Kiếm Thiên Tử không phải không xuất quan, mà là đang đợi Đường Sư Đà thỏa hiệp.
Người ngoài cuộc tỉnh táo, người trong cuộc u mê.
Ở trong ván cờ thì chỉ có thể bị thế cục dắt mũi kéo đi.
Đường Sư Đà có thể thỏa hiệp sao?
Rất nhiều lúc, ngươi cứ tưởng chỉ cần lùi một bước là có thể giải quyết hết mọi khốn cảnh trước mắt. Nhưng lại không biết, một bước kia là vì muốn phá vỡ hàng phòng thủ tâm lý của ngươi, sau đó ngươi sẽ phải lùi bước thứ hai, thứ ba... Từng bước một, vạn kiếp bất phục.
Lý Duy Nhất nói:
- Chỉ có Thiên Tử Kiếm Tâm mới có thể hóa giải được Tam Sinh Chú sao?
Thác Bạt Lão Tổ thở dài nói:
- Ngươi cảm thấy, Sư Đà Vương có thể đầu vào Võ Đạo Thiên Tử khác được sao? Khoan hãy nói có người đồng ý đắc tội với Kiếm Đạo Hoàng Đình, chuốc lấy phiền phức không cần thiết cho bản thân hay không. Ngươi lấy thân phận của một kẻ phản đồ đầu nhập vào, lại còn cầu cạnh người ta, thì phải trả cái giá lớn chừng nào? Hơn nữa, còn phải nghênh đón cơn thịnh nộ lôi đình của Kiếm Thiên Tử.
- Kẻ phản đồ lúc nghiêng bên này, khi thì nghiêng bên kia sẽ có kết cục như thế nào, chắc ngươi cũng rõ.
- Có thể nói, thần phục Kiếm Đạo Hoàng Đình đã là sự lựa chọn có cái giá nhỏ nhất rồi.
- Sư Đà Vương không chọn lập tức thần phục, mà chọn giằng co chống đỡ, chẳng qua cũng chỉ là đang đợi cái giá tốt hơn của Kiếm Đạo Hoàng Đình, xem ai không đợi nổi trước thôi. Dù sao thì, thiên địa pháp khí của Đông Hải cũng đang tăng lên hàng năm.
Lý Duy Nhất bừng tỉnh ngộ:
- Chẳng trách Sư Đà Vương không tọa trấn ở Bắc Cảnh và tiền tuyến, mà lại trở về Thành Lăng Tiêu, đây là đang phản kháng trong câm lặng.
Thác Bạt Lão Tổ đột nhiên lên tiếng:
- Hiện tại đã xuất hiện con đường thứ hai.
Lý Duy Nhất rất thông minh, hỏi:
- Lão tiền bối đang ám chỉ Đại cung chủ sao?
Thác Bạt Lão Tổ gật đầu:
- Lục Niệm Tâm Thần Chú còn đáng sợ hơn cả Tam Sinh Chú, Đại cung chủ có thể luyện hóa được nó, có thể thấy, chắc chắn nàng nắm giữ thủ đoạn ghê gớm để hóa giải chú ấn. Đây có lẽ cũng là cơ sở để nàng mưu tính Tuyết Kiếm Đường Đình! Duy Nhất, cái giá mà Đại cung chủ đưa ra là gì?
Lý Duy Nhất cười khổ lắc đầu:
- Tiền bối hiểu lầm rồi! Ta hoàn toàn không phải là sứ giả của Đại cung chủ, cũng không phải đến để bắt chẹt Tuyết Kiếm Đường Đình. Ta muốn gặp Sư Đà Vương!
Trời đã tối, Thành Lăng Tiêu sáng rực ánh đèn.
Nơi Đường Sư Đà bế quan là nha môn Thái Thường Tự ngày trước, nằm dưới chân núi của quần thể cung điện Phượng Các.
Lý Duy Nhất đứng đợi ngoài cửa, nhìn về phía ba ngọn núi lớn của quần thể cung điện Phượng Các, Loan Đài, Lân Đài ở cách đó không xa.
Loan Đài và Lân Đài đều bị hư hại nghiêm trọng, thê thảm vô cùng.
Trên bầu trời, thiên địa pháp khí nồng đậm đến mức ngưng tụ thành giọt, hóa thành mưa pháp khí tụ lại trên ba ngọn núi, hình thành thác nước và khe suối linh khí.
Thác Bạt Lão Tổ đi ra ngoài cửa, gật đầu với Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất đi theo sau hắn, băng qua quảng trường, đi tới bên ngoài một tòa nha điện.
- Lý Duy Nhất, ít nhất ngươi nên đến gặp ta từ nửa năm trước. Khi đó, ta nhất định sẽ coi trọng ngươi hơn vài phần.
Giọng nói khàn khàn và trầm thấp, vang lên trong bóng tối bên trong cửa điện đang mở toang của nha điện.
Lý Duy Nhất hành lễ:
- Vài ngày trước vãn bối mới có thể thoát thân, quay lại nhân gian, vừa nhận được tin tức liền lập tức chạy tới Thành Lăng Tiêu. Chuyện của Đường Vãn Châu, ta nhất định sẽ quản.
Im lặng hồi lâu.
Đường Sư Đà từ trong bóng tối bước ra, thân hình gầy gò như củi khô, mái tóc hoa râm xõa tung hai bên má, giống như đang cố gắng nhìn rõ sự trung gian của Lý Duy Nhất. Hắn không hoàn toàn đi ra khỏi nha điện, mà dừng lại bên trong cửa, tay vịn khung cửa, trong miệng phát ra tiếng thở khò khè như ống bễ rách.
Lý Duy Nhất không nhìn rõ hoàn toàn được trạng thái hiện tại của Đường Sư Đà, nhưng trong lòng vẫn như bị lôi điện xẹt qua, khó mà tin được Sư Đà Vương đội trời đạp đất bảy năm trước kia lại biến thành bộ dạng như ngày hôm nay.
- Hóa ra là vậy, ta tin ngươi! Ngươi đi đi, rất nhiều chuyện... không phải ngươi có thể quyết định.
Đường Sư Đà lảo đảo, biến mất trong bóng tối bên trong nha điện.
Rầm một tiếng, cửa điện đóng lại.
Giọng nói của Lý Duy Nhất chém đinh chặt sắt:
- Chuyện của Sư Đà Vương và Kiếm Đạo Hoàng Đình, chỉ có tự Sư Đà Vương giải quyết, đây là nhân quả của ngài và Kiếm Thiên Tử. Nhưng chuyện của Đường Vãn Châu chính là chuyện của ta. Kiếm Đạo Hoàng Đình đã lấy hôn sự của nàng ra làm giao dịch, muốn dùng Trường Sinh Nhân đời thứ tám để đối phó với ta, vậy thì bọn họ nhất định phải trả một cái giá thê thảm, hối hận khôn nguôi vì sự tham lam của mình.
Lý Duy Nhất và Thác Bạt Lão Tổ rời khỏi Thái Thường Tự.
Bên trong nha điện, thân hình gù lưng, bệnh tật, già nua của Đường Sư Đà quay lưng về phía cửa lớn, hắn chậm rãi đứng thẳng lên trong bóng tối, tựa như một ngọn núi thần nguy nga không thể xô đổ.
Đánh xe chạy ra khỏi Vân Vụ Đại Trận nơi Lăng Tiêu Cung tọa lạc.
Trong xe, Thác Bạt Lão Tổ nói:
- Cái gọi là Tam Sinh, là chỉ sinh, lão, bệnh. Trúng Tam Sinh Chú, tu giả sẽ phải trải qua sự dày vò lặp đi lặp lại của ba trạng thái nhỏ bé, già nua, bệnh tật, không cách nào thoát ra khỏi ba trạng thái này. Lý Duy Nhất, ngươi định làm thế nào?
Trong đầu Lý Duy Nhất cứ mãi ám ảnh dáng vẻ bệnh hoạn già nua của Đường Sư Đà. Dòng suy tư lại trôi dạt về Kiếm Đạo Hoàng Đình, không biết tâm trạng và trạng thái của Đường Vãn Châu giờ phút này ra sao.
Trước ngực hắn truyền đến cảm giác nóng rực bỏng rát.
Lý Duy Nhất lập tức nhìn sang Thác Bạt Lão Tổ, thấy lão tổ không phát hiện ra điều bất thường, bèn nói:
- Thác Bạt tiền bối, giờ phút này tâm trạng ta rất rối loạn, muốn được yên tĩnh một chút. Cáo từ!
Sau khi xuống xe, Lý Duy Nhất nhanh chóng biến mất trong dòng người trên đường phố dài.
Thả Huyền Cảm ra, xác định không có cảm nhận nào rơi trên người mình, Lý Duy Nhất mới từ trong ngực lấy ra Đạo Tổ Thái Cực Ngư đang đeo trên cổ.
Hai con cá bằng đồng xanh chầm chậm xoay tròn, tỏa ra nhiệt lượng nóng bỏng.
Không ngờ Đạo Tổ Thái Cực Ngư tự động vận chuyển khi không bị kích hoạt.
Lý Duy Nhất đi đến phía nam thành, đứng trên bức tường thành mới xây lại được một nửa, đưa mắt nhìn về phía nam, nhíu chặt đôi lông mày:
- E rằng Chiến Hạm Thanh Đồng sắp đến rồi!
Hắn suy đoán, rất có khả năng đây là lời nhắc nhở Chiến Hạm Thanh Đồng sắp tới.
Trong khoảng thời gian ngắn, Lý Duy Nhất càng thêm phiền não.
Hắn hoàn toàn không muốn rời đi như vậy, đã có sự trói buộc rất sâu nặng ở Doanh Châu. Hắn không thể biết, sau khi rời đi cùng Chiến Hạm Thanh Đồng, liệu có quay lại được nữa không.
Nhưng hắn có thể lựa chọn sao?
Theo như cách nói của chủ nhân Chiến Hạm Thanh Đồng đây là chuyện sư môn của hắn đã đồng ý từ sớm, hắn chính là người gánh chịu nhân quả.
Hắn muốn đi tìm đại sư tỷ, muốn hiểu rõ mình là ai, e là chỉ có thể rời đi cùng với Chiến Hạm Thanh Đồng mới tìm được đáp án.
Dần dần, Đạo Tổ Thái Cực Ngư nguội lạnh lại, ngừng xoay chuyển.
Lý Duy Nhất hít sâu một hơi, ánh mắt trở nên kiên định. Bất kể là chuyện gì cũng đến lúc phải đối mặt, Chiến Hạm Thanh Đồng như thế, mà Kiếm Đạo Hoàng Đình cũng vậy.
- Lộp cộp!
Sau lưng hắn vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng.
Lý Duy Nhất ngấm ngầm kinh hãi, vội vàng bấm chỉ kiếm, mặc dù vừa nãy tâm trạng hắn rối bời, nhưng lẽ ra không thể nào bị người ta phát hiện ra, hơn nữa còn đến gần như vậy được.
- Đây chính là sự tàn phá do giao phong của cấp Trữ Thiên Tử gây ra, trận chiến đó đúng là nguy hiểm. Đổi lại là ta, e rằng không thể làm tốt hơn Vụ Sư.
Ngọc Dao Tử dừng lại cách bên phải Lý Duy Nhất ba bước. Nàng mặc cung trang màu trắng của trăng, dải lụa buộc tóc màu lam nhạt bay trong gió đêm, linh tú bẩm sinh, mênh mang xuất trần.
Nàng cúi nhìn vùng đất tàn phá mênh mông vô bờ ngoài thành, ánh mắt tĩnh lặng như nước, nhưng lại khẽ thở dài một tiếng.
Lý Duy Nhất thu hồi kiếm quyết, liếc nàng một cái.
Hắn không có áp lực khi đối mặt với đệ nhất Trữ Thiên Tử, so với trước kia lại có thêm một chút cảm giác xa lạ:
- Đại cung chủ vẫn luôn ở Thành Lăng Tiêu sao?
- Là Vụ Sư nói cho ta biết, khí tức của ngươi xuất hiện ở Đông Hải.
Ngọc Dao Tử thấy hắn quay đầu, lại nhìn màn đêm đen kịt trống rỗng, bộ dạng chất chứa tâm sự, vì thế hỏi:
- Tây Hải Vương không biết giá trị của ngươi. Nếu hắn biết bản cung chủ mượn lực lượng của ngươi mới đưa được mọi người vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc. Sau khi nghe được yêu cầu của ngươi, chắc chắn hắn sẽ lập tức bẩm báo cho ta ngay. Bởi vì giá trị của ngươi quan trọng hơn nhiều so với sách ngọc Mệnh Tuyền và Thánh Đường Sinh Cảnh.
Lý Duy Nhất bình tĩnh hỏi:
- Đại cung chủ chỉ coi trọng giá trị sao?
Ngọc Dao Tử đáp:
- Ta biết ngay mà, giữa chúng ta vẫn là có ngăn cách rồi! Chuyện chúng ta muốn làm là khai sáng một quốc độ vĩ đại ba ngàn châu, quá trình này tất nhiên sẽ tràn đầy gian nan hiểm trở, phải trải qua vô số thử thách, phải đi khiêu chiến tất cả mọi thứ không thể. Thiếu ai đều được, nhưng Vụ Sư, ta và ngươi, ba người chúng ta thiếu một người cũng không được. Trường Sinh tranh độ chỉ là cửa ải thứ nhất, chẳng lẽ chúng ta sẽ ngã gục ngay tại vạch xuất phát hay sao?
Lý Duy Nhất trầm mặc hồi lâu mới hỏi:
- Xin Đại cung chủ chân thành trả lời ta, có phải ngươi đã tính kế Tuyết Kiếm Đường Đình và Đường Vãn Châu không?
Ngọc Dao Tử im lặng không trả lời.
Lý Duy Nhất hỏi tiếp:
- Thật ra ta cũng là quân cờ đúng không? Bởi vì, trước khi bắt đầu Trường Sinh tranh độ, ngươi đã tính ra kết quả, cho nên ngươi mới nói với ta, Ma Quốc có năng lực bức ép ta đối đầu với Trường Sinh Nhân đời thứ tám, hoặc là đời thứ bảy. Cũng nói cho ta biết, ngươi sẽ giúp ta đánh một trận. Mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của ngươi, mục đích chính là dùng quân cờ ta đây, lợi dụng tình cảm giữa ta và Đường Vãn Châu, cuối cùng đạt được mục đích thu phục Tuyết Kiếm Đường Đình.
Ngọc Dao Tử thản nhiên thừa nhận:
- Đúng vậy. Nhưng trước Trường Sinh tranh độ, không phải ta đều đã nói rõ rồi sao? Đây không phải lợi dụng, cũng chưa từng coi ngươi là quân cờ. Chúng ta đều đang theo đuổi cùng một mục tiêu. Quân cờ có thể bị hy sinh, nhưng ngươi thì không, ta và ngươi nhất định là cùng tiến cùng lùi, muốn sống cùng sống, muốn chết cùng chết.
Lý Duy Nhất nói:
- Trước Trường Sinh tranh độ, tất cả mọi người đều khuyên ta, nói ngươi và Ngọc Nhi không giống nhau, bảo ta đừng coi trọng sách ngọc Mệnh Tuyền quá. Nhưng ta vẫn dứt khoát tin tưởng ngươi, chưa từng nghi ngờ ngươi. Ta chỉ coi như bọn họ không hiểu lý tưởng của chúng ta, sự theo đuổi của chúng ta, và cả tình nghĩa của chúng ta nữa.
Ngọc Dao Tử nói:
- Chúng ta vốn dĩ đã không nên nghi ngờ lẫn nhau.
Lý Duy Nhất nói:
- Nhưng so với bọn họ, dường như ta mới là không hiểu rõ Đại cung chủ. Đối với kẻ địch, chúng ta có thể bất chấp thủ đoạn, nhưng đối với người của mình tại sao phải tính toán sâu đến vậy? Tại sao lại phải trút đau khổ lên người Đường Vãn Châu? Chuyện của Đường Vãn Châu, Đại cung chủ, là ngươi sai rồi!
Ngọc Dao Tử nói:
- Ta không sai.
Lý Duy Nhất nói:
- Về Trường Sinh tranh độ, ta nhất định sẽ thực hiện lời hứa, nhất định sẽ liều mạng dốc hết mọi thứ, kiên quyết bảo vệ sách ngọc Mệnh Tuyền đến cùng. Cũng xin Đại cung chủ, thực hiện lời hứa trước lúc tranh độ. Nhưng sau chuyện này, ta e là... không có cách nào đồng hành với Đại cung chủ được nữa!
Lý Duy Nhất hành lễ, xoay người đi xuống tường thành.
Hắn nói ra câu này không hoàn toàn là vì chuyện của Đường Vãn Châu. Phần lớn là vì Chiến Hạm Thanh Đồng sắp tới, hắn thật sự có khả năng không thể tiếp tục đồng hành cùng Ngọc Dao Tử, coi như là lời từ biệt trước.
- Sư phụ! Ngươi đi đâu thế, đợi ta với. Ta cảm giác lần này đã ngủ rất lâu rồi, có phải Đại cung chủ sắp hoàn toàn luyện hóa được Lục Niệm Tâm Thần Chú rồi không, ta sắp biến mất rồi à?
Giọng nói và tiếng bước chân của Ngọc Nhi vang lên sau lưng, đang đuổi theo hắn.
Lý Duy Nhất dừng bước, nhắm mắt hít một hơi thật sâu, trong lòng buồn vui khó tả.