên đỉnh đầu Lý Duy Nhất.

Trong nước biển màu máu, huyết khí xung quanh Lý Duy Nhất bốc cháy lên, cơ thể rơi thẳng xuống hắc ám thâm uyên.

Yêu trảo phía trên đuổi theo sát nút.

Hình bóng của Hộ Đạo Thê xuất hiện bên dưới Cửu Hoàng Phiên.

Ngay sau đó, Cửu Hoàng Phiên dường như hóa thành một chiếc ô kinh văn khổng lồ, đỡ lấy trảo ấn mà Dữ Thiên Yêu Hậu đánh qua hư không.

- Ầm!

Chiếc ô kinh văn khổng lồ mang theo Lý Duy Nhất tiếp tục rơi với tốc độ nhanh hơn.

Một luồng hàn khí buốt xương từ đáy biển tràn tới, ập vào người Lý Duy Nhất, cuốn hắn vào Nịch Hồn Đoan Lưu, lao về phía biển sâu.

Huyết khí trong cơ thể Lý Duy Nhất nhanh chóng xói mòn, thân thể khô quắt lại có thể thấy bằng mắt thường. Hắn biết mỗi khi Hộ Đạo Thê giúp hắn đỡ đòn một khắc, đều phải tiêu hao nhiều máu của hắn.

Vì vậy, hắn dứt khoát kích hoạt Đạo Tổ Thái Cực Ngư.

- Vút!

Cơ thể Lý Duy Nhất biến mất trong Nịch Hồn Đoan Lưu, rơi xuống Không Gian Huyết Nê.

Trong dòng nước chảy xiết, Xá Lợi Phật Tổ và Thái Cực Đồ được chín dải lụa trắng của Cửu Hoàng Phiên bọc lại, giống như một chiếc thoi trôi theo dòng nước, chẳng biết sẽ bị cuốn đi đâu.

- Ầm!

Một luồng kiếm quang chói lọi xé toạc trần đá của đại dương dưới lòng đất, kiếm khí xé nát toàn bộ vùng biển.

Ngọc Dao Tử toàn thân rực rỡ thần hà, tay cầm Không Minh Kiếm, từ trên cao cùng với vô vàn đá vụn lao xuống.

- Xoẹt!

Minh Hà Bát Trảm, một kiếm chém ra.

Uy năng chí thượng của Không Minh Kiếm dẫn động ra một quang ảnh minh hà xé rách hư không, phá hủy toàn bộ trận quang, trận bàn, trận văn trên người di hài Cổ Tiên Cự Thú.

Kiếm khí che lấp bầu trời, di hài Cổ Tiên Cự Thú và Chu Hậu bị hất văng ra sau.

Chu Hậu bị đánh trở tay không kịp, vẫn còn trong sự kinh ngạc hoang mang.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, sát ý sắc bén đánh vào hồn linh của nàng.

Ngọc Dao Tử đã đến trước mặt nàng, một ánh kiếm lạnh lẽo sượt qua, xé rách trận pháp, pháp khí, pháp tắc xung quanh nàng, hệt như xé nát thiên địa, căn bản không thể ngăn cản.

Toàn bộ thủ đoạn giữ mạng của Chu Hậu đã bị dùng hết trong lúc ngăn ngọn lửa của Nguyên Bản Đăng, lúc này, nàng chỉ muốn chạy trốn, gào thét trong lòng:

- Nhanh, nhanh, nhanh trốn... tại sao lại mạnh như vậy, tại sao chênh lệch lớn đến thế...

Đây là lần đầu tiên Chu Hậu đối mặt với Trữ Thiên Tử của Nhân tộc.

Cũng là lần cuối cùng.

Ngọc Dao Tử giống như một chiếc cung, giẫm lên lưng Chu Hậu, tay trái dùng chỉ quyết, bùng nổ lực lượng giam cầm không gian, khống chế thân thể của nàng. Tay phải Ngọc Dao Tử vung kiếm chém qua không gian, xuyên thủng cổ Chu Hậu.

Ngay sau đó, cái đầu bay lơ lửng.

- Ầm!

Cho đến lúc này, di hài Cổ Tiên Cự Thú bị đánh văng mới rớt mạnh xuống mặt biển, tạo ra những đợt sóng ngập trời.

Ngọc Dao Tử đã lấy lại Không Minh Kiếm và hai viên Bỉ Ngạn Thiên Đan từ chỗ Thiền Hải Quan Vụ, sức chiến đấu quay trở lại đỉnh phong. Đừng nói Chu Hậu đã bị trọng thương, dù nàng còn ở trạng thái đỉnh phong, nếu không có thủ đoạn chạy trốn nghịch thiên thì cũng chỉ là hứng thêm vài nhát kiếm.

Ngọc Dao Tử một tay cầm kiếm, tay kia túm lấy đầu Chu Hậu, đáp xuống di hài Cổ Tiên Cự Thú, nhìn về phía Thường Ngư Lộc dưới bóng trăng phỉ thúy:

- Lý Duy Nhất đâu?

- Chết rồi!

Thường Ngư Lộc thở dài một tiếng, nhìn về phía đám yêu vân bay đến.

Nàng không thấy tận mắt Lý Duy Nhất bị giết, nhưng đó là một đòn từ Dữ Thiên Yêu Hậu, đến cả Thạch Tâm Trùng Tổ vốn đã ở đẳng cấp Siêu Nhiên cũng bị dư kình đánh chết, thì Lý Duy Nhất làm sao sống nổi?

Có lẽ hắn đã tan xương nát thịt.

Ngọc Dao Tử hơi sững sờ, bất giác bước lên một bước, nhìn kỹ nét mặt của Thường Ngư Lộc, có vẻ như nàng không nói dối.

- Dữ Thiên Yêu Hậu tự mình ra tay, sao hắn có thể sống sót?

Thường Ngư Lộc không quên châm ngòi như vậy, sau đó dẫn Uyên Chu Vương nhanh chóng rời đi. Nàng hiểu rằng, những cuộc đụng độ cấp độ cao nhất của Trữ Thiên Tử sẽ nổ ra dưới lòng đất này.

Sức chiến đấu hôm nay của Hoàng Ngọc Dao đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng nàng, khiến nàng càng khao khát đạt đến cảnh giới Trữ Thiên Tử hơn bao giờ hết.

Chỉ còn cách tìm đến Thiền Hải Quan Vụ, tu tập Kim Thánh Cốt Thiên tứ, ngũ, lục giai.

- Hoàng Ngọc Dao, Chu Hậu đã đầu quân cho ta, vậy mà ngươi dám chém nàng?

Dữ Thiên Yêu Hậu mọc bốn cánh trên lưng, giẫm trên yêu vân, dấy lên những cột sóng như đồi núi, nhanh chóng bay về phía di hài Cổ Tiên Cự Thú.

Biển gầm cuộn sóng, pháp khí và kinh văn va chạm.

Trên trần đá xuất hiện rất nhiều vết nứt, tảng đá khổng lồ rơi xuống như mưa, khung cảnh như thể toàn bộ Lang Độc Hoang Nguyên sắp sụp đổ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters