Lý Duy Nhất thu hồi Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận và chín Thần Kiếm Phù vào Linh Giới mi tâm.
Sau khi Lý Duy Nhất một kiếm chém chết Bố Luyện Sư, Thần Kiếm Phù mới rơi xuống thi thể, cho nên, vẫn sáng ngời chói mắt, không tiêu hao quá nhiều sức mạnh phù văn.
Thánh Linh Vương Niệm Sư và Siêu Nhiên hoàng tộc đều vô cùng phẫn nộ, nhưng bị đội chấp pháp chặn lại.
Trong thời gian Trường Sinh tranh độ, bọn họ phải bảo vệ Trường Sinh Nhân.
Lý Duy Nhất không hề phá vỡ quy tắc.
Lý Duy Nhất nhận ra, ở hai bên trái phải đường Cửu Tích, Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Ma Quốc lần lượt hiện thân. Nhìn lại phía trước, Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Kiếm Đạo Hoàng Đình đều đang kích hoạt Pháp khí, hoặc ngưng tụ đạo thuật, chậm rãi di chuyển về phía hắn.
Nếu bọn họ cùng ra tay, dù là Siêu Nhiên cũng chỉ có thể chạy trốn thật xa.
Ánh mắt những Trường Sinh Nhân này tràn ngập hàn quang, truyền âm cho nhau, bí mật bàn bạc chiến thuật.
Siêu Nhiên hoàng tộc lên tiếng, từng chữ đều chứa hận ý:
- Kẻ nào trong Trường Sinh Nhân đời thứ tám giết Lý Duy Nhất, ban thưởng Vạn Tự Khí, kết tinh Uẩn Đạo, đế dược, thưởng lãnh địa ba mươi quận.
Mười phương đều là địch, không biết kẻ địch nào sẽ ra tay vào lúc nào.
Lý Duy Nhất thi triển thân pháp trốn về hướng Nam Thành Thiên Các.
- Gào!
Tiếng long ngâm chấn thiên động địa, ẩn chứa ý niệm công kích.
Thể phách khổng lồ cao hơn sáu mét của Long Lục vượt qua trận pháp phòng ngự, xuất hiện ở trung tâm đường Cửu Tích, tay cầm Vạn Tự Khí Trấn Hải Kích chặn đường đi của Lý Duy Nhất.
Long Lục cười lớn:
- Ha ha! Muốn chạy khỏi đường Cửu Tích, mơ đi!
Hắn có tu vi thất trọng sơ kỳ, trước khi lao ra khỏi trận pháp đã kích hoạt Trấn Hải Kích đến cực hạn, thức tỉnh căn nguyên, kinh văn lấp lóe. Do đó, hắn không tốn chút thời gian nào, liền thi triển ra một kích mạnh nhất từ tu vi cả đời.
- Ầm ầm!
Trấn Hải Kích dẫn động ra cảnh tượng sóng lớn ngập trời, như thiên hà đảo lộn, kèm theo chấn kình sấm sét. Càng có một hư ảnh kích cao trăm mét đi theo sóng lớn lao tới, giống như chiến kích mà thiên thần sử dụng, hùng vĩ đáng sợ, sát uy hùng hồn.
Ánh mắt Lý Duy Nhất lạnh lẽo, vung kiếm bổ ra kiếm khí Minh Hà, chẻ đôi con sóng.
Kích ảnh cao trăm mét giáng xuống, Hoàng Long Kiếm dẫn động Lục Giáp Dương Lôi đánh nó tan tành, phá giải một kích mạnh nhất của Long Lục.
Nhưng đà đi tới của Lý Duy Nhất bị cản lại, thân hình bị lực lượng của kích ảnh chấn bay ngược ra sau, rơi về phía đám Trường Sinh Nhân Kiếm Đạo Hoàng Đình cưỡi tọa kỵ đang đuổi tới từ phía sau.
Nụ cười của Long Lục cứng đờ, hiểu sâu sắc lý do tại sao lúc trước Bố Luyện Sư rơi vào thế hạ phong.
Một kích mạnh nhất mà hắn tích lũy ra vậy mà lại bị Lý Duy Nhất phá dễ dàng chỉ bằng một kiếm, không rụng một sợi tóc.
Long Lục kinh ngạc:
- Lực lượng thân thể... Chắc chắn là sự gia trì của lực lượng thân thể...
Long Lục quay người chạy trốn thật xa, kéo giãn khoảng cách, ngưng tụ kích thứ hai, lớn tiếng hô:
- Lý Duy Nhất, lát nữa chúng ta lại chiến!
Lý Duy Nhất bay ngược ra sau, pháp khí trong cơ thể đang hỗn loạn, hai chân vẫn chưa chạm đất.
Phía sau vang lên giọng nói của Cù Vạn Thiên:
- Tiếp theo, để ta tới chiến với ngươi.
- Ong ong!
Thứ mà Cù Vạn Thiên tung ra chính là Bồ Đề Kim Chung đã kích hoạt đến mức thức tỉnh căn nguyên, lúc trước Bố Luyện Sư một cước đá chuông về phía hắn.
Bồ Đề Kim Chung còn đến trước cả giọng nói của Cù Vạn Thiên, vẫn là uy lực mạnh nhất đã ngưng tụ từ sớm.
- Bùm!
Lý Duy Nhất dốc hết toàn lực, quay người đánh ra một chưởng Phiên Thiên Chưởng Ấn, cơ thể lần này bay ngược về hướng Long Lục, huyết khí trong cơ thể cuộn trào, lồng ngực như bị trúng một quyền.
Phía trước chưởng ấn, Bồ Đề Kim Chung xoay tròn với tốc độ cao, tiếng chuông vang lên liên tục không dứt.
Cù Vạn Thiên chính là Bảng Nhãn, hơn nữa, một năm gần đây chạy nước rút, đã bước vào thất trọng từ vài ngày trước. Một kích toàn lực của hắn sao có thể dễ dàng hóa giải như vậy?
Hư ảnh ấn chương cổ xưa do Phiên Thiên Chưởng Ấn ngưng tụ ra vỡ vụn, thân hình Lý Duy Nhất như khói xanh, bay vọt lên trên né thoát trong đường tơ kẽ tóc.
Ầm một tiếng, Bồ Đề Kim Chung va chạm mạnh vào trận pháp phòng ngự bên đường. Lòng bàn tay Lý Duy Nhất đánh ra một dải lụa pháp khí cuốn lấy thân chuông, thu nó lại.
Cù Vạn Thiên tiếc nuối thở dài, sau đó cất cao giọng nói:
- Lý Duy Nhất, lát nữa chúng ta lại chiến.
Cù Vạn Thiên lui ra xa, ngưng tụ một kích thứ hai.
Chiêm Thiên Hiếu quát lớn:
- Trường Sinh Nhân lục trọng của Kiếm Đạo Hoàng Đình, Chiêm Thiên Hiếu, xin Lý Thương Thiên chỉ giáo!
Chiêm Thiên Hiếu đứng ở ngoài một dặm, tung ra đế thuật đại thành tầng năm đã ngưng tụ xong từ sớm.
Sau khi tung đòn, hắn lập tức lùi xa:
- Lý Duy Nhất, lát nữa chúng ta lại chiến.
Tần Trảm hét lên:
- Trường Sinh Nhân của Kiếm Đạo Hoàng Đình, Tần Trảm, xin được Lý Duy Nhất chỉ điểm!
Mười Phá Giáp Phù được đánh ra, phù quang hoàn toàn nhấn chìm Lý Duy Nhất.
Tần Trảm nói:
- Lý Duy Nhất, lát nữa chúng ta lại chiến.
Tần Trảm lùi xuống.
Một mũi tên kéo theo vệt sáng dài vài trượng xé gió lao tới. Một kích mạnh nhất của Trường Sinh Nhân tiếp theo đã tới.
...
Lý Duy Nhất không có bất kỳ cơ hội thở dốc nào, không có cơ hội ngưng tụ đạo thuật tấn công và đạo thuật thân pháp, càng không biết công kích sẽ đến từ phương hướng nào, sẽ là công kích gì.
Đám người Ma Quốc và Kiếm Đạo Hoàng Đình tụ tập ở đây đều là cường giả trong Trường Sinh Nhân đời thứ tám, không một ai có tu vi thấp hơn ngũ trọng, cộng lại hơn trăm người.
Bọn họ đều đang di chuyển thân hình với tốc độ cao, giữ khoảng cách đủ xa với Lý Duy Nhất, đánh ra một kích mạnh nhất xong lập tức lui lại.
Một khi Lý Duy Nhất muốn tiếp cận bọn họ, hoặc muốn chạy trốn khỏi chiến trường, hai cường giả thất trọng là Cù Vạn Thiên và Long Lục sẽ lập tức xông lên, dùng một kích mạnh nhất đánh lùi hắn.
Đây đã là cục diện do đám người Thịnh Sư Đạo, Mặc Khôi, Ngọc Vũ Chân tương trợ mà giành được. Bọn họ đã đánh lui rất nhiều Trường Sinh Nhân.
Chính vì thế, sau khi Lý Duy Nhất đỡ được hoặc né được một chiêu tấn công, mới phải đối mặt với một kích tiếp theo.
Mặc Khôi truyền âm hướng về nơi có dao động chiến đấu mãnh liệt nhất:
- Lý Duy Nhất, ngươi phải phá vỡ vòng vây, chạy tới hội trường Hoàng Thành Luận Kiếm ở Nam Thành Thiên Các, nơi đó có trận pháp ngăn cách. Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể liên thủ giúp ngươi giành được cuộc so tài một đấu một chân chính. Hiện tại mười phương tám hướng đều là kẻ địch, chúng ta cũng không biết ai trong bọn họ sẽ tung ra một kích tiếp theo.
Phó Nham Thủ có tính cách ôn hòa, lúc này cũng không khỏi cắn chặt răng:
- Sau trận chiến này, đám Trường Sinh Nhân đời thứ tám các ngươi coi như bị đóng đinh lên cột nhục nhã rồi.
Mặc Khôi không nói gì.
Đây cũng là chuyện hết cách, trước mặt lợi ích tuyệt đối, ai còn quan tâm đến danh tiếng nữa?
Trong lịch sử Trường Sinh tranh độ chưa từng xuất hiện tình huống như thế này, không có tiền lệ.
- Lý Duy Nhất dám đến, chắc chắn đã tính tới mọi khả năng, chỉ là đang tranh giành phần thắng nhỏ nhoi kia.
Vẻ mặt Khổng Thành Nhân nghiêm túc, chân đạp thanh vân hà quang, từ giữa không trung bay về lưới ánh sáng trận pháp phòng ngự, rơi xuống giữa đám người Tông Thánh Học Hải, nói:
- Ngu Ly đã dẫn người đánh gục Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Thánh Đường Sinh Cảnh, Vũ Lâm Sinh Cảnh, Lăng Tiêu Cung, hắn phải nhanh chóng phá vây mới được. Bằng không, mọi thứ coi như xong.
Mặc Khôi truyền âm cho Lý Duy Nhất.
Bên kia, những đại nhân vật của Kiếm Đạo Hoàng Đình và Ma Quốc xuất hiện bên cạnh đội chấp pháp.
Ma Khanh Huyết Sát Lão Tổ chặn trước mặt Tiết Thiên Thọ, cười khẽ dịu dàng nói:
- Không ai có thể phá vỡ quy tắc tranh độ, Trường Sinh Nhân của Ma Quốc tuyệt đối sẽ không vây công, cũng sẽ không làm bị thương Lý Duy Nhất, thứ chúng ta muốn chỉ là sách ngọc và Ác Đà Linh. Chỉ cần hắn giao ra, hoặc nhận thua rút lui, chúng ta lập tức rút đi.
Một cường giả Siêu Nhiên đỉnh phong của hoàng tộc Kiếm Đạo Hoàng Đình chạy đến, trịnh trọng bày tỏ:
- Yên tâm, chúng ta tuyệt đối sẽ không cho phép Trường Sinh Nhân đời thứ tám vây công một Trường Sinh Nhân đời thứ chín, Kiếm Đạo Hoàng Đình không chịu nổi nhục nhã này.
Tiết Thiên Thọ nhìn chằm chằm vào chiến trường ở phía xa:
- Tinh Thiên Kính đang treo ở phía trên, có mất mặt hay không, ắt có người đời phán xét.
Tiếp đó, Tiết Thiên Thọ ra lệnh:
- Tất cả thành viên đội chấp pháp nghe lệnh, nếu có Trường Sinh Nhân vi phạm quy tắc, trực tiếp đánh chết. Tình huống phi thường, phải dùng biện pháp phi thường.
...
Lý Duy Nhất không hề cưỡng ép bẻ gãy Trường Sinh Tỏa thứ sáu, hắn biết rất rõ, đó là con bài tẩy cuối cùng. Một khi phá cảnh lúc này, kẻ địch nhất định sẽ điều chỉnh cách đánh, hắn tuyệt đối không chống đỡ nổi đến giờ Tý năm khắc đêm nay.
Trạng Nguyên của Kiếm Đạo Hoàng Đình vẫn chưa hiện thân, đối phương và Ngu Ly mới là nhân vật nguy hiểm nhất.
- Ầm!
Bốn trang Địa Thư và bốn mảnh vỡ Tiên Trận bay ra từ Linh Giới ở mi tâm, một lần nữa chống lên Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận. Trận bàn khổng lồ hộ thể, nghiền nát đạo thuật do một Trường Sinh Nhân ngũ trọng tung ra.
Có người reo lên:
- Tốt quá, Lý Duy Nhất rốt cuộc không chống đỡ nổi nữa, lại dùng ra Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận rồi.
- Kích hoạt trận này cực kỳ tiêu hao pháp khí và linh quang. Làm hắn mệt chết đi!
- Chú ý giữ khoảng cách, không được đến quá gần.
Ba môn sinh Thiên Tử là Long Lục, Cù Vạn Thiên, Bạch Dịch đều lộ vẻ vui mừng. Bọn họ biết rõ nhiệm vụ của mình, trong tình huống bảo đảm an toàn cho bản thân, phải cố gắng hết sức tiêu hao Lý Duy Nhất. Hai vị Trạng Nguyên tự nhiên sẽ ra đòn chí mạng cho Lý Duy Nhất vào lúc hắn yếu ớt nhất, để bảo đảm Lý Duy Nhất không cách nào mở miệng hô nhận thua, hoặc thi triển ra con bài tẩy bảo mệnh.
Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Ma Quốc di chuyển với tốc độ cực nhanh trên mặt đất và giữa không trung ở hai bên đường, chặn ở phía trước đường Cửu Tích, từng người nối tiếp nhau đánh ra công kích, cản bước chân Lý Duy Nhất đi tới Nam Thành Thiên Các.
Lý Duy Nhất lấy trận pháp hộ thể, gian nan tiến về phía trước một dặm.
Nắm bắt cơ hội, từ mi tâm của hắn bay ra hai Thần Kiếm Phù liên tiếp.
- Lý Duy Nhất, lát nữa chúng ta... lại...
Một Trường Sinh Nhân ngũ trọng không kịp lui lại, Thần Kiếm Phù đầu tiên đã phá vỡ phòng ngự hộ thể của hắn. Thần Kiếm Phù thứ hai, một kiếm đánh trúng Tổ Điền ở bụng hắn.
- Phụt!
Cơ thể hắn đứt thành hai khúc, bay ngang ra hai bên trái phải.
Lý Duy Nhất lạnh lùng nói:
- Không cần gặp lại nữa!
Lý Duy Nhất tiêu hao một Thần Kiếm Phù, thu về một Thần Kiếm Phù khác ánh sáng đã mờ đi, hoàn thành việc đánh chết kẻ địch.
Trường Sinh Nhân của Ma Quốc và Kiếm Đạo Hoàng Đình có mặt ở đó rơi vào nghiêm túc và trầm mặc, trở nên cẩn thận hơn, trên mặt không còn nụ cười như lúc trước nữa.
Kẻ địch mạnh mẽ, không phải là không có sức phản kích.
Một canh giờ trôi qua nhanh.
Không tính Bố Luyện Sư, Lý Duy Nhất đã chém chết bốn vị Trường Sinh Nhân, tiến về phía trước bảy, tám dặm, đi xong một nửa quãng đường. Thuyền trên khí hà di chuyển về phía trước, đi theo bước chân công phạt của Lý Duy Nhất.
Có người lên tiếng:
- Một canh giờ rồi!
Một võ tu Ma Quốc đi tới phía sau Khúc U và Khúc Dao bẩm báo. Khúc Dao lúc này mới phát hiện ra, bản thân không biết đã nín thở bao lâu rồi.
Nàng thở ra một hơi thật dài, nhìn Khúc U ở bên cạnh hỏi:
- Ngươi thấy sao?
Khúc U nói:
- Không thể không nói, hai con bài tẩy là Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận và Thần Kiếm Phù này vô cùng ghê gớm. Nhưng nếu Lý Duy Nhất tiếp tục duy trì trận pháp, hắn không thể nào chống đỡ được đến khi trời tối vì pháp khí bên trong mảnh vỡ Tiên Trận đã cạn kiệt... Tử cục rồi... Ngu Ly tới rồi!
Khúc U và Khúc Dao khẽ ngẩng đầu.
Chỉ thấy, Ngu Ly tay cầm Vô Ảnh Kiếm, đi lại phía trên trận pháp phòng ngự trên đỉnh của từng tòa kiến trúc lầu các, dưới chân là một cây cầu dài mấy chục dặm hội tụ từ ma khí đen kịt và hơn ngàn vạn Trường Sinh kinh văn.
Vô Ảnh Kiếm, không hình không bóng.
Năm ngón tay phải của nàng nắm hờ, không nhìn thấy thân kiếm, vô cùng quỷ dị.
Ngu Ly đứng ngạo nghễ trong hư không, không có ý định lập tức ra tay. Nàng quan sát Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận một lát, liếc nhìn Đường Vãn Châu và Nam Cung Bạch Thái một cái, mỉm cười lấy ra một Túi Càn Khôn đẫm máu.
- Các ngươi hãy ở lại chứng kiến đầu của Lý Duy Nhất bị ta chém xuống.
Túi Càn Khôn ném mạnh về hướng Lý Duy Nhất đang đứng. Miệng túi mở ra, từ bên trong bay ra năm cái đầu người đẫm máu. Là năm vị Trường Sinh Nhân đời thứ tám của liên minh ba nhà không kịp nhận thua rút lui.