Ngày đầu tiên mới quen Đại cung chủ

Lý Duy Nhất xoay người lại, nhìn về phía Ngọc Nhi đang chạy theo.

So với sự trầm tĩnh của Đại cung chủ, bước chân của nàng nhanh nhẹn hoạt bát, tràn đầy thanh xuân sức sống.

Trong mắt nàng bớt đi phần tĩnh lặng và thâm thúy, lại thêm phần sáng lấp lánh và đơn thuần.

Đôi mắt của Đại cung chủ trải qua sự lắng đọng và tích lũy của năm tháng ba ngàn năm, đi qua núi non ngàn trùng, vượt qua hẻm núi sông sâu, chịu đựng mặt trời chói chang và gió rét, nhìn thấu hồng trần vạn trượng, cuối cùng hội tụ thành biển xanh, sâu không lường được, không giận mà uy.

Đôi mắt của Ngọc Nhi thì vẫn như giọt sương trên cành cây, là dòng suối trong vắt giữa khe núi, vẫn chưa trải qua sự trắc trở bởi núi non, sự nguy hiểm của việc rơi vách đá, treo thác nước.

Lý Duy Nhất đè nén muôn vàn suy nghĩ, rất muốn xông tới ôm chặt nàng vào trong lòng. Nhưng hắn biết, đã không còn thích hợp nữa rồi.

Tâm trí Ngọc Nhi đã hoàn toàn trưởng thành, biết rõ trạng thái của bản thân mình, và mối quan hệ với Đại cung chủ.

Hai người ngồi xuống tảng đá lớn trên đỉnh tường thành, không giống như lúc nãy, nhìn màn đêm tĩnh lặng trống rỗng, mảnh đất hoang tàn mênh mông vô bờ. Mà lúc này, bọn họ đang nhìn xuống sự phồn hoa rực rỡ của Thành Lăng Tiêu, sự đồ sộ tráng lệ của ba ngọn núi thuộc Lăng Tiêu Cung.

Tâm trạng Lý Duy Nhất cũng đã khác hẳn so với lúc trước.

Ngọc Nhi hỏi, trong lời nói tràn ngập sự tò mò và mong đợi đối với tương lai của bản thân mình:

- Đây chính là Thành Lăng Tiêu à, trước đây Đại cung chủ sống ở đâu vậy?

Trong mắt nàng, Đại cung chủ chính là tương lai của nàng.

- Ở đó, ngọn núi cao nhất kia kìa.

Lý Duy Nhất chỉ tay về phía Phượng Các cao cả ngàn trượng.

Kiến trúc cung điện trên núi Phượng Các giống như ngọn lửa rừng rực, đa số đều ẩn trong mây mù. Lờ mờ có thể thấy được quang ảnh lông Phượng Hoàng khổng lồ đang lơ lửng trên không trung.

Ngọc Nhi hỏi:

- Sư phụ, năm đó người chính là từ nơi đó cõng ta ra hả?

Lý Duy Nhất dùng tay ước lượng chiều cao lúc đó của nàng:

- Là Vụ Thiên Tử bế ngươi ra rồi giao cho ta. Lúc đó ngươi chỉ lớn bằng cỡ này thôi. Đói chưa, có muốn ăn chút gì không?

- Ăn! Ăn chứ!

Ngọc Nhi lập tức gật đầu, còn đứng dậy trước cả Lý Duy Nhất, vô cùng hứng thú với sự náo nhiệt ồn ào của cổ thành bên dưới, mọi thứ đều thật mới mẻ.

Lý Duy Nhất biết rất rõ, đây là khoảng thời gian cuối cùng của mình và Ngọc Nhi, cho nên hắn vô cùng trân trọng. Chỉ cảm thấy từng giây từng phút hiện tại, đều quý giá biết bao.

Bất luận nàng muốn gì, muốn làm gì, Lý Duy Nhất đều đồng ý, chỉ cần nàng vui vẻ là được.

Đêm nay, bọn họ đã uống rượu, uống rất nhiều.

Trước đây, Lý Duy Nhất chưa bao giờ cho nàng chạm vào ly rượu.

Ngọc Nhi uống đến mức say mơ màng, không còn biết trời trăng.

Ngày hôm sau, nàng tỉnh dậy trong cỗ xe Thệ Linh được lót nệm tuyết lông cáo. Nàng vén rèm xe lên, nhìn con đường lớn rộng rãi và vùng đồng nội hoang vu phía trước.

- Sư phụ, chúng ta đã rời khỏi Thành Lăng Tiêu rồi à, đi đâu vậy?

Lý Duy Nhất vung roi, cỗ xe chạy nhanh hơn:

- Cứ đi theo ta

Ngọc Nhi chớp mắt tỏ vẻ nghi ngờ, khẽ hừ một tiếng:

- Không phải sư phụ nói Đại cung chủ là cao thủ sao? Rõ ràng chúng ta uống nhiều như nhau, tại sao ta say quá vậy, đến bây giờ vẫn còn choáng váng, còn sư phụ thì tỉnh như thường?

Nàng nghi ngờ có phải Đại cung chủ bị gì hay không, thậm chí còn nghi ngờ tối qua Lý Duy Nhất đã đổ bớt rượu.

Lý Duy Nhất đáp:

- Có lẽ là do ý thức hồn linh của ngươi quá yếu đuối.

Nghe thấy lời này, không biết Ngọc Nhi nghĩ tới điều gì, trầm mặc hẳn. Nàng bước ra khỏi thùng xe, ngồi xuống một bên ghế xe.

Dọc đường không nói gì.

Mặt trời ở ngay phía trước, càng lúc càng lên cao.

Cứ tiếp tục đi về hướng đông.

Ngọc Nhi nhìn hai bên đường, nhìn thấy rất nhiều nấm mồ và bia mộ, cảnh tượng ghê người, dường như không có điểm cuối kéo dài đến tận chân trời.

- Sư phụ, ở đây đã chết rất nhiều người à? Kỳ lạ thật, mộ dày đặc, còn nhiều hơn cả Vong Giả U Cảnh.

Lý Duy Nhất nói:

- Là do cấm thuật Âm Thi Chủng Đạo, đất vài châu đều như thế... Cũng có rất nhiều phần mộ là của người đã chết trong trận chiến năm xưa. Bảy năm trước, chúng ta chính là đi con đường này trốn khỏi Lăng Tiêu Sinh Cảnh, một mạch đi đến Hoàng Giang và Đông Hải.

Trên đoạn đường tiếp theo, thôn xóm, thị trấn, thành trì, cứ mười nhà thì chín nhà trống không.

Có những nơi mấy trăm dặm không thấy bóng người.

Lý Duy Nhất nói cho Ngọc Nhi biết, những châu phủ này từng là nơi sầm uất nhất, dân cư đông đúc nhất của Lăng Tiêu Sinh Cảnh, vì mười mấy năm chiến loạn, vì Âm Thi Chủng Đạo, vì Siêu Nhiên đấu pháp, mà bị hủy hoại chỉ trong một sớm một chiều.

Có người trôi dạt khắp nơi không chốn nương tựa, có người cửa nát nhà tan, có người biến thành huyết thực cho Âm Thi.

Lòng người mong bình yên, Lăng Tiêu Sinh Cảnh không thể có thêm chiến loạn, không chịu nổi thêm sự giày vò nào nữa. Đây cũng chính là lý do mà Sư Đà Vương luôn không chịu khuất phục trước Kiếm Đạo Hoàng Đình, không muốn nội chiến, chỉ muốn tĩnh dưỡng hồi sức.

Ngọc Nhi không còn là trẻ con nữa, nàng hiểu rõ những lời này của Lý Duy Nhất là đang nói cho Đại cung chủ nghe.

Dưới ánh hoàng hôn, gió tây se lạnh.

Lý Duy Nhất dừng xe lại, giẫm lên cỏ nhọ nồi úa vàng, cùng Ngọc Nhi trèo lên một ngọn đồi địa hình cao nhất gần đó.

Ngoảnh đầu nhìn lại, đã sớm không còn thấy Vân Thiên Tiên Nguyên, chỉ có thể nhìn thấy ráng chiều rực rỡ màu vàng đỏ, tạo thành sự đối lập nóng lạnh rõ rệt với bầu trời u ám ở phía đông.

Ngọc Nhi hỏi vấn đề đã quẩn quanh trong lòng suốt cả ngày hôm nay:

- Sư phụ không thích Đại cung chủ ạ?

Khuôn mặt Lý Duy Nhất đỏ rực dưới ánh hoàng hôn chiếu rọi:

- Tại sao lại hỏi như vậy?

Ngọc Nhi lộ ra vẻ thông minh lanh lợi nhìn thấu mọi chuyện, nói:

- Tối qua lúc ta tỉnh lại, rõ ràng là sư phụ đang chuẩn bị rời đi, các người chắc chắn đã cãi nhau rồi. Đại cung chủ muốn giữ lại sư phụ nên mới để ta xuất hiện. Còn nữa, hôm nay người luôn có tâm sự, đừng tưởng ta không nhìn ra.

Lý Duy Nhất khẽ lắc đầu:

- Ta chưa bao giờ không thích Đại cung chủ! Bất luận người Lăng Tiêu Sinh Cảnh nhìn nhận về nàng như thế nào, ta chưa từng trải qua những khổ nạn đó, Ở trong lòng ta, nàng luôn luôn tỏa sáng, rất có sức hấp dẫn của nhân cách.

Ngọc Nhi hỏi:

- Vậy tại sao các người lại cãi nhau?

Lý Duy Nhất giẫm lên cỏ nhọ nồi, đi dọc theo đỉnh đồi, dưới chân phát ra tiếng vang lạo xạo:

- Bởi vì con người với nhau chắc chắn sẽ có bất đồng. Trừ khi có một người từ bỏ cái tôi, hoàn toàn phục tùng người kia.

- Tình cảm và lý trí, muốn nắm bắt được chừng mực trong đó quá khó, ai cũng không thể làm được mức độ không thiên vị một chút nào.

- Trải qua càng ít, càng trẻ tuổi thì sẽ càng coi trọng tình cảm. Trải qua nhiều chuyện, gặp nhiều điều, chịu thiệt nhiều, lúc đưa ra lựa chọn tất nhiên sẽ khác.

- Muốn tuyệt đối lý trí thì chỉ có thể tự biến mình thành một kẻ tuyệt tình tuyệt nghĩa, đi vào con đường cực đoan.

- Ta và Đại cung chủ thật ra là những người giống nhau, chưa bao giờ nghĩ tới việc phải đoạn tuyệt tình cảm và hủy diệt nhân tính.

- Đại cung chủ khi còn trẻ chẳng lẽ không trọng tình cảm sao? Nhưng chính vì trọng tình cảm nên mới phạm phải sai lầm lớn. Nàng lúc còn trẻ nhất định đã phải chịu rất nhiều khổ sở, đi qua rất nhiều đường vòng, tuyệt đối không chỉ có lần của Tiên Mẫn.

- Sau cả ngàn năm kể từ khi trở thành Đại cung chủ, nếu nàng vẫn đặt tình cảm lên hàng đầu, lòng dạ nhân từ, không có khí phách và thủ đoạn thì không giữ được Lăng Tiêu Sinh Cảnh, cũng không có ngàn năm thái bình cho nơi này.

- Nàng muốn mở ra một thời kỳ thịnh vượng ba ngàn châu, là muốn cứu nhiều người thoát khỏi Vong Giả U Cảnh. Hoài bão và lý tưởng như vậy, ý chí chiến đấu và sự theo đuổi, nữ tử bình thường sao có thể sánh bằng?

- Ở vị trí của mình, nàng không làm sai. Nhưng... bất đồng chính là bất đồng.

Ngọc Nhi lại ra vẻ thông minh nói:

- Ta biết rồi! Sư phụ muốn nói rằng, sự bất đồng lớn nhất của hai người nằm ở chỗ tuổi tác và từng trải khác nhau. Một người vẫn còn rất trẻ, xem trọng tình cảm hơn. Một người đã già, lý trí hơn, thế nên suy nghĩ vấn đề và phong cách làm việc cũng không giống nhau.

Lý Duy Nhất cười nói:

- Không có khoa trương tới mức già như vậy, ngươi đừng nói nàng như thế, nàng sẽ tức giận đấy.

Tia sáng cuối cùng phía chân trời lặn xuống, nhiệt độ lập tức giảm mạnh.

Hai người xuống núi.

Lý Duy Nhất để Ngọc Nhi quay lại trong xe nghỉ ngơi, hắn một mình đánh xe, trắng đêm đi về phía Đông Hải.

Hai ngày sau, đến biên thành Hoàng Giang nằm ở giao điểm giữa ba nơi Thanh Châu, Quan Châu, Vong Giả U Cảnh.

Xuôi dòng theo sông, vượt qua hai ngàn dặm bóng tối của U Cảnh là có thể tới Đông Hải.

Bảy năm trước, Lý Duy Nhất mang theo Ngọc Nhi trốn khỏi Lăng Tiêu Sinh Cảnh, đã ở đây khoảng một tháng trời.

Biên thành Hoàng Giang phồn hoa tấp nập hơn trước, tu giả mười bốn châu Nam Cảnh và Tây Cảnh từ đây đi Đông Hải sẽ tiết kiệm mấy ngàn dặm đường so với tới bến đò Lôi Châu rồi đi thuyền.

Lý Duy Nhất và Ngọc Nhi đứng bên ngoài khách điếm từng ở khi xưa.

Hắn hỏi:

- Ngươi còn nhớ không?

Ngọc Nhi hào hứng bước nhanh vào trong tìm kiếm vị đại thúc chưởng quầy năm xưa, nói:

- Có chứ! Đại thúc của khách điếm là một người rất tốt, còn tặng cho chúng ta hai viên Tị Dương Châu.

Nhưng nàng không thể tìm được người đó.

Lý Duy Nhất khẽ cười lắc đầu.

Ký ức thuở nhỏ thường chỉ giữ lại những mặt tốt đẹp. Nàng đã quên, vị đại thúc khách điếm kia không phải người tốt lành gì, đã chết ở chợ Thệ Linh rồi.

Ngồi ở đại sảnh lầu một, Lý Duy Nhất gọi một bàn đồ ăn thịnh soạn.

Nhìn thì có vẻ là cách biệt bảy năm mới trở về, nhưng trên thực tế đã trôi qua mấy chục năm trong trí nhớ của Lý Duy Nhất.

Trời dần tối, đèn lồng được treo lên.

Niềm vui trở về chốn cũ của hai người dần dần biến mất, đều dự cảm được sự chia xa vĩnh viễn sắp đến.

Về sau, thế gian này sẽ không còn Ngọc Nhi nữa.

Những điều nhỏ nhặt trong quá khứ ùa về trong lòng, Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào chén rượu, rồi lại ngẩng đầu nhìn về phía cửa. Dưới ánh sáng vàng ấm áp của đèn dầu, dường như hắn nhìn thấy bóng dáng mình cõng một tiểu nha đầu bước vào khách điếm của bảy năm trước.

Lúc đó, hắn còn trẻ hơn bây giờ.

Ngọc Nhi vẫn luôn im lặng, đột nhiên mở miệng hỏi:

- Sư phụ, có thể cho ta xem lại quyển sách nhỏ của người không?

Lý Duy Nhất ngẩn ra một thoáng, lấy từ trong Túi Càn Khôn ra một chiếc hộp gỗ khắc phù văn. Sau khi mở ra, bên trong xếp ngay ngắn rất nhiều sổ tay nhật ký viết mỗi ngày.

Bảo quản vô cùng cẩn thận, xem như bảo bối quý giá.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ngươi muốn xem từ đoạn nào?

- Xem từ quyển đầu tiên.

Ngọc Nhi nhận lấy quyển sổ đã ố vàng từ tay Lý Duy Nhất, lật mở trang đầu tiên, câu đầu tiên trên đó viết: Ngày đầu tiên ta mới quen Đại cung chủ, sự tình là thế này...

Oa, sư phụ lợi hại quá!

Sư phụ, ta sợ...

Bế, hay là cõng?

Bế.

Sư phụ, ta... hơi đói bụng...

Gặp được nhà dân ở phía trước, chúng ta ăn một bữa trước đã.

Vâng, sư phụ thật tuyệt, người là sư phụ tốt nhất thiên hạ...

Đọc đến đây, trong mắt Ngọc Nhi trào ra giọt lệ, mếu máo nói:

- Sư phụ, có phải chính vì ngày đầu tiên mới quen, ta kêu đói, thế nên người cứ luôn cảm thấy ta rất dễ bị đói bụng, vì thế mỗi lần chúng ta gặp mặt, người đều dẫn ta đi ăn trước không?

Lý Duy Nhất cúi đầu cười khổ:

- Có lẽ thực sự có nguyên nhân này trong đó.

Ngọc Nhi tiếp tục đọc, không biết đã qua bao lâu, nàng đóng cuốn sổ lại, cân nhắc nhiều lần rồi nói:

- Sư phụ... người đừng không thích Đại cung chủ có được không?

Lý Duy Nhất đáp:

- Được.

Ngọc Nhi tìm túi vải của mình, không tìm thấy, ánh mắt nhìn sang chiếc hộp gỗ trên bàn, cầm lấy giấy bút bên trong.

Nàng viết dòng chữ cuối cùng bằng thái độ vô cùng nghiêm túc.

Nhưng không phải là nhật ký, mà là viết cho Đại cung chủ: Gửi cho chính mình trong tương lai, Đại cung chủ, ngươi đừng cãi nhau với sư phụ, hai người phải thấu hiểu nhau nhiều hơn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters