- Như Ý Càn Khôn Kiếm.
Một chiêu này vừa thi triển ra, Hoàng Long Kiếm trong tay Lý Duy Nhất và Vô Ảnh Kiếm trong tay Ngu Ly lập tức phát ra một tràng tiếng va chạm liên tiếp như đậu nổ.
Trong khoảnh khắc, đã vang lên ba mươi ba tiếng kiếm ngân va chạm.
Lý Duy Nhất quát:
- Ngọc Đỉnh Hám Sơn Hà.
Một cước bước ra, hư ảnh Ngọc Đỉnh nện xuống.
Ngu Ly rơi xuống đường, lùi nhanh về phía sau.
- Từ Hàng Khai Quang.
Lý Duy Nhất chỉ tay qua hư không, Thần Ảnh cao lớn thứ mười một từ sau lưng hắn dâng lên.
Chỉ kình hùng hậu, chùm sáng chói lọi tới cực điểm.
- Bùm!
Ngu Ly vung kiếm chống đỡ, Vô Ảnh Kiếm hiển hiện ra “Ảnh“.
Thân kiếm uốn cong vào trong, đánh nàng văng ra xa, chân đạp xuống khiến đường sá liên tục rạn nứt.
Chưa đợi nàng giữ vững được thân hình, một luồng khí tức đáng sợ cuộn trào ập tới, cuốn tung đủ loại kiến trúc và đồ vật trên đường sá lên vòm trời, vỡ vụn thành từng mảnh.
Ngu Ly thầm nghĩ:
- Là tuyệt chiêu dung hợp mười hai loại căn bản võ học của hắn.
Ngu Ly dốc toàn lực phóng ra ma khí và ngàn vạn kinh văn trong cơ thể. Thân hình yêu kiều của nàng được bao bọc bởi ma vân và cơn mưa kinh văn, thi triển đế thuật Cửu Tầng Ma Tháp Thông Thiên Thuật.
Ma khí tối tăm quay quanh người nàng, dần dần ngưng tụ thành hình tháp.
- Đáng chết... Tiếng chuông này...
Ngu Ly cắn chặt răng. Lúc này pháp khí trong cơ thể nàng vốn dĩ đã vô cùng rối loạn, tiếng chuông vang vọng trong tâm trí lại càng khiến việc nàng ngưng tụ đế thuật khó khăn hơn gấp bội.
Mười hai Thần Ảnh dung hợp thành một.
Lý Duy Nhất từ trên trời giáng xuống, tay trái kết ấn, đánh ra chiêu thứ mười hai: Phổ Hiền Chiếu Kính.
Phía trước chưởng ấn, một tấm gương cổ huyền diệu và nặng nề ngưng tụ ra, tựa như thần nguyệt, lại giống liệt nhật. Tấm gương chiếu rọi khiến ma khí bốc cháy, nghiền nát từng tầng của Cửu Tầng Ma Tháp Thông Thiên Thuật bên dưới, phát ra những tiếng nổ chói tai liên tiếp.
Ngu Ly bày ra nội tình cường đại không gì sánh được, dốc hết toàn bộ thủ đoạn. Hàng chục món Pháp khí bay ra từ Tổ Điền, phù lục bay ra từ mi tâm, tay chém ra Vô Ảnh Kiếm.
- Bốp!
Cổ kính vậy mà bị nàng một kiếm chém đôi, nứt ra thành hai màn mưa ánh sáng vàng vỡ vụn.
- Phụt!
Miệng mũi nàng trào máu. Nàng bị Lý Duy Nhất từ phía sau gương cổ tung một chưởng đánh trúng, văng ra ngoài như búp bê vải, lục phủ ngũ tạng bị thương.
Vô Ảnh Kiếm trong tay nàng không thể nắm giữ nổi, bay xéo ra ngoài.
Lý Duy Nhất đạp cung bộ, cầm kiếm lao tới, muốn tốc chiến tốc thắng giết nàng.
- Xẹt!
Kiếm khí đáng sợ của Thời Ngân Kiếm quang theo uy lực của Pháp khí chí thượng xuyên qua hư không bay tới, lướt ngang qua khe hở hẹp giữa Lý Duy Nhất và Ngu Ly, ép hắn phải lùi lại.
Lông vũ của Huyền Điểu tựa như một trận mưa đao kiếm màu đen bám sát theo sau, bao phủ lấy Lý Duy Nhất.
Thụ Tiên và Huyền Điểu rốt cuộc lần lượt chạy tới.
Các vị cường giả quan tâm theo dõi sát sao trận chiến này đều trợn mắt há mồm, cảm thấy khó tin. Bọn họ hoàn toàn không thể hiểu nổi tại sao Ngu Ly và Huyết Ưng liên thủ lại thất bại nhanh chóng đến vậy.
- Trạng Nguyên của Trường Sinh Nhân đời thứ tám bên phía Ma Quốc... thua rồi sao?
- Lý Duy Nhất vừa mới phá cảnh, Trường Sinh kinh văn tu luyện ra kém xa Ngu Ly. Cho dù hắn có mạnh hơn nữa thì có thể mạnh đến mức nào chứ? Chiến lực của hai người đáng lẽ ra không cách biệt quá lớn mới phải.
- Thực lực của Huyết Ưng không hề yếu, đủ sức sánh ngang với Khổng Thành Nhân và Thịnh Sư Đạo. Hắn và Ngu Ly liên thủ đáng lẽ phải là đánh đâu thắng đó.
...
- Vừa rồi Ngu Ly bị Ác Đà Linh làm bị thương nên rơi vào thế hạ phong. Lý Duy Nhất giành thế tấn công dồn dập mấy chục chiêu mà vẫn không đánh bại được nàng. Cho dù là tuyệt chiêu dung hợp mười hai căn bản võ học cũng bị nàng phá giải. Có thể thấy, chiến lực của hai người quả thực chênh lệch không lớn.
Đại gia Lý Học Trình Đôn, nhân vật đỉnh phong của Tông Thánh Học Hải nói thêm:
- Nhưng trí tuệ chiến đấu của bọn họ lại khác nhau một trời một vực. Trước khi cuộc chiến bắt đầu, Ngu Ly đã thua về mặt tâm cảnh. Sau khi bắt đầu trận đấu, nàng lại phán đoán sai lầm, vậy mà lại lấy Huyết Ưng làm tọa kỵ, cứng rắn đấu với Pháp khí chí thượng. Đến khi nàng nhận ra tình huống không ổn thì mọi chuyện đã quá muộn.
Trình Đôn nói tiếp:
- Dưới tình huống khoảng cách chiến lực không lớn, bất kỳ một yếu tố nhỏ bé nào cũng có thể trở nên chí mạng. Ngu Ly thua không oan chút nào, có thể giữ lại được cái mạng, đã là nhờ Huyết Ưng tranh thủ thời gian sống sót cho nàng rồi.
Một vị Siêu Nhiên khác bình luận:
- Lý Duy Nhất sở hữu Pháp khí chí thượng nên vẫn chiếm ưu thế không nhỏ. Vừa rồi nếu không có ý niệm công kích, Ngu Ly có lẽ vẫn còn cơ hội cầm cự, không đến mức nhanh chóng bị trọng thương như vậy.
Trình Đôn nói:
- Tháp thanh đồng Vạn Linh Pháp Khí đó vốn dĩ được dùng để chắn Ác Đà Linh. Đáng tiếc, nàng lại bị Lý Duy Nhất chọc giận, tung nó ra để phá trận! Nếu nàng không lấy Huyết Ưng làm tọa kỵ, đáng lẽ ra đã có thể tấn công ở cự ly gần, bất cứ lúc nào cũng có thể thu tháp lại. Lý Duy Nhất đã tính toán mọi thứ trước kẻ địch một bước... Nếu đổi lại là Cổ Chân Tướng hay Khúc U, bọn họ tuyệt đối sẽ không mắc phải sai lầm cấp thấp như vậy.
...
Trên đỉnh một ngọn đồi được xây hàng chục ngôi miếu màu đỏ ở phía tây của Kiếm Đạo Hoàng Thành.
Một vị Lạt Ma mặc pháp y màu đỏ sẫm khoác ngoài sinh ra cảm ứng. Hắn bước ra khỏi ngôi cổ miếu, đi đến rìa quảng trường, phóng mắt nhìn về phía khu vực thành đằng xa. Trong tầm mắt của hắn, mười hai Thần Ảnh khổng lồ lần lượt hiển hiện.
Bộ pháp y màu đỏ tựa như một chiếc khăn quàng cổ che đi hơn nửa khuôn mặt hắn.
Chỉ có thể nhìn thấy một nốt ruồi đỏ ngay giữa mi tâm của hắn, để đầu đinh, làn da thô ráp.
Trên đỉnh đầu hắn là hư ảnh của Ca Lăng Tần Già Điểu.
Phía sau hắn là hư ảnh luân xa kinh luân hình trụ cao tới vài chục trượng. Khí tức trên người hắn to lớn một cách khó hiểu, thế nhưng trong thành lại không có bất kỳ người nào có thể cảm ứng được sự tồn tại của hắn.
Ánh mắt Lạt Ma áo đỏ nghi hoặc, thì thầm:
- Người của Xiển Bộ đã đến tầng địa phủ tầng chín rồi sao?
...
Thiền Hải Quan Vụ đứng ở bờ khí hà cùng vô số tu giả đang theo dõi trận chiến, lẩm bẩm:
- Cửa ải này coi như đã vượt qua rồi! Trận chiến của chúng ta sắp sửa bắt đầu.
Thân hình xinh đẹp, uyển chuyển, mờ ảo của nàng nhanh chóng biến mất vào giữa dòng người.
...
- Ầm!
Thụ Tiên rơi xuống như sao băng, liều mạng đỡ một kiếm của Lý Duy Nhất, đánh lui hắn ra xa hơn một dặm.
Cả người Ngu Ly đau đớn rát buốt, nàng hóa thành một đám ma vân, nhanh chóng bỏ chạy trên đường, ngay cả Vô Ảnh Kiếm cũng không kịp tìm lại và thu hồi.
Nàng bại cực kỳ không cam tâm, trong lòng tràn đầy oán hận, quyết không chịu nhận thua rút lui.
Nếu rút lui với thân phận kẻ thất bại, chẳng phải những lời trách móc trước đó của Lý Duy Nhất đều trở thành sự thật sao?
Nàng đại diện cho thể diện của Ma Quốc, đồng thời cũng đại diện cho thể diện của hoàng tộc Ma Quốc.
Sau khi nuốt xuống một viên Linh Đan chữa thương, Ngu Ly tràn trề tự tin có thể khôi phục lại chiến lực trong vòng một khắc.
Nàng hét lớn:
- Long Lục, trám chỗ cho ta!
Lý Duy Nhất cảm nhận được uy lực đáng sợ của Thời Ngân Kiếm, hét lớn:
- Thụ Tiên, tọa kỵ của ngươi đâu?
Thụ Tiên nhíu mày, bởi vì từ bỏ tọa kỵ để chiến đấu có lẽ sẽ chọc tới đội chấp pháp, khiến tâm cảnh của hắn bị ảnh hưởng, luôn có cảm giác không được thoải mái nhẹ nhõm.
Hắn hiểu rõ, cho dù hắn không cưỡi trên lưng Huyền Điểu thì đội chấp pháp cũng không làm gì được hắn, nhưng thứ cảm xúc vi diệu kia vẫn cứ bám lấy tâm trí không buông.
Lý Duy Nhất nhân lúc Thụ Tiên phản ứng chậm một nhịp thì hóa thành một luồng lôi điện lách qua hắn, đuổi theo Ngu Ly.
Lý Duy Nhất tin tưởng rằng, Ngu Ly đã trở thành một sơ hở khác của Thụ Tiên.
Thụ Tiên không thể nào không cứu nàng.
Một khi nảy sinh ý định muốn cứu, hắn cũng sẽ bị Lý Duy Nhất xỏ mũi dắt đi.
- Soạt!
Một trăm lẻ tám Lôi Cức Trận hiển hiện ra, xoay quanh thân thể Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất đứng lơ lửng trên không trung, cánh tay vừa vung lên, kiếm ý tràn ngập đất trời. Một trăm lẻ tám luồng lôi điện kiếm quang xé toạc màn đêm, bay vút về phía Ngu Ly đang chạy trốn hệt như một trận mưa lôi điện.
- Ầm!
Huyền Điểu lại hóa thành hình người, cầm Thái Tuế Thần Thiết đánh nát hơn phân nửa số lôi điện kiếm quang.
Một vị Siêu Nhiên giấu giếm thân phận của đội chấp pháp bỗng xuất hiện!
Toàn thân hắn được bao bọc trong áo đen. Hắn vung ra một thủ ấn khổng lồ xuyên không trung, ngay tại chỗ đánh chết Huyền Điểu, biến Huyền Điểu thành một đám huyết vụ.
Siêu Nhiên đó lạnh lùng nói:
- Đội chấp pháp đã cho ngươi cơ hội sống sót, mà ngươi lại không biết trân trọng. Tọa kỵ thì phải có bộ dáng của tọa kỵ.
Thụ Tiên sững sờ.
Lý Duy Nhất cũng sửng sốt, không thể tin được đội chấp pháp lại có sự quyết đoán như vậy.
Ngay cả Tiết Thiên Thọ là Thống Lĩnh của đội chấp pháp cũng ngẩn người.
Hắn không hề ra lệnh này.
Tiếng quát phẫn nộ của Dữ Thiên Yêu Hậu hóa thành sóng âm dâng trào, ầm ầm vỗ về phía vị Siêu Nhiên giấu giếm thân phận của đội chấp pháp.
Tiết Thiên Thọ nhanh chóng trấn định tâm trí, ánh mắt chợt kiên định. Thân hình hắn khẽ nhúc nhích, chặn lại trước mặt vị Siêu Nhiên kia của đội chấp pháp, giơ tay đánh ra lá chắn kinh văn cản lại sóng âm của Dữ Thiên Yêu Hậu.
Hắn thấp giọng hỏi:
- Chuyện gì xảy ra vậy?
Vị Siêu Nhiên của đội chấp pháp kia truyền âm bẩm báo:
- Là mệnh lệnh của Đế Niệm.
Đế Niệm của Nhân tộc ở khu vực phía nam Doanh Châu cũng chỉ có ba vị, sao Tiết Thiên Thọ không biết là ai, trong lúc nhất thời da đầu hắn tê dại.
Chẳng lẽ Vụ Thiên Tử đang ở trong thành?
Hôm nay rốt cuộc là một ván cờ như thế nào?
Tiết Thiên Thọ đột nhiên có đủ sự tự tin để đối đầu cứng rắn với Dữ Thiên Yêu Hậu, cao giọng nói:
- Yêu Hậu xin hãy tự trọng, hãy nghĩ đến hậu quả khi ra tay với Siêu Nhiên của đội chấp pháp Nhân tộc. Toàn bộ Thiên Tử Đế Niệm của Nhân tộc sẽ coi ngươi như kẻ thù.
- Việc chém giết Huyền Điểu là để duy trì quy tắc của Trường Sinh tranh độ, bất kỳ kẻ nào cũng không thể muốn làm gì thì làm. Nếu có lần sau, đội chấp pháp vẫn sẽ chém giết.
Trong khu vực thành phía dưới, tu giả Nhân tộc đều vô cùng kích động, ồn ào hô to khen ngợi.
Ai mà không hy vọng cao tầng của tộc mình có quyết định dứt khoát và cứng rắn chứ?
Giọng nói của Dữ Thiên Yêu Hậu vang vọng trong màn đêm:
- Tốt... Tốt lắm...
Lý Duy Nhất điều khiển một trăm lẻ tám Lôi Cức Trận, nhìn về phía Thụ Tiên:
- Huyền Điểu là do ngươi hại chết.
Lý Duy Nhất nhìn ra Thụ Tiên cũng có nhược điểm về mặt tâm lý.
So với Ngu Ly, Thụ Tiên vẫn muốn giữ mặt mũi, có sự kiêu ngạo của thân phận Trạng Nguyên.
Hơn nữa, bởi vì hắn bị cưỡng ép điều động tới đây, hoàn toàn không có thù hận với Lý Duy Nhất, cũng không có nhiệm vụ bắt buộc phải giết Lý Duy Nhất, nên trên người hắn từ đầu đến cuối không hề có sát ý.
Chính vì vậy, phong cách làm việc ngày hôm nay mới có vẻ mâu thuẫn, thiếu đi sự quyết đoán và khí phách của một cường giả đỉnh phong.
Giờ khắc này, Lý Duy Nhất rốt cuộc cũng đã chọc giận hắn.
Hư ảnh Bạch Đế phía sau Thụ Tiên lại dâng lên, hắn trầm giọng nói:
- Lý Duy Nhất, hôm nay ngươi và ta phân định thắng bại chứ?
Lý Duy Nhất một bên đuổi theo Ngu Ly, một bên đáp lại lời Thụ Tiên, tiếp tục gây ảnh hưởng đến nội tâm đối phương:
- Ngươi đường đường là Trạng Nguyên đời thứ tám, lại mượn chiến kiếm Pháp khí chí thượng của người khác để quyết chiến với ta, cho dù thắng thì cũng chẳng anh hùng gì. Hơn nữa, hôm nay ta liên tục chinh chiến, ngươi sung sức đòi đấu với người mệt như ta. Cứ như vậy mà phân thắng bại thì có ý nghĩa gì?
Hắn khiến Thụ Tiên tiếp tục giằng xé giữa sự kiêu ngạo thường ngày và tình thế hiện tại, làm tâm cảnh và hành động của đối phương khó mà thống nhất.
Long Lục có chút đau đầu, cực kỳ không muốn đối mặt với Lý Duy Nhất sau khi phá cảnh, luôn cảm thấy nguy hiểm. Nhưng Ngu Ly đã lên tiếng kêu hắn, không ra tay thì không được.
Long Lục thầm tính toán, truyền âm cho Huyết Vô Nhai và Cù Vạn Thiên:
- Tình hình có vẻ không ổn, nếu thấy nguy hiểm, ta phải lập tức nhận thua và rút lui. Ba người chúng ta thay phiên nhau ra tay, hỗ trợ Thụ Tiên cản bước Lý Duy Nhất. Chỉ cần vết thương của Ngu Ly hồi phục lại được vài phần thì sẽ nắm chắc phần thắng.
Huyết Vô Nhai và Cù Vạn Thiên đồng ý:
- Cứ làm như vậy đi.
Ba vị môn sinh Thiên Tử tu vi thất trọng sơ kỳ di chuyển với tốc độ cực nhanh qua khu vực thành, lao thẳng về phía Ngu Ly.