- Thần Ẩn Nhân.
Nghiêu Âm hóa thành một làn gió thêm nhào vào trong ngực Lý Duy Nhất, ôm chặt lấy hắn. Nàng nức nở, dáng vẻ cực kỳ đau khổ.
Lý Duy Nhất ngơ ngác, trong lòng đầy nghi hoặc.
Nghiêu Âm hiện tại không còn là tiểu nha đầu trước kia nữa, đang tuổi xuân sắc, là nhân vật phong vân của Độ Ách Quan, có thiên tư và dung mạo đều đứng đầu ở Trường Sinh cảnh. Luận dung mạo thì nàng không thua kém chút nào so với Tuế Nguyệt Thánh Nữ, đệ nhất mỹ nhân của Thánh Đường Sinh Cảnh, thậm chí còn tu luyện ra tâm cảnh Thanh Tịnh Chân Ngã.
Bị một đại mỹ nhân ôm như vậy thì cực kỳ không ổn.
Nếu bị người khác nhìn thấy, Lý Duy Nhất có nhảy xuống Đông Hải cũng không rửa sạch oan.
Lý Duy Nhất nhận ra có điều không đúng. Phải biết rằng, Nghiêu Âm năm mười lăm, mười sáu tuổi tính cách đã vô cùng kiên cường. Chẳng có lý do gì sau khi tu luyện ra Thanh Tịnh Chân Ngã, lại vì một lần ly biệt mà cảm xúc dao động lớn như vậy.
Xảy ra chuyện rồi!
Lý Duy Nhất cảm nhận được nữ tử trong ngực đang run rẩy nhè nhẹ, rơi lệ như mưa, nhẹ giọng hỏi:
- Sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì, chỉ cần ta còn chưa đi, nhất định sẽ làm chủ cho ngươi. Ngươi là Ẩn Nhân dưới trướng của ta, mãi mãi đều là như vậy.
Năm đó Lý Duy Nhất bần cùng trắng tay, trong lúc cần tài nguyên tu luyện nhất, Nghiêu Âm đã trực tiếp bán đi rất nhiều sản nghiệp mà mẹ nàng để lại để dốc lòng giúp đỡ. Điều này còn trân quý hơn bất cứ tài nguyên và sự ủng hộ nào mà hắn nhận được sau khi công thành danh toại.
Lúc đó, bọn họ đều còn rất trẻ, rất thuần túy.
Hơn nữa, lại có tình cảm đồng bệnh tương liên, lẻ loi hiu quạnh một mình trên thế gian.
Bóng dáng Nghiêu Thanh Huyền theo sau Nghiêu Âm bước vào, đứng dưới mái hiên màu đỏ treo đầy băng nhũ.
Lý Duy Nhất như có điều suy nghĩ, vỗ vai Nghiêu Âm, nhẹ nhàng an ủi. Hắn đã hiểu, ở độ tuổi thiếu nữ, lúc tình cảm mới chớm nở, vì hắn nhiều lần bảo vệ và giúp đỡ nàng, đã lấp đầy phần tình cảm thiếu thốn trong nội tâm từ nhỏ đến lớn của nàng, mang lại cho nàng cảm giác an toàn, sự tin tưởng và nương tựa.
Chính vì vậy, khi gặp chuyện, cảm xúc dao động mãnh liệt, nàng mới dựa dẫm vào hắn.
Nếu nàng có phụ thân, huynh trưởng quan tâm từ nhỏ, có lẽ sẽ không như thế này.
Nghiêu Âm bình tĩnh lại, rời khỏi lồng ngực Lý Duy Nhất. Nghĩ đến chuyện vừa rồi, nàng lập tức cảm thấy xấu hổ, muốn giải thích nhưng lại không biết mở miệng như thế nào.
Nghiêu Thanh Huyền lạnh lùng nói:
- Có người đến cầu xin ta, hy vọng ngươi giơ cao đánh khẽ, tha cho Dữ Thiên Yêu Hậu một mạng.
Lý Duy Nhất nhìn Nghiêu Âm:
- Là Bạch Loan à?
Nghiêu Thanh Huyền ngẩng đầu, nhìn ánh nắng xuyên qua lớp băng tuyết tán sắc trên mái hiên, tầm nhìn trở nên mờ ảo, nhớ lại chuyện năm xưa:
- Năm đó, ta cũng trẻ tuổi nóng tính, được vô số người săn đón, đi đến đâu cũng là những lời ca ngợi tâng bốc, cứ tưởng Đạo Chủng cảnh chính là bá chủ nhân gian, thiên hạ không có nơi nào mà không đi được.
- Thế là, ta cùng một đám thiên chi kiêu tử của Nam Cảnh, tiến về vùng biên thùy Lăng Tiêu Sinh Cảnh, tiếp giáp với Tiên Lạc Chi Cảnh ở Hồng Hoang Yêu Nguyên, tìm kiếm cơ duyên Trường Sinh. Chính là Tiên Lạc Chi Cảnh mà Phi Phượng Yêu Hậu bước vào Khôn Nguyên cảnh, tính đến nay cũng mới hơn ba ngàn năm. Trong giới tu hành của Lăng Tiêu Sinh Cảnh có rất nhiều truyền thuyết, mang lại cho người ta những khát khao ly kỳ nhất.
- Khi đó chúng ta nhất trí cho rằng, Trường Sinh Đan của Lăng Tiêu Cung sẽ không có phần chúng ta, phải dựa vào chính mình để theo đuổi Trường Sinh cảnh.
- Đáng tiếc, chúng ta trẻ tuổi ngông cuồng, đánh giá quá thấp sự đáng sợ của Tiên Lạc Chi Cảnh, mới đi sâu vào khoảng mấy trăm dặm đã tử thương vô số. Trên đường rút lui lại gặp phải Tẫn Linh, tất cả mọi người đều chết, từng người chết ngay trước mặt ta... Các ngươi biết không, thực ra ta cũng sẽ suy sụp, lúc đó ta mới hiểu được cái gì là kính sợ, đáng tiếc đã muộn, hối hận cũng vô dụng.
- Đúng vào lúc ta tưởng rằng mình sẽ chết trong khu vực tro tàn đó, hắn đã cứu ta.
- Hắn giống như một thiếu niên mãi không lớn, trên mặt luôn nở nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời, thích trêu chọc người khác, nhưng khi nghiêm túc lại mang đến cho người ta cảm giác vô cùng an toàn.
- Lúc đó hắn phụng mệnh Phi Phượng Yêu Hậu, dẫn theo Dữ Thiên Yêu Hậu đi sâu vào Tiên Lạc Chi Cảnh, tiến đến Tiên Khanh. Bởi vì mang theo ta, Dữ Thiên Yêu Hậu vô cùng không vui. Đương nhiên, những chuyện này mãi về sau ta mới biết, lúc đó ta không hề biết bọn họ có thân phận lớn như vậy.
- Dữ Thiên Yêu Hậu tu luyện trong Tiên Khanh ba tháng, ta và nam tử trẻ tuổi kia cũng ở trong Tiên Lạc Chi Cảnh ba tháng. Bằng cách trêu đùa, hắn chỉ điểm cho ta rất nhiều sai lầm trong tu hành, cũng chuyên gài bẫy ta, đưa ta vào một số khu vực kỳ quái, có khi đùa giỡn, cũng có lúc yên lặng tâm sự... Đó là đoạn ký ức sâu sắc nhất trong cuộc đời ta.
- Ba tháng sau, Dữ Thiên Yêu Hậu xuất quan, chúng ta cũng đến lúc phải chia tay. Hắn đưa ta ra khỏi Tiên Lạc Chi Cảnh, mãi đến tận biên giới Lăng Tiêu Sinh Cảnh, đồng thời nói với ta rằng, hắn sẽ đến tìm ta.
- Ta biết bọn họ đều là đại nhân vật, tuy trong lòng đã gieo xuống một đoạn tình cảm, nhưng không dám hy vọng xa vời, chỉ coi đó là một câu nói đùa của hắn.
- Mãi đến nửa tháng sau, ta trở về Lê Châu, lại phát hiện hắn đã đợi sẵn ở ven bờ Tuy Hà, nằm trên thuyền cười nói: Ta đã đợi nàng ở đây năm ngày rồi, sao bây giờ mới về. Đến địa bàn của nàng, có phải nên mời khách trả nợ ân tình rồi không? Khoảnh khắc ấy... đó là một loại cảm xúc không thể diễn tả bằng lời.
- Sau đó, khoảng một năm sau. Hắn đột nhiên tìm đến ta, bảo ta mau chóng chạy trốn, nói có người có lẽ muốn giết ta, thậm chí có thể chỉ bằng một câu nói đã khiến Cửu Lê Tộc tan thành mây khói. Tự nhiên là ta không chịu đi, hỏi hắn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ta nhất định phải biết nguyên nhân.
- Cuối cùng, hắn kể ra thân phận của mình, nói Dữ Thiên Yêu Hậu hay ghen tị, dục vọng chiếm hữu cực kỳ mạnh. Ta nói, ta có thể cùng hắn đối mặt với cái chết... Chuyện sau đó thì các ngươi đều biết rồi!
- Ta chọn cách giả chết, vừa sợ Dữ Thiên Yêu Hậu thật sự trút giận lên Cửu Lê Tộc, cũng là muốn chọc tức hắn. Đáng tiếc... Xin lỗi Nghiêu Âm...
Nghiêu Âm cắn chặt môi, nước mắt lại tuôn rơi như mưa.
Lý Duy Nhất nắm lấy tay nàng, nói:
- Với tu vi và tính cách của Dữ Thiên Yêu Hậu, nàng ta thật sự chuyện gì cũng có thể làm ra. Hắn lựa chọn rời đi có lẽ chính là điều kiện của Dữ Thiên Yêu Hậu, là để bảo vệ.
Bạch Loan dám đặt tên cho con trai của hắn và Dữ Thiên Yêu Hậu là Bạch Dã Thanh, đó chẳng phải là một kiểu báo thù đối với Dữ Thiên Yêu Hậu sau khi Nghiêu Thanh Huyền “chết” hay sao.
Nghiêu Thanh Huyền nói:
- Hiện tại đã không quan trọng nữa! Trái tim của một người chỉ chết một lần, Nghiêu Thanh Huyền ngây thơ và tràn đầy khát vọng về tương lai kia đã chết từ hơn hai mươi năm trước rồi.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Vậy ngươi... vậy các ngươi lựa chọn thế nào? Ta hứa, chỉ cần các ngươi nói một lời, ta nhất định sẽ toàn lực ứng phó lấy mạng Dữ Thiên Yêu Hậu.
Nghiêu Thanh Huyền nói:
- Ta kể câu chuyện của ta cho các ngươi không phải là để xin thay cho hắn. Mà là muốn nói với ngươi, đừng đi theo con đường của hắn. Tính cách của Nghiêu Âm còn cố chấp hơn ta. Ngươi tưởng nàng vừa rồi ngay lập tức đến tìm ngươi, ôm ngươi khóc lóc chỉ là bị kích thích mạnh về mặt tình cảm sao? Nàng biết ngươi sắp rời đi, lại không biết ngày về, cũng không biết phải bày tỏ tình cảm trong lòng mình như thế nào, cho nên mới hành động theo bản năng như vậy.
Lý Duy Nhất nhớ lại những chuyện giữa mình và Nghiêu Âm, lại nghĩ đến lời Khương Ninh từng nói hắn thích hở chút là chăm sóc người khác, thích giúp những chuyện vượt quá tình bạn bình thường. Nhất thời, hắn bắt đầu kiểm điểm lại bản thân.
Giống như vừa rồi, câu nói “Toàn lực ứng phó lấy mạng Dữ Thiên Yêu Hậu”, người nói thì không cảm thấy có gì to tát. Nhưng đối với người nghe là một sự chấn động nội tâm to lớn, đó chính là Dữ Thiên Yêu Hậu đấy.
Lý Duy Nhất nhìn về phía Nghiêu Âm.
Nghiêu Âm đã khôi phục tâm trạng, làm ra dáng vẻ thoạt nhìn cực kỳ tỉnh táo:
- Đừng nghe nàng nói bậy, vừa rồi ta chỉ là nhất thời không kìm được, không biết nên tìm ai để tâm sự... Thần Ẩn Nhân, bao lâu thì ngươi trở lại? Sau này đừng gọi ta là tiểu Nghiêu Âm nữa, ở Độ Ách Quan, ta bị chê cười không còn mặt mũi nào. Ngươi thật sự không thể không đi sao?
Lý Duy Nhất buông bàn tay đang nắm cổ tay nàng ra:
- Sau khi ta đi, vị trí Thần Ẩn Nhân một giáp này của Cửu Lê Ẩn Môn sẽ giao lại cho ngươi. Từ Ẩn Nhị Thập Thất, Ẩn Nhị Thập Bát... về sau đều do ngươi rèn giũa. Ngoài ra, khi gặp lão Lê, Cần lão, hãy nói giúp ta vài lời tốt đẹp, ta thật sự không kịp nói lời tạm biệt với bọn họ, chứ không phải là không từ mà biệt.
- Còn có Hồng Đình, ta có một phong thư, ngươi hãy đưa cho nàng ấy. Hiện tại nhiệm vụ trên vai ngươi rất nặng nề, ta khẳng định sẽ trở lại, đến lúc đó, nếu ngươi lại đột nhiên bật khóc, ta sẽ cười nhạo ngươi đấy. Tâm cảnh Thanh Tịnh Chân Ngã gì chứ, ta thấy chẳng thanh tịnh chút nào.
Nghiêu Âm đấm một quyền lên ngực hắn:
- Ngươi đừng nói bậy, Thanh Tịnh Chân Ngã, vừa là thanh tịnh, cũng là chân ngã, không thể cố ý áp chế thất tình lục dục, nội tâm như thế nào thì chân ngã sẽ như thế đó. Trở về sớm một chút, Cửu Lê Ẩn Môn cũng là nhà của ngươi.
...
Mặt trời ngả về tây, những ngọn núi phủ đầy tuyết trắng chuyển sang màu vàng ươm.
Trên vùng hoang nguyên phía dưới Chiến Hạm Thanh Đồng, gió lạnh hiu hắt, nỗi sầu ly biệt trong lòng Lý Duy Nhất càng đậm thêm, nhưng hắn cố làm ra vẻ bình tĩnh, lần lượt từ biệt với bằng hữu.
Đang lúc chuẩn bị lên thuyền, trong ánh tà dương, hai thân ảnh uyển chuyển động lòng người bước tới.
Khương Ninh đeo khăn che mặt, bạch y thanh thoát, vô cùng bình tĩnh. Trang Nguyệt theo sát phía sau, vẻ mặt phồng má tức giận.
Ba người đứng trong ánh mặt trời màu vàng ấm áp, trên người đều được bao phủ bởi một đường viền ánh sáng vàng, phác hoạ rõ nét ngũ quan, cũng phơi bày toàn bộ cảm xúc trong nội tâm.
- Là trưởng bối của Khương Tộc bắt ta phải trước mặt người trong thiên hạ đến tiễn biệt ngươi. Cái này cho ngươi, Khương Tộc tặng... cho Nhị Phượng và Tứ Phượng.
Khương Ninh nhận lấy ngọc hạp đựng đế dược từ tay Trang Nguyệt, đưa cho Lý Duy Nhất.
Nằm ngoài dự liệu của mọi người, Lý Duy Nhất không nhận ngọc hạp, mà nhân cơ hội này dang rộng hai tay ôm chặt nàng vào lòng, cảm nhận nhiệt độ và xúc cảm đầy đặn trên người nàng.
Hắn thấp giọng nói bên tai nàng:
- Khương Tộc muốn có một vở kịch, chúng ta liền diễn cho trọn.
Ý niệm vẫn luôn quanh quẩn trong lòng Lý Duy Nhất, hôm nay cuối cùng cũng được toại nguyện, hơn nữa, còn ở dưới ánh mắt theo dõi của vạn người.
Cái cớ đều do nàng tự mình đưa tới.
Nhanh chóng buông tay, Lý Duy Nhất nhận lấy ngọc hạp, nhìn Khương Ninh có chút hờn dỗi:
- Chỉ là do trưởng bối Khương Tộc bảo ngươi đến thôi sao, bản thân ngươi không muốn đến?
Khương Ninh nói:
- Những lời hôm qua ta nói với ngươi, ngươi không nghe lọt tai một câu nào à. Rõ ràng ngươi không thể cho nàng ấy tương lai... Bỏ đi, không thèm giận dỗi với ngươi nữa, nhớ về sớm, ta biết ngươi nhất định sẽ trở lại.
Khương Ninh xoay người lại, phát hiện Trang Nguyệt vốn tuyên bố mình đến tìm Lý Duy Nhất tính sổ, lúc này lại cúi gằm mặt, nhìn chằm chằm xuống đất, khuôn mặt đỏ bừng, đâu còn vẻ tức giận như vừa rồi.
Thật là kỳ lạ, ngươi xấu hổ cái gì?
Mặt trời lặn hẳn.
Lý Duy Nhất đứng ở đuôi thuyền, nhìn những bóng dáng trên mặt đất phía dưới ngày càng xa dần. Khi màn đêm buông xuống, tất cả mọi người biến mất, nội tâm hắn cũng bình lặng trở lại.
Trầm Uyên Kiếm Tôn chắp tay sau lưng, bước đến bên cạnh hắn:
- Sự chia ly ở nhân gian luôn là ấm áp nhất, mỗi một phần tình cảm đều đáng trân trọng. Đợi xong việc, ta sẽ đưa ngươi trở về.
Lý Duy Nhất tò mò hỏi:
- Kiếm Tôn, chúng ta đi đâu vậy? Rốt cuộc là muốn làm việc gì?
Trầm Uyên Kiếm Tôn nói:
- Đi Đế Khâu trước.
Lý Duy Nhất kinh ngạc hô lên:
- Đế Khâu ư?