Tiên Chu

Thụ Tiên, chắc chắn không phải là tên thật của hắn.

Lý Duy Nhất chưa từng gặp vị Trạng Nguyên giáp trước của Kiếm Đạo Hoàng Đình này, nhưng vào một thời điểm nhất định, địa điểm nhất định, luôn có vài người vô cùng xuất sắc, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể đoán ra thân phận của bọn họ.

Thanh kiếm trong tay Thụ Tiên có chất cảm như cát.

Thân kiếm giống như do loại cát trắng tinh khiết đến cùng cực kết tụ mà thành.

Thanh kiếm như vậy đáng lẽ phải mang lại cảm giác cực kỳ cùn, nhưng đường nét của Thời Ngân Kiếm lại mềm mại uyển chuyển, thoạt nhìn vô cùng sắc bén. Xung quanh thân kiếm, rìa của lưỡi kiếm, những hạt cát trắng đang chầm chậm di chuyển. Ánh sáng trắng tỏa ra từ thanh kiếm mang lại một loại cảm giác kỳ lạ làm vặn vẹo không gian xung quanh.

Trong Thiên Các, giọng của Mặc Khôi lớn tiếng vang lên nhắc nhở:

- Cẩn thận! Là Pháp khí chí thượng Thời Ngân Kiếm. Đứng thứ bảy trên danh sách Bách Cảnh Kiếm Binh của Nam Doanh Châu, uy lực cực kỳ đáng sợ.

Vài gia tộc của Tông Thánh Học Hải vì chuyện của Phó Nham gia nên suốt ngàn năm nay có hiềm khích với Kiếm Đạo Hoàng Đình. Vì thế, bọn họ vô cùng hiểu rõ các loại nội tình của Kiếm Đạo Hoàng Đình.

Một câu nói làm thức tỉnh người trong mộng.

Những tu giả xem cuộc chiến tụ tập ở khu vực thành trì gần đường Cửu Tích thấp giọng bàn tán, hoặc kinh ngạc, hoặc chế nhạo mỉa mai.

Qua một buổi chiều, hành động của Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Ma Quốc và Kiếm Đạo Hoàng Đình quả thực làm người ta khinh bỉ. Mắt mọi người sáng rõ, có thể phân biệt rõ đúng sai.

Sau khi trời tối, càng lúc càng gần thời điểm Trường Sinh tranh độ kết thúc, vậy mà ngay cả cường giả thế hệ trước cũng ra tay bằng những cách khác nhau.

Đại gia Lý Học của Tông Thánh Học Hải là Trình Đôn chỉ rõ xuất xứ của bốn con kỳ trùng và Thời Ngân Kiếm:

- Cao tầng của Kiếm Đạo Hoàng Đình bị ép đến đường cùng rồi! Bốn vị Siêu Nhiên hoàng tộc, xuất động bốn con kỳ trùng được nuôi dưỡng trong Kỳ Trùng Viện. Bây giờ, Pháp khí chí thượng của Tả Kiếm Thị là Thời Ngân Kiếm cũng được đưa tới.

Tin tức nhanh chóng lan truyền.

Có tu giả của Kiếm Đạo Hoàng Đình không phục:

- Lý Duy Nhất có Pháp khí chí thượng Ác Đà Linh, Trường Sinh Nhân của Kiếm Đạo Hoàng Đình ta cầm Pháp khí chí thượng tham gia chiến đấu thì có gì sai?

Người khác đáp lại:

- Ba năm tranh độ, Lý Duy Nhất luôn mang Pháp khí chí thượng theo bên người, phải chịu đựng rủi ro bị tất cả Trường Sinh Nhân cướp đi, chịu đựng nguy hiểm sinh tử vì bị thế hệ trước âm thầm dòm ngó. Hắn đương nhiên có tư cách sử dụng Pháp khí chí thượng.

- Các đại nhân vật của Kiếm Đạo Hoàng Thành các ngươi mà có bản lĩnh thì từ ba năm trước đã giao Thời Ngân Kiếm cho Thụ Tiên mang theo rồi. Như vậy, cho dù mỗi người các ngươi trang bị một món Pháp khí chí thượng, chúng ta cũng tâm phục khẩu phục.

...

Trong Hoàng Thành, dư luận đang lặng lẽ thay đổi.

Ngay cả phần lớn tu giả của Kiếm Đạo Hoàng Đình cũng cảm thấy hành động của Trường Sinh Nhân nước mình đáng xấu hổ, không còn mặt mũi nào. Hơn nữa, bọn họ đã hiểu rõ chân tướng.

Nếu nói buổi trưa, Bố Luyện Sư còn có khả năng kích động dân chúng Kiếm Đạo Hoàng Đình khắp thành cùng nhau vây đánh Lý Duy Nhất dựa vào việc Thiên Tử bị sỉ nhục. Thì hiện tại, việc đó đã rất khó có thể làm được nữa.

Trong Thiên Các, đám người Thiếu Dương Vệ lại trở nên căng thẳng.

Trạng Nguyên của Ma Quốc và Kiếm Đạo Hoàng Đình cùng xuất hiện, Thời Ngân Kiếm và Vô Ảnh Kiếm đều là những thanh danh kiếm có thứ hạng trong thiên hạ.

Ma sát khí đặc quánh, pháp khí màu xanh dày đặc, liên tục nén pháp khí Siêu Nhiên tuôn ra từ Hắc Ám Tuyền Nhãn.

Làn da của Thụ Tiên rất đặc biệt, ánh sáng lấp lánh, không khác gì ngọc trắng, không nhìn thấy lỗ chân lông. Không cần tiến lại gần cũng có thể cảm nhận được sự khác thường trên cơ thể hắn.

Mái tóc dài màu xanh biếc đung đưa như cành non, tỏa ra mùi thơm ngát.

Trong không khí liên tục xuất hiện hoa cỏ phát sáng.

- Trong số môn sinh Thiên Tử đời thứ tám, chỉ có Thụ Tiên là nhận được chân truyền của Kiếm Thiên Tử, có thể coi là đệ tử của Võ Đạo Thiên Tử. Hai người còn lại, phần nhiều là chức danh và danh dự.

- Thụ Tiên có thể coi là người kín tiếng nhất trong số tất cả cao thủ đỉnh phong, cũng chính vì vậy, mọi người đều cho rằng Bố Luyện Sư là người giữ vị trí thứ hai tranh vị trí thứ nhất ở Kiếm Đạo Hoàng Đình, có khả năng mạnh hơn hắn. Nhưng bây giờ xem ra, Bố Luyện Sư thua xa hắn.

- Đạo uẩn thật mạnh, mỗi bước đi đều ảnh hưởng đến môi trường xung quanh. Không lẽ hắn đã Dung Đạo rồi sao?

Trong Thiên Các, những cao thủ đỉnh phong đời thứ tám nhận được thiệp mời ngồi trong các cung điện, vừa xem Tiên Quan khoe sắc, vừa sôi nổi bàn luận.

Ngọc Nhan Chân khẽ lắc đầu:

- Không giống! Nhưng Thụ Tiên có lẽ tiến gần đến Dung Đạo hơn Ngu Ly, đi xa hơn ở thất trọng đỉnh phong.

Ngọc Vũ Chân nói:

- Là vì bản thể của hắn đặc biệt gần gũi với thiên nhiên đất trời, cho nên mỗi bước đi đều thay đổi hoàn cảnh. Lẽ nào lời đồn là thật, hắn là Tiên Chu sao?

Ngọc Nhan Chân cười lạnh:

- Làm gì có nhiều Tiên Chu như vậy? Toàn bộ phía nam Doanh Châu, chỉ có chưa đến năm cây Tiên Chu, hơn nữa, đều chỉ tồn tại trong truyền thuyết, không thể chứng thực.

Ở Doanh Châu, những sinh linh thực vật đứng đầu được phân thành ba phẩm cấp.

Từ mạnh đến yếu, lần lượt là: Cấp Nguyên Hội Cổ Miêu, cấp Tiên Chu, cấp đế dược.

Dưới đế dược đều là cỏ rác.

Tất nhiên, ở đây chỉ nói đến những loại thực vật bước lên con đường tu luyện và sở hữu trí tuệ không thua kém con người. Còn những tinh dược ngàn năm kia, phần lớn đều mọc tự nhiên, cho dù có được sức mạnh và tốc độ ở cấp õ tu Trường Sinh cảnh thì lực lượng chiến đấu cũng thua xa võ tu Nhân tộc.

Trong số tu giả thực vật có lưu truyền một câu nói: Nghịch thiên thừa mệnh, không tu thì thành dược.

Bước lên con đường tu luyện, tức là đi ngược lại với lẽ trời, nếu muốn vượt qua Tiểu Hội Kiếp cách một vạn lẻ tám trăm năm một lần thì khó như lên trời. Cũng giống như võ tu Nhân tộc, rất dễ hóa thành tro bụi.

Không bước lên con đường tu hành, sinh trưởng tự do sẽ dễ dàng vượt qua Tiểu Hội Kiếp hơn.

Nhưng... không có sức phản kích, chỉ có thể trở thành đế dược để người ta hái và nuốt. Hơn nữa, cũng chỉ là dễ độ kiếp hơn, không có nghĩa là chắc chắn có thể vượt qua.

Không bị người ta hái thì cũng sẽ bị trời hủy diệt.

Cái gọi là cấp đế dược ở giữa sinh linh thực vật được gọi là cấp Đế Linh. Không phải là đã tiến hóa thành đế dược hay Đế Linh, mà là cây cối có tư chất tiến hóa đến bước đó, có tiềm lực vượt qua Tiểu Hội Kiếp. Nó đại diện cho thiên tư bẩm sinh của thực vật, thực lực chiến đấu cao thấp trong cùng cảnh giới.

Cho dù là thực vật như Minh Linh Cổ Thụ, nếu lựa chọn tu luyện, tư chất bẩm sinh cũng chỉ là cấp Đế Linh. Chiến lực tương đương với những môn sinh Thiên Tử của Nhân tộc trong cùng cảnh giới. Chỉ có Đại Xuân mọc trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc ngày xưa đạt đến cấp Tiên Chu, có một chút tiềm năng tu luyện thành tiên.

Còn về cấp Nguyên Hội Cổ Miêu thì càng hiếm thấy hơn. Theo nhận thức của tu giả ở các Sinh Cảnh Nam Doanh Châu, chỉ có Tổ Đạo là có thể ở cấp bậc đó.

Trong số mấy cây Tiên Chu trong truyền thuyết của Nam Doanh Châu, có một cây được cho là nằm trong Hỗn Nguyên Cung bí ẩn và cổ xưa nhất của năm cung đàn Đạo Cung, là hậu duệ trong vòng ba đời của Tổ Đạo.

Trong số Đạo Nhân có câu nói “Một gốc song sinh, vạn đạo đồng căn”. Cho dù Tổ Đạo có là cấp Nguyên Hội Cổ Miêu, truyền từ đời này sang đời khác, yếu tố thiên phú cũng không ngừng suy yếu.

Trong vòng ba đời có thể xưng là cấp Tiên Chu.

Trong vòng mười đời có thể xưng là cấp Đế Linh. Về sau nữa thì thượng vàng hạ cám, chỉ có thể trông vào ý trời.

Hỗn Nguyên Cung chỉ là truyền thuyết có một cây Tiên Chu, mà Đạo Mẫu là Tiên Chu duy nhất còn sống trong ba đời hậu duệ của Tổ Đạo có thể được xác nhận thực sự. Cũng chính vì vậy mới thu hút sự săn lùng của Bán Tiên Ngọc Đế, muốn bắt chước Vũ Gia nuốt Đại Xuân để thành tiên.

Cũng chính vì Tiên Chu hiếm thấy, không thể xuất hiện trong Trường Sinh cảnh, nên Ngọc Nhan Chân mới không tin Thụ Tiên là sinh linh thực vật ở cấp bậc đó. Sinh linh như vậy, sao có thể ra tay vào ngày hôm nay?

Phía dưới, trên đường phố bên ngoài Thiên Các vang lên một tiếng động lớn.

Hư không rung lắc.

Lý Duy Nhất và Thụ Tiên cách không chém ra một luồng kiếm khí.

- Gào!

- Rầm!

Một luồng kiếm khí hóa rồng, một luồng kiếm khí tạo ra gợn sóng nước màu trắng, va chạm vào nhau bên ngoài Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận.

Quang ảnh kiếm khí Hoàng Long khổng lồ vỡ vụn. Những gợn sóng kiếm khí màu trắng va đập vào trận bàn, tám ngàn bốn trăm trận văn nhấp nháy.

Lý Duy Nhất híp mắt lại:

- Pháp khí chí thượng quả thực khá mạnh! A Ninh, thu nhỏ trận bàn, trước tiên chuyển sang phòng ngự. Ta thử thăm dò tu vi của Thụ Tiên và sức mạnh kỳ lạ của Thời Ngân Kiếm xem sao.

Khương Ninh khẽ nhíu mày, tên này một khi áp lực giảm bớt một chút liền hào hùng tráng chí, tâm trạng vui vẻ. Nếu không tại sao hắn gọi nàng là A Ninh? Cũng có thể thấy, hắn không hề bị uy danh của Pháp khí chí thượng và hai vị Trạng Nguyên hù dọa, đó là một loại tâm trạng khá thoải mái.

Linh quang tỏa ra từ mi tâm Khương Ninh, điều khiển trận pháp.

Lập tức, trận bàn nhanh chóng thu nhỏ. Đồng thời dẫn động pháp khí Siêu Nhiên thuộc tính hắc ám, kích hoạt Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn bay lên trên, đón đánh Thanh Đồng Hỏa Diễm Ma Tháp mà Ngu Ly đánh ra, giành cơ hội cho Lý Duy Nhất một mình đối đầu với Thụ Tiên.

Tốc độ của Thụ Tiên tăng vọt, Thời Ngân Kiếm trong tay bắn ra vô số điểm sáng trắng dày đặc, rực rỡ như ban ngày, giơ tay chém về phía trận bàn.

Tả Kiếm Thị đưa tới thanh kiếm này là để phá trận.

Lý Duy Nhất không dám để Thụ Tiên lại gần trận bàn, tung ra đế thuật Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm đã ngưng tụ từ trước.

- Ầm ầm!

Một trăm lẻ tám xúc tu lôi điện trước mặt Lý Duy Nhất ngưng tụ thành một thanh cự kiếm màu tím. Từng luồng Bích Lạc Thanh Lôi sinh ra dưới chân, quấn quanh thân kiếm.

Kiếm bay nhanh như chớp, xé gió lao đi.

Chuyện kỳ lạ xảy ra.

Tốc độ phản ứng của Thụ Tiên vậy mà lại nhanh hơn cả tia chớp, nhẹ nhàng né tránh đế thuật mà Lý Duy Nhất tung hết sức thi triển. Tiếp đó, hắn vung Thời Ngân Kiếm, chém lên trận bàn của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận.

- Lách tách!

Trận bàn liên tục phát ra tiếng nổ lốp bốp, hàng trăm trận văn tiêu tan. Trước đó, Phù Tướng tung ra mưa bùa, Ngu Ly dùng Vạn Linh Pháp Khí đều không thể làm Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận tổn hại mảy may. Có Thánh Linh Vương Niệm Sư thế hệ trước nhận xét, trận này dưới sự gia trì của mảnh vỡ Tiên Trận, Trận Linh, pháp khí Siêu Nhiên, có thể xưng là Linh Trận thượng phẩm đỉnh phong dưới Thánh Trận.

Thời Ngân Kiếm giống như rạch một mảnh vải, để lại một vết nứt dài trên rìa của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận.

- Bùm!

Lý Duy Nhất thi triển Thiên Kiếp Hành, sấm sét quấn quanh người, bay vọt ra ngoài.

Hắn đánh ra một ấn ký chữ Vạn khổng lồ, ấn ký tỏa sáng rực rỡ, không ngừng xoay tròn, không cho Thụ Tiên có không gian né tránh.

Thụ Tiên vung kiếm mượt mà như mây trôi nước chảy, một kiếm chém phá ấn ký chữ Vạn. Ngay sau đó, hắn biến sắc mặt, cảm nhận được sức mạnh đáng sợ mang theo trên ấn ký, thân hình bay ngược về phía sau.

Thụ Tiên nhìn chằm chằm vào bóng người đứng ở rìa Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, thầm kinh hãi:

- Sau khi phá cảnh, chiến lực của Lý Duy Nhất quả thực đã xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Trạng Nguyên đại diện cho người đứng đầu một nước, kẻ mạnh nhất trong một thời đại.

Nhưng hiện tại, đối thủ chỉ vừa mới đột phá đến thất trọng, đã mang đến cho hắn một cảm giác vô cùng khó đối phó, trong lòng vị Trạng Nguyên nào mà không bị đả kích chứ?

Lý Duy Nhất kinh ngạc trong lòng nhưng lại càng mãnh liệt hơn, nhận ra được một vài manh mối, thầm nghĩ:

- Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm bị hắn dễ dàng né tránh, không phải là tốc độ phản ứng của hắn nhanh, mà là sức mạnh thời gian đã giúp hắn. Thanh kiếm đó có chứa sức mạnh thời gian.

Trong số tu giả thế hệ trẻ, Lý Duy Nhất hiểu biết về thời gian có thể nói là vượt qua tất cả mọi người, hơi tiếp xúc một chút là có thể nhìn thấu.

Nếu chiêu thức và thân pháp đều biến thành động tác chậm, đối phương có thể dễ dàng ứng phó, vậy thì còn đánh thế nào được nữa?

Lý Duy Nhất truyền âm cho Khương Ninh:

- Khi cần thiết, có thể đưa hắn vào trong trận pháp, dùng sức mạnh của trận pháp để áp chế thân hình di chuyển tình trạng của hắn.

Tiếp đó, hắn làm ra vẻ thoải mái và tự tin, lớn tiếng cười nói:

- Thời Ngân Kiếm không hổ là Pháp khí chí thượng! Tả Kiếm Thị đại nhân, nếu thanh kiếm này bị vãn bối cướp đi trong Trường Sinh tranh độ, ngươi có thấy xót không?

Giọng nói du dương, vang vọng trong màn đêm, có thể truyền vào Đế Cung.

Thân phận và địa vị của Tả Kiếm Thị ở Kiếm Đạo Hoàng Đình không thua kém chín vị Ma Khanh của Ma Quốc, là thủy tổ của Ức Tộc, đại nhân vật đỉnh cao của Kiếm Đạo Hoàng Đình. Một tiểu bối lớn tiếng nói chuyện với hắn như vậy, khiến cho rất nhiều người sửng sốt.

Ngu Ly công kích mãi không hạ được đối phương, tự cảm thấy mất mặt, hét lên:

- Cùng ra tay, phá trận trước!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters