Ngày càng có nhiều tu giả từ khắp nơi đổ về biên thành Hoàng Giang.
Lý Duy Nhất và Đường Sư Đà tạm thời không lộ diện, không phải vì sợ hãi điều gì, mà là làm như vậy sẽ có lợi hơn cho những chuyện bọn họ sắp làm tiếp theo.
- Tách tách!
Âm thanh đinh tai nhức óc vang lên, giống như bầu trời bị xé rách.
Trong vòng trăm dặm, vô số sinh linh đến bái hạ bị cỗ sức mạnh này ép đến mức phải quỳ rạp xuống đất.
Tiếng kêu kinh hãi và hoảng sợ liên tiếp vang lên, ngay cả những Siêu Nhiên có mặt cũng đều biến sắc.
Lý Duy Nhất đưa mắt nhìn lên không trung, chỉ thấy, một chiếc móng vuốt khổng lồ của Phượng Hoàng xé rách hư không mà đến, làm không gian méo mó, đốt cháy màn đêm, tỏa ra hơi thở kinh khủng có thể phá hủy hồn linh.
- Keng!
Ngọc Dao Tử đứng bên bờ Hoàng Giang, như tiên tử đạp sóng, tay cầm Không Minh Kiếm.
Một kiếm chém ra, minh hà mênh mông xuất hiện, kiếm khí che rợp thiên địa, nối liền hư không nam bắc, trảo ấn Phượng Hoàng lập tức vỡ vụn thành nhiều mảnh.
Ngọc Dao Tử nhìn về phía Vong Giả U Cảnh ở hướng đông nam, ánh mắt vượt qua ngàn dặm, nhìn thấy bóng dáng của Phi Phượng:
- Yêu Hậu đến muộn rồi! Nếu muốn khai chiến, bản tọa nhất định chiều theo ý ngươi. Nếu trận này Yêu Hậu bại, e là sẽ mất hết uy danh.
Vũ Gia sinh ra Phi Long và Phi Phượng vào vạn năm trước.
Phi Phượng phá cảnh Khôn Nguyên trong sự kiện Tiên chết vào hơn ba ngàn năm trước, nàng sắp phải độ Tiểu Hội Kiếp.
Lý Duy Nhất nghe thấy cái tên Phi Phượng, thầm căng thẳng:
- Đại cung chủ tự tin đến thế sao?
- Phi Phượng cũng chỉ mới tu luyện ba ngàn năm ở Khôn Nguyên cảnh, chưa chắc đã có ưu thế gì lớn. Hơn nữa, Tiểu Hội Kiếp của nàng đã cận kề, không dám để mình bị thương đâu.
Đường Sư Đà có hiểu biết nhất định về cảnh giới Võ Đạo Thiên Tử, biết được bọn họ phá cảnh khó khăn đến nhường nào.
Cũng giống như Ngu Bá Tiên, khổ tu cả đời cũng không thể đạt được thành tựu gì ở Khôn Nguyên cảnh. Bằng không, hắn không đến nỗi cạn kiệt tuổi thọ.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Đã vậy thì tại sao Phi Phượng Yêu Hậu lại ra tay?
Đường Sư Đà hỏi lại:
- Nếu Đại cung chủ không cản nổi một kích vừa rồi thì hậu quả sẽ ra sao?
Trong đầu Lý Duy Nhất một lần nữa hiện lên trảo ấn khủng bố tột độ trên bầu trời:
- Vậy thì đúng là... cảnh tượng sẽ rất khó coi! Chỉ cần dư kình từ trảo vừa rồi của Phi Phượng Yêu Hậu có thể vòng qua kiếm khí của Đại cung chủ đánh chết một vị Siêu Nhiên, uy thế phá cảnh Khôn Nguyên của Đại cung chủ sẽ bị tổn hại, sức ảnh hưởng đối với khu vực xung quanh sẽ giảm đi đáng kể.
Đường Sư Đà khẽ gật đầu:
- Mối đe dọa của Vong Giả U Cảnh quá lớn, Phi Phượng Yêu Hậu sẽ không bùng nổ trận chiến sinh tử với Đại cung chủ đâu, chưa đến mức đó. Nàng chỉ muốn giành ưu thế trong cuộc cạnh tranh tiên đạo long mạch ở Đông Hải sắp tới, cũng là để chống lưng cho Đông Hải Giao tộc, tránh để chúng không chịu nổi áp lực.
Một âm thanh vang lên:
- Hoàng Ngọc Dao, Lăng Tiêu Sinh Cảnh và Đông Hải trong trăm năm tới định sẵn sẽ trở thành trung tâm của vòng xoáy tranh đoạt trong thiên hạ. Nếu ngươi trở về, chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu công kích của mọi người, khó tránh khỏi cái chết.
Giọng nói của Phi Phượng xa dần, biến mất trong bóng tối.
Hai ngày sau, Ngọc Dao Tử chặn đường Đạo Tổ của Song Sinh Đạo Giáo đang muốn trốn đến Thương Hải Đạo Cảnh trong Vong Giả U Cảnh.
Nàng một kiếm đoạt mạng kẻ địch, báo mối thù Lục Niệm Tâm Thần Chú.
Song Sinh Đạo Giáo có hai vị Đạo Tổ, một vị đã chết vào bảy năm trước.
Từ trên người Đạo Tổ, chỉ tìm thấy một trang Quang Minh Tinh Thần Thư, tám trang còn lại đã sớm được đưa đến Tắc Thành.
Ngọc Dao Tử lần lượt đi đến Vũ Lâm Sinh Cảnh, Giao tộc, Long Đảo, khiến cho Minh Giao Vương và các cường giả khác kinh hãi, liên tục bỏ chạy thật xa.
Sau đó, nàng lại tới vùng đất mười châu ở ven bờ Đông Hải nơi U Cảnh khôi phục ánh sáng, tìm kiếm Lão Nông và Đạo Thảo Nhân trong ba Khổ Chủ của Song Sinh Đạo Giáo. Vị Siêu Nhiên của Đạo Cung đang trấn thủ Đông Hải cung kính dập đầu bái lạy, bẩm báo hai người kia đã sớm trốn khỏi phía nam Doanh Châu, đi đến Trung Thổ rồi.
Rời khỏi Đông Hải, Ngọc Dao Tử tiến vào Vong Giả U Cảnh, tìm kiếm Thệ Linh Siêu Nhiên đã tấn công Thành Lăng Tiêu vào bảy năm trước.
Một bên khác, Lý Duy Nhất cáo biệt ba vị sư phụ, chuẩn bị đi tới Động Khư Doanh.
Trước đó, hắn đã bí mật đến Lôi Tiêu Tông một chuyến.
Vốn dĩ chỉ muốn tiện đường thu thập một chút Bích Lạc Thanh Lôi, cho nên chỉ đến thăm Tần Thiên Tụng.
Lại không ngờ, chuyện này làm kinh động đến tông chủ Lôi Tiêu Tông.
Tông chủ Lôi Tiêu Tông đích thân đón tiếp, tươi cười rạng rỡ, liên tiếng khen ngợi, vô cùng thân thiết:
- Mới mấy năm không gặp thôi, Duy Nhất đã danh chấn thiên hạ, dương oai cho Lăng Tiêu Sinh Cảnh chúng ta. Bây giờ võ tu Lăng Tiêu đi ra ngoài, có ai mà không giơ ngón tay cái lên nói một câu rằng, ta biết Lăng Tiêu Sinh Cảnh, Nam Long Lý Duy Nhất chính là đến từ nơi đó. Tần trưởng lão, bản tông chủ không nói ngoa chứ?
Tần Thiên Tụng đứng bên cạnh, vuốt râu cười nói:
- Thanh danh đệ nhất Địa Bảng mạnh nhất trong lịch sử tất nhiên là khiến võ tu Lăng Tiêu Sinh Cảnh được thơm lây nhiều.
Tông chủ Lôi Tiêu Tông hỏi:
- Duy Nhất à, Đại cung chủ chứng đạo ở Hoàng Giang, lúc ấy chắc ngươi ở bên cạnh nàng phải không?
Lý Duy Nhất thừa biết, vị tông chủ Lôi Tiêu Tông này có thể tiếp đãi hắn long trọng như vậy, tuyệt đối không chỉ vì danh hiệu đệ nhất Địa Bảng, bèn gật đầu nói:
- Mong tông chủ và Tần tiền bối giữ bí mật giúp, Trường Sinh tranh độ vẫn chưa kết thúc.
Tông chủ Lôi Tiêu Tông trừng mắt nhìn Tần Thiên Tụng:
- Chuyện này liên quan đến Mệnh Tuyền, ai dám tiết lộ chứ?
Tần Thiên Tụng lập tức thề bảo đảm.
Trong lòng Lý Duy Nhất cảm khái rất nhiều, không khỏi nhớ tới lần trước cùng Quán sư phụ đến bái phỏng Lôi Tiêu Tông. Khi đó, tông chủ Lôi Tiêu Tông chỉ coi hắn như một tiểu bối không có trọng lượng.
Uy thế của Võ Đạo Thiên Tử thật đáng sợ.
Sau khi thu được Bích Lạc Thanh Lôi, Lý Duy Nhất chuẩn bị rời đi.
Tần Thiên Tụng phụng mệnh tông chủ đưa một phần hậu lễ, là một viên kết tinh Uẩn Đạo thuộc tính lôi điện to bằng nắm tay, Lý Duy Nhất vui vẻ nhận lấy. Vật này chính là thứ hắn cần lúc này.
Lý Duy Nhất không đi gặp Tần Thiên, sợ Lôi Tiêu Tông hiểu lầm. Cũng không đi gặp bằng hữu tốt Lục Văn Sinh, sợ làm đối phương giật mình.
Rời khỏi Lôi Châu, Lý Duy Nhất thi triển Dịch Dung Quyết hóa thành bộ dạng của Mặc Cần, thông qua Không Gian Truyền Tống Trận ở trạm gác Nguyệt Long Đảo, trở về Động Khư Doanh.
Trong thời gian Trường Sinh tranh độ, Trường Sinh Nhân không thể bước vào Truyền Tống Trận.
Hắn buộc phải cẩn thận hết sức có thể, không thể để người ta bắt được chứng cứ.
Lý Duy Nhất đang suy nghĩ xem nên làm thế nào để tránh né việc thẩm tra thân phận và sự giám sát của Huyền Thiên Kính. Nhưng khi vừa ra khỏi Truyền Tống Trận, hắn phát hiện ra người đang ngồi tọa trấn trong Truyền Tống Điện không phải ai khác, mà chính là một phân thân của Phó Tiêu Tôn Liễu Điền Thần.
Liễu Điền Thần liếc nhìn liền biết hắn không phải là Mặc Cần:
- Ta đoán mấy ngày nay ngươi sẽ đến, nên đích thân đợi ngươi ở Truyền Tống Điện. Chuyện của Đường Vãn Châu, bản tôn đúng là có nhúng tay vào, tin đồn bên ngoài không phải là giả.
Lý Duy Nhất thở dài một tiếng:
- Lấy tính cách và con người của Phó Tiêu Tôn, Đại cung chủ có thể thuyết phục được ngươi chắc là không dễ dàng gì?
- Đại cung chủ cần phải xem xét vấn đề từ cục diện tổng thể... Phía bên Đường Vãn Châu, tương lai bản tôn tự nhiên sẽ bù đắp cho nàng.
Mặt Liễu Điền Thần nghiêm nghị, dẫn đường phía trước, đưa Lý Duy Nhất đến doanh điện.
Lý Duy Nhất nói:
- Đừng đợi tương lai nữa, làm ngay bây giờ đi!
Liễu Điền Thần dừng bước, nhìn chăm chú vào hắn.
Lý Duy Nhất nghiêm túc nói:
- Xin Phó Tiêu Tôn ban hai mệnh lệnh. Quân lệnh thứ nhất, triệu hồi Đường Vãn Châu lập tức về doanh, tiếp nhận vị trí Thánh Ti Thiếu Dương Ti, để ứng phó chân truyền mới của Thái Âm Giáo là Bạch Dạ Thanh Liên trả thù Tiêu Linh Quân. Ta muốn mang quân lệnh này theo bên mình.
Liễu Điền Thần ra chiều đăm chiêu:
- Đây đúng là một cái cớ hay! Nhưng ngươi không làm Thánh Ti nữa sao?
- Ta...
Lý Duy Nhất trầm ngâm giây lát, thấp giọng nói:
- Ta còn có việc quan trọng khác, sau Trường Sinh tranh độ, e là không thể về doanh được.
Liễu Điền Thần chỉ nghĩ là bên phía Đại cung chủ hoặc Vụ Thiên Tử có sắp xếp khác, không hỏi nhiều:
- Là ta nợ nàng, ta sẽ gánh tiếng xấu, cũng sẽ hạ quân lệnh. Nếu Tiêu Soái truy cứu, ta sẽ nhận hết. Mệnh lệnh thứ hai là gì?
- Hạ lệnh cho tất cả mọi người của Thiếu Dương Ti, bảo bọn họ trước Trừ Tịch phải có mặt ở Kiếm Đạo Hoàng Thành, đón Thánh Ti hồi doanh. Kể lại sự thật cho bọn họ, đi hay không thì tùy vào sự tự nguyện của bọn họ.
Lý Duy Nhất không muốn để Tả Khâu Hồng Đình giúp hắn gánh chịu sự chế giễu và nhạo báng của người trong thiên hạ, cho nên mới nghĩ ra chiêu này. Đám người Thiếu Dương Ti đi đến đó chỉ cần phụ trách phất cờ hò reo là được.
Thứ hắn cần chỉ là danh chính ngôn thuận.
Bao nhiêu người đi thực ra không quan trọng, có Thiếu Dương Vệ đồng hành cùng hắn là được.
Liễu Điền Thần đồng ý:
- Được.
Lý Duy Nhất nói:
- Chuyện Phó Tiêu Tôn nợ Đường Vãn Châu, coi như đã trả xong. Còn nợ ta thì sao? Các người đây là đang ép ta đi đến đó...
Liễu Điền Thần thấy áy náy, không đợi hắn nói xong đã hỏi:
- Ngươi còn muốn gì nữa?
Lý Duy Nhất từ trong ngực lấy ra một tờ danh sách đã chuẩn bị từ trước, đưa qua. Trên đó bao gồm ba loại kết tinh Uẩn Đạo thuộc tính thủy, mộc, kim, cùng với Phù Thiên Thần Nê, phù lục bảo mệnh, Đạo thuật Siêu Nhiên, đế dược...
Liễu Điền Thần nhìn mà nghiến răng nghiến lợi, trên danh sách không có món nào là rẻ cả, tiểu tử này đang coi hắn là dê béo đây mà!
Đồng thời cũng nhìn ra, Lý Duy Nhất tức giận đa phần là giả, nhân cơ hội tống tiền mới là thật.
- Vù!
Liễu Điền Thần ném tờ danh sách trả lại, nháy mắt biến mất tại chỗ, xuất hiện bên ngoài doanh điện.
Lý Duy Nhất nhặt danh sách lên, đuổi theo về phía doanh điện:
- Phó Tiêu Tôn là Sinh Cảnh Chi Chủ, đại nhân vật sống gần ba ngàn năm rồi, có chút đồ này mà cho được à? Hay là để ta gạch bỏ vài món nhé?
Đuổi theo vào cửa điện, Lý Duy Nhất nhìn thấy Tả Khâu Hồng Đình đi tới từ phía đối diện.
Lại nhìn thấy bóng dáng của Trang Sư Nghiêm ở sâu bên trong đại điện phía sau Tả Khâu Hồng Đình.
Lý Duy Nhất nhìn thẳng vào đôi mắt Tả Khâu Hồng Đình, cười hỏi:
- Hồng Đình, sư tôn ngươi có ban cho ngươi vài bảo vật phòng thân không, lần trước nguy hiểm quá! Ở Chu Hậu Cung, ta bóp nát Hoán Linh Phù của ngài ấy, nghe nói là Đại cung chủ chạy tới trước...
Tả Khâu Hồng Đình vội vàng bịt mồm hắn lại, nháy mắt ra hiệu, truyền âm bên tai hắn:
- Sư tôn đã cho ta phù lục bảo mệnh rồi, còn có một lượng Tiên Cốt tìm thấy ở hải dương dưới lòng đất nữa. Ngươi đừng nói bậy bạ nữa, sư tôn đang giận ngươi đấy!
Lý Duy Nhất thấy Tả Khâu Hồng Đình có thu hoạch, cũng không nói nhiều nữa, gỡ tay nàng ra:
- Ta đã nói rồi mà, ngoại trừ Thanh Tử Khâm, Tiêu Tôn thương ngươi nhất. Ngươi là đệ tử đắc ý nhất của ngài, sau này nhớ phải báo ân. Tiêu Tôn bây giờ chính là danh sư, hiền sư, thánh sư được thiên hạ công nhận...
- Bảo hắn cút ra ngoài! Trước khi Trường Sinh tranh độ kết thúc, ta chưa từng gặp hắn, cũng không muốn gặp.
Trang Sư Nghiêm nói với Liễu Điền Thần như vậy, hít sâu một hơi, hai tay kết Tử Ngọ Ấn, cố gắng khôi phục lại tâm cảnh Thanh Tịnh Tự Nhiên.
Lý Duy Nhất hành lễ nói:
- Tiêu Tôn, Lý Duy Nhất đến để nói lời xin lỗi, vì không còn cách nào khác nên mới viết bức thư đó. Ngoài ra, ta cũng đến để từ chức Thánh Ti Thiếu Dương Ti.
Liễu Điền Thần nói nguyên nhân cho Trang Sư Nghiêm biết.
Trang Sư Nghiêm thấy Lý Duy Nhất không phải là vứt bỏ gánh nặng, cũng khẽ gật đầu, nói vọng ra từ xa:
- Đã gia nhập Động Khư Doanh thì đừng hòng rời đi, tương lai nhận được chiếu lệnh của bản tôn, ngươi phải trở về doanh.
Sáng ngày hôm sau.
Liễu Điền Thần Mang theo một hộp Phù Thiên Thần Nê, một quân lệnh của Động Khư Doanh, một chiêu Đạo thuật Siêu Nhiên, một cây đế dược, ba khối kết tinh Uẩn Đạo đến Thanh Âm Các nơi Lý Duy Nhất đang ở:
- Phù Thiên Thần Nê rất quý giá, đât là Tiêu Tôn cho ngươi. Bao giờ đi?
- Hôm nay đi! Tới đó sớm một chút, ta muốn kiểm tra xem trình độ các môn sinh Thiên Tử đời thứ tám của Ma Quốc và Kiếm Đạo Hoàng Đình đến đâu đã.
Lý Duy Nhất lấy ra pháp tu luyện sáu giai đầu của Kim Thánh Cốt Thiên đã chuẩn bị sẵn:
- Ta cần mượn Bát Bộ Huyền Y thêm một thời gian nữa, ta có mấy tờ giấy muốn tặng cho Phó Tiêu Tôn.