Bên dưới là một vùng nước xoáy rộng lớn vô ngần, sóng cao mười trượng, trải dài ít nhất hàng trăm dặm, thậm chí có thể lên tới vài trăm dặm. Cảm nhận của Lý Duy Nhất không thể dò tới bờ bên kia, vừa mới thả ra đã bị lực lượng trong vòng xoáy nghiền nát.
Điều khiến lòng người chấn động nhất, chính là ấn ký chữ Vạn trong đám mây mù mờ mịt phía trên vùng nước xoáy.
Ấn ký chữ Vạn kia đen kịt và nặng nề, tựa như bốn bức tường thành đúc bằng thần thiết, dài không biết bao nhiêu dặm. Nó to lớn đến mức dọa người, tựa như ấn ký của thiên địa, từ từ xoay tròn trong sương mù, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng ong ong trầm đục.
Lý Duy Nhất nheo mắt lại, muốn nhìn rõ nó.
Hắn muốn biết tại sao nó có thể lơ lửng giữa hư không.
Đáng tiếc, chỉ mới nhìn chằm chằm một lúc, cả người hắn đã trở nên choáng váng, suýt nữa ngã nhào xuống vùng nước bên dưới.
Rất rõ ràng, vùng nước bên dưới sở dĩ sẽ xoáy tròn, chính là do chịu ảnh hưởng từ lực lượng của nó.
- Rốt cuộc đây là nơi nào?
Lý Duy Nhất thầm đoán rằng, sau khi Nịch Hồn Đoan Lưu cuốn Cửu Hoàng Phiên, Xá Lợi Phật Tổ tới đây đã bị lực lượng của ấn ký chữ Vạn và vòng xoáy đánh tan, nên mới tạo cho hắn cơ hội thoát thân.
Hay là do Xá Lợi Phật Tổ mang Nịch Hồn Đoan Lưu tới chỗ này?
Phải biết rằng, trong những câu chuyện thần thoại trên Địa Cầu, ấn ký chữ Vạn có quan hệ mật thiết với Phật Môn. Lý Duy Nhất thực sự không kiềm chế được mà liên tưởng đến phương diện này.
Ấn ký chữ Vạn trong sương mù giống như một vật thể rắn, cũng không biết là Pháp khí hay là một công trình kiến trúc.
Lý Duy Nhất không dám bay tới dò xét, trên đầu ngón tay phát ra một tia pháp khí. Pháp khí bay ra hơn mười dặm thì tan biến giữa không trung, hoàn toàn không cách nào tới gần ấn ký chữ Vạn đó.
- Vẫn không nên hành động thiếu suy nghĩ, thứ này không giống như tu vi hiện tại của ta có thể chạm vào.
Lý Duy Nhất quay người lại, dùng ánh sáng màu máu của Cửu Hoàng Phiên chiếu rọi vào bóng tối.
Vách đá của thế giới dưới lòng đất này cao tới mấy ngàn trượng, giống như những tấm bia và vách thần, phía trên hiện đầy những hàng kinh văn cổ xưa.
Quá phức tạp và huyền ảo, hắn hoàn toàn không hiểu được.
- Nơi này lẽ nào là động phủ tu luyện do đại nhân vật nghịch thiên nào đó để lại?
Lý Duy Nhất không chắc liệu mình có còn ở dưới Lang Độc Hoang Nguyên hay không. Suy cho cùng thủy vực dưới lòng đất ở Doanh Châu thông nhau, cho dù có xuất hiện ở cách xa vài chục vạn, vài trăm vạn dặm thì cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
- Rời khỏi đây trước đã, kẻo lại chọc giận quái vật cấm kỵ nào đó.
Lý Duy Nhất biết rất rõ, thế giới dưới lòng đất hung hiểm khó dò, mà nơi này lại không hề tầm thường. Chỉ riêng ấn ký chữ Vạn treo lơ lửng đã không giống vật của nhân gian, nếu rơi xuống, có cảm giác nó sẽ đập thủng cả Cửu Thiên Thập Địa.
Lý Duy Nhất lấy đai lưng Vạn Tự Khí của Thạch Na Nhĩ ra, sau khi kích hoạt, áo giáp Long Thủ Đồng Lang bao trùm toàn bộ cơ thể hắn.
Mượn nhờ lực lượng của áo giáp, hắn phá đất, trèo lên mặt đất.
Đá nham thạch rất cứng, lấy tu vi của Lý Duy Nhất hiện tại, việc đào bới cũng trở nên vô cùng tốn sức. Hơn nữa tầng đất cực kỳ sâu, khiến hắn có cảm giác như đang ở mười tám tầng địa ngục, làm sao cũng không nhìn thấy ánh mặt trời, làm thế nào cũng chẳng lên được mặt đất.
Giữa đường, Lý Duy Nhất phải dừng lại nghỉ ngơi, khôi phục pháp khí đã bị tiêu hao nghiêm trọng.
- Thảo nào mãi vẫn không đợi được Thiền Hải Quan Vụ. Dù là Đế Niệm Sư thì hiểu biết về sâu trong lòng đất cũng rất ít, khó mà cảm nhận được.
Mất hai ngày, Lý Duy Nhất xuyên qua tầng nham thạch, xuất hiện tại một không gian ngầm khác.
Nơi này tràn ngập sương mù màu vàng, pháp khí dày đặc, còn mọc vài loại cây phát sáng.
Hắn thả ra niệm lực thăm dò bên ngoài, ở khoảng cách trăm dặm, hắn cảm nhận được khí tức sinh mệnh.
Đó là một bầy Sát Yêu, phát ra tiếng kêu gào khủng bố, bay về phía hắn.
- Không phải chứ, pháp khí ở đây...
Vẻ mặt Lý Duy Nhất kỳ quái, hắn ngẩng đầu lên nhìn trần đá, liền hóa thành một luồng sáng, thi triển Độn Địa Thuật tiếp tục hướng lên mặt đất.
Không lâu sau.
- Rào rào!
Dưới màn đêm, Lý Duy Nhất bay ra khỏi mặt nước. Hắn lao vút lên không trung trên vùng biển như một luồng sáng, sau đó nhẹ nhàng đáp xuống mặt biển.
Phía trên đỉnh đầu là sao trời ngàn dặm.
Mặt biển xung quanh nổi một tầng sương mù màu vàng nhạt, dưới ánh sao chiếu rọi, hiện ra tuyệt mỹ rực rỡ, hệt như tiên cảnh.
- Ầm!
Lý Duy Nhất đưa Tả Khâu Hồng Đình và Lê Lăng ra ngoài. Ngọc Chu dài mấy chục mét đập mạnh xuống mặt biển, giống như hòn đá khổng lồ ném xuống mặt hồ phẳng lặng, làm tung lên bọt nước trắng xóa và những vòng gợn sóng nhấp nhô.
- Cuối cùng cũng được ra ngoài rồi. Đây là đâu?
Sau ba năm, Lê Lăng cuối cùng cũng được ra khỏi Không Gian Huyết Nê hít thở không khí, chỉ cảm thấy bầu trời đầy sao trên đỉnh đầu đẹp lạ thường.
Lý Duy Nhất nhìn về phía Tả Khâu Hồng Đình:
- Ta cảm thấy pháp khí ở đây rất giống thiên địa pháp khí sau khi tiên đạo long mạch ở Đông Hải khôi phục, không biết ta có cảm nhận sai không?
Trong đôi mắt đẹp của Tả Khâu Hồng Đình tràn đầy vẻ kinh ngạc:
- Ngươi không cảm nhận sai đâu, ta cũng cảm thấy trong thiên địa pháp khí có một tia tiên linh vận, còn nồng đậm hơn cả Đông Hải. Chuyện này sao có thể chứ? Đông Hải và Lang Độc Hoang Nguyên cách nhau không biết bao nhiêu vạn dặm cơ mà.
Lê Lăng nói:
- Hai ngươi là Đại Trường Sinh, Đại Thánh Linh Niệm Sư, bắt một con yêu thú dưới nước hỏi thử liền biết.
- Lê Lăng, sao ngươi lại có thể thông minh đến mức này cơ chứ?
Lý Duy Nhất thả Nhị Phượng và Thất Phượng ra, giao nhiệm vụ này cho chúng.
Bọn chúng đều đã đạt tới Trường Sinh cảnh ngũ trọng.
Trưa ngày hôm sau.
Lý Duy Nhất, Tả Khâu Hồng Đình, Lê Lăng vượt qua vùng biển vạn dặm, đi tới Long Đảo, nơi sầm uất nhộn nhịp nhất của Đông Hải.
Long Đảo được tạo thành từ phần Cổ Tiên Táng Địa nổi lên từ dưới lòng đất, kéo dài hơn ba ngàn dặm, không khác gì một mảnh lục địa.
Lần trước tới đây đã là sáu năm trước. Lúc đó hắn cùng Đường Vãn Châu tới tìm Lư Cảnh Thâm để lấy Thánh Linh Đan, đồng thời ám sát sứ giả của Thái Âm Giáo là Tần Chính Dương.
- Chỉ trong sáu năm ngắn ngủi, Long Đảo đã xảy ra biến hóa long trời lở đất. Tốc độ xây dựng thực sự quá nhanh, tương lai có lẽ sẽ vượt qua Thành Lăng Tiêu, trở thành một thành trì sầm uất nhất trong phạm vi mười vạn dặm.
Sau khi lên đảo, trên đường đi tới Long Thành, Lý Duy Nhất cảm thán như vậy.
- So với lúc tiên đạo long mạch vừa mới khôi phục, chỉ trong vài năm, pháp khí đã trở nên vượng thịnh gấp đôi, e là không lâu nữa sẽ lột xác thành linh khí, tiên khí.
- Năm đó, tiên đạo long mạch chỉ ảnh hưởng vùng biển ba vạn dặm. Còn bây giờ, tiên đạo long mạch đã lan về phía bắc, kéo dài tới Vũ Lâm Sinh Cảnh, đang từng bước mở rộng. Ước chừng một trăm năm sau, Đông Hải sẽ lột xác thành Tiên cảnh tu luyện đệ nhất, Thánh Hồ đệ nhất, Sinh Cảnh đệ nhất của Doanh Châu, vượt qua những Tiên Triều ở Trung Thổ và Phật Quốc ở phía tây. Bảo dược, tinh dược, đế dược sẽ mọc lên như nấm sau mưa ở những vùng lân cận.