Bên ngoài Động Khư Doanh, ở sườn đèo của ngọn núi cao nhất.
Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình cáo biệt.
Ánh mắt Tả Khâu Hồng Đình lấp lánh, thở dài một tiếng:
- Thú thực là ngươi biết rõ hôn sự của Kiếm Đạo Hoàng Đình và Đường Vãn Châu là một cái bẫy dụ ngươi hiện thân, nhưng vẫn bất chấp tất cả mà đến đó. Dù ta có giả vờ thản nhiên và ủng hộ đến đâu thì cũng không thay đổi được sự chán ghét trong lòng. Giống như lần trước giúp ngươi tiễn Khương Ninh ra khỏi thành vậy... Tại sao lại thành ra thế này chứ? Tình huynh đệ giữa chúng ta có phải đã không còn thuần túy nữa rồi không?
Lý Duy Nhất mỉm cười an ủi:
- Ta đã đoán trước được điểm này, cho nên sao ta nỡ để ngươi cùng đi đến Kiếm Đạo Hoàng Thành ấy đón nàng chứ? Như thế thì quá tủi thân cho ngươi!
Tả Khâu Hồng Đình lườm hắn:
- Ngươi đấy... rất biết cách dỗ dành người khác, chẳng trách Nghiêu Âm và Lê Lăng đều bị ngươi dỗ thành đồ ngốc.
Lý Duy Nhất vội nói:
- Lão Lê đối đãi với ta như con cháu, Lê Lăng là muội muội của ta.
- Vậy là ngươi chừa Nghiêu Âm ra à?
Không đợi hắn trả lời, Tả Khâu Hồng Đình khẽ lắc đầu cười mỉm, không nói nhiều về chuyện này nữa:
- Trường Sinh Nhân đời thứ tám so với đám người Cổ Chân Tướng, Thần Tịch sư huynh không chỉ đơn giản là tu luyện nhiều hơn một giáp. Nghe nói, Trường Sinh tranh độ trong ba năm qua, không ít người đã để lộ thực lực thực sự, nhất minh kinh nhân.
Các thế lực lớn sắc phong chân truyền Cổ Giáo và môn sinh Thiên Tử thường là trước khi Trường Sinh tranh độ lần đầu tiên.
Nói cách khác, những thiên chi kiêu tử trong số Trường Sinh Nhân đời thứ chín chưa kịp hưởng tài nguyên của chân truyền Cổ Giáo và môn sinh Thiên Tử, nên ưu thế không rõ rệt.
Giống như Thám Hoa của Ma Quốc là Văn Nhân Thính Hải, khoảng cách với Tào Lâm, Long Thất không quá lớn. Bởi vì hai người kia chỉ kém hơn hắn một chút, cạnh tranh thất bại.
Nhưng Trường Sinh Nhân đời thứ tám lại khác, trở thành chân truyền Cổ Giáo và môn sinh Thiên Tử đã trọn một giáp.
Sáu mươi năm này, tài nguyên tu luyện mà bọn họ có thể nhận được vượt xa những Trường Sinh Nhân khác.
Hơn nữa, còn có thể tiến vào trận pháp thời gian để tu luyện.
Cũng giống như chân truyền Đạo Cung đời thứ tám đã đột phá đến Bỉ Ngạn cảnh, đại khái là nhờ vào sự hỗ trợ của Minh Vực. Cho dù không tu luyện ở trong Minh Vực sáu trăm năm thì cũng được hai, ba trăm năm.
Hoàng tộc Ma Quốc đều có một cây Minh Linh Cổ Thụ, sao Đạo Cung có thể không có chứ?
Tắc Đế năm xưa từng công kích Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc vẫn còn sống.
Lý Duy Nhất nói một cách đầy thâm ý:
- Hồng Đình, ta nhất định sẽ về tìm ngươi, nhất định sẽ về.
Nhìn chằm chằm vào đôi mắt rung động lòng người của nàng ở khoảng cách gần, trong đầu hắn bất giác nhớ lại rất nhiều chuyện trong quá khứ, vô thức dang rộng vòng tay.
Hai người ôm nhau một cái thật nhanh, chúc nhau bảo trọng.
Tả Khâu Hồng Đình từ sườn phía nam đi xuống núi, trở về Động Khư Doanh. Lý Duy Nhất xuống từ sườn phía bắc.
Trên cánh đồng tuyết dưới chân núi, một chiếc xe kéo bằng Thệ Linh hồn thú đã đợi sẵn ở đó.
Ngọc Dao Tử mặc một bộ võ phục màu trắng tinh, thắt lưng bản to siết chặt eo, làn da trên mặt, cổ và đôi tay trắng trẻo trong suốt như tiên ngọc, tóc buộc đuôi ngựa, dải lụa buộc tóc có màu sắc tươi tắn. Nàng mang vẻ thanh tao, phóng khoáng, ngồi trên ghế xe, lưng tựa vào khung cửa.
Không có sự uy nghiêm của Võ Đạo Thiên Tử, mà giống một nữ hiệp khách trẻ tuổi tràn đầy nhiệt huyết hơn.
Có lẽ, khi còn ở Trường Sinh cảnh, nàng cũng mang khí chất và phong thái như thế này.
Lý Duy Nhất chắp hai tay vào nhau, hành lễ một cái:
- Đại cung chủ!
Ngọc Dao Tử gối đầu lên tay, giọng điệu thong dong:
- Đường Sư Đà không đi cùng chúng ta, vi sư cũng muốn đi một mình. Nhưng suy đi tính lại, vẫn không yên tâm để ngươi một mình đi ngang qua Ma Quốc, tiễn ngươi một đoạn vậy!
Lý Duy Nhất lập tức có ý kiến:
- Đại cung chủ xưng là sư tôn, nhưng chưa từng dạy dỗ tuyệt học gì. Ngược lại kỹ nghệ của Xiển Môn ta lại bị ngươi học hết. Việc này...
Ngọc Dao Tử ngồi thẳng người lên, nói:
- Được thôi, vi sư sẽ truyền cho ngươi Minh Hà Bát Trảm. Lần này đến Kiếm Đạo Hoàng Đình đường sá xa xôi, phải hơn hai mươi vạn dặm. Có thể học được bao nhiêu thì tùy vào ngộ tính và tư chất của ngươi. Lên xe!
Bên trong xe, không gian rộng lớn như thần điện, chiều dài chiều rộng không dưới năm mươi trượng, nội thất tráng lệ, giá sách, bàn ngọc, đỉnh hương, bình phong, không thiếu thứ gì.
Đó là một bảo vật không gian, giống như một cung điện di động.
Thệ Linh hồn thú bay vút lên không trung, hướng về phía bắc.
Bên trong điện, Lý Duy Nhất có chút lo lắng:
- Chúng ta cứ thế băng qua vùng hỗn độn và lãnh thổ Ma Quốc, liệu có bị một vài tồn tại lợi hại phát giác không?
Ngọc Dao Tử chắp tay sau lưng, kiêu ngạo nói:
- Thứ nhất, cường giả thiên hạ lúc này chỉ cho rằng bản cung chủ vẫn còn ở Vong Giả U Cảnh. Thứ hai, ngươi quá coi thường thủ đoạn che giấu của Võ Đạo Thiên Tử rồi. Chỉ cần ta thu liễm khí tức, cho dù có tiến vào Tiêu Dao Kinh, Ngu Bá Tiên cũng đừng hòng phát giác ra một chút nào.
Lý Duy Nhất đề nghị như vậy:
- Vậy chúng ta chi bằng đến Tiêu Dao Kinh, tìm Nhị cung chủ và Ma Quốc Thái Tử gây sự trước nhé?
Ngọc Dao Tử lạnh lùng liếc hắn:
- Rủi ro quá lớn. Ngươi tưởng ai cũng giống lão thất phu Thanh Từ kia sao? Hắn là kẻ không màng sống chết! Chọc giận loại người này là phiền phức nhất.
Tất nhiên Lý Duy Nhất chỉ là buột miệng nói vậy thôi, cốt để thăm dò thái độ của Đại cung chủ đối với Tiên Mẫn.
- Đại cung chủ, chúng ta đến Xích Minh Thánh Thành một chuyến trước đã.
Lý Duy Nhất ngồi xuống vị trí bàn ngọc dành riêng cho Ngọc Dao Tử, lấy ra đủ loại vật liệu từ Túi Càn Khôn bắt đầu luyện chế. Tiếp đó, từ mi tâm phóng ra linh quang bốn màu hội tụ tại đầu bút, viết thiệp mời.
Ngọc Dao Tử nhàn nhã bước đến cạnh bàn, liếc nhìn phong thư mạ vàng.
Chỉ thấy, hắn viết trên đó: Trường Sinh Nhân đời thứ chín Lý Duy Nhất, tại Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa đã đoạt được ba quyển Kim Thánh Cốt Thiên. Thành tâm kính mời chân truyền Cổ Giáo, môn sinh Thiên Tử, truyền nhân Đạo Pháp, Sinh Cảnh Thiên Mệnh của đời thứ tám. Những người nhận được thiệp mời đều là hùng kiệt của một thế hệ. Vào ngày cuối năm, xin mời tới dự yến tiệc Hoàng Thành Luận Kiếm của ta.
Không có thiệp mời, thì chẳng lọt vào mắt ta, đừng đến quấy rầy.
Người lọt vào mắt ta, có thể xem ba quyển Thánh Cốt, leo lên đỉnh cao của võ đạo.
Ngọc Dao Tử hơi trầm ngâm, trong mắt ánh lên ý cười, hiểu rõ ý đồ của hắn:
- Hoàng Thành Luận Kiếm, ngươi muốn xếp cho Trường Sinh Nhân đời thứ tám một danh sách riêng à?
Người có thể nhận được thiệp mời của Nam Long Lý Duy Nhất, hiển nhiên sẽ có địa vị khác biệt trong số Trường Sinh Nhân đời thứ tám.
Nên biết rằng, Lý Duy Nhất hiện tại không chỉ mang ánh hào quang là đệ nhất Địa Bảng mạnh nhất trong lịch sử, mà còn mang theo uy thế của sư tôn vừa mới lên ngôi Võ Đạo Thiên Tử. Tấm thiệp mời Hoàng Thành Luận Kiếm này càng là chiến thư của Trường Sinh Nhân đời thứ chín thách thức đời thứ tám. Nhất định sẽ làm chấn động thiên hạ, thu hút sự chú ý của mọi người.
Người nhận được thiệp mời thì không có gì để nói.
Người không nhận được thiệp mời, chẳng phải là tỏ rõ thấp kém hơn một bậc? Sao họ chấp nhận điều này?
Lý Duy Nhất đang học theo Hoa Sơn Luận Kiếm.
Dù sao một khi khiêu chiến Bố Luyện Sư thì tất cả Trường Sinh Nhân đời thứ tám đều có thể ra tay với Lý Duy Nhất.
Nếu đã như vậy, thay vì đơn độc đối mặt với Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Ma Quốc và Kiếm Đạo Hoàng Đình, chi bằng kéo tất cả cao thủ hàng đầu trong số Trường Sinh Nhân đời thứ tám vào trong cuộc chiến.
Lý Duy Nhất viết dòng cuối cùng: Anh hùng phải gặp Lý Duy Nhất, mới biết núi cao chẳng bằng trời.
Ngón tay búng nhẹ lên tấm thiệp anh hùng, hắn cười nói:
- Anh hùng thiên hạ đều vào tầm ngắm của ta.
Ngay cả Ngọc Dao Tử cũng cảm thấy hắn có phần ngông cuồng.
Nàng nhíu mày, không nói nhiều thêm:
- Đưa Kim Thánh Cốt Thiên cho ta xem.
Lý Duy Nhất thu lại nụ cười, gấp gọn thiệp mời, than thở:
- Đại cung chủ còn chưa truyền Minh Hà Bát Trảm cho ta, lại muốn học pháp tu luyện nhục thân. Rốt cuộc thì ai là sư, ai là đồ? Ai là Võ Đạo Thiên Tử, ai là võ tu Trường Sinh cảnh đây?
...
Bước vào Xích Minh Thánh Thành, Lý Duy Nhất tìm đến chủ sự của Thiên Lý Sơn ở Thiên Các.
Hắn đưa thiệp mời Hoàng Thành Luận Kiếm qua, tổng cộng mười lăm tấm, vừa đúng một nửa võ tu thuộc danh sách thứ nhất.
Lý Duy Nhất vừa uống trà, vừa nói:
- Thiên Lý Sơn giúp ta dựng sân bãi luận kiếm, phát thiệp anh hùng, duy trì trật tự. Bất kể các ngươi thu được bao nhiêu, ta cũng không quan tâm, chỉ cần đưa cho ta bảy cây tinh dược chín ngàn năm là được. Có làm được không? Không được thì ta tìm thương hội khác.
- Được chứ, đương nhiên là được. Nhưng giá cả thì phải thương lượng lại một chút.
Chủ sự của Thiên Lý Sơn vô cùng hiểu rõ, trận Hoàng Thành Luận Kiếm này chắc chắn sẽ thu hút Tinh Thiên Kính. Đến lúc đó, sẽ trở thành tâm điểm của cả thế giới.
Thu nhập chỉ là thứ yếu, tầm ảnh hưởng mới là thứ thương hội Thiên Lý Sơn buộc phải tranh giành, không thể để lọt vào tay kẻ khác. Tầm ảnh hưởng này cũng bao gồm cả việc dính chút quan hệ với vị tân Thiên Tử đứng sau lưng Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất nói:
- Được, ta chỉ có một yêu cầu, việc này phải do hai huynh đệ Lư Cảnh Trầm và Lư Cảnh Thâm phụ trách.
Sau khi bàn bạc thống nhất các điều khoản chi tiết với chủ sự của Thiên Lý Sơn, Lý Duy Nhất rời khỏi Xích Minh Thánh Thành, tiếp tục đi về phương bắc.
Bên trong điện của chiếc xe Thệ Linh hồn thú.
- Minh Hà Bát Trảm bắt nguồn từ đạo U Minh và kiếm đạo. Trong đó ẩn chứa tám loại kiếm ý, cao thâm khó dò, đều thông suốt tới đại đạo tối thượng. Bản cung chủ tu luyện ba ngàn năm, càng tu luyện càng cảm thấy uyên bác sâu xa, mỗi khi có được cảm ngộ mới đều sẽ ghi chép lại. Tám cuốn tâm đắc kiếm đạo này ngươi cứ xem đi, hẳn là sẽ giúp ích đấy.
Sau khi truyền Minh Hà Bát Trảm cho Lý Duy Nhất, Ngọc Dao Tử vỗ trán một cái, nghĩ tới điều gì đó, lấy ra một chiếc Túi Càn Khôn ném lên bàn ngọc:
- Vận Xương Quận Chúa nhờ ta đưa cho ngươi. Nàng đã giúp ngươi mua hai luồng Lục Sát Thiên Phong.
Lý Duy Nhất mở Túi Càn Khôn ra, bên trong chứa chiến lợi phẩm của hắn trong đợt Trường Sinh tranh độ hai năm trước, bao gồm Vạn Tự Khí Bồ Đề Kim Chung của Thiện Tiên Chí, Vạn Tự Khí Lượng Sơn Xích của Thần Tịch.
Hai luồng Lục Sát Thiên Phong được chứa trong hai viên Phù Văn Phong Châu trong suốt.
- Xoạt!
Hai tay Lý Duy Nhất tỏa ra pháp khí, vận chuyển hai viên Phong Châu. Lập tức, phù văn rậm rạp bay ra.
Hai luồng Phong Sát gào thét, khí kình sắc bén, tiếng gầm điếc tai. Ở giữa không trung, chúng ngưng tụ thành hư ảnh của hai vị Sát Thần ở trạng thái mờ ảo, lệ khí cực thịnh.
Với tu vi thực lực hiện tại của Lý Duy Nhất đã không còn e ngại chúng nữa.
Nhưng để thu phục và kiểm soát chúng, hắn vẫn phải tốn một khoảng thời gian dài.
Ở Động Khư Doanh, Lý Duy Nhất đã xem qua chiến tích mới nhất của những Trường Sinh Nhân đời thứ tám. Trong đó có mấy người tu vi rất mạnh, chưa lộ rõ thực lực, vẫn còn giấu nghề, hắn tự nhiên không dám coi thường.
Nếu như chân truyền Đạo Cung đời trước có thể bước vào Bỉ Ngạn cảnh, vậy thì những người khác có khả năng xuất hiện ở bất kỳ cảnh giới nào.
Hắn phải chuẩn bị phương án chu toàn, nâng cao thực lực bản thân hết mức có thể.
...
Lư Cảnh Trầm và Lư Cảnh Thâm hối hả lên đường, thông qua Không Gian Truyền Tống Trận, dùng tốc độ nhanh nhất đến Kiếm Đạo Hoàng Thành.
Đại chưởng quầy phụ trách sự vụ ở Kiếm Đạo Hoàng Thành của Thiên Lý Sơn tên là Từ Nghiệp Trăn. Hắn triệu tập mấy chục chủ sự và chấp sự trong thành lại một chỗ, trắng đêm bàn bạc và bố trí.
Lư Cảnh Trầm nhìn thấu mục đích của Lý Duy Nhất, đưa ra quyết định:
- Chỉ còn hơn một tháng nữa, thời gian rất gấp gáp. Địa điểm chọn ở Nam Thành Thiên Các đi. Nơi đó võ đài rộng rãi, trận pháp phòng ngự mạnh. Quan trọng nhất là... Cách Trạng Nguyên Phủ và hội trường hôn lễ hoàng gia chưa đến hai mươi dặm, có đường chính nối liền, có khí hà thông thuyền.
Từ Nghiệp Trăn nói:
- Ta đồng ý.
Lư Cảnh Thâm đứng cạnh Lư Cảnh Trầm, sốt ruột nói:
- Quan trọng nhất hiện tại là phải mau chóng gửi thiệp anh hùng đi. Bằng không, những Trường Sinh Nhân ở xa căn bản không kịp đến.
Một vị chủ sự lên tiếng:
- Còn phải nhanh chóng tạo dựng thanh thế, dùng tốc độ nhanh nhất truyền tin tức đến các Sinh Cảnh, tạo ra chủ đề bàn tán. Phải làm rầm rộ giống như Yết Bảng Thịnh Hội vậy, làm một buổi bế mạc hoành tráng cho Trường Sinh tranh độ. Trước đây luôn muốn làm như vậy, nhưng mãi chưa làm được.
Một chủ sự khác nói:
- Có anh hùng mà không có mỹ nhân, giống như có mồi mà thiếu rượu. Ta đề nghị, triệu tập tất cả các Tiên Quan nổi tiếng nhất từ các thành trì lớn của Kiếm Đạo Hoàng Đình đến Nam Thành Thiên Các, tổ chức một cuộc tranh đoạt Khôi Thủ Tiên Quan để góp vui, có thể làm thành một hội trường phụ.
Lư Cảnh Trầm nói:
- Thực ra quan trọng nhất là việc duy trì an ninh trật tự, không thể hoàn toàn trông cậy vào Thành Vệ và Cấm Quân của Kiếm Đạo Hoàng Đình. Hay là điều một nhóm cao thủ từ Vạn Lý Lâu đến?
Từ Nghiệp Trăn lại đồng ý:
- Được.
Ngày hôm sau.
Thương hội Thiên Lý Sơn nhanh chóng gửi mười lăm tấm thiệp anh hùng Hoàng Thành Luận Kiếm tới các Sinh Cảnh và các khu vực tranh chấp, giao vào tay những người được mời.