Khương Ninh ở trong mắt Trường Sinh Nhân đời thứ chín luôn giữ vẻ khiêm nhường, ít khi xuất hiện và động thủ, không muốn cây cao đón gió, quá mức chói lóa.
Sự xuất hiện của nàng vượt ngoài dự liệu của các phương.
Bóng dáng thon thả, khoác trên mình lớp y phục phủ đầy phù văn lông vũ, bị pháp khí hắc ám bao phủ, không thể thấy rõ dung mạo, chỉ có thể cảm nhận vẻ đẹp dịu dàng bí ẩn mờ ảo. Nhìn cái bóng thôi cũng đủ khiến người chắc chắn về nhan sắc khuynh thành của nàng.
Tốc độ của Khương Ninh nhanh như chớp, hệt như sao băng vút qua bầu trời đêm, mang theo Hắc Ám Tuyền Nhãn, nhẹ nhàng đáp xuống tâm trận bàn của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận.
Tuyền nhãn lơ lửng ở trung tâm trận pháp, pháp khí Siêu Nhiên thuộc tính hắc ám tuôn trào ra nháy mắt tràn ngập trong trận.
Hắc ám lan tràn ra ngoài, nhấn chìm một khu vực thành rộng lớn bên ngoài Nam Thành Thiên Các, chống lại ma khí tỏa ra từ trong cơ thể Ngu Ly.
Quyền trượng Nữ Hoàng trong tay Khương Ninh phóng ra một lượng lớn ký hiệu thần bí.
Đây là Nguyên Hội Đạo Ấn mà Tuế Nguyệt Nữ Hoàng để lại trong cây trượng ngưng tụ bằng pháp tắc.
- Vút!
Nàng vung quyền trượng, Nguyên Hội Đạo Ấn nhấp nháy, bay qua Hắc Ám Tuyền Nhãn mang theo pháp khí Siêu Nhiên rót vào một mảnh vỡ Tiên Trận lơ lửng ở bên phải.
Lập tức, mảnh vỡ Tiên Trận tỏa sáng rực rỡ, trận văn cổ xưa huyền ảo bên trong được kích hoạt.
- Vút! Vút! Vút!
Dưới sự kích hoạt của pháp khí Siêu Nhiên thuộc tính hắc ám, bốn mảnh vỡ Tiên Trận đều sáng bừng lên, chói mắt rực rỡ, không giống như loại đá ở nhân gian.
Ánh sáng của tám ngàn bốn trăm trận văn lập tức tăng mạnh gấp đôi trở lên.
Trận bàn chuyển động, bốn loại sức mạnh phong, hỏa, lôi, điện bao trùm lấy nàng và Lý Duy Nhất.
Tiếng sấm sét vang dội, thả ra từng vòng chấn kình. Tia điện và ánh lửa nối thẳng lên trời xanh, xuyên thủng tầng mây thấp.
Nhìn từ xa, chiến trường vốn dĩ lắng xuống thì năng lượng hủy diệt bỗng nhiên leo lên đỉnh, thanh thế to lớn.
Những tu giả ở cách đó mấy chục dặm, trăm dặm trong Hoàng Thành đều không hiểu chuyện gì, không rõ đã xuất hiện biến số gì.
Hướng Nam Thành Thiên Các, điện hỏa ngút trời, sấm sét giăng khắp thành.
- Trận chiến này không thể kết thúc được sao? Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Kiếm Đạo Hoàng Đình rốt cuộc đang làm cái gì vậy, đánh một ngày rồi, chỉ là một Trường Sinh Nhân đời thứ chín cũng không bắt được?
- Tên Lý Duy Nhất kia có ba đầu sáu tay hay sao, hơn trăm thiên chi kiêu tử, cao thủ Đại Trường Sinh vậy mà không trấn áp được?
Cảm xúc bất mãn của dân chúng tầng chót trong Hoàng Thành ngày càng cao.
Siêu Nhiên trong triều và túc lão hoàng tộc giữ vị trí cao cũng bị kinh động đi ra, hoặc đứng trên đỉnh kiếm các, hoặc đứng trên đỉnh Linh Sơn, lần lượt nhìn về phía Nam Thành Thiên Các, sắc mặt khó coi.
Lý Duy Nhất cầm cự đến khi trời tối, đánh tới ngoài Nam Thành Thiên Các đã làm bọn họ cực kỳ khó chịu.
Lúc này sao lại sinh ra biến số chứ?
Trong một phủ trạch sâu thẳm bao gồm không gian dị giới rộng mấy trăm dặm, một lão nhân sống mấy ngàn năm, vốn dĩ không quá coi trọng trận tranh đấu giữa đám thế hệ trẻ, nhưng sau khi nghe bẩm báo, biết được tình hình cụ thể, đã chửi ầm lên:
- Mất hết cả mặt mũi rồi! Báo cho người phụ trách lên kế hoạch trận tranh đấu này lập tức kết thúc chiến đấu.
Tại một vương phủ nào đó trong Kiếm Đạo Hoàng Thành, một vị lão vương gia sống năm ngàn năm bước ra khỏi cung điện lạnh lẽo u ám, nhìn về hướng Đế Cung, oán giận ngút trời:
- Một trận Trường Sinh tranh độ, làm loạn đến mức dư luận xôn xao, để các Sinh Cảnh chê cười, trận chiến còn không thể kết thúc, Kiếm Đạo Hoàng Đình chưa từng đánh một trận vô dụng như thế này bao giờ...
- Bẩm báo vương gia, tin tức mới nhất, sau Bố Luyện Sư, môn sinh Thiên Tử Bạch Dịch đã chết dưới kiếm của vị đệ tử Đại cung chủ Lăng Tiêu Cung kia.
- ...
Vị lão vương gia đó tức đến mức bật cười!
Bên ngoài Nam Thành Thiên Các, đường phố rộng rãi, trận pháp bảo vệ kiến trúc hai bên sừng sững như một bức tường ánh sáng.
- Là Hắc Ám Tuyền Nhãn do Tuế Nguyệt Nữ Hoàng tu luyện ra, một chân quang minh, một chân hắc ám, được mệnh danh là Võ Đạo Thiên Tử Nhân tộc có khả năng bình định Vong Giả U Cảnh ở phía Nam Doanh Châu nhất.
- Chân truyền Đạo Cung vậy mà lại giành được cơ duyên động trời này ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.
- Tính toán sai lầm, loại Quang Minh Tuyền Nhãn của Thánh Nữ Tuế Nguyệt đi, lại có Hắc Ám Tuyền Nhãn xuất thế. Dưới sự vận chuyển của pháp khí Nữ Hoàng do Hắc Ám Tuyền Nhãn trào ra, uy lực của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận quả nhiên tăng lên rõ rệt.
Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Ma Quốc và Kiếm Đạo Hoàng Đình đều cảm thấy trở tay không kịp, lần lượt nhìn về phía bốn môn sinh Thiên Tử Ngu Ly, Cù Vạn Thiên, Long Lục, Huyết Vô Nhai.
Thụ Tiên bước ra khỏi cánh cửa tầng ba, tựa vào lan can nhìn ra xa.
Trước mắt là năng lượng hắc ám vô cùng vô tận và ma khí dày đặc, chân truyền Đạo Cung sau khi có được quyền trượng Nữ Hoàng quả thực có vài phần uy thế khi còn trẻ của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng, có thể tranh tài cùng Ngu Ly có tu vi vượt xa nàng.
Ngu Ly rất nhanh bình tĩnh lại, nàng có sự hiểu biết nhất định đối với quyền trượng Nữ Hoàng, cất cao giọng:
- Nàng ta muốn kích hoạt quyền trượng Tuế Nguyệt Nữ Hoàng thì chỉ có thể tiêu hao pháp khí trong cơ thể mình, không trụ được quá lâu đâu. Nàng ta điều động pháp khí Siêu Nhiên để duy trì trận pháp không phải là một chuyện dễ dàng. Phù Tướng, liên thủ với ta nào, cùng nhau phá trận.
- Vút!
Phù Tướng cũng là thành viên hoàng tộc Ma Quốc, mặc một bộ áo rộng thùng thình màu tím sẫm, như một bóng ma đáp xuống đường phố đối diện với Ngu Ly.
Ở mi tâm hắn xuất hiện một chấm sáng.
Linh Giới mở ra.
Linh quang thất trọng sơ kỳ chiếu xuyên qua pháp khí hắc ám và ma khí, ngay lập tức thắp sáng hơn phân nửa Kiếm Đạo Hoàng Đình. Cách xa mấy trăm dặm cũng có thể nhìn thấy ánh sáng rực rỡ.
Ngón tay hắn chỉ ra phía trước, từ Túi Càn Khôn luyện chế cùng ống tay áo bay ra một dòng sông phù lục công kích.
- Vút vút!
Số lượng phù lục công kích này cực kỳ khổng lồ, đều do Trường Sinh Nhân đời thứ tám luyện chế ra.
Một tấm Kinh Lôi Phù va vào trận bàn của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, hóa thành một vùng lôi điện màu đỏ như máu.
Sau khi phù văn của một tấm Đại Địa Kiếm Phù kích hoạt, phù lục hóa thành một ngọn núi kiếm cao trăm mét, nặng không biết bao nhiêu vạn cân, từ trên cao giáng xuống.
...
Số lượng quá nhiều, các đòn công kích liên tục không dứt.
Bên trong trận pháp, Khương Ninh hai tay giơ cao quyền trượng, cắm mạnh nó xuống đất, pháp khí trong cơ thể hoàn toàn bùng nổ.
Khăn lụa che mặt rớt xuống, còn chưa chạm đất đã tan thành tro bụi.
Khuôn mặt ngọc thanh tú thoát tục, đôi mắt sâu thẳm đen láy, tay áo rộng như mây trắng, dáng vẻ như có thể đi vào trong tranh.
- Nam Cung giao quyền trượng Nữ Hoàng cho ngươi ư?
Lý Duy Nhất nhìn khuôn mặt như điêu khắc từ ngọc của Khương Ninh ở khoảng cách gần, niềm vui sướng trong lòng khó có thể diễn tả bằng lời.
Không phải vì Khương Ninh mang theo Hắc Ám Tuyền Nhãn và quyền trượng Nữ Hoàng có thể giúp hắn kích hoạt Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận đến uy lực mạnh hơn. Mà là chỉ cần nàng đến thì điều đó chứng minh nàng vẫn là Khương Ninh, chứ không phải Đạo Mẫu.
Khương Ninh nói:
- Nàng ấy nói, nàng ấy tin vào sự lựa chọn của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng, cho nên tin ta.
Khương Ninh nhíu mày, lạnh lùng liếc nhìn Lý Duy Nhất:
- Nhìn ta làm gì, mau nghĩ cách đi. Ngươi có thể cầm cự đến khi trời tối, có thể phá vây đến được đây, không phải là bọn họ không đối phó được ngươi, mà là có người sợ một kiếm không chém rơi đầu ngươi được, tạo cơ hội cho ngươi hô nhận thua.
Khương Ninh nói thêm:
- Không thấy vị Phó Tiêu Tôn Tiêu Linh Quân kia của các ngươi luôn muốn ra tay cứu ngươi sao? Chỉ chờ ngươi nhận thua thôi đấy.
Lý Duy Nhất đáp:
- Được, ta nghĩ cách ngay đây.
Lý Duy Nhất nhắm hai mắt lại, pháp lực dạng lỏng vận hành với tốc độ nhanh hơn, Trường Sinh Tỏa thứ sáu Âm Dương Tỏa trong cơ thể không ngừng phát ra tiếng đứt gãy nhỏ.
Khóa thứ năm, Tử Kim Tỏa.
Khóa thứ sáu, Âm Dương Tỏa.
Khóa thứ bảy, Thiên Nhân Tỏa.
Chỉ khi bẻ gãy Thiên Nhân Tỏa mới có thể đả thông vách ngăn giữa Thiên Nhân, chuẩn bị cho việc hấp thu pháp tắc vào cơ thể, ngưng tụ Bỉ Ngạn Thiên Đan.
Ngu Ly lên tiếng mỉa mai:
- Lý Duy Nhất, trốn sau lưng một nữ nhân thì tính là bản lĩnh gì chứ? Chẳng phải ngươi hô hào rằng, anh hùng phải gặp Lý Duy Nhất, mới biết núi cao chẳng bằng trời sao? Ta chưa từng thấy vị anh hùng nào như ngươi.
Cánh tay phải trắng như tuyết của Ngu Ly giơ lên khỏi đầu.
Ma khí dày đặc trào ra từ lòng bàn tay, kích hoạt một Vạn Pháp Linh Khí có hình dạng một tòa tháp đồng thau.
Cái gọi là Vạn Pháp Linh Khí chính là Vạn Tự Khí đã sinh ra linh trí, uy lực mạnh hơn Vạn Tự Khí thông thường rất nhiều.
Tòa tháp nhỏ tinh xảo cao một thước, sau khi hấp thụ pháp khí, xoay tròn bay lên trên, càng lúc càng khổng lồ.
Ngọn tháp phóng ra ngọn lửa màu xanh, giống như một ngọn núi lửa xanh, năng lượng nóng rực, uy thế càn quét toàn bộ Kiếm Đạo Hoàng Thành. Tuyết đọng trong khu vực thành rộng mấy chục dặm nháy mắt tan chảy, tu giả trong thành đều cảm thấy áp bức vô hình, đỉnh đầu giống như có thứ gì đó đè nặng.
Lý Duy Nhất lớn tiếng đáp lại lời giết người tru tâm kia:
- Giờ phút này Ly Quận Chúa mới ra tay, thực sự là phạm phải sai lầm chiến thuật lớn nhất trong trận chiến hôm nay. Nếu Lý mỗ may mắn cầm cự đến khi Trường Sinh tranh độ kết thúc thì đó nhất định là nhờ sự trợ giúp của Ly Quận Chúa mới có thể thành công.
- Ngươi vẫn còn sức phản đòn sao?
Ngu Ly lạnh lùng cười, chỉ cho rằng Lý Duy Nhất đang hư trương thanh thế.
Lý Duy Nhất nói:
- Ngươi có từng nghe nói, trên thế gian này có một phương pháp có thể khôi phục thương thế và pháp khí trong khoảng thời gian cực ngắn chưa?
Đám người Ngu Ly, Cù Vạn Thiên, Long Lục đều giật mình.
Nếu Lý Duy Nhất thực sự nắm giữ loại bí dược này, chẳng phải sự bao vây đánh chặn cả một buổi chiều trở thành công dã tràng sao? Mười vị Trường Sinh Nhân... chết uổng sao?
Cù Vạn Thiên suy nghĩ kỹ càng, nói:
- Không thể nào! Với vết thương của ngươi, cho dù là Linh Đan thượng phẩm loại chữa thương ít nhất cũng phải cần một canh giờ, thương thế mới có thể khôi phục bảy, tám phần. Linh Đan chữa thương cấp bậc cao hơn thì hoàn toàn không có ý nghĩa, đan dược ngược lại sẽ làm cơ thể bị thương.
Đừng nói là một canh giờ, với thực lực của Phù Tướng và Ngu Ly, trong vòng nửa canh giờ chắc chắn sẽ phá vỡ Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận.
Lý Duy Nhất hít một hơi thật sâu, khẽ quát một tiếng:
- Đứt!
- Rắc!
Âm Dương Tỏa trong cơ thể đứt gãy.
Từ vị trí Trường Sinh Tỏa thứ sáu đứt gãy, một luồng năng lượng sinh mệnh khổng lồ được thả ra, cuốn khắp toàn thân, trùng kích thập tuyền và khí hải.
Thứ mà Trường Sinh Tỏa khóa lại chính là thọ nguyên một giáp, là sinh cơ và sức mạnh vô hạn.
Thương thế trên người Lý Duy Nhất được chữa lành với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Cơ thể mệt mỏi nhanh chóng khôi phục sức mạnh, tứ chi bách hài giống như nắng hạn gặp mưa rào.
Khương Ninh quay đầu, dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn hắn, không ngờ hắn còn có chiêu này.
Trong Thần Khuyết, Trường Sinh Kim Đan vận hành với tốc độ cao, hóa thành một vòng xoáy, ấn ký Thái Cực và ấn ký chữ Vạn lần lượt hiện ra. Tốc độ pháp lực trào ra từ Thập Tuyền vượt xa bình thường.
Cảm giác đau rát ở cánh tay trái của Lý Duy Nhất đang biến mất, xương cốt nhanh chóng liền lại, hắn bỗng hít sâu một hơi.
- Vù vù!
Tiếng gió rít gào.
Trong Kiếm Đạo Hoàng Thành, pháp khí thiên địa nồng đậm hóa thành lốc xoáy, giống như những dòng sông pháp khí, bị Lý Duy Nhất hấp thụ vào Ngũ Hải, di chuyển tới Thần Khuyết, Tổ Điền, Phong Phủ.
Lấy Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận làm trung tâm, hình thành nên một cơn lốc xoáy pháp khí kết nối thiên địa, thực sự kinh thiên động địa.
Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Ma Quốc và Kiếm Đạo Hoàng Đình há hốc mồm, nhất thời khiếp sợ đến mức không thốt nên lời.
- Hắn... đột phá đến Trường Sinh cảnh lục trọng rồi!
Trên nóc một cung điện trong mười ba cung điện Nam Thành Thiên Các, đám người Lư Cảnh Thâm, Lư Cảnh Trầm, cùng đám người Thiếu Dương Ti vốn dĩ đang lo lắng cho Lý Duy Nhất đều vui mừng khôn xiết, cảm thấy phấn khích như thấy hy vọng sau tăm tối.