Triệu Đường ăn mặc như nho sinh, xuất hiện trên đỉnh một lầu các cao năm tầng, bay xuống giữa phố:
- Bắc phong kỳ lương, vũ tuyết kỳ bàng. Huệ nhi hảo ngã, huề thủ đồng hành. Hôm nay tuyết lớn, ông trời không chiều lòng người! Thiếu Dương Vệ Triệu Đường, tới đây đón Thánh Ti về doanh.
Lý Duy Nhất làm sao cũng không ngờ tới, những gia hỏa này vậy mà đều đến cả, nhất thời hào tình vạn trượng cười nói:
- Tuyết lớn có cái tốt của tuyết lớn, chẳng lẽ ngươi chưa nghe câu, tuyết rơi báo hiệu năm được mùa?
Nghiêu Thanh Huyền mặc áo trắng của Thiếu Dương Ti, từng bước đi tới:
- Có người, mới có năm được mùa.
Lý Duy Nhất không quay đầu nhìn nàng, chỉ lắc đầu cười khổ.
Tuy nhiên, Ngọc Dao Tử đã phá cảnh Khôn Nguyên, Cửu Lê Tộc không còn sợ Phi Phượng và Dữ Thiên Yêu Hậu nữa. Nghiêu Thanh Huyền quang minh chính đại hiện thân, không còn là chuyện lớn.
Bóng dáng cao lớn của Dị Nhân Chủng Trì Hạo Hãn bước đi như bay:
- Kim thiên tuyết hảo đại, chân thị hảo đại tuyết. Tuyết đại chân thị hảo, bất hảo dã thuyết hảo. Ta cũng biết ngâm thơ đấy nhé! Ai mà không biết? Thiếu Dương Vệ Trì Hạo Hãn, tới đây đón Thánh Ti về doanh. Xin Thánh Ti dẫn dắt chúng ta, lập tức đi chấp hành quân vụ khẩn cấp.
Toàn bộ Thiếu Dương Vệ chạy đến, đồng loạt hành lễ, hô lớn:
- Xin Thánh Ti xuống xe, cùng chúng ta về doanh.
Im lặng hồi lâu.
Bất kể là dưới Tinh Thiên Kính, hay đám người vây xem tại hiện trường, đều nhận ra có gì đó không đúng.
Nếu là Lý Duy Nhất một mình tới quấy rối, tân nương tử có lẽ vì tôn trọng lễ nghi hoàng tộc mà không thèm để ý.
Nhưng dưới tình huống hiện tại, dù thế nào cũng phải đáp lại một câu.
Trên khí hà cách đó không xa, Mạc Đoạn Phong đứng trên thuyền, châm chọc hô lớn:
- Không lẽ tân nương tử bị khống chế, không phải tự nguyện xuất giá?
Trên một chiếc thuyền khác, Phó Nham Thủ nói:
- Không thể nào, tuyệt đối không thể nào. Đây chính là Thiên Tử ban hôn, Đường Vãn Châu lại là Tân Giáp Trạng Nguyên, ai có gan phong ấn tân nương? Không thể nào, Bạch gia lão tổ đức cao vọng trọng, sẽ không làm như vậy.
Mặc Khôi nói:
- Khó nói! Chín trang Địa Thư của Phó Nham gia các ngươi chẳng phải đã bị Bạch gia lão tổ nuốt riêng sao? Ngay cả Phó Nham gia chủ từng giúp Kiếm Đạo Hoàng Đình chinh chiến, cũng chết không rõ ràng.
Nội bộ đội ngũ rước tân nương cũng xôn xao.
Đại đa số người không biết nội tình, tưởng rằng Bố Luyện Sư và Đường Vãn Châu là trai tài gái sắc, cùng lắm là thế lực liên hôn.
Phong ấn tân nương tử rước về là tiếng xấu lớn.
Huống hồ, đây là Thiên Hôn, tân nương là Tân Giáp Trạng Nguyên vừa lập công cho Kiếm Đạo Hoàng Đình trong Trường Sinh tranh độ.
Một khi chuyện được chứng thực, chắc chắn Bách Cảnh sẽ xôn xao, bị thiên hạ chê cười.
Sau này, làm gì còn nhân tài nào tụ tập về Kiếm Đạo Hoàng Đình nữa?
Lý Duy Nhất lạnh lùng nói:
- Nam Cung Bạch Thái, Thanh Tử Khâm, hai ngươi đi đón Thánh Ti về doanh. Quân tình liên quan đến Vong Giả U Cảnh, vô cùng cơ mật, không được tiết lộ ra ngoài. Kẻ nào cản trở, giết không tha.
Nam Cung Bạch Thái và Thanh Tử Khâm đều có tu vi ngũ trọng, tiến về phía cỗ kiệu do chín con dị thú huyết mạch Kỳ Lân kéo.
Bố Luyện Sư quay đầu lại, dịu dàng nói với Đường Vãn Châu:
- Vãn Châu, không cần để ý đến bọn họ, mọi chuyện giao cho ta.
Hắn hiểu rõ hậu quả của việc chân tướng bị vạch trần trước mặt mọi người.
Đây là chuyện tuyệt đối không được xảy ra.
Thế là, hắn cứng rắn nói:
- Chuyện lớn đến đâu cũng không thể lớn hơn hôn điển do Kiếm Thiên Tử đích thân chỉ định. Là thật sự quấy rối, hay giả truyền quân lệnh, đúng sai thế nào, con mắt thiên hạ sáng tỏ, ai mà không biết mục đích Lý Duy Nhất nhà ngươi tới đây?
Bạch Dịch cưỡi tọa kỵ từng bước tiến lên, trước người ngưng tụ ra một bức tường pháp khí dày đặc, ngăn cản Nam Cung Bạch Thái và Thanh Tử Khâm.
Trong lòng tất cả kiếm tu của Kiếm Đạo Hoàng Đình thì Kiếm Thiên Tử có địa vị như thần minh, tự nhiên phải bảo vệ tôn nghiêm của Thiên Tử.
Không chỉ Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Kiếm Đạo Hoàng Đình thả ra kiếm ý ngập trời.
Quân sĩ mặc giáp vàng hai bên đường Cửu Tích, hàng vạn kiếm tu trong Hoàng Thành, đều đồng loạt rút kiếm.
Đây chính là sự bất lợi khi tiến sâu vào doanh trại địch để chiến đấu!
Nếu đám người Lý Duy Nhất dám cứng rắn tiếp cận Đường Vãn Châu, chắc chắn sẽ chọc giận mọi người. Đôi bên lao vào đánh nhau, bọn họ không có bất kỳ lợi thế nào, sẽ bị loạn kiếm phân thây.
Không chỉ Lý Duy Nhất phải chết, mà còn kéo theo tính mạng của tất cả Thiếu Dương Vệ.
Nhưng nếu không tiếp cận Đường Vãn Châu, không thể để Đường Vãn Châu mở miệng, thì lại không cách nào vạch trần chân tướng.
Có Tiêu Linh thế hệ trước hiện thân, ra sức ủng hộ Tiêu Linh Quân.
Cũng có Siêu Nhiên của hoàng tộc Kiếm Đạo Hoàng Đình lộ diện, duy trì tôn nghiêm hoàng tộc.
Hai bên đối đầu, giương cung bạt kiếm.
Kiếm khí bay rợp trời, sát ý ngưng tụ thành huyết vân. Cục diện đã có xu hướng mất kiểm soát và leo thang, đến mức vô cùng nguy hiểm.
Trên từng chiếc thuyền ở khí hà, sắc mặt đám người Mạc Đoạn Phong, Phó Nham Thủ, Khương Ninh, Nghiêu Âm, Thạch Thập Thực, Thương Lê đều thay đổi, nhận ra chuyện lớn không ổn. Ngay cả bọn họ cũng cảm thấy Lý Duy Nhất chỉ có một lựa chọn là lui bước.
Không ai có thể mang tân nương do Kiếm Thiên Tử ban hôn đi khỏi Kiếm Đạo Hoàng Đình...
Chỉ trừ một người.
- Gào! Gào! Gào!
Ba tiếng sư tử rống vang dội, vang vọng khắp Hoàng Thành.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên.
Thanh Diễm Tam Thủ Sư, bốn vuốt rực lửa, toàn thân tỏa ra ánh sáng lúc xanh lúc đỏ, dọc theo đường Cửu Tích đi tới.
Đi song song với nó là một con Long Thủ Thác Đà.
- Ầm!
- Ầm!
...
Hai con thú có thân hình khổng lồ giống như hai ngọn núi nhỏ.
Thể phách Đường Sư Đà vạm vỡ ngồi trên lưng Thanh Diễm Tam Thủ Sư, khí tức toàn thân phóng ra ngoài, hóa thành kình phong lạnh thấu xương, dọc theo đường phố rộng lớn tràn về phía đội ngũ rước tân nương, nháy mắt đánh tan đội hình của bọn họ.
Nước mắt Đường Vãn Thu không ngừng rơi, muốn mở miệng nhưng không cách nào làm được.
Bạch gia lão tổ phụ trách phần lớn sự vụ dưới quyền Võ Đạo Thiên Tử của Kiếm Đạo Hoàng Đình đứng trên tường thành của Hoàng Thành, ánh mắt khó tin. Hắn không thể ngờ, rõ ràng hai tháng trước Đường Sư Đà còn bị Tam Sinh Chú hành hạ đến già yếu bệnh tật, sao đột nhiên lại hồi phục rồi?
Rõ ràng nửa tháng trước, tin tức truyền đến từ Lăng Tiêu Sinh Cảnh là: Tình trạng của Đường Sư Đà càng nghiêm trọng hơn!
Dù Ngọc Dao Tử phá cảnh Khôn Nguyên rồi âm thầm giúp hắn, cũng không thể nào hoàn toàn bình phục trong vòng hai tháng.
- Phen này rắc rối lớn rồi!
Bạch gia lão tổ âm thầm suy nghĩ xem có nên dùng thủ đoạn cực đoan hay không.
Cách ba ngàn dặm, Ngọc Dao Tử đứng ở giữa luyện võ trường của Cù Thành Đại Doanh, tay phải cầm ngang Không Minh Kiếm như ôm đàn, tay trái búng một ngón lên thân kiếm, gợn sóng lan tỏa ra.
Thân kiếm rung động, không gian xung quanh vỡ nát.
- Oong!
Tiếng kiếm ngân chói tai, vượt qua đồng hoang ngàn dặm truyền vào Kiếm Đạo Hoàng Đình.
Sắc mặt Bạch gia lão tổ tái xanh, nhận ra lại tính toán sai lầm, Ngọc Dao Tử vậy mà đã sớm lẻn vào Cù Thành Đại Doanh. Hắn chỉ đành đè xuống ngàn vạn ý niệm trong lòng, xoay người đi về phía Đế Cung.
Do đánh giá sai đối thủ, phán đoán sai trạng thái của Đường Sư Đà, càng không ngờ tới Ngọc Dao Tử dám đích thân tới.
Kiếm Đạo Hoàng Đình đã thua ván đầu tiên này.
- Vút! Vút!
Đường Sư Đà co ngón tay phải lại, cách không bắn ra hai luồng kình khí rơi lên người Đường Vãn Thu và Đường Vãn Châu.
Mi tâm Đường Vãn Châu hiện ra một phù văn màu trắng, vỡ vụn ra, dần dần, nàng khôi phục khả năng hành động, chậm rãi đứng dậy, vén rèm lên, nhìn về phía Đường Sư Đà ở đằng xa, ánh mắt lại dời về phía Lý Duy Nhất.
Lấy tính cách kiên cường của nàng vậy mà hai mắt ướt đẫm như hồ nước.
Đường Vãn Thu hô lớn một tiếng:
- Phụ thân!
Hắn nhảy xuống xe, chạy nhanh ra xa mười trượng, dừng bước, quay đầu nhìn Đường Vãn Châu vừa mới xuống xe.
Đường Vãn Châu hái phượng quan xuống, tiện tay ném xuống đất:
- Ngươi đi trước đi.
Từng món trang sức trên đầu được gỡ xuống, mái tóc đen rủ xuống như thác nước.
Đường Vãn Châu nói với võ tu bên cạnh:
- Đi nói với Bạch gia lão tổ, trả lại hai con kỳ trùng đây. Nếu không, đừng trách phận làm vãn bối không nể mặt hắn. Hành động cướp đoạt trắng trợn thế này, rất dễ khiến người ta liên tưởng đến cái chết của Phó Nham gia chủ năm xưa, và nguyên nhân chín trang Địa Thư xuất hiện trong tay Bạch gia.
Đường Vãn Châu nói xong, cởi áo đỏ, buộc tóc đuôi ngựa, đi về phía Nam Cung Bạch Thái và Thanh Tử Khâm đang ở gần nhất.
Nam Cung Bạch Thái đeo Pháp khí vòng tay bào phục của Thiếu Dương Ti lên cổ tay nàng.
Đường Vãn Châu đi đến dưới Thanh Diễm Tam Thủ Sư, nhìn Đường Sư Đà đã khôi phục lại, tâm tình sảng khoái, mắt ngấn lệ mỉm cười, cắn răng hỏi:
- Lão đầu! Đánh thế nào?
Đường Sư Đà nhìn Lý Duy Nhất một cái, nhắc nhở:
- Chỗ này giao cho ngươi! Chúng ta tới để chiến, cũng là vì không tránh cho xảy ra chiến. Đường từ Kiếm Đạo Hoàng Đình đến Cù Thành không dễ đi, có thể có nguy hiểm khó lường.
Tiếp đó, hắn nhìn xa về hướng Đế Cung, nhảy xuống từ lưng Thanh Diễm Tam Thủ Sư, khom người hành lễ:
- Đệ tử Đường Sư Đà, tới đây bái kiến Kiếm Thiên Tử.
Giọng nói cao vút, sóng âm lan tỏa từng vòng.
Đường Sư Đà đi trước, hai con thú đi sau, kiên quyết đi về hướng Đế Cung, bóng dáng cô độc dũng cảm nhanh chóng khuất trong gió tuyết.
Trên lưng Thanh Diễm Tam Thủ Sư và Long Thủ Thác Đà trói Đảm Tiểu Quỷ và Oan Quỷ trong Thất Oan Ngũ Quỷ. Một con gào khóc, một con kêu oan.
Thất Oan Ngũ Quỷ đã bị Ngọc Dao Tử bắt giữ.
Ngũ Quỷ hiển nhiên là biết được chân tướng việc Đường Sư Đà trúng Tam Sinh Chú. Cho nên, Đường Sư Đà mới mang hai quỷ vào thành, đưa vào cung, làm quân bài thương lượng với Kiếm Thiên Tử.
Ba quỷ khác tự nhiên là ở chỗ Ngọc Dao Tử.
Lý Duy Nhất biết rất rõ, bọn họ không thể xé rách mặt với Kiếm Thiên Tử, chỉ có thể nghĩ hết mọi cách ép đối phương lùi bước. Nếu không, ai cũng không thể đi ra khỏi Kiếm Đạo Hoàng Đình.
Cục diện trước mắt, Kiếm Thiên Tử có rất nhiều lý do để chối bỏ trách nhiệm, có thể tìm người gánh tội thay, không đến mức thẹn quá hóa giận, ra tay tàn độc.
Cuộc đàm phán chính thức bắt đầu.
Ngọc Dao Tử và Kiếm Thiên Tử cách không giằng co, Đường Sư Đà làm sứ giả.
Chiến cục chuyển hướng về thế hệ trẻ, do đám Trường Sinh Nhân đời thứ tám Bố Luyện Sư, Cù Vạn Thiên, Bạch Dịch tranh tiền cược thương lượng cho Kiếm Thiên Tử và Bạch gia lão tổ.
Bọn họ phải cứu lại thất bại ở ván đầu tiên của Kiếm Đạo Hoàng Đình.
- Vút!
Bố Luyện Sư rút chiến kiếm ra, kiếm khí hội tụ thành một dòng quang ảnh trường hà, bi phẫn quát:
- Hôm nay, Bố Luyện Sư bị người ta tính kế, khiến hoàng tộc chịu nhục, khiến Thiên Tử bị bôi nhọ. Thiên hạ đều biết Lý Duy Nhất vì sao mà đến, mối hận cướp thê này chỉ có máu mới rửa sạch được. Vì uy nghiêm của Thiên Tử, vinh dự của Kiếm Đạo Hoàng Đình, hôm nay ai dám lấy quy tắc tranh độ ra áp chế ta?
Bố Luyện Sư nói mập mờ, dường như đang nói cho thiên hạ biết, hắn và Kiếm Thiên Tử mới là người bị hại, là bị đám người Đường Sư Đà, Đường Vãn Châu, Lý Duy Nhất tính kế.
Lý Duy Nhất đương nhiên biết hành động này của đối phương là mượn vinh nhục của Kiếm Thiên Tử và Kiếm Đạo Hoàng Đình, xúi giục kiếm tu trong Hoàng Thành.
Mục đích cốt lõi là ép Lý Duy Nhất khiêu chiến với mình.
Nếu Lý Duy Nhất không khiêu chiến, muốn dẫn Đường Vãn Châu cưỡng ép xông ra khỏi thành, vậy thì phải đối mặt với hàng vạn, mười vạn, trăm vạn võ tu của Kiếm Đạo Hoàng Đình.
Lý Duy Nhất trầm giọng đáp trả:
- Bố Luyện Sư, ngươi tưởng hôm nay ta sẽ chạy trốn sao? Ý nghĩa của Trường Sinh tranh độ vốn dĩ là hóa giải mâu thuẫn nội bộ của các thế lực lớn trong Nhân tộc, tránh để Siêu Nhiên và Võ Đạo Thiên Tử trực tiếp xung đột, nhằm tránh việc gây đổ máu, hy sinh cho binh sĩ, bách tính vô tội.
- Cuộc chiến tranh độ là vì tránh để xảy ra chiến.
- Để ta bảo vệ ý nghĩa này! Ngày cuối cùng của Trường Sinh tranh độ, ta sẽ nói cho tất cả những ai đã quên mất ý nghĩa và tấm lòng son đó.
- Hôm nay, Trường Sinh Nhân đời thứ chín Lý Duy Nhất, chính thức khiêu chiến với Trường Sinh Nhân đời thứ tám đầu tiên là Bố Luyện Sư, rửa sạch ân oán, dẹp loạn lạc, ngừng binh đao, an thiên hạ.
Tất cả Thiếu Dương Vệ đồng thanh hô to:
- Rửa sạch ân oán, dẹp loạn lạc, ngừng binh đao, an thiên hạ!
Tu giả toàn thành đều xúc động.