Võ Đạo Thiên Tử quá đáng sợ, hoàn toàn không biết đang ở nơi đâu, vậy mà đánh cho ba cao thủ Đường Sư Đà, Tiết Thiên Thọ, Trình Đôn không có sức đánh trả.
Bọn họ không biết, lúc này Ma Quân đang ở cách xa ngàn dặm, tâm trạng càng phức tạp hơn.
Với cảnh giới tu vi của hắn, vậy mà không thể giết chết ba Siêu Nhiên, đổi lại khi hắn ở trạng thái đỉnh phong, sao có thể là kết quả này?
Ma Quân đứng trên đỉnh một sườn núi đầy đá tảng, đón gió lạnh, thanh y thắt đai, hờ hững đưa tay phải lên.
Tư thế thủ pháp giống như cách không lấy vật.
Mấy trăm năm trước hắn đã già nua rất nhanh, không thể duy trì thể phách cường tráng vạm vỡ, tóc râu bạc phơ, hai mắt lóe lên ánh sáng ngũ sắc, giống như cây bách cổ thụ bên cạnh, rất là cổ sơ và mộc mạc.
Hổ phách ngũ sắc xuất hiện trên cánh đồng hoang bên dưới, nhanh chóng bay tới.
- Ầm!
Một cánh Tiên Môn giáng xuống từ trên trời, đập vào cánh đồng hoang giữa Ma Quân và hổ phách ngũ sắc, thả lực lượng phong lôi ra.
Lập tức, pháp khí trong vòng mấy ngàn dặm đều trở nên hỗn loạn, cắt đứt liên hệ giữa Ma Quân và hổ phách ngũ sắc. Những xúc tu lôi điện không ngừng lan tràn đến dưới chân Ma Quân, phong kình giữa không trung nhào tới như mưa đao.
Tiếng chuông gió dễ nghe vang vọng trong bầu trời đêm.
Thân hình cao ráo thướt tha của Thiền Hải Quan Vụ từ vòm trời tựa như chùm sáng rớt thẳng xuống, đáp trên đỉnh Phong Lôi Tiên Môn, nhìn về phía Ma Quân trên sườn núi đối diện, giọng nói trong trẻo cất lên:
- Ngu Bá Tiên, sao ngươi càng sống càng thụt lùi thế này? Năm xưa giết Ma Hoàng, ngươi phong độ ngút trời, khí phách làm chấn động thiên hạ nhường nào, hiện tại lại biến thành một lão nhân mục nát trốn trong bóng tối đối phó với bọn tiểu bối. Phong thái của Ma Quân đi đâu rồi?
Đường Sư Đà, Tiết Thiên Thọ, Trình Đôn và các cường giả của các thế lực lớn lần lượt bay đến, nhìn thấy Vụ Thiên Tử mang phong thái tuyệt thế đứng trên Phong Lôi Tiên Môn, đều đưa mắt nhìn nhau, sau đó là sự mừng rỡ tột độ.
Có Đế Niệm Sư chủ trì đại cục, áp lực và nỗi sợ hãi trong lòng họ tiêu tan đi không ít.
...
Tiên Mẫn vừa hạ xuống đất.
- Ầm ầm.
Lôi Cức Trác có đường kính cả dặm xoáy nện xuống, mặt đất bị xới lên từng mảng lớn, bùn đất và từng ngọn đồi bay ngược lên trời. Nơi nó đi qua, mọi sự sống đều biến thành tro bụi, hóa thành vùng đất hoang tàn đen kịt.
Tiên Mẫn biết Võ Đạo Thiên Tử đáng sợ, nhưng không ngờ lại đáng sợ đến mức này.
Nàng đâu dám nghênh chiến?
Mắt thấy Lôi Cức Trác sắp đuổi kịp nàng, Ngu Đạo Chân chạy tới, vung hai tay ra, cùng một loạt bóng người phía sau đồng loạt tung ma khí và kinh văn ra, ngưng tụ thành một tòa Huyết Sắc Ma Thành.
- Ầm!
Một đám cường giả Ma Quốc trong Huyết Sắc Ma Thành liên tiếp lùi lại, đỡ được Lôi Cức Trác.
- Vù!
Ngọc Dao Tử tay cầm Không Minh Kiếm, đáp xuống vùng đất hoang sơ cháy đen tan hoang, Lôi Cức Trác lơ lửng trên đỉnh đầu, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm về phía đối diện, dò xét từng bóng dáng phía sau Ngu Đạo Chân.
Ánh mắt Ngu Đạo Chân chân thành, khuyên nhủ:
- Đại cung chủ hãy mau quay về đi, đây là kế điệu hổ ly sơn. Chậm một bước, bí mật trên người Lý Duy Nhất sẽ bị kẻ khác lấy mất, chắc hẳn ngươi biết ta đang nói tới ai.
Nhị cung chủ đã chuẩn bị sẵn sách lược, lập tức quỳ xuống trong tòa Huyết Sắc Ma Thành, hai mắt ngấn lệ:
- Sư tỷ... vô cùng xin lỗi, ta sớm đã biết lỗi, mấy năm nay vẫn luôn hối hận và dằn vặt, câu xin lỗi này... trong lòng ta đã nói không biết bao nhiêu lần... Lần này ta ra tay là vì bị ép buộc, ta chưa từng muốn đối địch với ngươi, chưa từng... thật sự...
Ngọc Dao Tử lạnh lùng đáp trả:
- Các ngươi tưởng rằng sự giyã giụa trước lúc chết của Ngu Bá Tiên có thể lừa gạt được chúng ta sao? Hôm nay, ta và Vụ sư tự khắc sẽ tiễn hắn lên đường.
Ngọc Dao Tử vạt áo phất phơ, sải bước tiến lên, Không Minh Kiếm trong tay nhấc lên, chém ra một đường kiếm khí minh hà.
Đám cường giả Ma Quốc trong tòa Huyết Sắc Ma Thành đồng loạt kích hoạt Ma Giáp Huyết Phù Đồ trên người.
Dòng chữ màu máu bay ra từ Ma Giáp Huyết Phù Đồ sáng rực như muốn bốc cháy. Huyết Sắc Phật Anh ở vị trí khoang bụng của áo giáp mềm sống lại, phát ra tiếng khóc inh ỏi.
Tất cả lực lượng hợp lại, bọn họ đồng thời tung ra một chưởng cản lại kiếm khí minh hà.
Giá trị quan trọng nhất của Ma Giáp Huyết Phù Đồ không phải là khả năng phòng ngự đơn lẻ của một bộ áo giáp, mà là trận pháp hợp kích bên trong.
Nói cách khác, mấy chục bộ áo giáp này hợp thành một bộ trận pháp có uy lực vô song. Do Ngu Đạo Chân, Ngu Đạo Nhàn, Khúc Kiều Tăng, Huyết Sát Tổ Sư cùng nhiều cường giả Ma Quốc khác hợp lực điều động, uy lực có thể tưởng tượng được.
Nhị cung chủ khóc lóc thảm thiết:
- Sư tỷ, xin hãy nể tình nghĩa hồi còn trẻ của chúng ta, tha cho ta một mạng... Tu vi của ta bị phế rồi, đã không còn sống được bao lâu...
- Ầm ầm.
Lôi Cức Trác đánh xuống, xuyên thủng tòa Huyết Sắc Ma Thành, khiến đám cường giả Ma Quốc bị chấn động lùi ra sau.
Nhị cung chủ thì bị lực lượng của pháp tắc trấn áp tại chỗ.
Ngọc Dao Tử cầm kiếm đi tới trước mặt nàng:
- Nếu ngươi thực sự hối lỗi, đáng lẽ đã tự chủ động đến tìm ta. Ngươi không dám đến, chứng tỏ ngay cả chính ngươi cũng không tin vào tình nghĩa thời trẻ của chúng ta nữa! Tiên Mẫn, chính vì tu vi của ngươi đã bị phế, ta mới phải giết ngươi, nếu không ngươi sẽ luôn mơ ước một thân tu vi của ta.
- Phập!
Ngọc Dao Tử vung kiếm chém ra, máu rải khắp cao nguyên. Nàng không thèm nhìn, quay người bỏ đi. Nàng phải trở về ngay, bên phía Ma Quân mới là ưu tiên số một.
Âm thanh đầy uy thế và băng giá của nàng vang vọng:
- Ngu Đạo Chân, mạng của ngươi, bản hoàng tạm thời ghi nợ.
Phía sau đám người Ngu Đạo Chân, một thi thể Cổ Tiên Cự Nhân tay cầm chiếc rìu khổng lồ từ dưới đất bò lên, toàn thân chằng chịt trận văn, đỉnh đầu chạm tới mây, còn cao hơn cả ngọn núi xung quanh.
Tiên khí và hà quang lan tỏa quanh dãy núi, khiến mọi sinh linh sợ hãi đến run rẩy.
Ngu Đạo Chân từng bước tiến lại gần xác Tiên Mẫn, thầm thở dài, cởi chiếc áo choàng tím sẫm phủ lên trên thi thể. Sức chiến đấu của tân Võ Đạo Thiên Tử đáng sợ hơn những gì hắn tưởng tượng.
Hoặc có lẽ bởi vì... vị tân Võ Đạo Thiên Tử này là Hoàng Ngọc Dao, cho nên chiến lực mới kinh người như vậy chăng?
Khúc Kiều Tăng hỏi:
- Điện hạ, Vụ Thiên Tử vậy mà cũng đến, điều này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của chúng ta. Tiếp theo là chiến hay rút lui?
Bọn họ xuất hiện ở đây là đợi Ngọc Dao Tử và Ma Quân lưỡng bại câu thương, sau đó sẽ xử một bên.
Nếu có thể giải quyết cả hai thì tự nhiên là điều tuyệt vời nhất.
Ngu Đạo Chân lập tức thoát khỏi nỗi đau đớn, đứng thẳng sống lưng tựa như cây thương mâu:
- Thiền Hải Quan Vụ và Hoàng Ngọc Dao, một người mới hồi phục lại tu vi Đế Niệm, một người vừa mới trở thành Võ Đạo Thiên Tử, căn cơ quá mỏng manh. Mặc dù huyết khí Ma Quân suy yếu, chiến lực giảm sút, nhưng suy cho cùng, hắn tu luyện nhiều hơn bọn họ vài ngàn năm, nội tình thâm hậu, pháp tắc huyền diệu, không dễ bị xử lý đâu.
...
Hoàng Thành Kiếm Đạo, Đế Cung.
Kiếm Thiên Tử chắp tay sau lưng, đứng thẳng tắp trên Quan Tinh Đài cao vút, phóng tầm mắt nhìn ra ngoài thành, bên tai lắng nghe âm thanh bát ngát của Bách Ngục Phong Linh, cảm nhận sự dao động lực lượng trong không khí:
- Thiền Hải Quan Vụ cũng tới!
Tả Kiếm Thị, Hữu Kiếm Thị, Bạch gia lão tổ cùng mấy chục cường giả hàng đầu của Kiếm Đạo Hoàng Đình đứng dưới đài, tất cả đều rung động.
- Tại sao Vụ Thiên Tử lại đến đây? Quá mạo hiểm.
- Câu trả lời đã rõ ràng, đây là Vụ Thiên Tử và Ngọc Dao Tử liên thủ bày trò dụ rắn ra khỏi hang, muốn vĩnh viễn trừ bỏ Ma Quân.
- Bị một Võ Đạo Thiên Tử tuổi thọ sắp cạn luôn nhằm vào quả thực là một chuyện nhức đầu và nguy hiểm. Ma Quân tưởng rằng mình là con bọ ngựa, nhưng không ngờ lại bị chim sẻ nhòm ngó từ trước.
- Phụ tử Ma Quốc không đồng lòng, nghi ngờ lẫn nhau, xứng đáng chịu kiếp nạn hôm nay.
Đám kiếm tu bên dưới bàn tán rôm rả.
Kiếm Thiên Tử đứng trên Quan Tinh Đài, ánh mắt lại hướng về phía Dữ Thiên Yêu Hậu, lộ ra vẻ mặt khó hiểu.
...
Hổ phách ngũ sắc rơi xuống đất, tan biến đi.
Tất cả các thiên chi kiêu tử thế hệ trẻ lấy lại khả năng hành động, nhanh chóng quan sát xung quanh.
Bầu không khí nặng nề như chì sắt, phía trước có một Tiên Môn tỏa ra sức mạnh phong lôi hạ xuống mặt đất. Đỉnh Tiên Môn, một nữ tử váy đỏ, eo đeo phong linh lơ lửng, mái tóc đen thả dài như thác, trên người tỏa ra vầng sáng rực rỡ vạn trượng.
Chỉ cần nhìn bóng lưng hư ảo lung linh, đã có thể cảm nhận được dung nhan tiên tử nghiêng nước nghiêng thành, như tiên nữ trên chín tầng mây gợi lên vô số tưởng tượng đẹp đẽ tuyệt luân.
Đường Vãn Châu từng thấy được bóng dáng siêu phàm của nàng ở Vân Thiên Tiên Nguyên, giọng run run thốt lên:
- Là... Vụ Thiên Tử...
Xung quanh một trận xôn xao kinh hãi, định quỳ lạy.
Huyền thoại và danh tiếng của Thiền Hải Quan Vụ còn vượt qua cả Ngọc Dao Tử, cho dù là tốc độ nổi lên hay chiến tích đều là ngôi sao sáng rực rỡ trên vùng đất Doanh Châu.
Nếu không phải nàng mất tích hàng nghìn năm, hiện giờ người đứng đầu phía nam Doanh Châu có phải là Thánh Thiên Tử hay không sẽ là một ẩn số.
Dù sao nghìn năm trước, nàng đã có thể ngồi ngang hàng với Quan Chủ Độ Ách Quan, là ngang hàng về tu vi và thực lực.
- Rào!
Linh quang trên người Thiền Hải Quan Vụ ngày càng chói lòa, thậm chí ngưng tụ ra quang ảnh của hai gốc thần thụ dựa vào nhau, chiếu sáng đêm tối ngàn dặm như ban ngày.
Các võ tu trẻ tuổi có mặt đều nhìn Lý Duy Nhất với ánh mắt kỳ lạ.
Linh thần Phù Tang Thần Thụ chính là thương hiệu của hắn.
Làm thế nào Vụ Thiên Tử có thể ngưng tụ ra quang ảnh của Phù Tang Thần Thụ?
Võ đạo học từ Đại cung chủ, niệm lực lại học từ Vụ Thiên Tử?
Cái này cũng quá nghịch thiên rồi!
Mọi người trong lòng đều đang thầm đoán xem Lý Duy Nhất rốt cuộc có lai lịch thế nào, hắn không thể nào chỉ vì thiên phú cao liền có được đãi ngộ như vậy.
Lý Duy Nhất đương nhiên biết, Thiền Hải Quan Vụ là nhờ vào Phù Tang Thần Thụ mới có thể thắp sáng lại tinh thần niệm lực, việc xuất hiện cảnh tượng kỳ diệu lúc này cũng chẳng có gì lạ.
Giọng nói của Thiền Hải Quan Vụ từ hư không truyền xuống:
- Đường Sư Đà, hãy đưa bọn họ ra xa.
Đường Sư Đà cung kính chắp tay:
- Tuân lệnh.
Đường Sư Đà dành sự tôn kính tự tận đáy lòng đối với Thiền Hải Quan Vụ, ngàn năm trước đã vậy, hiện tại vẫn như thế.
Chỉ cần là Siêu Nhiên đã trải qua thời kỳ hoàng kim của Lăng Tiêu Sinh Cảnh ngàn năm trước, không ai mà không có thái độ như vậy.
Trên sườn núi đối diện, ánh mắt già nua của Ma Quân không còn bình tĩnh nữa, tuôn ra sát khí hung hãn, cắn chặt răng, rít lên từ trong cổ họng:
- Thiền Hải Quan Vụ, tại sao lại là ngươi? Tại sao?
Cuộc truy sát của Thiền Hải Quan Vụ hai ngàn năm trước ít nhất đã tiêu hao mấy trăm năm tuổi thọ của hắn.
Càng cạn kiệt thọ nguyên, hắn càng căm hận đại địch ngày xưa trong những lần tự vấn.
Điều khiến Ma Quân càng không thể hiểu nổi là tại sao Thiền Hải Quan Vụ lại xuất hiện ở Hoàng Thành Kiếm Đạo?
Không nên như vậy, tóm lại là không nên. Ngọc Dao Tử mạo hiểm đến đây chỉ vì đón một tiểu bối Trường Sinh cảnh đã khiến hắn cảm thấy khó tin.
Không ai có thể ngờ được, Thiền Hải Quan Vụ và Lý Duy Nhất có mối quan hệ sống chết có nhau. Ma Quân tính toán sai lầm cũng không có gì kỳ lạ.
Thiền Hải Quan Vụ mỉm cười đáp:
- Đương nhiên là ta! Ta đến để tiễn ngươi rời đi một cách có thể diện, tránh việc ngươi theo vết xe đổ của phụ thân ngươi là Ngu Đồ Ma Hoàng, như vậy sẽ bị người đời sau cười chê hàng vạn năm.
Cánh đồng hoang bên dưới nổi lên vô số trận văn, bao trùm Ma Quân vào trong một đại trận hùng vĩ.
Mặt đất đang lún xuống và trồi lên, phác họa ra trận thế, trận bàn.
Bách Ngục Phong Linh đông lại không gian, vẽ đất làm ngục, tạo thành các hàng rào không gian.