Ngọn lửa bùng cháy nơi khu vực Lý Duy Nhất đứng, khiến một vùng biển rộng vài dặm sôi sục, tạo thành các hình ảnh như Kim Ô, cây lửa, Phượng Hoàng.
Lôi điện treo trên vòm trời, tiếng sấm chấn động thiên địa.
Tả Khâu Hồng Đình và Lê Lăng đứng ở mũi Ngọc Chu cách đó vài dặm, một người đồ xanh, một người váy đỏ, một người thoát tục thanh nhã, một người thì hoạt bát rạng rỡ.
Trong tầm nhìn, Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận bùng nổ đầy uy lực, bao bọc cả một vùng biển rộng, sức mạnh ấy thật chấn nhiếp lòng người.
Lê Lăng nói:
- Giai đoạn năm của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, coi như luyện chế thành công. Dựa vào trận này, ta thấy ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, Siêu Nhiên không xuất thế thì chẳng còn ai là địch thủ của hắn.
- Khó nói lắm, các nhân vật cảnh giới Dung Đạo đều đang lĩnh ngộ pháp tắc, không đơn giản đâu. Ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh vẫn còn một số lão quái vật ở cấp độ này.
Tả Khâu Hồng Đình phe phẩy quạt, đôi mắt sáng, hàm răng trắng:
- Hiện tại là tám ngàn trận văn! Khi luyện chế đến giai đoạn sáu, đạt đến chín ngàn sáu trăm trận văn, lúc đó ta nghĩ những nhân vật trên Thiên Bảng cũng sẽ phải bỏ chạy.
Lý Duy Nhất tỉ mỉ cảm nhận vai trò hỗ trợ của Trận Linh Thạch đối với trận pháp, liên tục thử nghiệm để làm quen với cách vận dụng trận pháp.
Đến khi linh quang trong người tiêu hao nhiều, không thể chống đỡ nổi nữa, hắn mới thu lại trận pháp.
- Kể cả không thu lấy hỏa diễm Kim Ô, Bích Lạc Thanh Lôi, Phong Sát, chỉ dựa vào sức mạnh bản thân trận pháp cũng đã rất đáng gờm. Nếu không đụng mặt các cao thủ Dung Đạo, mình có thể đối phó dễ dàng.
Ngàn vạn kinh văn ở Trường Sinh cảnh thất trọng đỉnh phong đã có tu vi thâm hậu đáng sợ, người nào người nấy đều tích lũy mấy trăm năm.
Còn võ tu ở cảnh giới Dung Đạo lại càng giống như vực sâu, rất khó chạm đến độ sâu cạn của bọn họ.
Kinh nghiệm chiến đấu theo đúng nghĩa của Lý Duy Nhất cũng chỉ là giao thủ với Nham Tê ở Trường Sinh cảnh thất trọng sơ kỳ, và Linh Dật Lão Tổ ở Thánh Linh Niệm Sư thất trọng. Đối đầu với Thạch Na Nhĩ ở cảnh giới Dung Đạo, Lý Duy Nhất cũng chỉ đón được một chiêu.
Mà Thạch Na Nhĩ ở cảnh giới Dung Đạo không được coi là nhân vật cực kỳ ghê gớm, hắn nhờ vào tu luyện Tiên Pháp Tinh Thần vài năm mới nâng cao chiến lực lên mức đó.
Nhưng Lý Duy Nhất đã không còn như xưa, nếu gặp lại cường giả ở cấp độ như Thạch Na Nhĩ, tuyệt đối sẽ không đến mức phải dốc hết toàn lực mới đỡ nổi một chiêu.
Ở lại Không Gian Huyết Nê hai năm qua, trong đó có vài tháng là trải qua trong Thời Gian Chi Kiển, cộng lại tổng cộng hắn đã tu luyện ròng rã suốt vài năm.
Đây đã là trạng thái nghỉ ngơi tịnh dưỡng vì không muốn bị thời gian phản phệ. Thỉnh thoảng hắn mới dành ra một tháng để tiến vào trong kén bế quan một lần.
Thu hoạch lớn nhất chính là, đã tu luyện thành công Kim Thánh Cốt Thiên nhị giai, số lượng kinh văn trên kim cốt vượt qua trăm vạn.
Chỉ dựa vào lực lượng thân thể là đã có thể đối kháng trực diện với những võ tu Trường Sinh cảnh thất trọng sơ kỳ.
Tốc độ tu luyện có thể nhanh như vậy, tất nhiên là nhờ vào Kim Hà Đan Khí trong vò đan mang ra từ Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa.
Còn ngàn vạn kinh văn trong Kim Thánh Cốt Thiên tam giai thì lại xa xôi khỏi tầm với, không bỏ ra vài chục năm thì đừng hòng luyện thành.
Nhưng kinh văn trên kim cốt cứ tăng thêm trăm vạn cái thì thân thể sẽ lột xác một lần. Chín lần lột xác, chín lần thăng cấp, tam giai viên mãn là thân thể sẽ có thể đấu cứng với Bỉ Ngạn cảnh.
Một thu hoạch lớn khác chính là tu vi niệm lực đã phá cảnh lên Thánh Linh Niệm Sư lục trọng.
Điều này không đáng nhắc tới!
Hai năm trước, hắn đã là ngũ trọng đỉnh phong, phách thứ sáu đã ngưng tụ được ba phần, đột phá cảnh giới chỉ có thể coi là nước chảy thành sông.
- Duy Nhất huynh, ta đã tính toán thời gian, bị nhốt trong Không Gian Huyết Nê gần hai năm rồi. Nếu còn không ra ngoài, qua hai tháng nữa có lẽ Trường Sinh tranh độ sẽ kết thúc, đến lúc đó sách ngọc Mệnh Tuyền phải xử lý thế nào?
Tả Khâu Hồng Đình giẫm lên mặt nước, đi tới cùng Lê Lăng, mỉm cười nói thêm:
- Nếu bên ngoài cho rằng ngươi đã chết, rất có khả năng sẽ đúc lại sách ngọc Mệnh Tuyền, giao cho Trường Sinh Nhân khác nắm giữ, Ma Quốc muốn cướp đoạt sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Trong lòng Lý Duy Nhất cũng rất nghi hoặc, hắn từng nảy sinh rất nhiều suy đoán.
Nịch Hồn Đoan Lưu đã cuốn Cửu Hoàng Phiên vào sâu trong lòng đất, khiến Thiền Hải Quan Vụ không cảm ứng được sao?
Hay là, Thiền Hải Quan Vụ cố ý để hắn ở lại Không Gian Huyết Nê tiềm tu nhằm tránh né nguy hiểm của Trường Sinh tranh độ và sự tìm kiếm của cường giả Ma Quốc?
Bế quan quá lâu, Lý Duy Nhất cũng bắt đầu rục rịch muốn hành động, hắn rất tò mò về cục diện bên ngoài.
Chu Hậu có thật sự trốn đến Hồng Hoang Yêu Nguyên không? Ma Phi nương nương và Dữ Thiên Yêu Hậu sẽ bùng nổ xung đột như thế nào? Nam Cung Bạch Thái có thể đối phó với Cổ Chân Tướng và Khúc Dao không?
Còn có Thạch Thập Thực.
Sau khi Thạch Na Nhĩ chết, hiện giờ hắn đang ở đâu?
Sau trận đại chiến này, Lý Duy Nhất bị mất liên lạc với thế giới bên ngoài gần hai năm trời.
Ba người quay trở lại Không Gian Huyết Nê.
Lý Duy Nhất nói:
- Cứ đợi thêm một lúc đi! Nếu thực sự không được, ta vẫn còn cách.
Nếu trước khi Trường Sinh tranh độ kết thúc vẫn không đợi được Thiền Hải Quan Vụ thì chứng tỏ nàng thật sự không cảm ứng được hắn. Hắn chỉ đành mượn sức của Muộn Hồ Lô để thoát khỏi Nịch Hồn Đoan Lưu, dù sao cũng không thể bị nhốt mãi trong Không Gian Huyết Nê được.
Hơn nữa, lỡ như Thiền Hải Quan Vụ tưởng hắn trốn tới Thang Cốc Hải rồi ra biển tìm kiếm thì đó cũng là một chuyện phiền toái.
Hai ngày sau.
Khi niệm lực của Lý Duy Nhất dò xét ra bên ngoài, hắn sinh ra cảm ứng.
Khí tức lạnh lẽo của Nịch Hồn Đoan Lưu đã biến mất, thay vào đó là những đợt sóng nước cuồn cuộn xoáy trào.
Trong mắt Lý Duy Nhất lộ ra vẻ vui mừng, hắn nhanh chóng đứng dậy, kích hoạt Ma Giáp Huyết Phù Đồ và quan bào Châu Mục hộ thể:
- Hai ngươi ở lại Không Gian Huyết Nê, ta ra ngoài dò xét xem sao đã.
- Rào!
Thân hình Lý Duy Nhất biến mất trên Ngũ Sắc Sơn, ngay khắc sau, hắn xuất hiện giữa những đợt sóng biển chảy xiết. Lực xung kích cực mạnh, khiến hắn không thể cố định thân hình trong nước.
Xá Lợi Phật Tổ hóa thành mắt cá khảm lại lên Đạo Tổ Thái Cực Ngư.
Tuy nước biển rất lạnh nhưng hắn vẫn có thể thoải mái chịu được, không đáng sợ như Nịch Hồn Đoan Lưu.
Lý Duy Nhất tóm lấy Cửu Hoàng Phiên, lòng bàn tay phát ra pháp khí để kích hoạt.
Lập tức, kinh văn trên chín tấm phiên trắng rơi xuống, ngưng tụ thành một con đường kinh văn.
- Rào!
Lý Duy Nhất dọc theo con đường kinh văn xé nước xông ra. Hắn bay vài chục dặm giữa những cơn gió lốc hỗn loạn, rồi đáp xuống bờ gần nhất, trên một vách đá khổng lồ.
Xung quanh tối đen như mực.
Tiếng sóng nước ầm ầm vang dội gấp mấy lần so với khi đứng cạnh thác nước.
Trong hốc mắt của chín cái đầu lâu trên đỉnh Cửu Hoàng Phiên phát ra ánh sáng màu đỏ như máu, chiếu sáng lờ mờ một khoảng không gian dưới lòng đất rộng lớn này.
Trước mắt hắn là sương mù hỗn độn, gió thổi mạnh như dao cắt.