Nghênh chiến Bố Luyện Sư

Ngay cả những người không biết nội tình, nhìn thấy Đường Sư Đà đi đến, nhìn thấy Đường Vãn Châu bị định thân khống chế, cũng hiểu sự tình kỳ lạ của chuyện hôm nay.

Huống hồ, vừa rồi cách xa ngàn dặm, có tiếng kiếm ngân hùng hồn vô song truyền vào thành.

Mọi thứ không thể nghi ngờ đều là chứng minh, một cuộc giao phong vô hình của cao tầng Nhân tộc có lẽ sẽ bùng nổ.

Nhiều người đang suy ngẫm:

- Lý Duy Nhất nói, muốn dùng chiến đấu giữa Trường Sinh Nhân để hóa giải va chạm trực tiếp giữa Võ Đạo Thiên Tử và Siêu Nhiên, đây là sự thật sao?

Có người vạch trần:

- Có lẽ liên quan đến lợi ích của tiên đạo long mạch ở Đông Hải.

...

Lý Duy Nhất nhìn Đường Vãn Châu, cùng tất cả Thiếu Dương Vệ:

- Đây là tranh độ giữa những Trường Sinh Nhân chúng ta, không liên quan đến các ngươi. Cầm quân lệnh, các ngươi lập tức về doanh, không được chậm trễ.

Trì Hạo Hãn phiên dịch lại:

- Ý của hắn là, đối đầu với Trường Sinh Nhân đời thứ tám, chúng ta không giúp được gì, còn cản trở tay chân, bảo chúng ta cút đi.

Đường Vãn Châu cách biệt với ngoại giới quá lâu, rất nhiều tình huống đều không hiểu rõ.

Nhưng nàng biết, Lý Duy Nhất đến đây vì nàng và Tuyết Kiếm Đường Đình.

Dù là cục diện gì, nàng không thể vứt bỏ hắn ở lại, còn mình thì rời đi.

Đường Vãn Châu nói:

- Ngươi là người của Thiếu Dương Ti, phụ thân ta đi Đế Cung. Các ngươi ở trong Kiếm Đạo Hoàng Đình, ta đi kiểu gì?

Thường Ngọc Kiếm hiểu rõ thông tin toàn diện nhất, vả lại có tài trí không tầm thường, có thể nhìn thấu rất nhiều bản chất:

- Có thể cứu được Thánh Ti, ép Kiếm Đạo Hoàng Đình tiến hành Trường Sinh tranh độ, chỉ là thắng được ván đầu tiên, có được tư cách ngồi xuống đàm phán.

- Ván thứ hai, là ngươi có thể trụ được đến giờ Tý năm khắc đêm nay, khi tiếng chuông năm mới vang lên hay không. Lúc đó, nghĩa là Trường Sinh tranh độ kết thúc. Nếu Trường Sinh Nhân đời thứ tám không làm gì được ngươi, trong cung cũng sẽ có một kết quả.

- Tranh độ kết thúc, rời khỏi Kiếm Đạo Hoàng Đình thế nào sẽ thành ván thứ ba? Ta nghĩ, không đơn giản như vậy.

- Tất cả Thiếu Dương Vệ chúng ta đều có thế lực đứng phía sau, lại càng có thân phận Tiêu Linh Quân. Ở Sinh Cảnh của Nhân tộc, ai dám trắng trợn giết sạch chúng ta?

- Cho nên, sau giờ Tý năm khắc, chúng ta sẽ đứng cùng ngươi. Cùng nhau ra khỏi thành, ngươi mới càng an toàn.

Liễu Diệp rất rõ ràng, Lý Duy Nhất sở dĩ phát anh hùng thiếp rộng rãi, Hoàng Thành Luận Kiếm, là muốn trói tất cả chân truyền Cổ Giáo và môn sinh Thiên Tử, cùng với Siêu Nhiên đi cùng bọn họ tới Kiếm Đạo Hoàng Đình lên cỗ chiến xa ra khỏi thành lúc giờ Tý.

Hắn bèn nói:

- Chúng ta đi hội trường luận kiếm ở Nam Thành Thiên Các chờ ngươi trước! Tiếng chuông năm mới vang lên, cùng nhau ra thành.

Trường Sinh Nhân đời thứ tám đều có tu vi thâm hậu, bọn họ ở lại không giúp được gì, tự tiện ra tay mới là hỏng việc.

Ngoại trừ Đường Vãn Châu và Nam Cung Bạch Thái, những người còn lại nhanh chóng rút lui, đi về hướng nam.

Quân sĩ mặc giáp vàng, đội nhạc nghi trượng toàn bộ rút lui, đường Cửu Tích trống trải rộng rãi, một mảng trắng xóa.

Trong quần thể lầu các san sát nối tiếp nhau ở hai bên, trên mặt sông khí hà, tất cả tu giả xem cuộc chiến đều được bao phủ bên trong từng lớp lưới ánh sáng trận pháp. Kẻ dám rời khỏi lưới ánh sáng phòng ngự đều có tu vi cường đại, bọn họ lơ lửng trên không trung.

Lý Duy Nhất điều chỉnh trạng thái tinh thần, gạt bỏ mọi tạp niệm. Trong gió tuyết, hắn nhìn Bố Luyện Sư ở phía đối diện, và mấy chục vị Trường Sinh Nhân đời thứ tám cưỡi trên tọa kỵ. Bọn họ không ai là kẻ yếu, đều là đại nhân vật có thể một mình đảm đương một phía.

Cảnh tượng như vậy cực kỳ chấn động lòng người.

Đây là quyết đoán và khí thế cỡ nào?

Người vây xem tại hiện trường, và các võ tu dưới Tinh Thiên Kính ở các Sinh Cảnh đều in sâu cảnh này vào trong lòng. Một Trường Sinh Nhân đời thứ chín, một mình đối mặt với cả đám Trường Sinh Nhân đời thứ tám, vậy mà ung dung và kiên định đến vậy.

Bạch Dịch là Thám Hoa Trường Sinh Nhân đời thứ tám Kiếm Đạo Hoàng Đình, Tổ Điền chấn động, từng vòng gợn sóng không gian lan tỏa ra:

- Nếu tiểu bối này muốn khiêu chiến toàn bộ Trường Sinh Nhân đời thứ tám chúng ta, muốn giẫm lên sóng trước để đúc nên truyền kỳ. Vì vinh dự của thế hệ chúng ta, để Bạch Dịch này thử xem hắn có tư cách đó hay không.

- Vút! Vút...

Bảy thanh chiến kiếm Thiên Tự Khí thất phẩm giống như bảy tia chớp uốn lượn bay ra từ Tổ Điền, kết thành kiếm trận, bay về phía Lý Duy Nhất.

Trong bảy thanh kiếm, toàn bộ Pháp khí kinh văn phóng ra ngoài, lên đến mấy vạn chữ, thanh thế còn lớn hơn cả Vạn Tự Khí, mang theo bảy dòng lũ kiếm khí vặn vẹo hội tụ lại.

Bạch Dịch không phải là khinh thường Lý Duy Nhất, mà là muốn thay Bố Luyện Sư thăm dò thực lực mạnh yếu của đối thủ, tránh để hắn không kịp trở tay.

Lý Duy Nhất thầm kinh ngạc:

- Chấn động kình khí thật mạnh, kiếm ý ngưng thực, kiếm trận tinh diệu. Chiến lực của Bạch Dịch tuyệt đối không thua kém những cường giả thế hệ trước thất trọng đã tu hành mấy trăm năm.

Môn sinh Thiên Tử quả nhiên là không thể khinh thường, ai nấy đều có tài kinh thiên vĩ địa, không thể coi khinh.

Trong hàng ức vạn tu giả cùng thế hệ mới xuất hiện một người như vậy.

Lý Duy Nhất đứng im tại chỗ, kích hoạt võ bào Vạn Tự Khí Bát Bộ Huyền Y.

Pháp khí kinh văn hiện lên trên bề mặt Huyền Y, một bức tường phòng ngự khuếch tán ra ngoài, chặn bảy thanh kiếm đang bay tới lại.

- Ầm!

Bảy thanh kiếm dừng lại một chốc, theo Lý Duy Nhất bước ra một bước, toàn bộ bị chấn bay ngược ra sau tán loạn.

Trong tiếng kinh hô của mọi người ở hai bên đường Cửu Tích, Lý Duy Nhất ngẩng đầu nhìn lên.

Giữa không trung cách mặt đất ba mươi trượng, Bạch Dịch đã thi triển ra đế thuật Thiên Hành Kiếm của Bạch gia. Pháp khí và kinh văn Trường Sinh ngưng tụ thành một thanh cự kiếm, bao bọc cơ thể hắn, đâm xéo xuống chỗ Lý Duy Nhất, nháy mắt dẫn phát tiếng nổ.

Thiên Hành Kiếm là mượn sự biến hóa hỗn độn của thiên thế, với tốc độ cực nhanh cực mạnh, uy lực tuyệt luân.

Trong các loại đế thuật kiếm đạo ở phía nam Doanh Châu, nó có thể lọt vào mười hàng đầu.

Càng huyền diệu hơn là, một kiếm này của Bạch Dịch giáng xuống, dẫn dắt bảy thanh kiếm bị Lý Duy Nhất chấn bay đi.

Tám thanh kiếm kết thành kiếm trận, đồng loạt bay tới.

Kiếm quang bắn tứ tung, hàn khí khiếp người.

Đây là đòn công kích mạnh nhất mà Bạch Dịch tu luyện cả đời, dốc hết mọi tài học thi triển ra. Có thể thấy, hắn coi trọng Lý Duy Nhất đến mức nào.

Lý Duy Nhất giơ bàn tay lên, tiên hà thanh huy như vân hà, ngưng tụ ra Phiên Thiên Chưởng Ấn.

Ấn cổ xưa, thần bí nặng nề.

Giống như trong vũ trụ thật sự có một chiếc cổ ấn Tiên Khí như vậy. Hắn có thể dựa vào chiêu thức đạo thuật khiến hình chiếu của cổ ấn hiển hóa trong lòng bàn tay.

Một chưởng vỗ ra.

- Ầm!

Tám thanh kiếm bị gãy hết bốn thanh.

Đế thuật Thiên Hành Kiếm của Bạch Dịch tan biến, cơ thể bị đánh bay xéo ra ngoài, đập mạnh vào lưới ánh sáng trận pháp ở phía gần khí hà trên đường Cửu Tích, phát ra tiếng động trầm đục.

Mọi người thấy rõ, miệng mũi Bạch Dịch đều trào máu.

Không ngờ hắn bị một chưởng đánh trọng thương.

Tất cả Trường Sinh Nhân đời thứ tám đều nín thở.

Đây chính là môn sinh Thiên Tử, nhân vật có tu vi đạt đến lục trọng đỉnh phong, vậy mà không đỡ nổi một chưởng của Lý Duy Nhất?

Lý Duy Nhất bước tới, hóa thành một luồng điện quang lướt về phía Bạch Dịch với tốc độ nhanh nhất, muốn tung đòn kết liễu hắn:

- Không hổ là môn sinh Thiên Tử, đỡ mười phần lực lượng Phiên Thiên Chưởng Ấn của ta mà vẫn có thể sống sót. Bạch Dịch, ngươi có thể danh dương thiên hạ rồi!

Địch thủ đáng sợ như vậy, không thể cho đối phương có cơ hội chữa thương.

Lý Duy Nhất tuyệt đối không phải kiêu ngạo hay trào phúng, mà thật sự cảm thấy Bạch Dịch tương đối đáng sợ, không hổ danh là môn sinh Thiên Tử, là một trong những mối đe dọa to lớn ngày hôm nay.

Phải biết rằng, hắn đã tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên, thân thể cường đại. Dốc toàn lực thi triển ra một chưởng của căn bản võ học, vậy mà lại bị đối phương chống đỡ được.

Bạch Dịch điểm một ngón tay xuống đất, lật người, nhanh chóng đứng vững.

Hắn bị câu nói vừa rồi của Lý Duy Nhất chọc tức đến mức suýt chút nữa thương càng thêm thương.

Bão lôi điện ập vào mặt, ngón tay Lý Duy Nhất thò ra từ trong lôi điện. Đồng tử Bạch Dịch phóng to, lui không thể lui, phù lục trong hai tay áo bay ra, nhưng căn bản không kịp kích hoạt, trơ mắt nhìn sắp bị đánh cục.

Tốc độ của Bố Luyện Sư còn nhanh hơn Lý Duy Nhất...

Không, là thuấn di nhảy vọt không gian, chặn Lý Duy Nhất lại.

Một kiếm chém ngang, kiếm quang như trăng.

Không gian xung quanh mũi kiếm vặn vẹo như gợn sóng.

Lý Duy Nhất đành phải biến chiêu, ngón tay hướng xuống, đánh vào thân kiếm.

- Bùm!

Một chỉ này, đánh cho thanh kiếm trong tay Bố Luyện Sư hạ xuống mặt đất.

Lý Duy Nhất lấy lực lượng phòng ngự của Bát Bộ Huyền Y cản lại kiếm khí nguyệt nha, bay lùi ra xa tám trượng:

- Đế thuật không gian, Trường Sinh cảnh thất trọng.

Bạch Dịch nhanh chóng lùi ra xa chữa thương, chuẩn bị cho lần ra tay thứ hai trong lát nữa.

Đây chính là lời Ngọc Nhan Chân từng nói, Trường Sinh Nhân đời thứ tám chỉ có thể đơn độc giao phong với ngươi, nhưng ngươi sẽ không biết, người tiếp theo sẽ ra tay lúc nào.

Bố Luyện Sư một lần nữa chặn Lý Duy Nhất truy kích Bạch Dịch, thân hình nhảy vọt trong không gian.

- Địa Thế Kiếm!

Chiến kiếm Vạn Tự Khí trong tay Bố Luyện Sư nháy mắt đạt đến mức thức tỉnh căn nguyên.

Một kiếm chém ra.

Khí đại địa dưới lòng đất bay lên, hóa thành một con kiếm khí cự long.

Ngoài khí đại địa, Lý Duy Nhất còn cảm nhận được một luồng khí tức khác thường, tràn tới từ bốn phương tám hướng, hội tụ trên thân kiếm khí cự long. Lực lượng đó vô hình vô ảnh, nhưng lại chân thật tồn tại, khiến người ta không thể nắm bắt.

Lý Duy Nhất từ bỏ việc truy kích Bạch Dịch, bước lên hư không, tạm thời tránh mũi nhọn của kiếm khí cự long.

Trên một chiếc thuyền ở khí hà, Phó Nham Thủ hỏi:

- Bố Luyện Sư vậy mà đột phá đến thất trọng, Trường Sinh Tỏa đứt hết, gông cùm trên người biến mất, tốc độ và đế thuật không gian đều sẽ đạt tới độ cao hoàn toàn mới. Bố Luyện Sư đang điều động lực lượng gì vậy, ta có thể cảm nhận được một luồng khí tức khác thường.

Khổng Thành Nhân nói:

- Là kiếm ý, kiếm khí, kiếm thế của Kiếm Đạo Hoàng Đình, đây là ưu thế địa lợi của Bố Luyện Sư. Sau khi đạt tới thất trọng, hắn có thể bước đầu mượn nhờ lực lượng này.

Mặc Khôi cau chặt mày, hắn cũng có tu vi thất trọng sơ kỳ, nhưng tự nhận ở Kiếm Đạo Hoàng Đình không phải là đối thủ của Bố Luyện Sư.

Có Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Kiếm Đạo Hoàng Đình hô to:

- Ở Kiếm Đạo Hoàng Đình, Bố sư huynh vô địch cùng cảnh giới.

Bố Luyện Sư cầm kiếm nhẹ nhàng đứng trên đỉnh đầu kiếm khí cự long, bay lên trên:

- Ngươi là cảnh giới gì? Lý Duy Nhất.

Rất nhiều tu giả trong thiên hạ đều tò mò về chuyện này.

Lý Duy Nhất lần đầu tiên vượt qua hai đại cảnh giới võ đạo quyết chiến với nhân vật cỡ Bố Luyện Sư.

Trước đây, cho dù là niệm võ hợp nhất, hắn cũng không có tự tin chiến thắng.

Là nhờ tu luyện thân thể và kinh văn trong cơ thể tăng lên diện rộng, mới vượt qua ngày trước, bước vào vùng trời mới mạnh hơn cùng cảnh giới.

Lý Duy Nhất nhạy bén nhìn ra, Bố Luyện Sư vừa mới đột phá thất trọng, tu vi còn chưa hùng hậu đến mức không thể chiến thắng.

- Hôm nay, ta sẽ lấy ngũ trọng đỉnh phong, nghênh chiến vô địch thất trọng như ngươi.

Lý Duy Nhất không giấu giếm cảnh giới tu vi, thả ra một trăm lẻ tám Lôi Cức Trận, ngưng tụ ra một thanh Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm, từ trên cao chém xuống kiếm khí cự long.

Tử Tiêu Lôi Đình và Kim Tiêu Lôi Ấn bay ra, giống như thiếu âm và thiếu dương của Thái Cực Đồ, vận chuyển trong Lôi Cức Trận, trấn áp xuống dưới.

Bố Luyện Sư sao có thể tin Lý Duy Nhất là ngũ trọng đỉnh phong, ánh mắt trầm xuống, dẫn kiếm khí cự long do Địa Thế Kiếm ngưng tụ ra đấu cứng Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm.

Bất luận là Bạch gia lão tổ, hay là hoàng tộc đều có chuẩn bị, sẽ không để Bố Luyện Sư chịu thiệt thòi về mặt chiến binh Pháp khí.

- Rào!

Áo trên người Bố Luyện Sư, hiện ra kinh văn rậm rạp, ngưng tụ thành bảy sợi xiềng xích to bằng miệng bát, lượn lờ quanh người, cản lại hai cái ấn lôi điện Vạn Tự Khí.

Ngọc Võ Chân nói:

- Nói là ngũ trọng đỉnh phong hoàn toàn là đang trêu đùa Bố Luyện Sư! Lý Duy Nhất này thật không đơn giản, lấy tu vi lục trọng đỉnh phong, vượt qua đại cảnh giới, vậy mà có thể đánh ngang hàng với Bố Luyện Sư.

Vũ Hồng Lăng cười nói:

- Sư thúc quên rồi sao, Lý Duy Nhất còn có bí thuật võ niệm kết hợp nữa? Tuyệt học thực sự vẫn chưa hiển lộ, Bố Luyện Sư thua chắc rồi!

- Đó là... đế thuật tầng sáu!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters