Đón Thánh Ti về doanh

Thiên Tử ban hôn, cả quốc gia coi trọng.

Bắt đầu từ đêm qua, trận pháp phòng ngự của những kiến trúc hai bên con đường Cửu Tích từ Trạng Nguyên Phủ đến Thiên Kiếm Tế Đàn đã được mở ra hết.

Tưới nước thanh tẩy đường phố, rải linh sa hai màu vàng đỏ lên trên.

Hai bên đại lộ, cứ cách mười trượng lại có một quân sĩ mặc giáp vàng cầm kích đứng nghiêm. Tuyết phủ kín cả đỉnh đầu và hai vai họ.

Trời vừa hửng sáng.

Tiếng chuông vang lên, Loan Điểu cất tiếng hót.

Bố Luyện Sư dẫn theo đội ngũ rước tân nương rầm rộ tiến về phía Trạng Nguyên Phủ.

Hắn mặc một bộ đồ màu đỏ có hoa văn lông chim hình thanh kiếm, đeo dải lụa đồng tâm thắt chéo từ vai phải xuống hông trái, đạp trên cây cầu mây bảy sắc, khóe miệng luôn nở nụ cười phù hợp với lễ nghi.

Các vị trưởng bối trong hoàng tộc của Kiếm Đạo Hoàng Đình đã đoán chắc hôm nay sẽ không yên bình.

Bởi vì, trong đội ngũ rước tân nương, đội nghi trượng đi cùng Bố Luyện Sư đã được sắp xếp một lượng lớn cao thủ.

Ba mươi sáu Nội Vệ hoàng tộc đi ở hàng đầu đội ngũ, mặc giáp sáng ngời mạ vàng, khoác áo choàng Kỳ Lân đỏ chót, tất cả đều cầm ngự kiếm chạm khắc long phượng.

Đội nhạc, Kim Đồng Ngọc Nữ, cùng với các loài chim quý hiếm mang điềm lành như Linh Hạc, Loan Điểu, cái gì cần có đều có đủ.

Đi bọc hậu ở phía sau, là chín người khổng lồ Dị Nhân Chủng có tu vi thâm hậu. Bọn họ mang theo Cửu Âm Chung, vừa là lễ khí, vừa là vũ khí sát phạt.

...

Phụ trách canh giữ Trạng Nguyên Phủ là Bạch gia Tam Kiệt trong số Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Kiếm Đạo Hoàng Đình.

Bạch Tinh Nguyệt, Bạch Bôn Lôi, Bạch Vụ.

Trong mắt người ngoài, Bạch gia Tam Kiệt này đã xây dựng được tình hữu nghị sâu sắc với vị Tân Giáp Trạng Nguyên Đường Vãn Châu trong lúc tham gia Trường Sinh tranh độ.

Thấy đội ngũ rước tân nương đến, Bạch gia Tam Kiệt lập tức lao ra khỏi cửa phủ, tiến lên đón tiếp.

Đến tận lúc này, Đường Vãn Thu cuối cùng cũng có cơ hội xông vào sâu trong sân viện, gặp riêng Đường Vãn Châu.

Đường Vãn Châu ngồi trong chiếc kiệu khiêng, thân khoác phượng quan hà bí, hai tay đặt chồng lên nhau, gương mặt đã được thị nữ điểm trang cẩn thận, môi đỏ bóng, chân mày thanh tú dịu dàng, mái tóc đen nhánh được búi lên gọn gàng, trang nhã đoan trang, phong tình tuyệt đại, toát lên vẻ nữ tính hơn bất kỳ lúc nào.

Nhưng nàng không nhúc nhích chút nào, y như một bức tượng điêu khắc vậy.

- Tỷ, tỷ sao vậy, bọn họ đã làm gì tỷ rồi...

Đường Vãn Thu lớn tiếng gọi, lay bả vai của nàng, nhưng không nhận được bất cứ phản hồi nào.

Sự căm phẫn trong lòng Đường Vãn Thu như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.

Nghe thấy tiếng Loan Điểu hót và tiếng chuông reo vang bên ngoài, Đường Vãn Thu nhanh chóng lau khô nước mắt, nghiến răng bình tĩnh lại:

- Tỷ, tỷ cứ yên tâm, ta sẽ không để tỷ thất vọng đâu... Hôm nay hai tỷ đệ ta sẽ cho máu nhuộm đỏ hội trường hôn lễ, để người trong thiên hạ thấy rõ bộ mặt thật của Kiếm Đạo Hoàng Đình.

- Đến lúc đó, đối mặt với tiếng chê trách của thiên hạ, đối mặt với cục diện thê thảm nữ nhi chết, nhi tử mất mạng, Kiếm Thiên Tử đành phải nhượng bộ phụ thân, Tam Sinh Chú của phụ thân sẽ có cách cứu chữa... Kẻ mạnh liều mạng đánh trả, kẻ yếu lấy cái chết phản kháng, tuyệt đối không sống tạm bợ.

Đường Vãn Châu đã lên kế hoạch từ sớm, trong ngày đại hôn hôm nay, nàng sẽ tự sát để phản kháng.

Một kế hoạch khác là, để Đường Vãn Thu giả vờ tỏ ra thân thiết với Bạch gia Tam Kiệt, Bố Luyện Sư và những người khác. Nếu kế hoạch của nàng thất bại, Đường Vãn Thu phải là người rút kiếm ra.

Sự chênh lệch về thực lực quá lớn, ngoài cách dùng cái chết để đổi lấy sức ép của dư luận ra, nàng không nghĩ ra cách nào tốt hơn.

Không thể nói đạo lý, chỉ khi có người chết, người trong thiên hạ mới tin.

Có người chết thì người đứng phía sau nàng mới không bị kiềm chế nữa.

Có thể làm bị thương kẻ địch mấy phần thì...

Đành xem ý trời vậy!

Không lâu sau, đội ngũ rước tân nương rời khỏi Trạng Nguyên Phủ, dọc theo con đường Cửu Tích và dòng khí hà rộng cả trăm trượng, tiến về phía hội trường tổ chức hôn lễ.

Chiêng trống vang vọng trời xanh, tiếng chuông ngân vang xa xăm.

Đường Vãn Châu ngồi trong chiếc kiệu do chín con dị thú mang huyết mạch Kỳ Lân kéo, theo sau tọa kỵ của Bố Luyện Sư.

Trên mặt tất cả mọi người đều treo nụ cười.

Hai bên đường phố, hai bờ dòng sông lớn, người đông như kiến.

Chỉ có Đường Vãn Thu đánh xe là tuy miệng cười mà lòng đau xót và thê lương. Kiếm Đạo Hoàng Đình nuốt lời, vì lợi ích khổng lồ từ tiên đạo long mạch Đông Hải mà ép phụ thân và tỷ tỷ thỏa hiệp, muốn cứng rắn nuốt chửng Tuyết Kiếm Đường Đình. Đường Vãn Thu hắn cũng là người có tâm huyết, tất nhiên không sợ chết.

Không lâu sau, hắn phát hiện ra một tình huống kỳ lạ.

Hai bên trái phải của đội xe xuất hiện hai bóng người vô cùng khôi ngô tuấn tú, khí tức thâm hậu, cả hai đều cưỡi dị thú cấp Quân Hầu.

Không ngờ lại là Bảng Nhãn Cù Vạn Thiên và Thám Hoa Bạch Dịch trong số Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Kiếm Đạo Hoàng Đình.

Đường Vãn Thu ngoảnh đầu lại, nhìn về phía sau.

Lộp cộp.

Nhiều cao thủ Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Kiếm Đạo Hoàng Đình hơn cưỡi trên những con dị thú uy vũ, mặc giáp, cõng chiến kiếm Pháp khí, tụ tập lại từ khắp các con đường và ngõ hẻm.

Ai nấy đều sôi sục chiến ý, ánh mắt như đuốc sáng rực, giống như thiên binh thiên tướng, hóa thành một dòng lũ Đại Trường Sinh mạnh mẽ cuồn cuộn tuôn trào.

- Chuyện này là... Bố Luyện Sư có sức hiệu triệu lớn như vậy đối với những Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Kiếm Đạo Hoàng Đình sao?

Đường Vãn Thu rất hoang mang, cảm thấy những vị cường giả Đại Trường Sinh này không giống như đến để rước tân nương.

Vẻ mặt như thể đang đối mặt với một kẻ thù nguy hiểm của họ càng giống như là chuẩn bị cùng nhau xông pha ra chiến trường.

Quá kỳ lạ rồi!

- Gào

- Rống!

...

Tiếng long ngâm gào liên hồi cất lên từ phía trước đường phố.

Năm con Long Hồn hung hãn, vươn móng vuốt giương oai, kéo chiếc xe Ngọc Lộ thi nhau lao lên phía trước. Ở một ngã tư đường rộng lớn, chúng chặn đứng đội ngũ rước tân nương.

- Kẻ nào to gan dám chắn đường, càn rỡ!

Ba mươi sáu tên Nội Vệ hoàng tộc ánh mắt đằng đằng sát khí.

Kiếm vẫn chưa rút khỏi vỏ, ba mươi sáu luồng kiếm ý đã hóa thành thủy triều, điên cuồng ập về phía chiếc xe Ngũ Long Ngọc Lộ.

- Ào ào!

Lý Duy Nhất đứng thẳng tắp trên đài ngọc, toàn thân tỏa ra một sự tự tin và uy nghiêm mạnh mẽ, mở ra Linh Giới nơi mi tâm.

Bóng hình của Phù Tang Thần Thụ linh thần gầm thét dâng lên, cao đến hàng trăm trượng, cành lá vươn ra che phủ cả một vùng rộng lớn trong thành, đỡ lấy kiếm ý của ba mươi sáu Nội Vệ hoàng tộc ùa tới.

Vạn Tự Khí Bồ Đề Kim Chung bay ra từ Tổ Điền của Lý Duy Nhất, biến thành kích thước lớn bằng một ngôi nhà, tỏa ánh sáng vàng vạn trượng, vừa xoay tròn vừa bay nhanh, đánh tan hoàn toàn những làn sóng kiếm ý kia.

- Ầm

Bồ Đề Kim Chung giáng mạnh xuống con đường nằm giữa hai đội ngũ.

Những phiến đá không ngừng vỡ ra, miệng kim chung úp xuống, di chuyển thật nhanh về phía đội rước tân nương.

- Rầm!

Ánh mắt Bố Luyện Sư lạnh như băng, thân hình trở nên mờ ảo, biến mất trên lưng tọa kỵ, như vừa thuấn di mà đáp xuống đỉnh kim chung. Mũi chân hắn điểm nhẹ, hai chân chứa sức mạnh ngàn cân, đạp cho món Vạn Tự Khí này lập tức lún mạnh xuống dưới.

Mặt đường rung lắc.

Các trận văn và luồng sáng của trận pháp phòng thủ thi nhau bừng lên từ khắp bốn phương tám hướng.

Lý Duy Nhất chẳng vội thu hồi Bồ Đề Kim Chung lại, mà cười dài nói:

- Kiếm Đạo Hoàng Đình không chào đón tại hạ sao? Cớ sao vô duyên vô cớ công kích bằng ba mươi sáu luồng kiếm ý?

Liễu Diệp lên tiếng:

- Chắc bọn họ cho rằng, con đường này chỉ có bọn họ mới được đi, còn chúng ta thì không thể đi.

Phía sau, Đường Vãn Thu đang đánh xe trợn tròn mắt há hốc mồm, đầu óc trống rỗng.

Không phải hắn đã chết trong tay Dữ Thiên Yêu Hậu từ hai năm trước rồi sao?

Năm xưa chuyện này từng gây náo động ầm ĩ.

Sao Đường Vãn Thu có thể không đoán ra được mục đích của Lý Duy Nhất khi cưỡi chiếc Ngũ Long Ngọc Lộ của tỷ tỷ đến đây chứ. Trong lòng hắn mừng như điên, chưa bao giờ nghĩ tới ngày hôm nay sẽ biến số như vậy.

Hắn lập tức quay đầu lại, nhìn vị tỷ tỷ đang ngồi trong kiệu.

Đáng tiếc là bị rèm che khuất mặt, hắn không thể nhìn rõ được ánh mắt của Đường Vãn Châu lúc này.

Ánh mắt kích động của Đường Vãn Thu bị Bạch Dịch đứng ngay bên cạnh nhìn thấy thấy.

Khóe miệng Bạch Dịch nhếch lên, nở một nụ cười nhạt, sau đó nhìn về phía Ngũ Long Ngọc Lộ ở đằng xa, hô lớn một tiếng:

- Lý Duy Nhất, đừng che giấu mục đích của ngươi nữa! Hôm nay là ngày trọng đại của Bố sư huynh, là Thiên Tử ban hôn, ngươi dám càn rỡ phá đám, đừng nói là ba mươi sáu vị Nội Vệ hoàng tộc sẽ bắt giữ ngươi, toàn bộ võ tu của Kiếm Đạo Hoàng Đình đều sẽ coi ngươi là kẻ thù của quốc gia.

Ở phía bên kia cỗ kiệu, Bảng Nhãn Cù Vạn Thiên dùng giọng điệu điềm tĩnh đáp trả:

- Quy tắc của Trường Sinh tranh độ cũng không bảo vệ nổi ngươi đâu. Không một vị tu giả Nhân tộc nào đồng ý cho ngươi khinh rẻ thánh uy của Thiên Tử như vậy.

Có Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Kiếm Đạo Hoàng Đình cố tình cười lớn nhạo báng:

- Tên Lý tôn tử này cứ tự coi mình là tình thánh, chuyện của ai cũng muốn thò một chân vào chen ngang, luôn muốn nổi bật trên Tinh Thiên Kính.

- Lý Duy Nhất, ngươi đến Kiếm Đạo Hoàng Đình gây sự, mơ ước thê tử chưa qua cửa của Bố sư huynh, vị hôn thê Tả Khâu Hồng Đình của ngươi có biết không?

- Cút ngay, nể mặt Đại cung chủ, hôm nay chúng ta sẽ không so đo với hạng tiểu nhân vô liêm sỉ như ngươi. Bằng không, nhất định sẽ dùng kiếm chém rơi cái đầu chó của ngươi.

- Ta nghe nói tối qua gần Cù Thành đã xảy ra một vụ thảm án diệt môn, các manh mối đều chỉ thẳng về phía Lý Duy Nhất. Với tên hung đồ này thì còn nói quy tắc Trường Sinh tranh độ gì nữa, cứ bắt giữ lại, tống thẳng vào thiên lao.

- Vụ hung án này chắc chắn là do hắn gây ra, hắn muốn dùng cách đối phó với Nham Vương Đạo Quân để đối phó Kiếm Đạo Hoàng Đình đây mà, đúng là ngu ngốc.

...

Cao thủ thuộc thế hệ Trường Sinh Nhân thứ tám của Kiếm Đạo Hoàng Đình tề tựu đông đủ, vô cùng tự tin. Bọn họ biết rõ đối phương đến đây để cướp tân nương, sao có thể nói chuyện khách khí được?

Hơn nữa, bọn họ đã sớm bày sẵn đủ loại thế cờ thâm hiểm với những chứng cứ rõ ràng như ban ngày, giăng lưới tựa như chiếc bao tải há miệng chỉ chờ Lý Duy Nhất chui đầu vào.

Nếu Lý Duy Nhất là tán nhân như Phương Vũ Đình, không có Võ Đạo Thiên Tử chống lưng, bọn họ tuyệt đối sẽ không chỉ đứng đó đấu võ mồm, mà đã sớm ra tay hạ sát từ lâu rồi.

Lý Duy Nhất vờ như không nghe thấy những lời công kích chửi rủa của bọn họ, chỉ khẽ ngẩng đầu lướt mắt nhìn tấm Tinh Thiên Kính đang treo lơ lửng trên không. Đợi đám người Trường Sinh Nhân kia chửi mắng chán chê, hắn mới từ tốn rút quân lệnh của Liễu Điền Thần ra, trao vào tay Nam Cung Bạch Thái.

Nam Cung Bạch Thái bước xuống khỏi chiếc Ngũ Long Ngọc Lộ, đứng đối diện với đoàn rước tân nương, cất giọng dõng dạc tuyên đọc:

- Quân lệnh khẩn cấp từ Phó Tiêu Tôn, hạ lệnh cho Đường Vãn Châu lập tức trở về doanh, không thể chậm trễ. Kẻ nào làm trái lệnh, xử theo quân pháp!

- Đường Vãn Châu đâu? Bước ra tiếp lệnh!

Đường Vãn Thu vừa định đứng lên đã bị Bạch Dịch một ngón tay đánh trúng sau lưng, ngũ hải đau nhức, cả cơ thể bỗng chốc nhũn ra như đống bùn nhão, ngồi trở lại chỗ cũ.

- Đường Vãn Châu đâu? Xuống xe tiếp lệnh!

Nam Cung Bạch Thái hướng ánh nhìn sắc bén về bóng hình yểu điệu trong cỗ kiệu, hô to một lần nữa.

Đôi chân mày của Bố Luyện Sư nhíu chặt, lạnh lùng lên tiếng:

- Tiêu Linh Quân ăn bổng lộc, tiêu tốn tài nguyên của Kiếm Đạo Hoàng Đình ta, mà lại chống đối với Kiếm Thiên Tử. Liễu Điền Thần giả truyền quân lệnh, gây ra ảnh hưởng tồi tệ. Ta thấy cái chức Phó Tiêu Tôn của hắn sắp hết thời rồi!

Liễu Diệp hét lớn một tiếng:

- Láo xược! Bố Luyện Sư nhà ngươi là cái thá gì, sao dám gọi thẳng tên húy của Phó Tiêu Tôn? Phó Tiêu Tôn vì Nhân tộc mà chân thân luôn đóng giữ ở Vong Giả U Cảnh quanh năm, dốc lòng bảo vệ sự bình yên của Bách Cảnh Sinh Vực. Sao có thể để cho hạng người ăn sung mặc sướng như ngươi vô lễ xúc phạm?

- Nói hay lắm!

Từ trong đám đông vang lên tiếng khen ngợi đầy sảng khoái.

Thường Ngọc Kiếm mặc bào phục Pháp khí của Thiếu Dương Vệ bước ra khỏi đám đông, mỗi bước đi là một câu dõng dạc:

- Bố Luyện Sư nhà ngươi không hề có bất kỳ bằng chứng nào, lại dám vu khống một vị Phó Tiêu Tôn đã vì Nhân tộc mà thủ U Cảnh bao năm, lập được vô số chiến công. Tử đệ Tiêu Linh Quân chúng ta, không một ai nuốt trôi được cục tức này.

Lý Duy Nhất nhìn về phía hắn, cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Có thể nói, Thường Ngọc Kiếm là người ít có khả năng xuất hiện nhất.

Có một Trường Sinh Nhân của Kiếm Đạo Hoàng Đình cười khẩy nói:

- Thường Ngọc Kiếm, ngươi dám đứng cùng một chiến tuyến với Lý Duy Nhất sao?

Thường Ngọc Kiếm thản nhiên không sợ hãi:

- Trong Trường Sinh tranh độ, ta không có sự lựa chọn nào khác, nó liên quan đến vận mệnh của cả gia tộc. Nhưng với thân phận là Tiêu Linh của Tiêu Linh Quân, chấp hành quân lệnh, làm nhiệm vụ quân sự quan trọng, đón Thánh Ti trở về doanh trại, ta nghĩ mình có quyền lựa chọn. Điều này chỉ liên quan đến tiền đồ của cá nhân ta. Trách nhiệm trong chuyện này, ta tự gánh vác được!

Một giọng nữ du dương vang lên từ phía sau Ngũ Long Ngọc Lộ:

- Đừng có đánh trống lảng! Phó Tiêu Tôn vì ở trong Động Khư Doanh mà đã đắc tội với vô số cự đầu Thệ Linh, khiến cho cả Vũ Lâm Sinh Cảnh phải đối mặt với nguy cơ sinh tồn. Chỉ riêng Liễu Bộ của Phó Tiêu Tôn, mỗi năm số lượng thành viên trong tộc bỏ mạng do Thệ Linh trả thù đã lên đến hàng ngàn, hàng vạn người. Bố Luyện Sư, sao có thể để cho ngươi sỉ nhục ngài ấy?

Nghe thấy giọng nói của nàng.

Lý Duy Nhất, Liễu Diệp, Nam Cung Bạch Thái, Thường Ngọc Kiếm cùng kinh ngạc ngẩn người, quay lại nhìn Thanh Tử Khâm đang từng bước tiến đến.

Động Khư Doanh không thể nào truyền quân lệnh cho nàng.

Việc nàng đến đây, chỉ có thể giải thích rằng nàng đã nghe được tin tức từ Thái Âm Giáo.

Thực sự là quá nguy hiểm!

Tiếng tỳ bà vang lên dồn dập, tựa như giai điệu của Thập Diện Mai Phục.

Diêm Chỉ Nhược lách mình bước ra từ trong đám đông:

- Thiếu Dương Vệ Diêm Chỉ Nhược, tới để đón Thánh Ti về doanh!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters