Khương Tộc

Hồi lâu sau.

Âm thanh của vị Phật giả chưa biết kia mới vang lên lần nữa:

- Bần tăng chưa từng nghe nói về Địa Cầu nào.

Lý Duy Nhất biết đã xảy ra hiểu lầm, cảm xúc kích động trong lòng tản đi, lắc đầu đáp:

- Vãn bối hoàn toàn không rõ Đế Khâu mà đại sư nói là ý gì.

Trên Địa Cầu đúng là có truyền thuyết về Đế Khâu, tên cổ là Côn Ngô, là đô thành của Toại Nhân Thị trong Tam Hoàng, cũng là lăng mộ của Đế Cốc trong Ngũ Đế. Nhưng đối phương ngay cả Địa Cầu cũng chưa từng nghe qua, rõ ràng không phải chỉ nơi đó.

Âm thanh Phật giả lại truyền đến, hỏi câu thứ hai:

- Ngươi đã từng nghe qua Nhân Thần Lục Bộ chưa?

Lý Duy Nhất lắc đầu lần nữa.

Phật giả đáp:

- Xin lỗi, bần tăng quấy rầy rồi!

Ngoài thành, tăng nhân khoác pháp bào màu đỏ, tay cầm kinh đồng đi trong bão tuyết, hướng về phía Trung Thổ, biến mất trong bóng đêm và núi non.

Lý Duy Nhất nhỏ giọng lẩm bẩm:

- Nhân Thần Lục Bộ...

Hắn bước vào lưới ánh sáng trận pháp, trở về đại sảnh yến tiệc, hỏi thăm chân truyền các thế lực lớn và môn sinh Thiên Tử. Bọn họ đều đã hơn một trăm tuổi, du lịch thiên hạ, kiến thức rộng rãi.

Đám người đều tỏ vẻ chưa từng nghe nói qua.

Lý Duy Nhất tự hỏi:

- Xem ra đối phương đã nhận nhầm người! Có phải vì trận chiến ngày hôm nay đã khiến đối phương hiểu nhầm điều gì không?

Vẻ mặt Lý Duy Nhất nghiêm túc, sau đó thầm thở dài, cảm nhận sâu sắc sự nguy hiểm mà phô trương ầm ĩ mang lại.

Hoàng Thành Kiếm Đạo là một trong những thành cổ phồn thịnh nhất phía nam Doanh Châu, quốc đô của Sinh Cảnh cỡ lớn, dân số tính bằng ức, vàng thau lẫn lộn, quy tụ tu giả các Sinh Cảnh từ nam đến bắc. Trong bóng tối, càng có Thái Âm Giáo, Yêu tộc, Thệ Linh, tà đạo, những tồn tại hiểm độc không lộ ra ngoài sáng này, đủ loại sinh linh khác nhau.

Phía nam Doanh Châu quá lớn, một trăm bảy mươi hai tòa Sinh Cảnh, Ức Tông, Ức Tộc trải rộng, trong bóng tối rốt cuộc che giấu bao nhiêu quái vật khổng lồ, cấm kỵ hung ác, e là Võ Đạo Thiên Tử cũng không cách nào biết được toàn bộ.

Tạm không nói những thứ khác, chỉ riêng hai mươi tám châu của Lăng Tiêu Sinh Cảnh đã có bí mật cổ Trấn Táng Tiên ở Lê Châu, Tái Thế Hoạt Linh chạy ra từ lòng đất Khâu Châu, ấn ký chữ Vạn dưới đáy Đông Hải... Đằng sau những sự vật này đều ẩn chứa bí mật mà khi suy nghĩ mới thấy rất đáng sợ, nhưng lại không được ghi chép, không được mọi người biết đến.

Một trăm bảy mươi mốt tòa Sinh Cảnh khác thì sao?

Lý Duy Nhất không rõ cái khác, nhưng hắn biết rõ Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa dưới lòng đất Độ Ách Giới Cảnh.

Có thể thấy Doanh Châu quỷ dị, thứ nhìn thấy được chỉ là một góc tảng băng chìm.

Ngoài tầm nhận thức của người trong thiên hạ còn có một thế giới khủng bố đáng sợ hơn tồn tại ngay bên cạnh mọi người.

Trận chiến hôm nay, Lý Duy Nhất đã để lộ quá nhiều bí mật, không chừng sẽ vì Ác Đà Linh, Ngũ Sắc Sơn, Hoàng Long Kiếm, Phượng Sí Nga Hoàng, hoặc món bảo vật nào đó khác mà trêu chọc nhân vật ghê gớm dòm ngó, những kẻ vốn không có bất kỳ thù hận và tiếp xúc nào với hắn.

Phong quang vô hạn.

Hung hiểm cũng vô hạn.

Ngọc Nhan Chân suy đoán:

- Có lẽ là thế lực Phật Môn nào đó ở phía tây Doanh Châu! Tiền bối kia thấy ngươi thi triển Lục Như Phần Nghiệp, một loại đế thuật có liên quan đến Phật Môn cho nên mới đến dò hỏi.

Ngọc Võ Chân lại nói:

- Cũng có thể là bởi vì ngươi sử dụng Bồ Đề Kim Chung của Thiện Tiên Chí.

Ngọc Nhan Chân bổ sung:

- Thế lực Yêu tộc và Phật Môn ở phía tây Doanh Châu hùng hậu, áp chế cả Vong Giả U Cảnh bên đó. Trong đó có hai ngôi Miếu Tổ trong truyền thuyết, dường như được lưu truyền từ thời đại Cổ Tiên Cự Thú, cực kỳ thần bí, rất nhiều người tu Phật cả đời đều đau khổ tìm kiếm, nhưng không cách nào tìm được sơn môn.

Thần Tuyệt Tử là chân truyền đời trước của Độ Ách Quan nói:

- Mười ngàn năm trước, Quan Chủ từng nhận lời mời đi tới một trong những ngôi Miếu Tổ đó, sau khi trở về liền trực tiếp bế quan hai ngàn năm. Lúc muốn đi tìm ngôi Miếu Tổ đó lần nữa, ngay cả sơn môn đều không tìm thấy.

Thần Tuyệt Tử nói thêm:

- Có cách nói rằng, Bán Tiên Ngọc Đế không đi ra khỏi phía đông Doanh Châu là bởi vì kiêng kỵ nhân vật nào đó trong Phật tu.

...

Đây chỉ là một khúc nhạc đệm nho nhỏ, lực chú ý của đám người rất nhanh lại trở về Kim Thánh Cốt Thiên.

Trong đó có mấy vị cường giả đỉnh phong đời thứ tám tu vi thâm hậu, thể hiện ra ngộ tính siêu phàm và thiên tư tuyệt đỉnh, sau khi nghiên cứu xong, lập tức đả tọa trên mặt đất, nỗ lực khắc kinh văn lên kim cốt trong cơ thể.

Mạc Đoạn Phong đi tới bên cạnh Lý Duy Nhất:

- Bên ngoài đều đang đồn, Bạch gia là vì cái chết của Bạch Xuyên mới nhắm vào ngươi và Đường Vãn Châu. Nghe nói, Bạch Xuyên là con cháu được Bạch gia lão tổ yêu thích nhất ngàn năm gần đây, rất có thể là chết trong tay ngươi.

Lý Duy Nhất lắc đầu mỉm cười:

- Ép hôn Đường Vãn Châu, trong tranh độ nhắm vào ta, kiểu gì cũng phải có một lý do nói cho qua được. Ngươi có tin không, Bạch gia tiếp theo còn sẽ ra vẻ đáng thương để giành sự đồng tình của thiên hạ, từ đó vớt vát lại danh tiếng?

Bỗng nhiên, hắn nhíu mày:

- Không ngờ có thể nghĩ đến dùng cái chết của Bạch Xuyên để lấy cớ... Trước khi Trường Sinh tranh độ bắt đầu, Bạch gia từng để Bố Luyện Sư và Bạch gia Tam Kiệt tới Động Khư Doanh điều tra nguyên nhân cái chết của Bạch Xuyên, hơn nữa cố ý nhắm vào ta, đánh với ta một trận. Ngươi nói xem, lão nhân kia có thể nào ngay từ lúc đó đã liệu trước tất cả mọi chuyện hôm nay không? Liệu trước sau khi thất bại, bản thân sẽ bị đẩy ra chịu tội thay? Từ đó chuẩn bị trước?

Mạc Đoạn Phong gật đầu:

- Việc này không phải không thể nào! Cố tình phái Bố Luyện Sư đi điều tra, nhưng lại nhẹ nhàng bỏ qua, quả thực rất bất thường. Hơn nữa, Sư Đà Vương khi đó đã trúng Tam Sinh Chú, sách ngọc Mệnh Tuyền do ngươi nắm giữ cũng là chuyện xác định chắc chắn, rất nhiều thứ đều có thể thôi diễn về sau.

Mạc Đoạn Phong ngẫm nghĩ:

- Bất kể nói thế nào, chuyện này ta hiểu rõ chân tướng, hơn nữa còn là bằng hữu của ngươi và Bạch Xuyên, ta sẽ ra mặt chứng minh sự trong sạch của ngươi.

Lý Duy Nhất nhẹ gật đầu, nỗi lòng dần ổn định, không suy nghĩ nhiều nữa. Hắn chú ý tới Khương Ninh và Đường Vãn Châu ở cùng một chỗ, đứng đối diện nhau, đang truyền âm nói gì đó.

Mái tóc đen của Khương Ninh rủ xuống eo, dải lụa màu tuyết giữa mái tóc như có thể tuột xuống bất cứ lúc nào, ánh mắt mông lung sương mù, bóng lông mi rủ xuống, mọi ồn ào náo động dường như đều không thuộc về nàng.

Ngũ quan Đường Vãn Châu đường nét rõ ràng, hai lông mày thẳng tắp, chiếc cổ mềm mại thon dài, vòng eo thon và đôi chân dài săn chắc tràn ngập lực lượng.

Sau khi Lý Duy Nhất tách khỏi Mạc Đoạn Phong, hắn đi tới chỗ các nàng, cười hỏi:

- Chân truyền Đạo Cung, Trạng Nguyên hoàng đình, hai kỳ nữ tử mạnh nhất trong Trường Sinh Nhân đời thứ chín, các ngươi đang bàn bạc chuyện gì vậy?

Khương Ninh ám chỉ điều gì đó, giọng dịu dàng nói:

- Mạnh nhất sao? Chưa chắc.

Đường Vãn Châu ngắt lời:

- Ta cũng đi xem Kim Thánh Cốt Thiên một chút.

Đường Vãn Châu chắp hai tay sau lưng, để lại làn gió thơm thanh nhã khi đi ngang qua bên cạnh Lý Duy Nhất, đi về phía đám người.

Lý Duy Nhất và Khương Ninh lẳng lặng đối diện, đều đang nhớ lại tình cảnh lần đầu gặp gỡ, không biết nghĩ tới điều gì, hai người cùng nở nụ cười.

Khương Ninh không phải là một người thích cười, nàng cười rất dè dặt và hàm súc.

Lý Duy Nhất thở dài:

- Cuối cùng chúng ta lại có thể yên tĩnh đứng cùng một chỗ nhìn nhau, giống như bằng hữu, giống như tri kỷ, giống như... Lúc trước ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, mặc kệ chúng ta thuộc phe thế lực thù địch nhau, ta đều không có cảm giác xa cách đó, nhưng ở Đông Hải, ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, còn có Tiêu Dao Kinh thì đều có cảm giác xa lạ. Ngươi có biết không, đi tới thế giới này, ký ức sâu sắc nhất của ta vẫn luôn là nửa tháng trên chiếc thuyền chài bên bờ Binh Tổ Trạch. Lúc đó dường như quên đi hết mọi phiền não, đáng tiếc là quá ngắn ngủi.

Khương Ninh hỏi:

- Ngươi đấy, nên có nhiều phiền muộn, bằng không cứ thích suy nghĩ lung tung, ăn nói xằng bậy, ta thích nhất bộ dáng ngươi nghiêm túc, đó là lúc ngươi có mị lực nhất. Hồng Đình thế nào rồi?

Lý Duy Nhất đáp:

- Nàng ấy rất tốt, thương thế đã hồi phục. Vốn cũng muốn tới, nhưng bị ta cản lại.

Khương Ninh nói:

- Nàng ấy thích cùng ngươi làm khùng làm điên, các ngươi đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, giống như hai huynh đệ tốt vĩnh viễn không chịu lớn lên. Nàng ấy đến đây sẽ có rất nhiều phiền phức.

Lý Duy Nhất nói:

- Lần tương trợ này, ta phải cảm tạ ngươi đàng hoàng.

Khương Ninh đáp:

- Không cần đâu, là ta nợ ngươi.

- Cho ta một cơ hội đáp tạ nhé? Hôm nay ta thu hoạch lớn, muốn Pháp khí gì, ngươi cứ tùy ý chọn.

Lý Duy Nhất mở miệng Túi Càn Khôn ra, nâng trên lòng bàn tay phải, đưa đến trước mắt nàng.

Thái Tuế Thần Thiết, Thanh Đồng Hỏa Diễm Ma Tháp, Vô Ảnh Kiếm, Trấn Hải Kích, ngoài ra còn có chiến kiếm Vạn Tự Khí của Bố Luyện Sư, xiềng xích Pháp khí của Huyết Ưng... tất cả đều là trọng bảo.

Không có Khương Ninh, đừng nói tới trận thắng áp đảo của Lý Duy Nhất, hắn có thể chống đỡ đến giờ Tý năm khắc hay không, cũng chỉ nắm chắc ba, năm phần.

Đến lúc đó, rất có thể là Ngọc Dao Tử và Đường Sư Đà thỏa hiệp với Kiếm Đạo Hoàng Đình, chứ không phải Kiếm Đạo Hoàng Đình thỏa hiệp trước.

Hai bên đều có một điểm giới hạn tâm lý.

Thân hình Khương Ninh hơi đẫy đà, đường cong trước ngực tròn trịa, khuôn mặt như ngọc.

Nàng đối diện với ánh mắt chân thành tha thiết của Lý Duy Nhất, đôi môi đỏ mọng khẽ mở:

- Ta muốn Vô Ảnh Kiếm của Ngu Ly, ngươi cho không?

Lý Duy Nhất liền lấy Vô Ảnh Kiếm ra, đưa chuôi kiếm về phía nàng.

Hắn lại lấy ra một thanh chiến kiếm cấp Thiên Tự Khí thất phẩm:

- Thanh này đưa cho Trang Nguyệt! Trang gia gia bảo ta chiếu cố nàng, ta không thể hoàn toàn bỏ mặc, tạm gửi gắm nàng cho ngươi. Tương lai... tính sau.

Trước mặt Khương Ninh, hắn lựa chọn thu liễm, không khua môi múa mép.

Khương Ninh nói:

- Tuế Nguyệt Thánh Nữ cũng đã giúp đỡ, nếu không phải nàng ấy cho mượn quyền trượng Nữ Hoàng...

Không đợi Khương Ninh nói xong, Lý Duy Nhất liền nói:

- Không cần quan tâm tới nàng, quyền trượng Nữ Hoàng là ta cướp đoạt giúp, nàng nợ ta một món ân tình lớn, cứ để nàng trả từ từ. Ở Đạo Cung vẫn ổn chứ, ngươi có muốn trở về Lăng Tiêu Cung không?

Khương Ninh buồn bã nói:

- Không về được nữa... Khương Tộc có nội tình rất sâu, tương đương với Đạo Cung phía đông Doanh Châu. Khương gia ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh chỉ là một phân nhánh nhỏ chuẩn bị cho Đạo Mẫu tái sinh, nên ngươi không cần quá lo lắng cho hoàn cảnh của ta, Khương Tộc không hề đơn giản như ngươi nghĩ.

Khương Ninh u sầu thở dài một tiếng, lại nói:

- Vấn đề lớn nhất của ngươi chính là cứ luôn thích giúp người này, rồi giúp người kia, thích chiếu cố người đó, lại cảm thấy nhất định phải chăm sóc người nọ. Nhưng không biết rằng, rất nhiều hành vi của ngươi đã vượt qua tình bạn bình thường, rất dễ gây ra hiểu lầm, cũng dễ làm xáo trộn cõi lòng của nữ tử khác. Ngươi vô tâm, không có nghĩa là người khác vô tình.

Lý Duy Nhất tò mò cười hỏi:

- Khương đại mỹ nhân đang ám chỉ ai vậy? Ngươi? Đường Vãn Châu? Hay là một ai khác đang ở đây?

Khương Ninh hờn dỗi:

- Không thèm nói với ngươi nữa! Bây giờ ngươi xuân phong đắc ý, tuổi trẻ tài cao, chỉ thấy hoa nở mà không thấy hoa tàn, không thể hiểu được bản thân đang làm chậm trễ người khác, lỡ mất thanh xuân của người ta.

Khương Ninh đi thẳng.

Lý Duy Nhất trầm tư, khẽ lẩm bẩm:

- Làm quá nhiều sao? Khương Ninh nói chuyện luôn không nói rõ ràng.

Thường Ngọc Kiếm ngọc thụ lâm phong, cười tủm tỉm đi tới:

- Duy Nhất huynh, chúc mừng! Cuối cùng cũng có cơ hội nói với ngươi vài câu.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Chúc mừng cái gì?

Thường Ngọc Kiếm nói:

- Vụ Thiên Tử trở về Đế Niệm, Đại cung chủ phá cảnh Khôn Nguyên, mà ngươi là đệ nhất kỳ tài đương thời được cả hai người xem trọng, điều này còn không đáng để chúc mừng sao?

Thường Ngọc Kiếm đè thấp giọng nói:

- Cha ta hai năm nay vẫn luôn nhắc đến Thác Hoang Kiếm, ngươi xem có cách nào chuộc lại không?

Thác Hoang Kiếm là chiến binh Vạn Tự Khí của Thường Thư, do Tề Kiếm Như nắm giữ để tham gia Trường Sinh tranh độ, bị Lý Duy Nhất đoạt mất.

Lý Duy Nhất cười ha ha:

- Muốn chuộc lại đương nhiên không thành vấn đề, chỉ cần giá cả thích hợp. Thư thúc đã thắng không ít Linh Tinh từ trên người ta, ta tống tiền hắn một vố chắc là không quá đáng chứ?

Thường Ngọc Kiếm vỗ ngực:

- Không quá đáng, đã chuẩn bị xong cho ngươi rồi.

Thường Ngọc Kiếm lấy ra một hộp ngọc hàn băng dài chừng một thước từ trong Túi Càn Khôn, đưa cho Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất mở hộp ngọc ra, bên trong tỏa vầng sáng mờ ảo, dược hương lan tràn, tỏa ra khí tức băng hàn.

Là một cây đế dược Vạn Năm Ngọc Liên Tử.

Rễ sen như ngọc tím, được phong ấn bằng phù văn.

Hai chiếc lá sen lộ ra màu phỉ thúy, ướt át long lanh, dường như chạm nhẹ một cái là sẽ tan chảy.

Thường Ngọc Kiếm nhắc nhở:

- Cây Ngọc Liên Tử này đã vượt qua Tiểu Hội Kiếp, một khi mở phong ấn phù văn, nó có thể bộc phát ra lực lượng và tốc độ ở cấp bậc võ tu Trường Sinh cảnh thất trọng, tự ngươi phải cẩn thận.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters