Ngọc Nhan Chân phát hiện chiến cục xuất hiện biến hóa, cảm nhận được Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm nâng lên một cấp độ mới:
- Lý Duy Nhất ở độ tuổi này, vậy mà đã tu luyện đế thuật tầng sáu nhập môn rồi.
Lôi điện giữa không trung đường Cửu Tích đang từ tím chuyển sang xanh, hóa thành từng luồng Bích Lạc Thanh Lôi.
- Ầm ầm!
Theo một tiếng sấm rền vang lên, Địa Thế Kiếm của Bố Luyện Sư bị một kiếm phá đi, cơ thể rơi nhanh xuống đất.
Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm tầng sáu, chứa đựng sóng âm và chấn kình của lôi đạo.
Lưới ánh sáng trận pháp phòng ngự trong mảng lớn thành vực, chấn động kịch liệt.
Từng cường giả đứng ngoài lưới ánh sáng trận pháp hoặc lảo đảo hoặc lùi lại.
Lý Duy Nhất thừa thắng xông lên, điều khiển Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn không ngừng nện xuống. Tiếp đó, hắn gọi Hoàng Long Kiếm ra cầm trong tay, sải bước xông tới.
Muốn đánh chết đối thủ, không cho Siêu Nhiên cơ hội ra tay cứu giúp thì chỉ có thể quyết đấu cận chiến.
Ánh mắt Lý Duy Nhất liếc nhìn không xa. Phát hiện Bảng Nhãn Trường Sinh Nhân đời thứ tám Kiếm Đạo Hoàng Đình là Cù Vạn Thiên cưỡi tọa kỵ, tiến lên mười trượng, tỏ vẻ tích súc lực lượng, có thể ra tay bất cứ lúc nào.
Đồng thời, trong lưới ánh sáng trận pháp bên phải đường Cửu Tích, Bảng Nhãn Long Lục Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Ma Quốc di chuyển tiến lên theo bước chân Lý Duy Nhất, mang theo nụ cười nhạt xấu xa.
Hai vị Trạng Nguyên Thánh Triều là Mạc Đoạn Phong và Thịnh Sư Đạo lên bờ, đi tới gần chiến trường.
Mạc Đoạn Phong hỏi:
- Hai người kia sẽ không ra tay đánh lén chứ?
Thịnh Sư Đạo mỉm cười lắc đầu:
- Đều là nhân vật có mặt mũi, tạm thời... hẳn là còn chưa đến mức đó. Nhưng mà, hai người bọn họ bày ra tư thế này, Lý Duy Nhất cũng không dám dốc toàn lực ra tay, càng phải phân tâm lưu ý bọn họ.
Mạc Đoạn Phong nói:
- Quy tắc của Trường Sinh tranh độ, Trường Sinh Nhân đời thứ tám đối đầu với Trường Sinh Nhân đời thứ chín chỉ có thể một chọi một. Đây là cơ chế bảo vệ khích lệ thế hệ trẻ khiêu chiến tiền bối của cao tầng Nhân tộc.
Thịnh Sư Đạo đi về phía Long Lục, nói:
- Không sai! Chỉ cần lực lượng của hai vị Trường Sinh Nhân đời thứ tám không đồng thời rơi lên người Lý Duy Nhất, thì chính là một chọi một, ở giữa chừng có thời gian gián cách. Bằng không, Lý Duy Nhất mời chúng ta đến làm gì? Muốn xem Kim Thánh Cốt Thiên thì phải tỏ thái độ. Có thể ép Long Lục và Cù Vạn Thiên phải dùng hạ sách này, đây chẳng phải là sự thể hiện thực lực mạnh mẽ của Lý Duy Nhất sao? Ai có thể ngờ Bố Luyện Sư ở Trường Sinh cảnh thất trọng lại rơi vào thế hạ phong?
Một hướng khác, đám người Mặc Khôi và Phó Nham Thủ lên bờ, xuất hiện gần Cù Vạn Thiên.
Mặc Khôi trực tiếp hét lớn:
- Cù Vạn Thiên, Bạch Dịch, đừng làm mất mặt Trường Sinh Nhân đời thứ tám chúng ta, để tiểu bối chê cười.
- Bùm bùm!
Mũi kiếm va chạm, Bố Luyện Sư dường như hoàn toàn bị áp chế.
Mỗi lần kiếm va chạm, hắn đều bị chấn lui ra xa mấy bước, chật vật vô cùng, năm ngón tay cầm kiếm đau nhức tê dại.
Bố Luyện Sư thầm nghĩ:
- Xem ra Kim Thánh Cốt Thiên là thật, Lý Duy Nhất dưới sự gia trì của thân thể, lực lượng vậy mà còn mạnh hơn cả võ tu thất trọng cởi bỏ gông cùm như ta. Không thể giao phong cận chiến với hắn!
Bố Luyện Sư xoay người trốn chạy ra xa, muốn kéo giãn khoảng cách với Lý Duy Nhất.
Dưới tình huống gần thân, hắn ngay cả nhảy vọt không gian cũng không làm được. Lý Duy Nhất căn bản không cho hắn thời gian thi triển đế thuật không gian, toàn bộ pháp khí trong cơ thể phải truyền vào chiến kiếm mới có thể chống đỡ.
Ánh mắt Lý Duy Nhất sâu thẳm, hắn đang chờ Bố Luyện Sư phát hiện ra cận chiến bất lợi, muốn kéo giãn khoảng cách, lộ sơ hở sau lưng cho hắn.
Tiếng ve sầu kêu vang lên.
Lý Duy Nhất thi triển Thanh Hư Cản Thiền Bộ, lưng mọc cánh ve bám sát phía sau Bố Luyện Sư.
Hắn lặng lẽ lấy ra Ác Đà Linh, lắc lư trong tay áo, Hoàng Long Kiếm trong tay chực chờ chém ra.
- Bạch Đế Kiếm Phách.
Trong Phong Phủ sau đầu Bố Luyện Sư, ngọc bội Bạch Đế tỏa sáng rực rỡ.
Hàng vạn tiếng kiếm ngân vang lên, đế ảnh của Bạch Đế hiện ra, dung hợp làm một với kiếm phách mà hắn tu luyện, cản lại ý niệm công kích của Ác Đà Linh.
Lý Duy Nhất thầm nuối tiếc, biết rằng những cường giả thế hệ trước của Kiếm Đạo Hoàng Đình đều là những nhân vật thông minh tuyệt đỉnh, không hề khinh thường tiểu bối như hắn:
- Quả nhiên đã có chuẩn bị từ sớm... Đây chính là pháp tu hành kiếm phách của hoàng tộc Kiếm Đạo Hoàng Đình?
Pháp tu hành kiếm phách của hoàng tộc Bố gia là độc quyền ở phía nam Doanh Châu.
Dung hợp thất phách vào kiếm ý, chuyên chém hồn linh và ý thức của đối thủ.
Bố Luyện Sư được Bạch Đế Kiếm Phách tương trợ như hổ mọc thêm cánh, không chỉ dùng để chống đỡ Ác Đà Linh, mà còn là át chủ bài đối phó Lý Duy Nhất.
- Ầm!
Minh vụ và quang ảnh lạc đà do Ác Đà Linh phóng ra va chạm cùng Bạch Đế Kiếm Phách.
Lực lượng tinh thần niệm lực xuyên thấu trận pháp phòng ngự, vô số người vây xem bị thương tổn. Ý thức hải của bọn họ giống như bị kiếm chẻ đôi, lại giống như bị tiếng chuông đánh nát, hàng trăm, hàng ngàn võ tu mềm nhũn ngã xuống đất.
Đây còn là tình huống trận pháp phòng ngự đã cản lại phần lớn công kích.
Đám Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Kiếm Đạo Hoàng Đình không được trận pháp bảo vệ, đều cảm thấy đau đầu như búa bổ, lập tức thả chiến pháp ý niệm ra để chống đỡ.
Bố Luyện Sư nhân cơ hội này kéo giãn khoảng cách với Lý Duy Nhất, lao thẳng lên không trung.
- Thiên Địa Hợp Nhất.
Hắn một tay giơ kiếm quá đỉnh đầu chỉ thẳng lên trời, một tay bắt ấn kiếm chỉ chĩa xuống đất.
Hai loại đế thuật Thiên Hành Kiếm và Địa Thế Kiếm đồng thời thi triển ra.
Kiếm ý, kiếm khí, kiếm thế, khí đại địa trong Kiếm Đạo Hoàng Đình cuồn cuộn không ngừng hội tụ về phía hắn, năm trăm vạn Trường Sinh kinh văn vận hành quanh thân thể.
Thiên Hành Kiếm dung nhập Bạch Đế Kiếm Phách, bay càng lúc càng cao, nguy nga thần thánh.
Địa Thế Kiếm ngưng hóa thành kiếm khí cự long, xoay tròn gầm thét, nộ mục uy nghiêm.
Ngọc Nhan Chân cùng Trường Sinh Nhân của Đạo Cung đồng loạt lên bờ, nhìn thấy cảnh tượng tráng lệ như vậy, ngay cả nàng cũng cảm thấy áp lực không nhỏ:
- Không ổn rồi, hắn đã tu thành Thiên Địa Hợp Nhất. Hơn nữa, thoạt nhìn Thiên Hành Kiếm đã nhập môn tầng sáu... Chờ xem bí thuật niệm võ kết hợp của Lý Duy Nhất, có đỡ nổi hay không!
Một giáp trước, Ngọc Nhan Chân và Bố Luyện Sư có giao tình rất tốt, có vẻ hữu tình mà lại vô tình, phần lớn là sự tán thưởng thuở thanh xuân hoa quý.
Giống như Vũ Hồng Lăng và Lý Duy Nhất hôm nay, hai người thật sự có tình cảm nam nữ sâu đậm sao, chưa chắc. Nếu sau này không có duyên, cũng sẽ không còn tiếp xúc, tình nghĩa cũng đứt đoạn.
Đường tu hành đằng đẵng, duyên phận rất quan trọng.
Đại đa số người đều đi mãi rồi xa nhau, bất tri bất giác đã gặp nhau lần cuối.
Sau khi Ngọc Nhan Chân gả đi, đã chặt đứt mọi tâm niệm với hắn, quay về chuyên tâm và chung thủy. Chính vì vậy, lúc này càng hy vọng Lý Duy Nhất giành chiến thắng.
Ngọc Võ Chân nói:
- Kiếm Đạo Hoàng Đình không có Minh Linh Cổ Thụ, Bố Luyện Sư lại có thể trong một giáp nâng tu vi và đạo thuật lên cấp độ như vậy. Thảo nào trong số những Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Kiếm Đạo Hoàng Đình, hắn giữ vị trí thứ hai tranh vị trí thứ nhất.
Không ngoài dự liệu của các cường giả hàng đầu có mặt ở đây.
Mi tâm Lý Duy Nhất phóng ra linh quang bốn màu, bay thẳng về phía Bố Luyện Sư, trông như sắp thi triển bí thuật niệm võ kết hợp. Trong mắt tất cả mọi người, hắn thi triển chiêu này mới có thể chống đỡ thuật Thiên Địa Hợp Nhất của Bố Luyện Sư.
Bốn mảnh vỡ Tiên Trận và bốn trang Địa Thư bay ra từ Linh Giới mi tâm của Lý Duy Nhất, vây Bố Luyện Sư vào giữa.
Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận dưới sự kích hoạt của linh quang bốn màu phóng ra tám ngàn bốn trăm trận văn. Trong đó, trận văn thuộc tính hỏa ở phía đông của trận pháp đạt đến hai ngàn bốn trăm cái, lửa cô đọng hóa thành một con Kim Ô ba chân màu vàng đỏ.
Bốn trăm trận văn dư ra được luyện chế thành công dưới sự chỉ điểm của Ngọc Dao Tử trên đường tới Kiếm Đạo Hoàng Đình.
Uy lực trận pháp đã nâng thêm một bậc.
Trận bàn khổng lồ hiển hiện trên không trung thành trì, bao trùm lấy đế ảnh của Bạch Đế và kiếm khí cự long.
Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn treo trong trận văn thuộc tính lôi và điện, tiếng nổ ầm ầm vang mãi không thôi, điện quang đổ xuống như thác nước.
Trường Sinh Nhân thế hệ trẻ chỉ nhận thấy Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận thanh thế to lớn, cảm thấy có lẽ có thể phá được tuyệt học của Bố Luyện Sư.
Những nhân vật lợi hại của thế hệ trước lại lờ mờ nhận ra chuyện không ổn.
- Ầm ầm!
Trận bàn của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận dưới sự điều khiển của Lý Duy Nhất đột nhiên co rút lại.
Trong chớp mắt, nghiền nát Bạch Đế đế ảnh và kiếm khí cự long, lao về phía Bố Luyện Sư mà nghiền nát.
- Sao lại mạnh như vậy? Là... Trận Linh! Trận này có Trận Linh... Một tòa Linh Trận thượng phẩm, sao có thể có Trận Linh?
Một vị Đại Niệm Sư Thánh Linh Vương chủ trì trận pháp phòng ngự của khu vực thành xung quanh phát hiện ra điểm bất thường, lập tức phóng ra linh quang, muốn cứu Bố Luyện Sư.
Trận Linh Thạch lơ lửng trong Linh Giới mi tâm Lý Duy Nhất.
Có nó tương trợ, mọi chi tiết nhỏ bé của lực lượng trận pháp đều được điều động hợp lý.
Ánh mắt Lý Duy Nhất nháy mắt thay đổi, không còn là vẻ bình thản nhu hòa lúc trước, sát ý lạnh lẽo, như dã thú lộ ra răng nanh.
Toàn bộ lực lượng hội tụ vào một kiếm, Khai Hải Liệt Thiên, có đi không có về.
Bố Luyện Sư từng thấy Linh Trận thượng phẩm, nhưng đâu ngờ Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận mạnh mẽ như vậy?
Đế thuật tan biến.
Bảy sợi xích hộ thể bị Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn đánh cho đứt đoạn, ngũ tạng lục phủ chấn động dữ dội, cơ thể lay động như người giấy, rơi thẳng xuống mặt đất.
Một hướng khác, một lão nhân hoàng tộc của Kiếm Đạo Hoàng Đình đánh ra pháp khí muốn ứng cứu Bố Luyện Sư:
- Tên nhãi ranh... ngươi dám!
- Ào ào!
Lý Duy Nhất hai tay nắm kiếm, một kiếm chém ra Thái Ất Khai Hải.
Cả thành trì xuất hiện dị cảnh sóng nước ngập trời, như bị thần hải nhấn chìm.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh...
- Phập!
Bố Luyện Sư vẫn còn ở trong trạng thái mờ mịt, chưa kịp phản ứng lại sự chấn động từ uy lực trận pháp, Hoàng Long Kiếm đã bổ xuống, chém từ cổ bên phải xuống eo bên trái của hắn.
Tại Linh Giới mi tâm, càng có chín Thần Kiếm Phù bay ra như xả giận, sợ giết không chết hắn vậy.
- Bùm!
Lý Duy Nhất cầm huyết kiếm, đáp mạnh xuống đất, đạp ra hai dấu chân sâu hoắm trên phiến đá của đường Cửu Tích. Trên không trung, Bố Luyện Sư bị chém xéo làm hai, máu bắn tung tóe hư không, chín Thần Kiếm Phù bay múa xuyên toa.
Linh quang do Đại Niệm Sư Thánh Linh Vương của Kiếm Đạo Hoàng Đình đánh ra, và pháp khí do Siêu Nhiên võ đạo của hoàng tộc đánh ra đều chậm một bước, mỗi người chỉ “cứu về” được một nửa thi thể.
Mười mấy dặm đường Cửu Tích lập tức yên tĩnh không một tiếng động.
Lý Duy Nhất và Bố Luyện Sư, chắc chắn sẽ có một người thắng và một người thua.
Nhưng chênh lệch thực lực của hai người cũng không khoa trương, đều có năng lực tự bảo vệ mình và rút lui.
Huống hồ, ở Kiếm Đạo Hoàng Đình, có nhiều vị Siêu Nhiên bảo giá hộ tống cho Bố Luyện Sư, muốn giết hắn, độ khó không thể tưởng tượng nổi, phải tinh thông tính toán và nắm bắt thời cơ chuẩn xác.
Ai có thể ngờ, Lý Duy Nhất lại giết Bố Luyện Sư ngay lúc hắn mạnh nhất?
...
Hoàng đình Đế Cung.
Cánh cửa cung điện cao lớn rốt cuộc cũng mở ra, phát ra âm thanh trầm đục.
Đường Sư Đà mang theo Đảm Tiểu Quỷ và Oan Quỷ bước vào cửa cung, đạp lên vùng đất thánh Kiếm Đạo mà thời trẻ hắn từng liều mạng theo đuổi muốn tiến vào, nay lại là nơi khủng bố khiến hắn kinh sợ chỉ muốn trốn thoát.
Thuở thiếu niên, không biết trời cao đất dày.
Hôm nay, ân và oán đều phải giải quyết cho xong.