Đội chấp pháp nói cho cùng là đại diện cho ý chí của Võ Đạo Thiên Tử, Trữ Thiên Tử và các Sinh Cảnh Chi Chủ.
Dù là Tiết Thiên Thọ, vị Thống Lĩnh này khi đưa ra lựa chọn cũng phải suy xét mọi mặt, phải thỏa hiệp với rất nhiều chuyện. Lúc ở Lang Độc Hoang Nguyên, khi Tam Thánh Quân và cường giả Thệ Linh thế hệ trẻ xuất hiện, Tiết Thiên Thọ đã truyền âm nói với Lý Duy Nhất.
Nhưng tình hình ở giai đoạn đầu Trường Sinh tranh độ so với thời khắc này có thể nói là khác nhau một trời một vực.
Sự xuất hiện của hai yêu thú Huyết Ưng và Huyền Điểu vốn dĩ đã có thể bị bắt bẻ.
Hơn nữa, bố cục thế lực của cao tầng Nhân tộc cũng hoàn toàn khác biệt.
Sau khi Ngọc Dao Tử phá cảnh trở thành Võ Đạo Thiên Tử, thực lực của Lăng Tiêu Cung đột ngột thay đổi, trở thành một cực lớn ở toàn bộ khu vực phía nam Doanh Châu. Có thể nói, cho dù giao Mệnh Tuyền cho Ngu Bá Tiên, hắn cũng không còn là đối thủ của Lăng Tiêu Cung nữa. Nếu hắn dám làm càn, Ma Quốc chắc chắn sẽ tan vỡ trong vòng vài chục năm tới.
Trước đây, trạng thái của Vụ Thiên Tử và Ngọc Dao Tử không rõ ràng, đều ở trạng thái suy yếu, bị rất nhiều kẻ thù lớn đe dọa, rơi vào thế phòng thủ. Ngọc Dao Tử và Thánh Đường Sinh Cảnh chỉ có thể coi là quan hệ hợp tác, hỗ trợ lẫn nhau với tư cách đồng minh.
Nhưng hiện tại, kẻ thù như Phi Phượng ngược lại phải e dè Lăng Tiêu Cung. Thánh Đường Sinh Cảnh cũng không còn tư cách làm đồng minh nữa, chỉ có thể thần phục trước Thiên Tử.
Ngọc Dao Tử dám đến Kiếm Đạo Hoàng Đình, điều này cũng đại diện cho việc từ thế phòng thủ chuyển sang thế tấn công.
Có thể dự đoán, tiếp theo đây, rất nhiều thế lực Nhân tộc sẽ ngoài sáng hay trong tối đầu quân cho Lăng Tiêu Cung, hoặc chủ động xin che chở, tìm kiếm hợp tác.
Cho dù trong hoàn cảnh Ma Quốc và Kiếm Đạo Hoàng Đình liên thủ, các thế lực như Độ Ách Quan, Thánh Triều, Đạo Cung, Tông Thánh Học Hải đều lựa chọn trung lập. Bọn họ không muốn đắc tội bên nào, nói cách khác, trọng lượng của Lăng Tiêu Cung đã đạt đến mức độ mà bọn họ bắt buộc phải đối đãi cẩn trọng.
Sau khi Lý Duy Nhất xuất hiện khả năng giành chiến thắng, bọn họ thậm chí còn có ý muốn đứng ra giúp đỡ.
Đây là chuyện trước kia không dám tưởng tượng đến!
Quy tắc và sự công bằng phải dựa vào cao tầng để giành lấy.
- Thật sự muốn chém chết Huyền Điểu và Huyết Ưng sao? Hai con yêu này không hề đơn giản, sắp tu luyện thành Yêu Vương tới nơi.
- Bọn họ do Dữ Thiên Yêu Hậu đích thân mang đến, nếu cứ thế đánh chết, thể diện của Dữ Thiên Yêu Hậu biết để đâu? Yêu tộc và Nhân tộc không phải sẽ trở mặt sao?
- Nếu không giết, Trường Sinh tranh độ sau này sẽ rất khó xử lý! Nếu giết, lợi nhiều hơn hại, lại có hiệu quả răn đe. Sau này bất kỳ thế lực nào dám có ý định đụng chạm đến quy tắc, đều phải cẩn trọng hơn nhiều.
- Cứ giao bài toán khó này cho Dữ Thiên Yêu Hậu đi!
...
Chẳng bao lâu sau, đã có kết quả.
Huyết Ưng và Huyền Điểu hóa thành bản thể cự cầm, tham gia vào trận chiến với thân phận tọa kỵ của Ngu Ly và Thụ Tiên. Bọn họ bay lượn trên không trung của Nam Thành Thiên Các.
Do lưới ánh sáng của trận pháp phòng ngự ở hai bên đường sá cao ngất, bọn họ rất khó đáp xuống mặt đất, hoàn toàn không thể tấn công cận chiến.
Ngu Ly và Thụ Tiên truyền âm trao đổi, cho rằng có thể tấn công mạnh từ xa trước, chỉ cần đánh vỡ Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, sau đó lại sử dụng xa luân chiến thì sẽ có thể mài chết Lý Duy Nhất và Khương Ninh. Hơn nữa, lấy thực lực của bọn họ, thậm chí không cần sử dụng đến xa luân chiến.
Huyền Điểu dưới thân Ngu Ly cực kỳ tự tin, hắn phun ra yêu vân, chuẩn bị kích hoạt ra ngọn núi đá bản thể của Thái Tuế Thần Thiết:
- Có Pháp khí chí thượng, Thái Tuế Thần Thiết, Vạn Linh Pháp Khí tấn công, trong vòng nửa nén hương, chắc chắn có thể phá trận.
Huyết Ưng nói:
- Lý Duy Nhất ngông cuồng đến mức ngu xuẩn, cứ tưởng chúng ta không thể bỏ qua thể diện để làm tọa kỵ cho tu giả Nhân tộc. Nếu hắn không nói thêm câu cuối cùng đó, hôm nay ta và Huyền Điểu ít nhất cũng sẽ bị giam cầm.
Huyền Điểu hừ lạnh:
- Hắn muốn sỉ nhục ngươi và ta là đã phạm phải một sai lầm chí mạng.
Ngu Ly truyền âm cho hai con kỳ trùng Thanh Phù và Tử Diện Hạt để bàn bạc chiến pháp.
Trong Thiên Các, các cao thủ đứng đầu của Trường Sinh Nhân đời thứ tám đều lắc đầu thở dài. Bọn họ cảm thấy Lý Duy Nhất làm chuyện thừa thãi, bỏ lỡ cơ hội trừ khử hai vị cường giả Yêu tộc.
Vừa rồi đội chấp pháp rõ ràng đã bị đẩy vào thế khó, không thể không ra tay.
Cho dù không giết được bọn họ, chắc chắn cũng sẽ khiến Yêu tộc phải bỏ ra tài nguyên của cải để bồi thường.
Chắc chắn là Dữ Thiên Yêu Hậu đích thân ra mặt bảo vệ Huyết Ưng và Huyền Điểu.
Lý Duy Nhất lấy Ác Đà Linh ra, lui về phía bên trái Khương Ninh, ngẩng đầu nhìn hai đám yêu vân một đen một đỏ đang lượn vòng trên bầu trời, hỏi:
- Dám hỏi đội chấp pháp, một lát nữa nếu Ngu Ly và Thụ Tiên không cưỡi tọa kỵ chiến đấu, chỉ làm ra vẻ lừa bịp các vị, lại đùa giỡn các vị một lần nữa thì liệu có nên xử lý cả bọn họ không?
Giọng nói của Siêu Nhiên trong đội chấp pháp vang lên từ trong màn đêm:
- Mọi thứ đều giải quyết theo quy tắc.
Tiếng cười êm tai của Ngu Ly vang lên trên lưng Huyết Ưng:
- Lý Duy Nhất, ngươi nghĩ rằng lấy tu vi và chiến lực của ta cùng Thụ Tiên, thật sự cần Huyết Ưng và Huyền Điểu trợ giúp mới có thể đánh bại các ngươi sao? Ngươi quá đề cao bản thân rồi! Sau khi trận phá, chính là ngày chết của ngươi.
- Xoẹt xoẹt!
Lý Duy Nhất và Khương Ninh liên thủ kích hoạt Ác Đà Linh.
Minh vụ đặc sánh lan ra từ trong chiếc chuông, bao phủ lấy Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, che khuất tầm nhìn của mọi người.
Lý Duy Nhất cười sảng khoái:
- Ngu Ly, Trạng Nguyên đời thứ tám là ngươi đúng là sự bất hạnh của Ma Quốc. Ngươi và chân truyền đời thứ tám của Đạo Cung có chung tài nguyên tu luyện. Hắn đã đạt tới Bỉ Ngạn, còn ngươi vẫn đang ở thất trọng đỉnh phong, chưa đạt đến Dung Đạo. Có thể thấy thiên tư tu luyện của ngươi kém quá xa so với chân truyền Cổ Giáo, môn sinh Thiên Tử thật sự.
Ngu Ly biết rõ Lý Duy Nhất đang cố ý chọc tức nàng, làm nhiễu loạn tâm cảnh của nàng, nhưng vẫn không thể đè nén được ngọn lửa giận trong lòng. Gương mặt thanh tú của nàng phủ kín sương giá.
Lý Duy Nhất lại nói:
- Nếu ngay từ đầu ngươi đã ra tay, hôm nay ta chắc chắn sẽ thất bại, hoàn toàn không có cơ hội kiên trì đến khi tranh độ kết thúc. Điều này là do sự thiếu sót về năng lực phán đoán, khả năng quyết định và trí tuệ của ngươi gây ra. Đây là điểm thứ hai!
Lý Duy Nhất không trực tiếp mắng chửi, nhưng từng chữ lại như lưỡi đao.
Có người cười nói:
- Nếu ta là Ngu Ly, khi công phá được Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, ta nhất định sẽ cắt lưỡi Lý Duy Nhất, sau đó băm thây thành vạn mảnh mới có thể xả được cơn hận trong lòng.
Thịnh Sư Đạo nói:
- Ta đã phần nào hiểu được ý đồ của Lý Duy Nhất rồi! Nếu ta đoán không lầm, bước tiếp theo hắn chắc chắn sẽ dốc toàn lực để đả thương nặng Ngu Ly trước, đá nàng khỏi cuộc chơi. Vì vậy, hắn mới không tiếc sức lực để chọc giận nàng.
Thịnh Sư Đạo rất rõ ràng, với sự cường đại của Ngu Ly, cho dù thế nào cũng có thực lực để nhận thua và rút lui. Hơn nữa, trên người nàng chắc chắn phải có át chủ bài bảo mạng do Siêu Nhiên ban cho.
Nếu Lý Duy Nhất có thể vượt qua một thế hệ để đá một vị Trạng Nguyên văng khỏi cuộc chơi, thì đây đã là thành tựu kiệt xuất nhất của Trường Sinh tranh độ từ xưa đến này.
Trong khu vực thành gần đó, Khúc Dao trợn mắt:
- Cái miệng của Lý Duy Nhất có uy lực còn lớn hơn thanh kiếm của hắn. Ngu Ly chắc chắn sẽ bị hắn chọc tức đến chết mất.
Khúc U nhìn thấu ý đồ của Lý Duy Nhất, nhíu mày nói:
- Có vẻ không ổn lắm!
Giọng nói của Lý Duy Nhất lại vang lên từ trong Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận:
- Thứ ba, Dữ Thiên Yêu Hậu khéo quá hóa vụng, giúp đỡ thành ra phá hoại, mà ngươi lại không mảy may nhận ra. Chẳng lẽ ngươi không phát hiện, ngươi và Thụ Tiên đã bị ta trói chặt trên lưng của hai con yêu thú này rồi sao?
- Thứ tư, ngươi vì cái chết của Bố Luyện Sư mà bị thù hận che mờ tâm trí, dẫn đến kết cục thảm bại ngày hôm nay, hại chết nhiều Trường Sinh Nhân của Ma Quốc. Người như ngươi, nếu tương lai giữ vị trí cao thì sẽ chỉ phạm phải sai lầm lớn hơn, hại chết nhiều...
Ngu Ly gầm lên:
- Chiến đấu, phá trận!
- Giết Lý Duy Nhất!
Ngu Ly không muốn nghe Lý Duy Nhất tiếp tục nói nữa, nàng rất muốn hái đầu hắn xuống. Nàng lập tức đánh ra Thanh Đồng Hỏa Diễm Ma Tháp trước. Tòa tháp từ vòm trời giáng xuống, đánh thẳng vào Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận.
- Xoảng.
Lòng móng vuốt bên phải của Huyết Ưng là một đám huyết vân dày đặc, không ngừng phát ra từng vòng chấn động không gian. Từ không gian trong huyết vân bay ra một sợi xích sắt vừa thô vừa nặng, men theo đường Cửu Tích rủ xuống hư không, quất mạnh tới.
Huyền Điểu ném ra Thái Tuế Thần Thiết, Thụ Tiên chém ra Thời Ngân Kiếm.
Thanh Phù và Tử Diện Hạt phát động tấn công từ hai hướng khác.
Lý Duy Nhất lấy minh vụ che giấu tầm nhìn bên trong trận pháp, chờ đợi chính là thời khắc bọn họ đồng loạt ra tay này.
Lý Duy Nhất một tay nâng Ác Đà Linh, dặn dò Khương Ninh:
- Ninh Ninh, ngươi dùng trận pháp chống đỡ đợt tấn công đầu tiên là được.
- Vù!
Ác Đà Linh được kích hoạt đến cực hạn, biến to cỡ một chiếc chuông cổ. Nó rung lắc dữ dội, mang theo một cột khí minh vụ khổng lồ lướt nhanh qua bên cạnh Thanh Đồng Hỏa Diễm Ma Tháp bay thẳng lên vòm trời, đập thẳng vào thân hình to lớn của Huyết Ưng.
Tu vi của Huyết Ưng cao đến cỡ nào, cộng thêm vô cùng cẩn trọng, vẫn luôn có sự đề phòng.
Phát hiện ra nguy hiểm, hắn cất tiếng kêu sắc nhọn rồi bay vút sang một bên.
Nhưng quán tính của sợi xích thô to trong móng vuốt đang quất vào Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận đã ảnh hưởng đến tốc độ của hắn. Hắn né tránh được Ác Đà Linh trong gang tấc, nhưng bị đánh rụng mười mấy cọng lông vũ.
Kinh văn hộ thể trên lông vũ trở nên ảm đạm.
Chưa đợi Huyết Ưng thở phào nhẹ nhõm.
Ác Đà Linh đã bay đến phía trên hắn và Ngu Ly, lơ lửng trên biển mây, giống như được khảm vào trong tinh không.
Tiếng chuông truyền thẳng vào sâu trong linh hồn.
Một đội lạc đà được tạo thành từ những con lạc đà nửa hư nửa thực liên tục xông ra từ miệng chuông, lao xuống phía Huyết Ưng và Ngu Ly.
Những tu giả đứng trên mặt đất nhìn lên bầu trời cao, bắt gặp một cảnh tượng vô cùng thần dị.
Minh hà mênh mông như một cây cầu ma bắc ngang qua tinh hải.
Hàng trăm, hàng ngàn con lạc đà khổng lồ lớp lớp nối đuôi nhau lao tới va chạm, đánh cho Huyết Ưng và Ngu Ly rơi thẳng xuống mặt đất cách đó hơn mười dặm.
Lấy tốc độ thân pháp và tu vi của Ngu Ly, lúc ban đầu, nàng hoàn toàn có thể né tránh, rời xa chiến trường.
Nhưng bây giờ, nàng chỉ có thể cùng Huyết Ưng gắng gượng chống đỡ sự tấn công của Pháp khí chí thượng.
Bầu trời ngập tràn minh vụ bao trùm lấy nàng, đám lạc đà từ khắp các hướng lao tới. Tầm nhìn của nàng bị cản trở, cảm quan trở nên rối loạn.
Ngu Ly cực kỳ cảnh giác. Nàng vừa vung kiếm ngăn cản, vừa tìm kiếm tung tích của Lý Duy Nhất. Nàng không dám dễ dàng thi triển thân pháp, dùng bất biến ứng vạn biến.
Giờ khắc này, nàng mới thực sự cảm nhận được thế bị động.
Huyết Ưng hộc máu, phát ra tiếng kêu bi thảm:
- Lực lượng mạnh quá, đây chính là uy lực của Pháp khí chí thượng sao?
Vòng bảo hộ bằng khí và kinh văn hộ thể trên người hắn không ngừng tan biến.
- Vút!
Chân thân của Lý Duy Nhất lóe lên từ phía sau Ác Đà Linh. Hắn một tay cầm chuông thi triển tinh thần ý niệm công kích, một tay cầm kiếm, đi theo phía sau cùng của đội lạc đà.
Thụ Tiên truyền âm hét lớn:
- Cẩn thận! Chân thân của Lý Duy Nhất đang ở cùng với Ác Đà Linh, đã sớm rời khỏi Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận rồi.
Hắn muốn rời khỏi lưng chim để lập tức lao tới, nhưng vì những lời nói trước đó của Lý Duy Nhất nên hắn do dự một chớp mắt.
Chỉ trong một chớp mắt này, một tiếng kêu thảm thiết từ đằng xa vang lên.
Máu như thác nước lơ lửng giữa không trung, vẩy xuống mặt đất.
Đầu của Huyết Ưng đã bị Lý Duy Nhất một kiếm chém rơi.
Chỉ thấy, Lý Duy Nhất một cước đá bay cái đầu chim ưng to bằng một gian nhà, bay xẹt qua mười mấy dặm khu vực thành, rơi thẳng vào Nam Thành Thiên Các.
Giọng nói vang dội của hắn vang vọng khắp Hoàng Thành:
- Đây là món chính cho bữa tiệc Luận Kiếm Hoàng Thành đêm nay, hãy mau chóng nấu nướng. Chúng ta đa tạ Dữ Thiên Yêu Hậu đã mang đến món ngon trân quý của Yêu tộc góp vui cho chúng ta.
Thực ra trong lòng Lý Duy Nhất vô cùng tiếc nuối.
Nhớ lúc trước, hắn và An Nhàn Tĩnh, cộng thêm Nam Cung điều động pháp lực Siêu Nhiên thuộc tính quang minh, ba người liên thủ có thể kích hoạt Ác Đà Linh thả ra một con Long Thủ Thác Đà.
Bùng phát ra một đòn công kích ở cấp Siêu Nhiên.
Nếu vừa rồi hắn cũng có thể kích hoạt ra được một con Long Thủ Thác Đà, Ngu Ly và Huyết Ưng chắc chắn đã bị trọng thương.
Như vậy, Lý Duy Nhất nhất định sẽ chọn cách chém giết Ngu Ly trước.
Đáng tiếc, với thực lực của hắn và Khương Ninh thì chỉ có thể khiến Ác Đà Linh ngưng tụ ra một đội lạc đà khổng lồ ảo, uy lực đòn tấn công tự nhiên cũng bị phân tán. Dưới sự hợp sức chống đỡ của Ngu Ly và Huyết Ưng, đòn tấn công này chỉ phá vỡ được phòng ngự, làm rối loạn trận cước của bọn họ và khiến họ bị thương nhẹ.
Lý Duy Nhất thừa thắng xông lên, không cho Ngu Ly bất kỳ cơ hội nào để trị thương và ổn định pháp khí trong cơ thể.
Lý Duy Nhất hô:
- Hoàng Long Đăng Thiên.
- Thanh Hư Cản Thiền.
- Đạo Hành Biến.
...
Lý Duy Nhất vừa truy kích, vừa diễn hóa ra Xiển Môn Thập Nhị Tán Thủ. Từng Thần Ảnh cao lớn ngưng tụ lại phía sau hắn. Mỗi khi hắn tiến lên một bước, thế vận trên người lại tăng vọt lên một đoạn lớn.