Ánh mắt Nam Cung Bạch Thái đau thương, mười ngón tay trong tay áo âm thầm siết chặt. Năm cái đầu người rơi xuống, có ba cái đến từ Thánh Đường Sinh Cảnh, người nào cũng là cường giả Đại Trường Sinh có thể cố gắng lên Bỉ Ngạn cảnh.
Trường Sinh Nhân đời thứ tám của liên minh ba nhà không phải là đối thủ của Ngu Ly, trước khi khai chiến đã dự liệu được điều này.
Nhưng không ngờ là không thể kiềm chế nàng...
Sự đáng sợ của Ngu Ly vượt xa thực lực nàng thể hiện ra trong ba năm tranh độ.
Đường Vãn Châu ngẩng cao đầu, hai mắt đối diện với Ngu Ly, nhắc nhở Nam Cung Bạch Thái:
- Khống chế cảm xúc, không được để nàng chọc giận, hôm nay ngươi phải giữ lý trí tuyệt đối.
Đường Vãn Châu dùng ngữ điệu bình tĩnh tự tin, khẽ cười, lớn tiếng đáp trả:
- Ngu Ly, nếu hôm nay ngươi có thể sống sót, Trường Sinh tranh độ giáp tiếp theo, Đường Vãn Châu chắc chắn sẽ nghịch phạt chém ngươi.
Nam Cung Bạch Thái thực sự không hiểu tại sao Đường Vãn Châu còn cười được, tại sao dám nói ra câu hoàn toàn xa rời thực tế như là “nếu hôm nay ngươi có thể sống sót”. Rõ ràng Lý Duy Nhất đang rơi vào tình cảnh nguy hiểm, có thể bị đánh đến mức phải rút lui khỏi Trường Sinh tranh độ bất cứ lúc nào.
Nàng không biết rằng, đây là hành động bất đắc dĩ của Đường Vãn Châu, là màn đấu pháp vi diệu về mặt tâm lý.
Ngu Ly thấy Đường Vãn Châu bình tĩnh đáp trả như vậy, trong đầu thoáng suy nghĩ, liếc nhìn Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận phía dưới, cười nhạo:
- Ngươi có thể sống đến lần Trường Sinh tranh độ tiếp theo rồi hãy nói! Nếu hắn chết ở Kiếm Đạo Hoàng Thành, chính là do ngươi hại chết, dù sao Lý Duy Nhất đến vì ngươi.
Đường Vãn Châu không nói thêm nữa.
Nam Cung Bạch Thái truyền âm hỏi:
- Hắn có thủ đoạn che giấu khác có thể giết chết Ngu Ly không?
Đường Vãn Châu âm thầm thở dài, nhìn về hướng Đế Cung:
- Ta chỉ hy vọng Ngu Ly nghĩ như vậy mà thôi! Mượn chiến tích lấy yếu thắng mạnh trước đây của Lý Duy Nhất, tạo cho nàng một tầng áp lực vô hình về mặt tâm lý. Tiếp theo, khi nàng ra tay, chắc chắn sẽ có sự dè chừng, phòng ngừa bất trắc.
Nàng biết rõ, cuộc quyết đấu thực sự nằm ở cao tầng của hai bên. Chỉ cần Đại cung chủ và phụ thân đàm phán ổn thỏa với Kiếm Thiên Tử, tất cả Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Kiếm Đạo Hoàng Đình sẽ lập tức rút đi.
Sự giao phong vào giờ phút này, chỉ là Kiếm Đạo Hoàng Đình đang giành lợi thế, giành lợi ích nhiều hơn. Ma Quốc chắc chắn sẽ chen chân vào, điều này khiến cho cuộc đàm phán của đôi bên trở nên vô cùng khó khăn. Cái giá mà Đại cung chủ và phụ thân phải trả cũng tăng lên gấp đôi.
...
Trên một chiếc lâu thuyền lộng lẫy ở khí hà.
Trang Nguyệt đứng sau lưng Khương Ninh, cắn chặt răng, ánh mắt đẫm lệ và tức giận nói:
- Đây mà gọi là giao phong một đấu một sao, cứ đánh tiếp thế này, hắn rất nhanh sẽ kiệt sức, pháp khí cạn kiệt, muốn trụ đến khi trời tối cũng khó.
- Ta thì thấy điều này đã rất công bằng rồi.
Khương Ninh đeo mạng che mặt màu trắng, ngữ điệu bình tĩnh, lại nói:
- Hôm nay vốn dĩ chính là thỉnh quân nhập úng, nhiều nhân vật ở đỉnh nhất đích thân bày mưu tính kế, không thể giết chết Lý Duy Nhất mới là chuyện lạ. Hắn dám đến Kiếm Đạo Hoàng Thành thì phải hiểu rõ đây là một cuộc chiến tranh tàn khốc, chứ không phải là tỷ võ trên lôi đài. Thời khắc khó khăn nhất vẫn còn lâu mới đến.
Trang Nguyệt nghe thấy hai chữ giết chết, trong lòng run lên, căng thẳng hỏi:
- Vậy phải làm sao bây giờ?
Khương Ninh liếc nhìn nàng một cái:
- Gấp cái gì? Cao tầng của Kiếm Đạo Hoàng Đình giờ phút này cũng muốn biết bọn họ nên làm thế nào, nên kết thúc một cách tử tế ra sao, nên lấy được lợi ích đáng lấy như thế nào. Chờ xem đi!
...
Vẻ mặt đám Trường Sinh Nhân của Thánh Triều đều nghiêm túc, chú ý đến cây cầu khói ma khí dài mấy chục dặm ở phía trên.
Ngu Ly mặc nhuyễn giáp, vai khoác áo choàng, kinh văn dưới chân giống như dải ngân hà che phủ trên đỉnh đầu đám người Lý Duy Nhất, bao quát toàn cục, lúc nào cũng đe dọa sự sống chết của bóng người phía dưới.
Thật không thể tưởng tượng, áp lực tâm lý của Lý Duy Nhất lúc này lớn đến cỡ nào.
Ngay cả Mạc Đoạn Phong là người ngoài cuộc cũng cảm thấy cảm xúc kìm nén mãnh liệt:
- Trường Sinh kinh văn nàng tu luyện ra e là trên ngàn vạn rồi nhỉ? Tu vi thất trọng đỉnh phong, lại còn là Dung Đạo nữa? Thảo nào ba năm nay, sư huynh cứ luôn trốn tránh nàng, bây giờ ta hiểu cho ngươi rồi.
Thịnh Sư Đạo thở dài:
- Trong Đại Nội Ma Quốc hẳn là có trồng một cây Minh Linh Cổ Thụ đào được từ Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc. Tốc độ tu luyện của thiên kiêu dòng chính hoàng tộc Ngu gia trong Trường Sinh cảnh đều nhanh đến mức phi thường.
Mạc Đoạn Phong tò mò hỏi:
- Vì sao Ngu Ly mãi chưa ra tay? Theo ta thấy chiến lực của nàng vượt xa Lý Duy Nhất.
Thịnh Sư Đạo đáp:
- Không ngoài hai nguyên nhân. Thứ nhất, Ngu Ly có sự e dè đối với Lý Duy Nhất. Lý Duy Nhất rất giỏi tính kế, không ai biết hắn còn con bài tẩy sát phạt nào hay không. Những cao thủ như Thái Tuế Địa Quân, Bố Luyện Sư đều bị đánh chết bằng một kích trong tình huống tưởng chừng như chiếm trọn ưu thế.
Thịnh Sư Đạo lại nói:
- Thứ hai, khoảng cách đến lúc kết thúc Trường Sinh tranh độ vẫn còn sớm. Nàng đang đợi đến khi Lý Duy Nhất kiệt sức yếu ớt nhất, hoặc lúc tiến gần đến việc thoát khỏi khốn cảnh nhất, mới tuyệt sát bằng một kích.
Mạc Đoạn Phong hỏi:
- Lúc tiến gần đến việc thoát khỏi khốn cảnh nhất ư? Là lúc nào?
- Khoảnh khắc Lý Duy Nhất tới được bên ngoài Nam Thành Thiên Các.
Thịnh Sư Đạo thong thả nói:
- Chỉ cần hôm nay Lý Duy Nhất có thể bước chân vào hội trường Hoàng Thành Luận Kiếm, xem như để hắn thành công ra oai rồi! Tất cả mọi người... cũng bao gồm cả ta, không phục cũng chỉ đành chịu phục. Từ nay về sau, ngàn năm, vạn năm, e rằng sẽ không còn ai có thể vượt qua danh tiếng của hắn trong Trường Sinh tranh độ nữa. Chỉ cần mỗi giáp tổ chức Trường Sinh tranh độ, truyền kỳ của hắn sẽ được lấy ra để truyền bá. Đây gọi là một trận chiến đúc nên danh tiếng bách thế.
Có Trường Sinh Nhân của Thánh Triều hỏi:
- Làm sao mới có danh tiếng thiên thế?
Thịnh Sư Đạo nói:
- Thành Tiên đắc đạo, truyền kinh lưu điển.
- Làm sao mới có danh tiếng vạn thế?
Thịnh Sư Đạo đáp:
- Phá tan gian nan trở ngại của tu hành, phá bỏ lồng giam của Thiên Đạo. Đan đạo đại hành, có thể xưng là danh tiếng vạn thế.
...
Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận có uy lực vô cùng mạnh mẽ, với tám ngàn bốn trăm trận văn, là thủ đoạn chiến lực mạnh nhất hiện tại của Lý Duy Nhất. Nhưng nó quá tiêu hao pháp khí và niệm lực.
Lý Duy Nhất dựa vào mảnh vỡ Tiên Trận và pháp khí trong Trận Linh Thạch, mới có thể chống đỡ hơn một canh giờ.
Bốn mảnh vỡ Tiên Trận mờ nhạt dần.
- Vút!
Tất cả trận văn biến mất, bốn luồng linh quang kéo theo mảnh vỡ Tiên Trận và Địa Thư bay về Linh Giới ở mi tâm của Lý Duy Nhất.
Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Ma Quốc và Kiếm Đạo Hoàng Đình lập tức truyền âm cho nhau, nhanh chóng thay đổi chiến pháp. Do Long Lục, Cù Vạn Thiên, Bạch Dịch dẫn đầu, nhanh chóng rút ngắn khoảng cách với Lý Duy Nhất.
- Bùm!
Lý Duy Nhất lấy ra bảo cung Vạn Tự Khí , thân hình uốn lượn di chuyển, bắn ra một mũi tên bay qua hơn một dặm, bắn thủng ngực một vị Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Ma Quốc đang chắn ở phía trước nhất.
Ngũ tạng lục phủ hóa thành huyết vụ, tàn thi văng mạnh ra ngoài.
Long Lục bắt lấy thời cơ ngắn ngủi quý giá này, đánh ra đế thuật Phá Quân Long Thứ, xuyên thủng phòng ngự hộ thể của Lý Duy Nhất.
Long Thứ đánh trúng lồng ngực, Lý Duy Nhất bay ngược ra sau về hướng xa khỏi Nam Thành Thiên Các, cho dù có Ma Giáp Huyết Phù Đồ, Bát Bộ Huyền Y hộ thể, hắn vẫn bị trọng thương, không cách nào hoàn toàn ngăn cản được.
Cù Vạn Thiên hét lên:
- Lý Duy Nhất không có trận pháp, giống như sư tử hổ báo không có vuốt sắc. Đánh hắn lui về!
Tầm nhìn và trí tuệ của Cù Vạn Thiên đều ở hàng đầu, là người thứ hai ra tay, thời cơ và góc độ xuất kiếm đều nắm chắc đến mức đạt đỉnh cao.
Lý Duy Nhất không có thời gian trị thương và ổn định pháp khí trong cơ thể, dẫn động Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn trên đỉnh đầu chặn lại chiến kiếm Vạn Tự Khí xé gió bay tới trong phút chỉ mành treo chuông.
Mũi kiếm sượt qua rìa ấn chương, kéo ra tia lửa, dẫn ra tia chớp trên lôi ấn.
Hai cường giả thất trọng Long Lục và Cù Vạn Thiên lần lượt ra tay, đã xoay chuyển cục diện bị đẩy lùi do Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận tạo ra, giành lại thế thượng phong. Hơn nữa, trong chiến thuật xa luân chiến tiếp theo, buộc Lý Duy Nhất phải cất bảo cung Vạn Tự Khí, không cách nào sử dụng được nữa, một lần nữa cầm kiếm, trái né phải tránh, lúc thì xông lên, khi thì lui gấp, mệt mỏi ứng phó.
Pháp khí trong cơ thể hắn đang tiêu hao với tốc độ cực nhanh.
Lý Duy Nhất quát:
- Tiền!
Lý Duy Nhất thi triển độn pháp trong Lục Giáp Mật Chú, thân thể liên tục lóe sáng nhảy vọt như ngọn lửa, áp sát một vị Trường Sinh Nhân đời thứ tám gần nhất ở phía trước.
Vị Trường Sinh Nhân đời thứ tám đó biết rõ sự lợi hại của Lý Duy Nhất, vô cùng kinh sợ, sau khi tung ra đạo thuật, chân đạp hư quang lùi lại.
Lý Duy Nhất cứng rắn chống đỡ một kích này của nàng, Ác Đà Linh cầm ở tay trái giáng xuống như một cái búa tạ.
Vị Trường Sinh Nhân đời thứ tám đó bị ảnh hưởng bởi đòn tấn công tinh thần của Ác Đà Linh, không kịp lùi lại. Bùm một tiếng, phù văn hộ thể trên người nàng nhấp nháy một chút rồi bị xuyên thủng, đầu vỡ nát. Nửa thân trên hóa thành huyết nê, máu bắn đầy người Lý Duy Nhất.
- Bùm!
Bạch Dịch cách không thi triển Địa Thế Kiếm, một kiếm đánh trúng lưng Lý Duy Nhất.
Kinh văn trên người Lý Duy Nhất lấp lóe, trọng tâm cơ thể không vững, ngã nhào về phía trước lộn vòng, thương tích chồng chất, khóe miệng rỉ ra một vệt máu, liếc thấy Bạch Dịch đã lùi ra xa.
Chiến cục như hôm nay, bất kỳ một vị Trường Sinh Nhân ngũ trọng nào có mặt ở đây đều là mối uy hiếp lớn đối với hắn. Trường Sinh Nhân lục trọng thì lại là uy hiếp trí mạng.
Môn sinh Thiên Tử lục trọng đỉnh phong như Bạch Dịch mang đến uy hiếp chỉ xếp sau Long Lục và Cù Vạn Thiên. Lý Duy Nhất sớm đã dự đoán được điểm này, đáng tiếc trước khi giao thủ với Bố Luyện Sư, vẫn chưa thể giết chết người này.
Phía trên, một chiến chùy có kích thước bằng một ngôi nhà đập xuống.
Lý Duy Nhất thầm than một tiếng, không rảnh quan tâm đến cảm giác đau rát từ vết thương, thân hình hóa thành một tia chớp lao nhanh ra ngoài tránh thoát.
Dù thế nào đi nữa, hắn phải phá vây vào Nam Thành Thiên Các trước khi pháp khí trong cơ thể hoàn toàn cạn kiệt.
Đây là cơ hội giành chiến thắng duy nhất!
Có thành công hay không thì còn phải xem Ngu Ly và Thụ Tiên có ra tay sớm hay không. Lý Duy Nhất chỉ có thể cầu nguyện hai người này cẩn thận cao độ, cực kỳ muốn giết hắn, hơn nữa, có đủ niềm tin vào Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Ma Quốc và Kiếm Đạo Hoàng Đình, bằng không... hôm nay tuyệt đối không thể nào cầm cự nổi đến giờ Tý năm khắc.
Lại một canh giờ trôi qua.
Thời tiết khắc nghiệt khiến cho bầu trời tối đi sớm hơn, không gian mờ mịt.
Ở nơi cách Nam Thành Thiên Các hai, ba dặm.
Trạng Nguyên đời thứ tám của Kiếm Đạo Hoàng Đình là Thụ Tiên, đang ngồi trong đại sảnh tầng ba của một kiến trúc bằng gỗ sát mặt đường.
Da hắn tựa bạch ngọc, mái tóc màu xanh biếc tỏa ra ánh sáng rực rỡ ôn hòa, hệt như những cành cây non mới nảy mầm. Trong hai tròng mắt mọc ra những đường vân màu vàng kim tựa như vòng tuổi của gỗ, toàn thân tỏa ra hương thơm thanh mát của cỏ cây.
Toàn bộ kiến trúc bằng gỗ đều bừng bừng sức sống vì sự xuất hiện của hắn, sàn nhà, rường cột, tường vách đều mọc ra cành lá non và dây leo xanh tươi. Bên trên cửa sổ và lan can bên ngoài, nở đầy những bông hoa màu tím nhạt. Cửa chính và cửa sổ trong phòng mở toang. Ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy nóc điện cao ngất của mười ba cung điện Nam Thành Thiên Các. Nóc điện phủ kín một lớp tuyết, làm cho những bức tường đỏ bên dưới trông vô cùng chói mắt.
Trên đường cái, tiếng gầm rú của đạo thuật và âm thanh va chạm của Pháp khí ngày càng gần hơn.
Thụ Tiên khen ngợi, cảm thấy khó tin:
- Thật là ghê gớm, không ngờ có thể phá vây đến chỗ này! Tất cả mọi người đều đánh giá sai Lý Duy Nhất, cũng may chúng ta chuẩn bị chu đáo.
Thám Hoa đời thứ tám của Ma Quốc là Huyết Vô Nhai ngồi đối diện với Thụ Tiên:
- Ngu Ly vẫn chưa ra tay, nàng đang chờ Lý Duy Nhất dùng con bài tẩy cuối cùng. Biết người biết ta, mới có thể chém chết bằng một đòn.
Thụ Tiên hỏi:
- Lý Duy Nhất đã dùng những thủ đoạn nào rồi?
Ngoài cửa.
Thánh Linh Niệm Sư thất trọng mang bí danh Phù Tướng trong chiến dịch Trảm Long hôm nay đứng trên hành lang, nhìn chăm chú vào hướng truyền tới dao động chiến đấu, nói:
- Đã sử dụng Lục Sát Thiên Phong mua từ Dực Vương Triều và Bích Lạc Thanh Lôi thu thập từ Lôi Hải.
Hắn là cao thủ ẩn giấu của hoàng tộc Ma Quốc, nhờ vào tài nguyên quý giá là ao suối Minh Phách Thần Tủy của Minh Linh Cổ Thụ mới đạt tới cảnh giới như thế này. Phù Tướng và Trận Tướng là những Thánh Linh Niệm Sư mạnh nhất trong Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Ma Quốc và Kiếm Đạo Hoàng Đình.
Một người là thất trọng sơ kỳ, một người là lục trọng đỉnh phong. Phù Tướng nắm quyền kiểm soát tất cả phù lục tấn công và phù lục khốn cấm do Trường Sinh Nhân đời thứ tám của hai nước luyện chế. Trận Tướng nắm quyền kiểm soát hơn mười bộ trận pháp mạnh nhất của Trường Sinh Nhân hai nước, trong đó bao gồm nhiều bộ Linh Trận thượng phẩm.
Hai người bọn họ phụ trách đối phó với tất cả biến số, một người có thể địch lại một đội quân. Một khi Lý Duy Nhất thể hiện ra thực lực quá mức cường đại, muốn phá vây, có thể lập tức trấn áp và trói buộc hắn ngay lập tức.
Huyết Vô Nhai di dời hai chiếc muôi canh tượng trưng cho Lục Sát Thiên Phong, cùng với cái bát bằng ngọc bích tượng trưng cho Bích Lạc Thanh Lôi trên bàn, nhìn số lượng bài tẩy còn sót lại ít ỏi của Lý Duy Nhất trên bàn. Trong số đó, một chiếc bình hoa màu đỏ là bắt mắt nhất. Nó tượng trưng cho một loại hỏa diễm hủy diệt đáng sợ mà Lý Duy Nhất nắm giữ, môn sinh Thiên Tử của hai quốc gia đều vô cùng coi trọng.