Ngọc Lộ ra khỏi thành.
Năm Long Hồn kéo nó chạy băng băng sát mặt đất.
Tòa thành trì rộng lớn phía sau dần dần lùi xa. Đèn hoa rực rỡ bị màn đêm lạnh lẽo u ám thay thế.
Phía trước cỗ xe là một mảng tối tăm trống rỗng, như đang lao vào vực sâu nuốt chửng mọi ánh sáng.
Đường Sư Đà tết từng lọn tóc dài ra sau gáy, kiêu hãnh đứng bên ngoài buồng xe lớn tựa cung điện, đôi mắt hổ có thể nhìn thấu hư vọng trong bóng đêm. Pháp khí chí thượng gia truyền Tiên Sát Kiếm lơ lửng trên đỉnh đầu, kết nối với pháp khí trường hà tuôn ra từ bách tuệ.
Tiên Sát Kiếm, thân kiếm rộng và sáng loáng.
Cái lạnh thấu xương chảy ra từ mũi kiếm lan tỏa khắp đất trời. Kiếm ngân vang chấn động, linh tính mười phần, nhằm răn đe bọn tiểu nhân.
Khí tức của hắn kết nối với vòm trời và mặt đất, kiếm ý dẫn đến thiên tượng biến đổi lớn.
Tầng mây thấp xuống, tuyết rơi như lông ngỗng.
...
Tiết Thiên Thọ cầm một cây trường mâu Thanh Đồng Xà Thủ đi bộ theo, hai chân ngự phong, đạp lên kinh văn có thể bao phủ dãy núi mấy chục dặm, băng qua sông lớn, dò xét lòng đất.
Trong cảm nhận, hắn phát hiện cường giả của các thế lực như Độ Ách Quan, Thánh Triều, Tông Thánh Học Hải, Đạo Cung, người nào cũng uy danh hiển hách. Đều là những tồn tại dậm chân một cái, cả Sinh Cảnh đều phải run rẩy.
Ví dụ như, Trình Đôn xếp vào năm hạng đầu của Tông Thánh Học Hải.
Cường giả các đại thế lực vừa là bảo vệ Trường Sinh Nhân đời thứ tám, vừa là chuẩn bị tiến về Cù Thành, bái kiến Võ Đạo Thiên Tử mới thăng chức.
Phía nam Doanh Châu chỉ có chừng đó người, sớm muộn gì cũng phải đi bái kiến, lần này coi như tiện đường.
Tiết Thiên Thọ lẩm bẩm:
- Trận thế đêm nay, hoặc là không xảy ra chuyện, một khi có bất trắc thì chính là chuyện lớn kinh thiên động địa. Làm ơn đừng bùng nổ bạo loạn, cao tầng Nhân tộc không thể nội chiến.
Tiết Thiên Thọ vô cùng lo lắng, với thân phận Phó Tiêu Tôn của Tiêu Linh Quân, hắn biết rất nhiều bí ẩn, hiểu sâu sắc sự đáng sợ của U Cảnh, sự khó khăn trong sinh tồn của Nhân tộc.
Hắn đứng trên đỉnh núi cao, quay đầu nhìn lại.
Tường thành và ánh đèn của Hoàng Thành Kiếm Đạo đã khuất xa nơi chân trời trong màn đêm sâu thẳm, ngoại ô ánh đèn lác đác.
Dòng sông uốn lượn phản chiếu ánh sáng yếu ớt trong gió tuyết.
Mờ mờ ảo ảo, Tiết Thiên Thọ cách mấy trăm dặm, nhìn thấy trên tường thành có bóng dáng yểu điệu của một nữ tử lóe lên rồi biến mất, không biết có phải là Dữ Thiên Yêu Hậu hay không.
Dữ Thiên Yêu Hậu có chỗ dựa lớn ở phía sau, bản thân lại là đệ nhất cường giả dưới Võ Đạo Thiên Tử, làm việc quái lạ, tự do tự tại, không ai dám trêu chọc nàng, chỉ sợ bị trả thù.
Hôm nay hai cường giả Yêu tộc có tiềm lực Yêu Vương mà nàng mang đến Hoàng Thành Kiếm Đạo bị giết, bản thân nàng bị mất thể diện. Với phong cách làm việc của nàng, Tiết Thiên Thọ cảm thấy việc mình bị công kích cũng không phải là chuyện gì lạ lùng.
Tiết Thiên Thọ lại nghĩ:
- Đại cung chủ đã phá cảnh Khôn Nguyên, nàng hẳn là không dám đâu... Hửm?
Tiết Thiên Thọ phát hiện ra khí tức dao động bất thường, đột ngột ngẩng đầu nhìn lên trên.
Chỉ thấy tầng mây đen xì phía trên Ngũ Long Ngọc Lộ tựa như bị thứ gì đó xé rách từ ngoài trời, lại giống như vòm trời bị đôi bàn tay to xé toạc, lộ ra bầu trời sao cao xa hơn.
Tầng mây chia làm hai, tản ra hai bên.
Trung tâm tầng mây bị tách ra, lơ lửng một bóng người chỉ nhỏ bằng đốm đen.
Bóng người đó khảm vào bầu trời sao, cách mặt đất quá xa, không nhìn rõ là ai. Chỉ có thể phân biệt ra là một nữ tử, khí tức khủng bố đến tột cùng.
- Lách tách!
Lấy thân thể nàng làm trung tâm, sinh ra lôi điện màu vàng chi chít, lan tràn trong hư không như mạng nhện, chạm tới ngoài ngàn dặm.
Là Bộc Kim Thiên Lôi...
Mạnh hơn Bích Lạc Thanh Lôi không biết bao nhiêu lần.
Ở phía nam Doanh Châu, mỗi một cường giả lôi pháp tu luyện ra Bộc Kim Thiên Lôi đều có tên có tuổi, là bá chủ một phương. Không phải là Sinh Cảnh Chi Chủ thì cũng là thượng khách của Sinh Cảnh Chi Chủ.
Thiên lôi như thác nước màu vàng, tựa như Thiên Hà đổ xuống, mang theo uy thế hủy thiên diệt địa giáng xuống Ngũ Long Ngọc Lộ bên dưới.
Toàn bộ hư không đều đang sục sôi, tiếng nổ vang vọng giữa dãy núi.
Đường Sư Đà nói toạc ra thân phận kẻ tập kích:
- Nhị cung chủ, vẫn khỏe chứ, Bỉ Ngạn Thiên Đan của ngươi lại mọc ra rồi sao?
Đường Sư Đà chống lên pháp khí và kinh văn, ngưng hóa ra hư ảnh của từng ngọn núi tuyết hùng vĩ, bao phủ Ngũ Long Ngọc Lộ.
Tiên Sát Kiếm lơ lửng trên đỉnh đầu mang theo uy năng chí thượng, chém ra một kiếm tuyệt thế gió tuyết rợp trời, bổ đôi Bộc Kim Thiên Lôi dạng lỏng đang rơi xuống.
Bộc Kim Thiên Lôi bắn tung tóe ra ngoài, mỗi một giọt đều phát ra một tia lôi điện màu vàng to bằng miệng bát.
Kiếm khí chém thẳng về phía Tiên Mẫn ngoài bầu trời.
Tu vi chiến lực của Nhị cung chủ cường đại, đặc biệt am hiểu lôi pháp và kiếm đạo, ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh chỉ có Đại cung chủ mới dám nói có thể thắng chắc nàng ta. Có điều, trận chiến ở Vân Thiên Tiên Nguyên, Vụ Thiên Tử đã phế đi Thiên Đan và tinh thần niệm lực của nàng, chiến lực còn lại mấy phần?
- Ầm ầm!
Ngũ Long Ngọc Lộ rơi xuống mặt đất, đập sập một ngọn núi, một mảng lớn rừng rậm bị vùi lấp.
Đất mới lật tung, dãy núi nứt nẻ.
Mắt hổ của Đường Sư Đà chằm chằm nhìn chăm chú ra ngoài bầu trời, phát hiện Nhị cung chủ đánh một đòn không trúng, lập tức hóa thành lôi điện độn di bay đi, tránh đi Tiên Sát Kiếm.
Đường Sư Đà lẩm bẩm:
- Thật quá quái dị, tại sao người ra tay lại là nàng ta?
Đường Sư Đà hiểu rất rõ cuộc tranh đấu bè phái ở Ma Quốc, đêm nay Nhị cung chủ là người không thể nào ra tay nhất.
Nàng lấy đâu ra sức mạnh, dám xuất hiện ở khu vực xung quanh Đại cung chủ sau khi phá cảnh Khôn Nguyên?
Chẳng lẽ nàng không biết nàng là người mà Đại cung chủ muốn giết nhất sao?
Quả nhiên.
- Rào rào.
Bầu trời biến thành biển lôi điện, pháp khí hỗn loạn.
Một luồng uy năng chí thượng tột cùng từ xa đến gần, xẹt ngang vòm trời, đuổi theo hướng Nhị cung chủ rút lui.
Pháp khí chí thượng của Lăng Tiêu Cung là Lôi Cức Trác hóa thành một chiếc vòng tay khổng lồ đường kính một dặm, bay trong hư không, giống như một vầng thái dương lôi điện, khí tức sáng chói khủng bố.
Trên mặt đất, những nhân vật đỉnh phong cấp Siêu Nhiên như Đường Sư Đà, Tiết Thiên Thọ, Trình Đôn đứng ở các vị trí của Ngũ Long Ngọc Lộ, nín thở ngưng thần, đều cảm nhận được một cỗ uy áp chấn nhiếp hồn linh.
Bọn họ đều là bá chủ hô phong hoán vũ một phương, nhưng không hề mảy may nghi ngờ, Lôi Cức Trác hoàn toàn bộc phát uy năng chí thượng có thể dùng một đòn đánh bọn họ thành huyết vụ bụi phấn.
Đây là chuyện chỉ có Võ Đạo Thiên Tử mới làm được!
Đại cung chủ vượt qua hư không ra tay, muốn đánh chết Nhị cung chủ.
Trong Ngũ Long Ngọc Lộ, tất cả tu giả trẻ tuổi nhanh chóng đứng vững thân hình.
Vừa rồi đột nhiên rơi tự do, cộng với uy năng Pháp khí chí thượng lúc này, đều làm cho đám người hoảng loạn, cảm thấy khó tin.
Có người hốt hoảng:
- Sao có thể... ai có gan lớn như vậy...
Lại có người lên tiếng:
- Nghe giọng nói của Sư Đà Vương, dường như là Nhị cung chủ Tiên Mẫn của Lăng Tiêu Cung.
Lại có người thắc mắc:
- Chẳng phải tu vi của nàng đã bị phế rồi sao?
Thường Ngọc Kiếm suy đoán:
- Nàng là Thái Tử Phi, càng là cường giả hàng đầu. Ma Quốc có bí thuật Trủng Đan, có thể cấy Bỉ Ngạn Thiên Đan của người khác vào trong cơ thể mình, có điều đây là hạ sách, không cách nào tu luyện, chiến lực giảm mạnh, hơn nữa có nguy cơ nổ đan chết người. Trong bảo khố của Ma Quốc không thiếu Bỉ Ngạn Thiên Đan của Siêu Nhiên đỉnh phong, thậm chí có cả Thiên Đan của Trữ Thiên Tử.
Khương Ninh nói khẽ:
- Kẻ đến không thể nào chỉ là Nhị cung chủ...
Nàng là đệ tử của Nhị cung chủ, biết khá rõ tính cách của Nhị cung chủ.
Lý Duy Nhất lấy ra một chiêu đạo thuật Siêu Nhiên mà Liễu Điền Thần đã cho, đạo thuật này được cất giấu trong một chiếc nhẫn cấp Thiên Tự Khí thất phẩm.
Trong xe xuất hiện cảnh tượng kỳ dị.
Bụi mịn trôi nổi lên trên, phát ra huỳnh quang kim loại. Vách xe kim loại nhanh chóng biến thành dạng chất lỏng như nước, sàn ngọc thạch dưới chân biến thành chất liệu gỗ.
- Đây là...
Lý Duy Nhất tim đập chân run, phát hiện vật chất ngũ hành xung quanh đang hỗn loạn đảo ngược.
Điều này phải tu luyện ngũ hành pháp tắc đến mức độ cực cao mới có thể làm được. Khắp phía nam Doanh Châu, chỉ có hai người có diệu pháp Đạo Môn như vậy, một vị là Độ Ách Quan Quan Chủ, một vị khác là... Ma Quân.
Trận thế năm thành ngũ hành của Tiêu Dao Kinh chính là bút tích của Ma Quân.
Ầm một tiếng, một cảm giác mất trọng lượng mãnh liệt rơi vào mọi người trong xe.
Thùng xe lớn bằng cả cung điện rơi xuống lòng đất, lao nhanh theo một phương thức quỷ dị.
Những cường giả thế hệ trước đứng gác quanh Ngũ Long Ngọc Lộ kinh hãi phát hiện, mặt đất dưới chân hóa lỏng, nghiền nát năm con Long Hồn, nuốt chửng khung xe.
Đường Sư Đà phản ứng nhanh nhất, hét lớn một tiếng, tay chỉ dẫn về phía mặt đất.
Tiên Sát Kiếm từ trên trời giáng xuống, biến thành một dải kiếm thác sáng rực, cắm thẳng xuống đất.
- Ầm!
Mặt đất đang lỏng dần dần chuyển thành kim loại như hắc thiết, bao phủ phương viên vài chục dặm. Tiên Sát Kiếm chém lên đó phát ra âm thanh leng keng, hai ngọn núi xung quanh bị dư âm kiếm khí chấn động làm cho sụp đổ.
Trình Đôn có niệm lực mạnh mẽ, nhận ra quỹ đạo di chuyển của thùng xe dưới đất:
- Có vị đại năng đã thi triển thuật Ngũ Hành Câu Nã, ở dưới lòng đất, hướng về phía tây! Đuổi theo!
- Vù! Vù!
Đường Sư Đà và Tiết Thiên Thọ một trái một phải đuổi về phía tây, tốc độ đều nhanh đến cực điểm.
Đường Sư Đà thi triển đế thuật không gian, thân hình nhảy vọt trên mặt đất. Tiết Thiên Thọ phóng ra Bát Sát Hỗn Nguyên Cương Phong, sáu cánh chim vươn ra từ lưng.
Thùng xe đã hoàn toàn tan chảy, hay nói đúng hơn là đã bốc hơi.
Mặc dù nó là cỗ xe của Cổ Thiên Tử, nhưng đối mặt với pháp thuật của Thiên Tử đương thời, cũng không chịu nổi một kích.
Lý Duy Nhất phát hiện ra bản thân và các tu giả trẻ tuổi bên cạnh giống như bị phong ấn trong khối hổ phách ngũ sắc, cơ thể không thể nhúc nhích, ngay cả pháp khí và linh quang cũng không thể giải phóng.
Hắn còn đỡ một chút, vẫn luôn cảnh giác cao độ, lúc này vẫn có thể quan sát xung quanh.
Những người còn lại thì như hóa đá, ánh mắt đều đông cứng.
Hắn thầm mắng:
- Đây chính là khoảng cách với cường giả cảnh giới Khôn Nguyên sao? Đối mặt với Trữ Thiên Tử, ta có thể kích hoạt Thái Cực Ngư. Đối mặt với Võ Đạo Thiên Tử, cái gì cũng không làm được.
- Ào!
Hổ phách ngũ sắc bao phủ mọi người vọt khỏi mặt đất, bay lên không trung.
- Keng!
Tiếng ngân của Tiên Sát Kiếm vang lên, tựa như lưu tinh rạch phá bầu trời đêm, chém đứt sự liên kết pháp thuật giữa khối hổ phách ngũ sắc và Ma Quân.
Ma Quân vô cùng cẩn trọng, ẩn mình trong bóng tối, thi triển pháp thuật từ xa.
Trong màn đêm, một luồng ma khí đen đặc phóng từ mặt đất lên bầu trời.
Ma khí kéo cả mặt đất xung quanh lên cao, đất đá cuồn cuộn hóa thành một đỉnh núi hắc thiết cao hơn ngàn mét, chặn đứng Tiên Sát Kiếm.
Đây là sự vận dụng pháp tắc!
Không chỉ thay đổi hình dạng địa hình, mà còn có thể chuyển hóa vật chất trong thời gian ngắn, biến đổi thuộc tính ngũ hành của nó.
Bát Sát Hỗn Nguyên Cương Phong và Tiết Thiên Thọ vừa bay qua ngọn núi kim loại, liền bị một bàn tay khổng lồ tung ra từ khoảng không đánh tan uy lực của gió, phong sát kêu la thảm thiết, thân thể văng ngược trở lại, cày nát một thung lũng dài hàng chục dặm trên mặt đất.
Đường Sư Đà không kịp thu hồi Tiên Sát Kiếm, trực tiếp nhảy xuyên không gian, hiện thân trên đỉnh hổ phách ngũ sắc, dang rộng đôi tay, máu trong cơ thể cuồn cuộn chảy như sông, Bỉ Ngạn kinh văn như đại dương bao phủ lấy đám tiểu bối.
- Xoạt!
Một luồng ánh sáng màu máu, từ giữa ranh giới trời đất phóng thẳng đến.
Rất mỏng, rất sắc bén.
Chặt đứt tất cả các đỉnh núi đi qua, giáng xuống Đường Sư Đà.
Phía trước Đường Sư Đà, một thiên văn tự trong Địa Thư hiện ra, đỡ được luồng sáng đẫm máu đó một nháy mắt.
Mượn thời gian một nháy mắt này, Đường Sư Đà chộp lấy Tiên Sát Kiếm bay tới, vác kiếm trên lưng như vác tấm bia, va chạm vào luồng sáng màu máu.
- Phụt!
- Phụt phụt!
Đường Sư Đà và Trình Đôn tung ra Địa Thư đồng thời phun máu, lăn xuống mặt đất, chỉ có thể trơ mắt nhìn đám tiểu bối bị bắt đi, không còn cách nào khác.