Lý Duy Nhất đi nhanh xuyên qua trong thành, nơi đi qua đều có từng tràng tiếng reo hò ầm ĩ.
Càng có tu giả trẻ tuổi lai lịch lớn âm thầm truyền âm, báo cho hắn nơi ẩn nấp của Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Ma Quốc, qua đó bày tỏ ý muốn kết giao.
Cứ như thế, hắn bắt liền mười bảy người, thời gian đã gần tới giờ Tý.
Tất cả dấu vết đều biến mất, mùi tán đi, muốn tìm người trong Hoàng Thành giống như mò kim đáy biển.
Trong móng vuốt bốn con Phượng Sí Nga Hoàng đều quắp một Túi Càn Khôn, thu hoạch cực kỳ phong phú. Chúng nó vui mừng hớn hở, cùng Lý Duy Nhất tiến về Nam Thành Thiên Các, dự yến tiệc Hoàng Thành Luận Kiếm.
Trong đó có Trường Sinh Nhân của Ma Quốc vì để không bị đánh, chủ động lấy ra bảo vật như tinh dược ngàn năm, khiến bọn chúng vô cùng hài lòng.
Tiết Thiên Thọ luôn đi theo sau lưng Lý Duy Nhất.
Không còn cách nào, Võ Đạo Thiên Tử ở ngoài thành, Đế Niệm ở trong thành. Nếu Lý Duy Nhất xảy ra sai sót gì, Thống Lĩnh đội chấp pháp như hắn phải chịu trách nhiệm lớn nhất.
Tiết Thiên Thọ liên tục thở dài, hối hận vì nhận nhiệm vụ Trường Sinh tranh độ kỳ này.
Cuộc tranh phong của một đám thế hệ trẻ Trường Sinh cảnh, Tiết Thiên Thọ vốn tưởng rằng chỉ cần treo cái tên, kết quả ba năm qua vẫn luôn kinh hồn bạt vía, đại nhân vật dính líu vào ngày càng nhiều.
Tiết Thiên Thọ lẩm bẩm:
- Dữ Thiên Yêu Hậu và Yêu tộc chịu thiệt hại lớn, không thể nào nuốt giận vào bụng. Hơn hai mươi Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Ma Quốc bị loại, tổn thất nặng nề, ngay cả Trạng Nguyên và Bảng Nhãn đều chết trận, cao tầng lại yên lặng khác thường. Không bình thường, quá không bình thường!
Tiết Thiên Thọ chỉ hy vọng giờ Tý năm khắc đến sớm một chút, chỉ cần tranh độ kết thúc, cho dù xảy ra chuyện gì cũng không liên quan tới hắn.
- Lý Duy Nhất.
Tiết Thiên Thọ thấy tranh đấu của Trường Sinh tranh độ đã ngã ngũ, mới truyền âm, gọi Lý Duy Nhất lại.
Sau đó, Tiết Thiên Thọ đi tới.
Lý Duy Nhất nhìn một xấp sách ngọc và một Túi Càn Khôn mà Tiết Thiên Thọ lấy ra, nghi hoặc hỏi:
- Đây là gì?
Tiết Thiên Thọ nói:
- Bắt đầu từ buổi trưa, sách ngọc và Pháp khí trên người Trường Sinh Nhân đời thứ tám bị ngươi đánh bại, đội chấp pháp đều thu lại giúp ngươi, không để Trường Sinh Nhân của Ma Quốc và Kiếm Đạo Hoàng Đình lấy đi.
Tiết Thiên Thọ lại nói:
- Rất nhiều lúc, hai bên các ngươi đều giẫm lên lằn ranh quy tắc mà làm việc. Đội chấp pháp rất khó làm được tuyệt đối công chính, nhưng chúng ta đã cố gắng hết sức.
Lý Duy Nhất đương nhiên cảm nhận được đội chấp pháp giúp mình những gì, mỉm cười nhận lấy sách ngọc và Túi Càn Khôn, vái một cái:
- Ba năm qua, những gì Phó Tiêu Tôn chiếu cố, Duy Nhất đều ghi nhớ, tuyệt đối không phải là kẻ chỉ nhớ oán không nhớ ân. Lãnh thổ và bảo vật trên những sách ngọc này của ta nên tìm ai để nhận?
Lý Duy Nhất phát hiện trên hai tấm sách ngọc trong đó là hai trang Địa Thư, cũng không biết là tìm được từ trên người kẻ nào.
Tiết Thiên Thọ giải thích:
- Sau khi tranh độ kết thúc, đội chấp pháp sẽ thống nhất tính toán, báo cáo cho Bách Cảnh Viện. Ngươi có thể giao sách ngọc cho cao tầng Lăng Tiêu Cung, hoặc giao cho ta cũng được, lãnh thổ có xác suất lớn sẽ được quy đổi thành Linh Tinh, do hai bên tranh chấp ra giá mua lại, đương nhiên còn phụ thuộc vào ý muốn của Lăng Tiêu Cung. Nói tóm lại, trong vòng ba tháng sẽ có kết quả.
Tiết Thiên Thọ chân thành nói tiếp:
- Còn về phần Pháp khí cướp đoạt được, ngươi có thể trực tiếp mang đi. Nhưng... phải chú ý an toàn, sau giờ Tý năm khắc, cao tầng Nhân tộc và quy tắc tranh độ sẽ không thể bảo vệ ngươi nữa. Các loại Pháp khí trên người ngươi lúc này cộng lại giá trị, dù là ta cũng rất động lòng.
Tiết Thiên Thọ nói lời thấm thía, lại nhắc nhở:
- Trong thời gian tranh độ, ngươi gặp phải rất nhiều nguy hiểm, nhưng thực ra những lão nhân thật sự dòm ngó ngươi đều bị quy tắc của Bách Cảnh Viện trói buộc, không dám hành động thiếu suy nghĩ. Cây cao đón gió, trẻ nhỏ ôm vàng, đứng đầu ngọn sóng, vạn người chú ý... Tất cả nguy hiểm đều tập trung vào ngươi rồi.
Hắn lại hỏi:
- Sau mỗi lần Trường Sinh tranh độ, đám chân truyền Cổ Giáo và môn sinh Thiên Tử sẽ âm thầm rời khỏi, nhường lại thời đại cho thế hệ trẻ của giáp tiếp theo. Ngươi có biết là nguyên nhân gì không?
Vẻ mặt Lý Duy Nhất nghiêm túc:
- Đa tạ Phó Tiêu Tôn quan tâm, sau khi tranh độ kết thúc, vãn bối chắc chắn sẽ ẩn náu tiềm tu, không rêu rao khắp nơi. Khổ độ Bỉ Ngạn, ngưng tụ Thiên Đan, mới có thêm năng lực tự vệ, chân chính đặt chân vào hàng ngũ cường giả.
Tiết Thiên Thọ cười nói:
- Là lão phu lắm lời rồi! Việc tu hành tiếp theo của ngươi, Đại cung chủ chắc chắn đã có kế hoạch. Tương lai nếu ngươi đến Thái Hư Doanh, đến Dực Vương Triều, xưng tên lão phu là được việc. Hai luồng Lục Sát Thiên Phong kia là lão phu sai người bán cho Vận Xương Quận Chúa, thứ này ở Dực Vương Triều bị cấm bán đấy.
Tư chất bản thân đứng đầu cùng thời đại, lại đánh thắng một trận mấu chốt thay cho Võ Đạo Thiên Tử. Hắn đã có thể dự kiến được, trong vòng mấy trăm năm, Lý Duy Nhất sẽ trỗi dậy như sao chổi, trở thành nhân vật số ba của Lăng Tiêu Cung, hô phong hoán vũ ở trong Bách Cảnh Sinh Vực.
...
Giờ Tý một khắc, Lý Duy Nhất trở lại Nam Thành Thiên Các.
Bên ngoài Thiên Các, đang có một đám binh sĩ và niệm sư sửa chữa đường phố.
Thấy hắn trở về, tất cả đều nhìn chăm chú, xen lẫn kính sợ.
Có người hô lớn:
- Lý Thương Thiên đến rồi!
Trên từng tầng bậc thang ngọc của Thiên Các, bên ngoài cổng lớn, người đông nghìn nghịt.
Mấy chục bóng dáng tụ tập, ngóng cổ chờ đợi.
Đám người Khương Ninh, Đường Vãn Châu, Đường Vãn Thu, huynh đệ Lư gia, Thiếu Dương Ti, Trường Sinh Nhân đời thứ tám được mời... Toàn bộ đứng bên ngoài nghênh đón, trên mặt từng người nở nụ cười tươi.
Giống như nghênh đón anh hùng đắc thắng khải hoàn, lại giống như nghênh đón minh chủ của Hoàng Thành Luận Kiếm giá lâm.
Bước chân Lý Duy Nhất chần chừ, ánh mắt dao động qua lại trên người Khương Ninh và Đường Vãn Châu, trong lòng rối rắm, vừa muốn là người đầu tiên cảm tạ Khương Ninh mạo hiểm tương trợ, lại vừa muốn hỏi thăm quan tâm Đường Vãn Châu khoảng thời gian này đã gặp phải chuyện gì.
Nên quan tâm ai trước đây?
Một vấn đề vô cùng khó khăn bày ra trước mặt hắn!
Lý Duy Nhất từng bước đi lên thềm ngọc, nhìn về phía Lư Cảnh Thâm và Lư Cảnh Trầm, hăng hái cười hỏi:
- Món chính nấu xong chưa?
Lư Cảnh Thâm ám chỉ Thiên Lý Sơn không dám đắc tội với Dữ Thiên Yêu Hậu:
- Ây da, đừng làm khó chúng ta được không, có mỹ thực thịt rồng cấp Siêu Nhiên, đêm nay để Nhị ca ta đãi khách nhé?
Lư Cảnh Trầm nhìn ra tình cảnh khó xử của Lý Duy Nhất, cười nói:
- Có thể tổ chức yến tiệc Hoàng Thành Luận Kiếm là vinh hạnh của Thiên Lý Sơn. Thái gia gia đã dặn dò năm lần bảy lượt, đêm nay mọi chi phí đều do Lư thị chúng ta chi trả, do ta chịu trách nhiệm toàn quyền. Ngoài ra, có anh hùng mà thiếu mỹ nhân thì sao được? Tiên Khôi đã được chọn ra, đêm nay phụ trách hầu hạ hai bên đệ nhất Địa Bảng.
Ánh mắt Trì Hạo Hãn hâm mộ ghen tị:
- Ta đã thấy Tiên Quan đứng đầu rồi, dung mạo đẹp như thiên nhân, là Thánh Linh Niệm Sư, cầm nghệ thông huyền, ta đánh giá nàng là đệ nhất mỹ nhân Bách Cảnh. Thánh Ti có phúc rồi!
Thanh Tử Khâm lạnh lùng nói:
- Đó chỉ là đệ nhất mỹ nhân do ngươi đánh giá, hứ!
Nàng vẫn mang bộ dáng cô độc lạnh lẽo không dễ thân, không phải đối với ai cũng giống như với Lý Duy Nhất, có một phần tình cảm khác biệt ở bên trong.
Trì Hạo Hãn cười đùa:
- Thanh đội trưởng có tự tin tranh đệ nhất mỹ nhân, bội phục, bội phục.
Có người hùa theo:
- Hôm nay có chân truyền Đạo Cung, Tuế Nguyệt Thánh Nữ, Trạng Nguyên Hoàng Đình ở đây, ai dám xưng mỹ mạo đệ nhất?
...
Tiếng cười không ngừng, dưới sự vây quanh của mọi người, Lý Duy Nhất mang tư thái một mình dẫn đầu xu hướng, bước vào Nam Thành Thiên Các.
Đời người đắc ý phải biết hưởng thụ, Lý Duy Nhất cũng không ỷ tài khinh người, rất nhanh hòa nhập vào bầu không khí vui mừng náo nhiệt này, vui vẻ hòa đồng cùng mọi người.
Trong yến tiệc, Thiếu Dương Vệ một bàn, cường giả Trường Sinh Nhân đời thứ tám một bàn.
Tiên Khôi ngồi gảy đàn bên bờ linh trì sương mù lượn lờ, đôi mắt cụp xuống, ngón tay thon dài gảy băng huyền. Tiếng đàn ban đầu như u tuyền tí tách, dần dần tựa gió thông thổi vào khe núi, xa xăm trong trẻo.
Mấy chục vị Tiên Quan dâng điệu múa, đều là tuyệt sắc.
Khương Ninh và Đường Vãn Châu ngồi ở hai bên trái phải của Lý Duy Nhất, giữa lúc cụng ly hắn tranh thủ trao đổi vài câu quan tâm và an ủi.
Giờ Tý bốn khắc.
Lý Duy Nhất lấy ra pháp tu luyện đệ nhất giai của Kim Thánh Cốt Thiên, đưa cho mọi người chuyền tay nhau xem.
Đây mới là món chính thực sự đêm nay!
Đám người Thiếu Dương Vệ và Trường Sinh Nhân đời thứ tám toàn bộ đứng dậy, nhanh chóng vây tới.
Ánh mắt Lý Duy Nhất rơi vào Đường Vãn Châu đang đứng một mình bên cửa sổ, nàng ngóng nhìn ra ngoài, hướng về phía Đế Cung.
Lý Duy Nhất bước chậm đến bên cạnh nàng, an ủi:
- Không cần lo lắng cho Sư Đà Vương, Tam Sinh Chú trên người ngài ấy đã được hóa giải, có Đại cung chủ đi cùng với chúng ta.
Đúng lúc bờ khí hà bên ngoài vang lên tiếng nổ vang.
Pháo hoa nở rộ trên bầu trời đêm và mặt nước, phản chiếu cảnh đẹp Hoàng Thành ven sông vào mắt hai người.
Đường Vãn Châu hơi mỉm cười hỏi, hai mắt vẫn nhìn chằm chằm vào bờ khí hà đối diện:
- Còn ngươi thì sao? Ban nãy trên bàn tiệc, ngươi hỏi Thanh Tử Khâm, hỏi Thường Ngọc Kiếm, hỏi đám người Triệu Đường tại sao tới Hoàng Thành Kiếm Đạo. Bây giờ ta hỏi ngươi, ngươi mạo hiểm lớn như vậy tới đây, là vì Đại cung chủ nhiều hơn, hay là vì ta nhiều hơn?
Lý Duy Nhất đáp:
- Chúng ta đều là vì ngươi mà đến, chúng ta tới đón ngươi về nhà.
Giọng Lý Duy Nhất dịu dàng, lại nói:
- Lúc đầu khi ngươi rời khỏi Động Khư Doanh từng nói với ta, Đường Vãn Châu trẻ tuổi thuở nào đã chết vào ngày hôm nay. Giờ phút này, ta muốn hỏi ngươi... Làm thế nào mới có thể để Đường Vãn Châu trẻ tuổi đó sống lại?
Hai mắt Đường Vãn Châu dần ươn ướt, cố gắng mở to mắt, kìm lại giọt lệ sắp tràn mi.
Gió đêm ngoài cửa sổ thổi vào.
Hơi nước dần biến mất, hai mắt nàng khôi phục lại vẻ kiên nghị và rạng rỡ, dáng người càng thẳng tắp hơn.
Đường Vãn Châu hào tình vạn trượng, chỉ vào ánh đèn vạn nhà ngoài cửa sổ:
- Cái gì nên mất đi thì cứ để nó mất đi. Cái gì nên tái sinh, nhất định sẽ tái sinh. Sẽ có một ngày, ta muốn thành trì này thần phục dưới chân ta, sỉ nhục đã chịu đựng, ta sẽ tự tay lấy lại. Lý Duy Nhất... Cảm ơn ngươi!
Tâm tình Lý Duy Nhất rộng mở, trên mặt tràn ngập nụ cười vui vẻ chân thành.
Nụ cười và tâm tình như vậy không hề có lúc hắn giết đám người Ngu Ly, Bố Luyện Sư, Long Lục.
Bởi vì giết người từ trước đến nay chưa bao giờ là một chuyện vui vẻ.
Ngoài cửa vang lên một tiếng Phật hiệu:
- A Di Đà Phật, xin tiểu huynh đệ Lý Duy Nhất đáp lời!
Đám người trong đại sảnh yến tiệc đồng loạt yên tĩnh lại, nhìn về phía ngoài cửa, đều kinh ngạc.
Phải biết rằng, sau khi Lý Duy Nhất lấy ra pháp tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên đệ nhất giai, nhiều tầng trận pháp đã được mở ra để cách ly bên ngoài, phòng ngừa cảm nhận của cường giả rình coi.
Âm thanh vừa rồi làm sao truyền vào được?
Hơn nữa, âm thanh không hề vang dội, tựa như nói thầm bên tai.
Thủ đoạn như vậy quả thực nghe mà rợn người.
Lư Cảnh Trầm lên tiếng trấn an:
- Không cần lo lắng, đêm nay có cao thủ đỉnh phong của Thiên Lý Sơn tọa trấn Thiên Các.
Lý Duy Nhất bước ra khỏi trận pháp, nhìn hành lang trái phải, không thấy bất kỳ bóng người nào, bèn hỏi:
- Xin hỏi tiền bối đang ở nơi nào, có gì chỉ giáo?
Rõ ràng chân thân đối phương ở nơi cực xa, dùng thủ đoạn siêu tuyệt truyền âm đến.
Âm thanh kia vang lên:
- Ngươi không cần biết bần tăng là ai, bần tăng chỉ có hai câu muốn hỏi, mong ngươi trả lời đúng sự thật.
Âm thanh vẫn ôn hòa, vang lên bên tai Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất cẩn thận ứng phó:
- Mời đại sư hỏi.
Âm thanh vang lên:
- Ngươi có phải đến từ Đế Khâu?
Lý Duy Nhất khó giữ được sự bình tĩnh, cả người chấn động mạnh, hai mắt trợn to, vội hỏi:
- Tiền bối đang nói là Đế Khâu, hay là Địa Cầu?
Khẩu âm của đối phương quá nặng nên nói chệch đi chăng?