Kết cục thắng bại xoay chiều

Thường Ngọc Kiếm chợt hiểu ra:

- Thì ra là thế, thì ra là thế, đây mới là chỗ dựa để hắn dám đi vào Kiếm Đạo Hoàng Thành. Đây là con bài tẩy mà môn sinh Thiên Tử hai nước tuyệt đối không tính tới được!

Trong lòng nàng càng thêm phần khâm phục Lý Duy Nhất.

Trì Hạo Hãn cười lớn:

- Ai có thể đoán trước được hắn có thể phá cảnh nhưng không phá chứ? Đổi lại là bất kỳ ai khác cũng sẽ không làm như vậy, nhất định sẽ xuất hiện với tư thái mạnh nhất sau khi phá cảnh.

Lư Cảnh Trầm cảm khái vô cùng:

- Nếu làm như vậy, vào buổi trưa Ngu Ly sẽ thay thế vị trí của Long Lục, Thụ Tiên sẽ thay thế vị trí của Cù Vạn Thiên. Lý Duy Nhất đi tới bên ngoài Nam Thành Thiên Các với tu vi thất trọng chính là giới hạn rồi! Cùng lắm là chống đến lúc trời tối sẽ thất bại mất mạng.

Hắn đã âm thầm nghĩ qua mọi khả năng, nhưng không ngờ tới điểm này.

Người đi trong sa mạc có thể luôn kiềm chế bản thân không uống ngụm nước suối cuối cùng trên người, là một chuyện rất khó làm được.

Ánh mắt Diêm Chỉ Nhược dịu dàng như nước:

- Thực tế nói cho chúng ta biết, Lý Duy Nhất có thể chống đỡ bằng tu vi lục trọng từ buổi trưa đến bây giờ, thì cũng có khả năng chống đỡ đến giờ Tý năm khắc bằng tu vi thất trọng. Từ lúc này trở đi, kết cục thắng bại sẽ không còn do Ma Quốc và Kiếm Đạo Hoàng Đình quyết định nữa.

Thanh Tử Khâm nói:

- Ta lạc quan hơn các ngươi một chút, ta cảm thấy kết cục thắng bại đã do Lý Duy Nhất định đoạt rồi.

Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía nàng.

Thanh Tử Khâm lại nói:

- Vì hắn chưa bao giờ xem Nam Cung và Quang Minh Tuyền Nhãn là quân bài quyết định thắng bại, nhiều nhất cũng chỉ là chỗ dựa khi phá cảnh. Nhưng hiện tại, sự xuất hiện ngoài ý muốn của chân truyền Đạo Cung và Hắc Ám Tuyền Nhãn lại mang lực lượng quyết định thắng bại.

Nam Cung chỉ có tu vi ngũ trọng, tham gia vào cuộc tranh đấu của Trường Sinh Nhân đời thứ tám quả thật cực kỳ nguy hiểm. Nàng vừa có thể là trợ thủ của Lý Duy Nhất, nhưng cũng có khả năng biến thành điểm yếu của hắn.

- Ý của ngươi là sự xuất hiện của chân truyền Đạo Cung nằm ngoài kế hoạch của Lý Duy Nhất sao?

- Nhìn tu vi của chân truyền Đạo Cung, có vẻ như đã là lục trọng, quả thực vượt xa Nam Cung, để nàng điều khiển trận pháp, trận chiến này thật sự có hy vọng.

- Nàng giấu sâu thật đấy, trong Trường Sinh Nhân đời thứ chín e là chỉ thua kém Lý Duy Nhất... Không biết Cổ Chân Tướng có phải là đối thủ của nàng hay không?

- Lẽ nào nàng thật sự có liên quan đến Đạo Mẫu trong lời đồn?

- Nghe nói Khương Tộc trốn khỏi khu vực phía đông Doanh Châu tới đây, nếu nàng đã mang họ Khương, cũng có khả năng này.

Tâm trạng mọi người lập tức trở nên thoải mái, cười nói vui vẻ.

Bọn họ không còn căng thẳng như trước nữa.

- Ta thật sự rất mong đợi hắn đánh bại Trường Sinh Nhân của hai nước, đánh xong, nói không chừng tối nay chúng ta còn có cơ hội uống rượu mừng công.

- Đã là yến tiệc Hoàng Thành Luận Kiếm, tất nhiên là phải uống rượu rồi. Toàn hội trường này do hắn khao.

Đường Vãn Châu đứng một mình ở một bên, nhìn về phía hai bóng người trong Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, tâm trạng có chút thoải mái hơn, lẩm bẩm:

- Lần này nợ nàng một ân tình lớn rồi!

Tiên Quan hội tụ trong Nam Thành Thiên Các, ai nấy đều là tuyệt sắc giai nhân, mỗi người mỗi vẻ, đang tổ chức một cuộc thi đấu khác.

Các cường giả đỉnh cao đời thứ tám nhận được thiệp mời như Thịnh Sư Đạo, Ngọc Nhan Chân, Ngọc Vũ Chân, Mặc Khôi, Khổng Thành Nhân đã tập trung lại với nhau, đang truyền âm bí mật bàn bạc.

Thịnh Sư Đạo nói:

- Bên trên của Thánh Triều đã truyền xuống sự sắp xếp mới, bảo ta có thể ra tay vào lúc thích hợp.

Chân truyền Độ Ách Quan đời thứ tám là Thần Tuyệt Tử cười khổ:

- Thái thượng trưởng lão của Độ Ách Quan cũng truyền âm bảo ta như thế.

Ngọc Nhan Chân nói:

- Bọn họ thấy Lý Duy Nhất đã có khả năng chiến thắng, cho nên thay đổi quyết định.

Mặc Khôi hừ một tiếng, chế nhạo:

- Dệt hoa trên gấm làm sao quý giá bằng đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi được? Ta thấy bây giờ, người ta không quá cần giúp đỡ!

...

Ngu Ly úp lòng bàn tay xuống.

- Ầm ầm!

Tháp đồng cổ nặng như núi từ hư không rơi xuống, đánh trúng Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận.

Sóng khí do chấn kình tạo ra đánh văng Trường Sinh Nhân của hai nước ra xa. Đường phố nát bét, trận pháp phòng ngự vốn có vỡ vụn. Thánh Linh Vương Niệm Sư của Kiếm Đạo Hoàng Đình tự mình bố trí trận pháp mới hóa giải được dư kình của công kích.

Trong trận.

Lý Duy Nhất thả Nhị Phượng và Tứ Phượng ra để giúp Khương Ninh duy trì trận pháp.

Nhị Phượng hưng phấn nhảy nhót, bay lên lượn xuống:

- A Ninh, ngươi có biết ta vui cỡ nào không? Ta vẫn luôn mong đợi thời khắc ngươi kề vai sát cánh chiến đấu cùng Lý lão đại. Ha ha, hôm nay Đại Phượng nợ chúng ta một ân tình lớn rồi! Về sau, ta chờ xem nó còn có tự tin to tiếng với ta nữa không.

Lý Duy Nhất nuốt một cánh hoa của đế dược, đả tọa tịnh dưỡng, tạm giao lại cuộc chiến cho Khương Ninh.

Cách xa bốn mươi dặm.

Trong Hoàng Tộc Kỳ Trùng Viện, một lão nhân râu bạc gật đầu với phân thân Bạch gia lão tổ:

- Đã hiểu! Đám thế hệ trẻ mất mặt xong rồi, giờ đến lượt đám thế hệ trước chúng ta mất mặt đây! Bất luận ra sao, tuyệt đối không được thua.

Một lát sau, bốn con kỳ trùng cấp Quân Hầu có khí tức đáng sợ lao ra khỏi Kỳ Trùng Viện.

Hai con bay trên bầu trời, hai con chạy trên mặt đất.

Trong số đó, con kỳ trùng mang tên Thanh Phù thần kỳ nhất, hình dáng giống con ve sầu, toàn thân như ngọc bích, mang theo một mảng lớn thanh vân và Bích Lạc Thanh Lôi ngợp trời bay về phía Nam Thành Thiên Các, gia nhập vào đội ngũ phá trận.

...

Trong biệt viện nơi ở của Dữ Thiên Yêu Hậu.

- Trường Sinh Nhân của Ma Quốc và Kiếm Đạo Hoàng Đình, thật là khiến người hết biết nói gì, may mà bản hậu đã chuẩn bị từ trước. Huyền Y, Huyết Ưng, các ngươi đi giúp bọn họ một tay!

Hai con yêu cầm đến từ Hồng Hoang Yêu Nguyên có huyết mạch của Cổ Tiên Cự Thú lao ra khỏi biệt viện, hóa thành hai đám yêu vân bay về trung tâm chiến trường.

...

Chưa đến hai khắc đồng hồ đã trôi qua, tu vi của Lý Duy Nhất đã ổn định, Thần Khuyết, Tổ Điền, Phong Phủ, Ngũ Hải đều mượn thế phá cảnh để pháp khí tràn đầy.

Lý Duy Nhất nghĩ:

- Trường Sinh kinh văn phải dựa vào cảm ngộ thời gian để tích lũy, không hề gia tăng. Nhưng độ tinh thuần của pháp khí vượt xa ngũ trọng một khoảng rất lớn. Với chiến lực hiện tại của ta, cho dù không mượn sức của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận thì chắc cũng có thể so tài cao thấp với Ngu Ly rồi!

Lúc ở ngũ trọng đỉnh phong, sức mạnh của Lý Duy Nhất có thể áp đảo Bố Luyện Sư là dựa vào ưu thế của thân thể.

Đạt đến Trường Sinh cảnh lục trọng sơ kỳ, ưu thế thân thể trong tỷ trọng sức mạnh tổng thể đã giảm xuống đáng kể.

Lý Duy Nhất thầm nghĩ:

- Đáng tiếc, niệm lực không có cách nào nhanh chóng phục hồi đến đỉnh phong.

Lý Duy Nhất đứng dậy, hoạt động cánh tay trái, quan sát Ngu Ly, Phù Tướng đang công kích Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, cùng với bốn con kỳ trùng cấp Quân Hầu. Quả nhiên, Kiếm Đạo Hoàng Đình vẫn còn nội tình. Hắn lấy bảo cung Vạn Tự Khí ra, lắp tên vào dây.

Thanh huy trong cơ thể Lý Duy Nhất xông lên tận trời, kéo căng như trăng tròn. Từng vòng Pháp khí kinh văn mở rộng ra, khóa chặt Phù Tướng ở vị trí trung tâm đường cái cách xa một dặm.

Ngu Ly hét lên:

- Cẩn thận!

Sắc mặt Phù Tướng đột ngột thay đổi, sinh ra cảm giác nguy hiểm tử vong trước nay chưa từng có. Hắn vội vàng lui về phía sau, liên tiếp đánh ra tám tấm phù lục phòng ngự.

- Bùm! Bùm...

Mũi tên hóa thành một vệt sáng màu đỏ rực, kéo theo cái đuôi sáng chói, thế như chẻ tre bắn thủng tám tấm phù lục phòng ngự.

Phù Tướng né tránh trong đường tơ kẽ tóc.

Mũi tên sượt qua đầu vai của hắn, phù y trên người nhấp nháy liên tục, hóa giải uy lực còn sót lại của mũi tên.

Hắn bay xéo ra ngoài, nhanh chóng ổn định thân hình giữa không trung, trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

- Phập!

Mũi tên thứ hai bay đến, xuyên thủng lớp phòng ngự của áo phù, bắn xuyên qua tim.

Sau khi đạt đến lục trọng, tốc độ của mũi tên do Lý Duy Nhất bắn ra từ Vạn Tự Khí cực kỳ nhanh chóng. Dù là tu vi Thánh Linh Niệm Sư thất trọng sơ kỳ cũng không kịp có phản ứng né tránh.

Ở vị trí tim xuất hiện một lỗ máu có kích cỡ bằng ly rượu.

Tuy nhiên, nhìn từ phía sau, toàn bộ phần lưng của Phù Tướng đã biến mất, là một vùng máu me bê bết.

Thi thể mềm nhũn ngã xuống.

Có Khương Ninh chủ trì Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, điều khiển Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn để chống đỡ các đòn công kích. Lý Duy Nhất không chút kiêng dè, không cần phân tâm, dốc toàn lực bắn giết các cường địch ở nhiều phía.

- Bựt!

Một con Đường Lang Đao Ảnh ở rìa trận bàn Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận có chiến lực không thua gì võ tu Trường Sinh cảnh thất trọng, cho dù đã bay đi trốn vẫn bị một mũi tên bắn thủng lớp vỏ ngoài lấp lánh ánh vàng.

Cái xác khổng lồ dài sáu, bảy mét của nó rơi xuống, lăn lộn trên đường cái đổ nát. Ba con kỳ trùng còn lại kinh hãi, vội vã lùi về phía xa.

- Bựt!

Tiếng dây cung rung động giống như âm thanh của Tử Thần.

Nhiều người hoàn toàn không nhìn thấy mũi tên ở đâu, con kỳ trùng thứ hai đã bị bắn chết, máu màu xanh lam chảy ra.

Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Ma Quốc và Kiếm Đạo Hoàng Đình kinh sợ lùi nhanh về phía bóng tối, không ai dám trám vào vị trí của Phù Tướng.

Sau khi đột phá cảnh giới, hung uy của Lý Duy Nhất ngập trời, bốn mũi tên giết ba kẻ địch.

Phù Tướng và hai con kỳ trùng đều là cường giả cấp thất trọng, vậy mà không thể né tránh, không thể chống đỡ nổi, ai còn dám bước lên nữa?

- Bây giờ phải làm sao? Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận được mảnh vỡ Tiên Trận và pháp khí Siêu Nhiên gia trì, quả thực không thể phá vỡ. Có nó bảo vệ, Lý Duy Nhất thấy ai liền bắn, chỉ có Ngu Ly không sợ, đã né được mũi tên thứ năm của hắn.

- Chờ Thụ Tiên ra tay, phá trận xong hãy tính.

Cù Vạn Thiên và Long Lục tự nhận mạnh hơn Phù Tướng và hai con kỳ trùng, nhưng trong lòng lại sinh ý lùi bước, vô cùng sợ hãi nấp vào trong bóng tối.

...

- Vút!

Thời Ngân Kiếm là Pháp khí chí thượng của hoàng tộc Kiếm Đạo Hoàng Đình, bay lượn trên không trung của khu vực thành trì rực rỡ ánh đèn, xuyên thủng màn đêm, tiếng kiếm ngân vang du dương.

Thụ Tiên giơ tay lên, nắm lấy thanh kiếm chứa đựng sức mạnh thời gian này, cảm giác nặng trĩu, lạnh lẽo thấu xương.

Dùng pháp khí kích hoạt kiếm, sức mạnh thời gian vô hình lan tỏa ra, mọi cảnh tượng trước mắt hắn đều đang chậm lại.

Sự xuất hiện của chân truyền Đạo Cung và việc Lý Duy Nhất phá cảnh, hai biến số lớn này đã làm kinh động tất cả những nhân vật cấp cao trong thành. Cao tầng rõ ràng đã suy tính ra kết quả tồi tệ, vì vậy mới dốc hết toàn bộ nội tình.

Thụ Tiên khẽ thở dài:

- E là bên trên đã thất vọng tràn trề với chúng ta rồi.

Hắn một tay cầm kiếm bay ra ra khỏi lầu gỗ, đáp xuống đường Cửu Tích. Pháp khí màu xanh trên người hắn cắt đôi năng lượng hắc ám và ma khí. Tiếng bước chân vô cùng nhịp nhàng và có quy luật, phù hợp với Thiên Đạo, giẫm ra những gợn sóng như màn nước, từng bước một đi về phía Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, không hề e sợ cung tên của đối phương một chút nào.

Lý Duy Nhất nhìn về phía Khương Ninh:

- Ngươi còn có thể kiên trì được bao lâu?

Khương Ninh thấy hắn đã mặc Vạn Tự Khí Long Thủ Đồng Lang Giáp lên người, đoán ra ý định của hắn:

- Ngươi muốn rời trận?

Lý Duy Nhất đáp:

- Phải chém Ngu Ly, hoặc xông vào Nam Thành Thiên Các. Nếu không, một khi ngươi không thể chống đỡ Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận được nữa, chúng ta sẽ lại rơi vào tình huống bị động.

Khương Ninh toát ra vẻ dịu dàng như nước, ánh mắt như sóng nước, nhưng lại nói ra những lời cứng rắn nhất:

- Cần gì phải rắc rối như vậy, phân thắng bại ngay bên ngoài Nam Thành Thiên Các này đi! Nếu đánh hỏng kiến trúc trong Thiên Các, ngươi có đền nổi không?

Lý Duy Nhất và nàng nhìn nhau, những lời này của nàng quả thực mang lại cho hắn một cảm giác an tâm to lớn.

Bạch Thái hoàn toàn không có sự tự tin để nói ra những lời này.

- Cộp cộp...

Tiếng bước chân đầy nhịp điệu từ xa tới gần.

Pháp khí màu xanh trên người Thụ Tiên đánh tan pháp khí hắc ám và ma khí, hình thành nên sức mạnh thứ ba. Dây leo và hoa cỏ dày đặc tự động mọc ra, đồng hành cùng hắn trên đường Cửu Tích.

Lý Duy Nhất và Khương Ninh cùng nhìn sang, đều bị thanh kiếm trong tay Thụ Tiên thu hút ánh mắt đầu tiên, cảm nhận được sự uy hiếp.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters