Tình cảnh khó khăn của đường đình (2)

Tuy họ nghe nói về một số chiến tích của Lý Duy Nhất, nhưng chưa hoàn toàn tin tưởng, đều cảm thấy là nói quá lên, khác xa sự thật.

Nhưng uy danh của Từ Phật Đỗ thì bọn họ đã nghe từ nhỏ đến lớn.

Một nhân vật như vậy, thế mà lại bị đánh lùi.

Thạch Cửu Trai nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy Lý Duy Nhất ở ngọn núi gần Trấn Táng Tiên năm đó, trong lúc nhất thời tâm trạng ngổn ngang, ngũ vị tạp trần, khó mà diễn tả thành lời.

- Nam Long sau này cứ gọi ta là Tiểu Lục Tử là được, tuyệt đối đừng gọi Lục ca nữa, ta không xứng.

Thạch Lục Dục chân thành nói.

- Có Trường Sinh Đan hay không quyết định rất lớn tới việc có thể phá cảnh Trường Sinh hay không. Đây là lý do võ tu Trường Sinh cảnh ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh lại thưa thớt như vậy.

Lý Duy Nhất lấy ra một bình đan dược, đưa cho Tề Tiêu:

- Gặp gỡ chính là duyên, ai cũng có phần.

Thạch Ngũ Nhan chỉ vào mình:

- Ta... Ta cũng có phần hả?

Hắn và Lý Duy Nhất không có giao tình, không giống Thạch Lục Dục và Thạch Cửu Trai, đều từng bán mạng vì Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất cười nói:

- Ai nhìn thấy đều có phần.

Những viên Trường Sinh Đan này không phải do hắn cố ý thu thập, mà đều vô tình tìm thấy trong Túi Càn Khôn của những kẻ địch mạnh.

Thạch Lục Dục kích động đến mức da đầu tê dại, hai tay run rẩy nhận lấy Trường Sinh Đan từ tay Tề Tiêu:

- Đây chính là Trường Sinh Đan, có nghĩa là chúng ta có hy vọng Trường Sinh rồi. Lão Ngũ, ngươi được hưởng ké của chúng ta đấy nhé!

Phải biết rằng, tuy Tả Khâu Môn Đình dựa vào Độ Ách Quan, nhưng mỗi năm cũng chỉ có ba suất Trường Sinh Đan, của ít mà người muốn chia phần thì nhiều.

Dưới sự dẫn đầu của Thạch Cửu Trai, ba người truyền âm bàn bạc một lát, rồi đồng loạt quỳ một gối xuống:

- Chúng ta quyết định rồi, trở về Địa Lang Vương Quân, cống hiến cho Cửu Lê Tộc và Tả Khâu Môn Đình.

Tả Khâu Hồng Đình lạnh lùng nói:

- Quân pháp của Tả Khâu Môn Đình nghiêm minh, nếu không sửa đổi những thói hư tật xấu trên người thì sau này phạm lỗi, ta và Nam Long tuyệt đối sẽ không nể tình.

Thạch Ngũ Nhan chỉ tay lên trời, thề thốt đảm bảo:

- Nam Long phu nhân yên tâm, chúng ta tuyệt đối sẽ không làm hỏng thanh danh của hai vị.

Thác Bạt Bố Thác giải quyết ổn thỏa cục diện hỗn loạn trên biển xong, vội vã đi tới bến phà, chuẩn bị bái kiến và gửi lời cảm tạ.

Khi nhìn thấy Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình, nụ cười trên mặt hắn lập tức vụt tắt.

Hắn hành lễ với Lê Lăng trước rồi mới cúi mình vái sâu với Lý Duy Nhất:

- Đa tạ Nam Long ra tay giải vây, Thác Bạt Bố Thác vô cùng cảm kích, tương lai nhất định sẽ trả ân tình này.

- Được rồi! Diễn kịch xong rồi, đi, về Long Thành uống rượu thôi.

Lý Duy Nhất đã chịu đủ sự trêu chọc của đám người Mạc Đoạn Phong, Tề Tiêu, Thác Bạt Bố Thác rồi.

Lý Duy Nhất rất trân trọng tình bằng hữu khi mình còn yếu ớt.

Vẻ mặt Thác Bạt Bố Thác nghiêm túc:

- Bên ta vẫn còn rất nhiều chuyện phải xử lý, thực sự không đi được. Xin lỗi các vị, cáo từ!

Lý Duy Nhất nhận ra sự xa cách trong mắt Thác Bạt Bố Thác, biết là chắc chắn liên quan đến những chuyện xảy ra ở Tuyết Kiếm Đường Đình, bèn nháy mắt với Tề Tiêu.

Tề Tiêu ngầm hiểu, chặn đường Thác Bạt Bố Thác:

- Thác Bạt! Có chuyện gì thì chúng ta nói rõ ràng ngay tại đây đi.

Thác Bạt Bố Thác nói:

- Chuyện gì thì người khác không biết, chẳng lẽ Tề Tiêu nhà ngươi không biết sao?

Tề Tiêu nói:

- Duy Nhất huynh vừa mới thoát khỏi hiểm cảnh, không hề hay biết tình hình của Tuyết Kiếm Đường Đình. Nhân phẩm của huynh ấy thế nào chẳng lẽ ngươi không hiểu sao?

Thác Bạt Bố Thác im lặng một hồi, quay người lại, nhìn về phía Lý Duy Nhất một lần nữa:

- Ngươi thực sự không biết những việc làm của Đại cung chủ?

Lý Duy Nhất nhíu chặt mày, lắc đầu.

Cả đám người bao trọn một tửu lâu ở thị trấn bến phà.

Lý Duy Nhất chắp tay đứng bên lan can tầng hai, nhìn xa xa về ngàn cánh buồm trên mặt biển.

Sau lưng hắn, Thác Bạt Bố Thác mặt mày đau khổ kể lại:

- Tình cảnh khó khăn của Tuyết Kiếm Đường Đình hiện nay thực chất là do Đại cung chủ tính kế. Khắp thiên hạ đều đang đồn thổi, đêm Yết Bảng Thịnh Hội, Thiếu Quân thà đồng quy vu tận cũng phải đánh Cổ Chân Tướng bị thương nặng, hành động đó đã rơi vào mắt những đại nhân vật trên Trường Sinh Lâu.

- Phó Tiêu Tôn phụng mệnh Đại cung chủ, cố ý nói trước mặt Bạch gia lão tổ, cũng là Trữ Thiên Tử của Kiếm Đạo Hoàng Đình rằng, Kiếm Đạo Hoàng Đình dùng tài nguyên của Trạng Nguyên để bồi dưỡng Thiếu Quân là đang may gả y cho Lăng Tiêu Cung. Bởi vì, mọi người đều nhìn ra, Thiếu Quân có tình sâu nghĩa nặng với ngươi.

- Phó Tiêu Tôn còn nói, khi Trường Sinh tranh độ kết thúc sẽ gọi Thiếu Quân về Động Khư Doanh.

- Bạch gia lão tổ ngay lúc đó liền tuyên bố, Kiếm Đạo Hoàng Đình tuyệt đối sẽ không để Thiếu Quân, một Trữ Thiên Tử tương lai gả vào Lăng Tiêu Cung.

Ánh mắt Lý Duy Nhất lạnh lùng:

- Khắp thiên hạ đều đồn thổi, vậy chứng tỏ có người đang trợ giúp thổi bùng lên chuyện này.

Thác Bạt Bố Thác nói:

- Nhưng chuyện này liên quan đến nhiều vị đại nhân vật, ai dám tùy tiện bịa đặt? Lúc đó trên Trường Sinh Lâu, Siêu Nhiên của các Sinh Cảnh đều tụ tập, ngay cả Học Hải Đế Niệm cũng ở đó. Nếu là giả, với tính cách của Phó Tiêu Tôn, đã sớm ra mặt làm rõ, chứ không phải dồn Thiếu Quân và Tuyết Kiếm Đường Đình vào đường cùng.

Lý Duy Nhất trầm ngâm một lúc, hỏi:

- Kiếm Đạo Hoàng Đình đã làm gì?

- Lão tổ nói cho ta biết, Sư Đà Vương trúng Tam Sinh Chú của Viễn Cổ Nghiệp Thành, nghi ngờ là có một phần bị đại đệ tử của Kiếm Thiên Tử tính kế. Tất nhiên, nguyên nhân cốt lõi nhất là Đại cung chủ cũng đang tính kế chúng ta, nên đã sử dụng một số thủ đoạn khiến Kiếm Đạo Hoàng Đình đối phó với Tuyết Kiếm Đường Đình, thôn tính Tuyết Kiếm Đường Đình. Bởi vậy chúng ta mới rơi vào kết cục như ngày hôm nay.

Hai mắt Thác Bạt Bố Thác đầy tia máu, vô cùng căm hận:

- Sư Đà Vương muốn giải Tam Sinh Chú, thì hoặc là khuất phục Kiếm Đạo Hoàng Đình, hoặc là chỉ có thể thần phục Đại cung chủ. Nhưng Thiếu Quân mới là thảm nhất, Kiếm Thiên Tử đích thân ban hôn cho nàng ấy và Bố Luyện Sư. Thời gian định vào ngày cuối cùng của Trường Sinh tranh độ, đêm Trừ Tịch hai tháng nữa.

- Ngươi hiểu Thiếu Quân hơn ai hết, với tính cách cứng rắn của nàng ấy, đến lúc đó chắc chắn sẽ có màn máu nhuộm tiệc cưới, lấy cái chết để phản kháng Kiếm Đạo Hoàng Đình. Lấy cái chết của Trạng Nguyên, lợi dụng lời chê bai cuồn cuộn của thiên hạ để giải nguy cho Sư Đà Vương. Đây là khả năng lớn nhất mà ta có thể nghĩ tới.

- Lý Duy Nhất, ngươi có biết chính ngươi cũng hại nàng ấy không?

Lý Duy Nhất hỏi:

- Tại sao?

Lý Duy Nhất phần nào hiểu được tâm trạng của Thác Bạt Bố Thác rồi. Vừa nãy hắn có thể bình tĩnh hành lễ và cảm ơn đã là cố gắng kiềm chế hết mức.

Dù sao, trong mắt Thác Bạt Bố Thác thì Lý Duy Nhất đã thay lòng đổi dạ, phụ bạc Đường Vãn Châu. Nếu không thì tại sao biết chuyện của Tuyết Kiếm Đường Đình và Đường Vãn Châu mà lại không có chút biểu hiện nào?

Hơn nữa, Lý Duy Nhất không đi xin Đại cung chủ giơ cao đánh khẽ.

Sao Tuyết Kiếm Đường Đình có thể đấu lại Lăng Tiêu Cung và Kiếm Đạo Hoàng Đình chứ?

Rất rõ ràng, không chỉ Thác Bạt Bố Thác nghĩ như vậy, mà đám người Thạch Lục Dục và Tề Tiêu lúc đầu cũng có chung suy đoán. Vì vậy họ mới không dám nhắc đến chuyện này trước mặt Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters