- Dữ Thiên, ngươi dám đích thân ra tay giết truyền nhân Đạo Pháp của ta, ngươi tạo tiền lệ như vậy, sau này thiên hạ cũng chẳng còn quy củ gì đáng nói. Ngươi nhất định phải trả giá, hôm nay ta sẽ đánh đệ nhất Trữ Thiên Tử nhà ngươi rơi khỏi bệ thần, ban cho ngươi một trận thảm bại, phá vỡ đạo tâm vô địch của ngươi trên con đường trùng kích Võ Đạo Thiên Tử.
Đôi mắt Ngọc Dao Tử tỏa ra luồng sát khí lạnh lẽo, trong Tổ Điền, hai viên Bỉ Ngạn Thiên Đan bắt đầu vận chuyển, quang ảnh của một vị U Minh và một vị Phật Đà bay lên giữa thiên địa xung quanh nàng, phạn âm và minh ngữ vang vọng khắp nơi.
Một nhát kiếm chém ngang, kiếm khí tựa như dải ngân hà uốn lượn bay về phía yêu vân.
- Đấu!
Ngọc Dao Tử thi triển Ngọc Hư Thổ Nạp Pháp, đôi môi đỏ mọng khẽ bật ra chữ này.
Trong linh thần ngưng tụ ra căn nguyên chữ cổ “Đấu” của Lục Giáp Mật Chú trên thân Hoàng Long Kiếm.
Người ngoài không nhìn thấy Lục Giáp Mật Chú trên Hoàng Long Kiếm. Chín chữ cổ đó là do Lý Duy Nhất dạy Ngọc Nhi viết khi nàng còn nhỏ, nó không ẩn chứa mật uẩn.
Nhưng Ngọc Dao Tử có ngộ tính cực cao, không chỉ tu luyện Ngọc Hư Thổ Nạp Pháp và Xiển Môn Thập Nhị Tán Thủ, mà còn diễn hóa ra một phần mật uẩn của chín chữ cổ, dung hợp quán thông với võ đạo và niệm lực mà nàng tu luyện.
Ngoài nàng ra, chưa ai có thể làm được điều này.
Lăng Tiêu Cung cũng có bí thuật niệm võ kết hợp, nhưng độ khó khi thi triển lại lớn hơn Lục Giáp Mật Chú, hơn nữa không thể kết hợp liên tục, trong thực chiến càng ít hỗ trợ tăng cường chiến lực.
Từ mi tâm của Ngọc Dao Tử, từng tia linh quang tỏa ra, ngưng tụ thành một bộ áo giáp lưu ly mềm mại quyến rũ trên cơ thể nàng, đôi cánh dài trăm trượng sải rộng sau lưng, sức mạnh của niệm lực cấp bậc Trữ Thiên Tử cùng võ đạo kết hợp lại.
Hôm nay, đệ tam Trữ Thiên Tử nghênh chiến đệ nhất Trữ Thiên Tử.
Một hướng khác, Dữ Thiên Yêu Hậu cũng tỏa ra linh quang, rực rỡ như mặt trời mọc, vạn phù văn, kinh văn như mưa tuôn. Chiến lực đứng đầu trong hàng Trữ Thiên Tử thì sao có điểm yếu được?
...
Không Gian Huyết Nê.
Lý Duy Nhất gầy gò chỉ còn da bọc xương, yếu đuối kiệt sức, lượng máu trong cơ thể bị rút đi gần một nửa.
Không thể xua tan bóng dáng của vuốt yêu đáng sợ đó ra khỏi tâm trí. Quá kinh khủng, nó không giống lực lượng nhân gian, mà có thể in sâu vào ý thức hồn linh của con người.
Tả Khâu Hồng Đình nhanh chóng bước lên, ân cần hỏi:
- Có bị thương không? Bên ngoài hiện giờ ra sao rồi?
Lý Duy Nhất liền khoanh chân đả tọa, vận chuyển pháp khí:
- Không tính là bị thương, nhưng yếu ớt tột độ, chúng ta bị cuốn vào Nịch Hồn Đoan Lưu rồi! Tạm thời chắc không có nguy hiểm gì đâu... Cũng khó nói...
Lý Duy Nhất không rõ, liệu Cửu Hoàng Phiên và Xá Lợi Phật Tổ có rơi vào tay những cường giả cùng cấp với Dữ Thiên Yêu Hậu hay không, và đối phương có đủ năng lực phát hiện ra họ đang trốn ở cấp độ vi mô hay không.
Lý Duy Nhất hiện giờ không thể nào phỏng đoán cảnh giới tu vi của Trữ Thiên Tử.
- Lê Lăng, nướng cho ta ít thịt Siêu Nhiên, ta phải bồi bổ một chút.
Lý Duy Nhất ngẩng đầu nhìn một cái, quyết định nếu tình hình không ổn, nàng sẽ lập tức trốn đến Thang Cốc Hải.
Mất hai canh giờ, Lý Duy Nhất sử dụng linh thần Phù Tang Thần Thụ xua tan hư ảnh vuốt yêu trong đầu, hắn thở phào nhẹ nhõm, an tâm hơn.
Nếu không thể luyện hóa nó, về sau hắn sẽ không còn dũng khí đối diện với Dữ Thiên Yêu Hậu, coi như tâm linh và ý chí bị tổn thương, giống như An Nhàn Tĩnh đã bị sưu hồn.
Lý Duy Nhất lén lút quan sát bên ngoài, ý niệm vừa tỏa ra đã bị đông cứng.
Rõ ràng, Xá Lợi Phật Tổ vẫn còn trong Nịch Hồn Đoan Lưu.
- Lấy tu vi của Dữ Thiên Yêu Hậu cũng không thể đuổi kịp Nịch Hồn Đoan Lưu?
Lý Duy Nhất vui mừng khôn xiết, đã qua bao lâu rồi mà Cửu Hoàng Phiên và Xá Lợi Phật Tổ vẫn không bị thu đi, không nghi ngờ gì nữa, đó là đã sống sót thoát hiểm. Tiếp theo, chỉ cần đợi Thiền Hải Quan Vụ dùng cảm nhận đến tìm hắn là xong.
Mùi thịt nướng thơm nức bay đến.
Lý Duy Nhất lập tức đứng lên, trước hết đi tới chỗ đế dược Hồng Trần Triền, ngắt lấy một cánh hoa nhai nuốt, sau đó mới bước tới chỗ Lê Lăng và Tả Khâu Hồng Đình.
Thịt của Siêu Nhiên Tứ Cực Viên Vương được nướng chín bằng linh quang hỏa diễm, lấy cổ đỉnh làm lò, bọc trong lá cây của Phượng Huyết Thụ, thêm vào hàng chục loại hương liệu đậm đà, thịt vàng ươm, mùi thơm nức mũi.
Lý Duy Nhất ngồi xuống ghế đá, nhận từ tay Tả Khâu Hồng Đình một miếng thịt nướng hơn chục cân, bắt đầu nhai ngấu nghiến.
Bên cạnh, Lê Lăng đưa một ly rượu ngon ủ từ linh dược ngàn năm.
- Lê Lăng, sao hôm nay ngươi chu đáo quá vậy!
Lý Duy Nhất rất ngạc nhiên, cảm thấy mình được đãi ngộ cao quá, cứ như là mơ.
Lê Lăng rất rõ những hành động của hắn suốt thời gian qua, nhìn thấy hắn hiện giờ gầy gò chỉ còn da bọc xương, biết hắn đã chịu tổn thất không nhỏ, trong lòng cảm thấy vô cùng đau xót, không kém gì lần thấy tứ thúc bị cắt đôi chân.
Không biết từ lúc nào, nàng đã coi Lý Duy Nhất là người nhà, quan trọng không thua gì Thương Lê và Lê Tùng Cốc.
Hồn linh Tả Khâu Hồng Đình suy yếu, vẻ mặt mỏi mệt:
- Duy Nhất huynh, sao ngươi xuất hiện trong Chu Hậu Cung cùng với Ma Phi nương nương? Ta ở trong Nguyên Bản Đăng, nhiều nhất cũng chỉ dám hy vọng, người đến cứu ta sẽ là lão tổ của Tả Khâu Môn Đình, hoặc sư tôn.
Mắt Lê Lăng long lanh ngấn lệ, muốn lên tiếng nói gì đó, nhưng bị Lý Duy Nhất lườm.
Hắn cười nói:
- Kể cho ngươi nghe một chuyện thú vị, Kim Thánh Cốt Thiên mà chúng ta tìm thấy ở Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, thực chất là một cơ duyên Trữ Thiên Tử. Dựa vào công pháp này, ta mới nhờ được Ma Phi nương nương cùng đi cứu ngươi. Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa là ngươi tìm thấy, nếu không phải do ngươi đề nghị, chúng ta vốn sẽ không đến đó trong lúc tranh độ. Cho nên, duyên phận kỳ diệu như vậy đó, tương đương với ngươi tự cứu chính mình.
Tả Khâu Hồng Đình mở to đôi mắt trong veo, nở nụ cười bất ngờ, nhưng lại cảm thấy việc này hơi quá dễ dàng, liền để ý thấy Lý Duy Nhất và Lê Lăng nhìn nhau.
Lê Lăng hừ lạnh:
- Ngươi còn cười được.
Lý Duy Nhất nói:
- Kể cũng lạ, sau khi Hồng Đình huynh mất tích, ta thật sự rất lo lắng, cứ ngỡ ngươi không qua khỏi. Nhưng bây giờ, bỗng nhiên những đám mây đen trong lòng đã tan biến hết, ta cảm thấy cuộc sống thật tươi đẹp, đầy hy vọng vào tương lai.
Lý Duy Nhất không hề nói dối, cảm giác mất kiểm soát, mọi thứ mịt mù không rõ bỗng nhiên tan biến hoàn toàn, nháy mắt lấy lại tâm trạng lạc quan như thường lệ.
Tả Khâu Hồng Đình mỉm cười rạng rỡ hút hồn người:
- Ta cũng cảm thấy mừng rỡ vì đã thoát chết trong gang tấc, nhưng mừng hơn nữa là, Duy Nhất huynh đã bất chấp hiểm nguy vô cùng lớn mà cứu ta ra ngoài. Món nợ nhân tình này, ta sẽ trả, hơn nữa sẽ ghi nhớ sự tốt đẹp của ngươi rất lâu!
Lý Duy Nhất căn dặn:
- Hồn linh của ngươi cần bồi dưỡng từ từ, không được để cảm xúc kích động quá mức. Phải rồi, Lão Ngũ, Lão Lục từ đâu chui ra vậy?