Lê Lăng mặc áo đỏ rực rỡ, cưỡi ánh sáng đạp mặt biển mà đi, điều khiển mưa Thiên Kiếm Phù, đứng giữa trung tâm cơn mưa kiếm màu vàng:
- Các hạ có tu vi Trường Sinh cảnh lại can thiệp vào trận chiến của Đạo Chủng cảnh, bản cô nương thực sự chướng mắt, muốn dạy cho ngươi một bài học.
Trong hơn hai trăm Thiên Kiếm Phù này, có hơn một nửa là do Lý Duy Nhất ném cho nàng.
Tại Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, hắn đã luyện chế quá nhiều, sau này cũng không dùng tới nữa.
Lê Lăng bị nhốt trong Không Gian Huyết Nê ba năm, đã nhặt được không ít đồ bỏ đi của Lý Duy Nhất. Ví dụ như loại đan dược Cực Trú Chân Đan cần thiết cho niệm sư tu luyện vô cùng đắt đỏ, Lý Duy Nhất đã luyện chế ra một đống lớn, dùng không hết đều ném cho nàng.
Minh Phách Thần Tủy có thể hỗ trợ ngưng phách lại càng nhiều không đếm xuể.
Lê Lăng tùy tiện lục lọi trong Không Gian Huyết Nê cũng có thể tìm được không ít Túi Càn Khôn mà Lý Duy Nhất đoạt được từ tay vài kẻ địch mạnh rồi vứt vào góc, hoặc là một đống tài nguyên tu luyện không dùng tới nữa.
Không nói những thứ khác, chỉ riêng tài nguyên lấy được từ bảo khố dưới lòng đất của Nham Khuyết Cung, nàng dùng bao nhiêu cũng không hết.
Chính vì vậy, tiến độ tu luyện niệm lực của Lê Lăng cực nhanh, đã đạt đến Thánh Linh Niệm Sư nhị trọng. Nếu tu vi của Lê Tùng Cốc ở trong Minh Vực của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc không thể nhanh chóng tăng lên thì sẽ rất nhanh bị vượt mặt.
Trường Sinh cảnh ra tay, Thánh Linh Niệm Sư xuất hiện.
Các võ tu Đạo Chủng cảnh đang giao tranh trên biển đều lần lượt dừng tay.
Thác Bạt Bố Thác nhận ra Lê Lăng, hai người từng gặp mặt ở Tiềm Long Đăng Hội.
Hắn thầm kinh ngạc trước tu vi cao thâm của đối phương, lập tức chắp tay hô to:
- Đa tạ Lê Lăng cô nương trượng nghĩa ra tay.
Mắt Chử Thiên Thư híp lại:
- Người của Cửu Lê Tộc? Cửu Lê Tộc thuộc phe Tả Khâu Môn Đình, ngươi vậy mà lại ra tay giúp Tuyết Kiếm Đường Đình sao? Có biết kết cục khi đối đầu với Đạo Cung là gì không?
Lê Lăng nói:
- Đạo Giáo các ngươi bị trục xuất khỏi Lăng Tiêu Sinh Cảnh rồi mà còn dám cuồng vọng như thế? Lão gia hỏa, khuyên ngươi một câu, mau chóng dẫn người của ngươi rời đi, có lẽ còn có thể sống sót.
- Sau khi Khôi Thủ Cửu Lê trở về, Cửu Lê Tộc các ngươi thật đúng là cứng rắn. Nhưng có còn nhớ sự hèn mọn khi bị hai vị Phó Điện Chủ Dương và Từ của Đạo Giáo ta cai trị năm xưa không?
Đầu rắn trên cổ Chử Thiên Thư nở một nụ cười, hắn nhìn ra được tu vi của Lê Lăng không cao, hoàn toàn dựa vào lượng lớn Thiên Kiếm Phù để ra oai.
Lý Duy Nhất nhạy bén nhận ra sự dao động khí tức bất thường, thế là mở Thông Thiên Nhãn ở mi tâm.
Chỉ thấy một Phật tu khổng lồ cao đến ba trượng sáu đang tàng hình đi trên mặt biển, lặng lẽ tiến lại gần Lê Lăng.
Hắn khoác áo cà sa màu xám, bụng phệ, trên cổ đeo một chuỗi Huyết Hồn Niệm Châu. Mỗi một hạt niệm châu đều lớn như vại nước.
Đây là Man tặc nổi danh ngang với Thạch Na Nhĩ, tên là Từ Phật Đỗ.
Là sư huynh của An Nhàn Tĩnh.
Quan Sơn Từ Phật Đỗ, ngay ngày đầu tiên Lý Duy Nhất đến thế giới này đã nghe thấy uy danh to lớn của hắn. Ở Lê Châu không ai không sợ hãi hắn, hệt như hóa thân của Ma Thần.
Lê Lăng hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm, vẫn đối đầu với Chử Thiên Thư.
Sau khi Lý Duy Nhất đạt tới Thánh Linh Niệm Sư lục trọng đã luyện chế ra một tấm Thần Kiếm Phù.
Lúc này, kiếm phù bay ra từ mi tâm hắn, mang theo uy năng cuồn cuộn xé toạc mặt biển, lao thẳng về phía Từ Phật Đỗ.
- Rào!
Lý Duy Nhất đeo mặt nạ lên, dùng Bát Bộ Huyền Y chuyển hóa pháp khí, gọi ra Lôi Âm Chuy của Nham Tê bám sát ngay sau Thần Kiếm Phù, hóa thành một luồng điện quang lao ra.
Từ Phật Đỗ nhận ra khí tức hung hãn và nguy hiểm, trong lòng kinh hãi, vội vàng thi triển thân pháp, đạp lên những Phật văn màu vàng bay lên không trung, tránh khỏi Thần Kiếm Phù.
Lý Duy Nhất biết rõ sự lợi hại của Từ Phật Đỗ nên không dám khinh suất. Hắn giơ búa cao qua đầu, dốc toàn lực kích hoạt, lập tức trên bầu trời vang lên sấm chớp rền vang.
Hắn dung hợp đế thuật vận của Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm vào một búa này.
- Đùng đùng!
Sau khi Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm nhập môn tầng sáu, Lý Duy Nhất đã có thể chuyển hóa ra Bích Lạc Thanh Lôi, những tia chớp trên người giống như những con rồng rắn màu xanh vậy.
Từ Phật Đỗ đâu ngờ sẽ chọc phải một nhân vật ghê gớm như vậy?
Trong lúc vội vã, hắn đưa cả hai tay ra, trên người hiện lên một bức tượng Phật vàng cao trăm trượng, đón đỡ Lôi Âm Chuy.
- Ầm!
Điện quang như thác nước, sấm sét và kình lực cùng lúc ập tới.
Tượng phật vàng cao trăm trượng bị một búa đập nát.
Từ Phật Đỗ rơi xuống mặt biển, đập mạnh xuống đáy biển.
Hồi lâu sau, hắn ngoi lên từ biển, đã trốn ra xa vài chục dặm. Trong lòng hắn vô cùng kinh ngạc, nhìn chăm chú vào bóng hình cường đại đứng giữa hư không kia.
Cửu Lê Tộc không có nhân vật này.
Lôi Tiêu Tông... dường như cũng không có.
Lý Duy Nhất vác Lôi Âm Chuy trên vai, chiếc mặt nạ gỗ tạo cảm giác bí ẩn cho hắn, dưới chân ánh điện xanh lóe sáng không ngừng.
Hắn cười nhạt một tiếng:
- Từ Phật Đỗ, gan ngươi to lắm, vậy mà dám đánh lén Lê Lăng. Có biết kết cục của Thạch Na Nhĩ và Nham Vương Đạo Quân không? Có những người mà ngươi không đắc tội nổi.
Từ Phật Đỗ bình tĩnh lại, chắp hai tay, niệm Phật hiệu:
- A Di Đà Phật! Hiểu lầm rồi, bần tăng làm hàng xóm với Cửu Lê Tộc nhiều năm, có giao tình với tộc trưởng của nhiều bộ tộc, không có lý do gì sau khi Khôi Thủ Cửu Lê trở về lại rước kẻ thù cho bản thân.
Từ Phật Đỗ tàng hình bắt Lê Lăng là muốn bày kế, sau đó sẽ cứu nàng để xoa dịu mối quan hệ với Cửu Lê Tộc.
Kết quả là chữa lợn lành thành lợn què.
- Đúng sai phải trái, mắt mọi người đều sáng như tuyết, Đạo Cung các ngươi bắt buộc phải trả giá.
Lời nói của Lý Duy Nhất vừa dứt, hắn dẫn động Thần Kiếm Phù, một kiếm chém đứt ngang eo Chử Thiên Thư đang muốn lặng lẽ rút lui.
Sau khi thu lại Thần Kiếm Phù ánh sáng đã mờ nhạt, Lý Duy Nhất nhìn về phía Từ Phật Đỗ ở phía xa:
- Nếu ngươi ngoan ngoãn một chút, có lẽ có thể sống đến lúc Lê Lăng và Thương Lê trưởng thành rồi giết ngươi. Nếu không ngoan, Khôi Thủ Cửu Lê tất nhiên sẽ đích thân chém ngươi.
Từ Phật Đỗ nổi tiếng xấu nhưng có thể sống đến bây giờ, có thể thấy bản lĩnh to lớn nhường nào.
Cửu Lê Tộc ngoài Lê Viên Triệt và Ẩn Tổ ở cấp Siêu Nhiên ra, không ai có thể trị được hắn.
Nếu hắn không dốc sức tử chiến, một lòng muốn trốn thì Lý Duy Nhất cũng không giữ được.
Nỗi nhục nhã của Cửu Lê Tộc phải do chính Cửu Lê Tộc rửa sạch thì mới coi là thực sự vùng dậy trở lại.
Từ Phật Đỗ không biết lai lịch của Lý Duy Nhất nên không dám khiêu khích, nhanh chóng dẫn theo các võ tu của phe Đạo Cung rút lui.
Lý Duy Nhất đáp xuống mặt đất.
Đám người Thạch Lục Dục, Thạch Cửu Trai, Tề Tiêu đã kinh ngạc đến tột độ từ lâu, hệt như đang nhìn thiên thần, sự kính sợ trong mắt họ đạt đến đỉnh điểm.
Đông Hải không có Tinh Thiên Kính.