Trời dần sáng, tuyết đã ngừng rơi.
Ánh bình minh chiếu vào hoàng thành, lầu các kiếm các ngập trong tuyết trắng xóa, sương giá trên đầu cành long lanh trong suốt.
Đêm qua, liên tiếp xảy ra những việc lớn mang tính chấn động, trong màn đêm không ngừng có khí tức khủng bố buông xuống, lại có tiếng chiến đấu đinh tai nhức óc, Pháp khí chiếu rọi như vầng thái dương ở phía chân trời, tu giả khắp thành đều thức trắng đêm.
Đại đa số người đều hoàn toàn không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì.
Sáng sớm ngày đầu năm mới. Các loại tin tức triệt để bùng nổ, cả thành sôi sục.
Có tu giả như thủy triều tuôn ra khỏi thành, đi đến cách đó mấy trăm dặm chiêm ngưỡng Chiến Hạm Thanh Đồng, tìm kiếm tiên duyên.
Còn những Ức Tông, Ức Tộc, dòng dõi quý tộc hoàng đình thạo tin tức, toàn bộ đều đổ xô về Nam Thành Thiên Các. Hoặc là lão tổ đích thân tới, hoặc là phái những nhân vật quan trọng trong thế lực, tranh nhau tiến đến bái phỏng, khiến cho đường sá các khu vực xung quanh thành bị kẹt cứng không kẽ hở.
Bọn họ không cho rằng như vậy là có thể kết giao với chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư, hoặc là hai vị Kiếm Tôn ở phía sau hắn.
Nhưng trước mắt, Đại cung chủ phá cảnh Khôn Nguyên, đêm qua lại mang theo hùng uy chém giết Ma Quân, tất cả sự kiện cộng lại, bày rõ Lăng Tiêu Cung sắp sửa nổi lên, cách thế cục lực của Nhân tộc ở phía nam Doanh Châu sẽ có biến hóa lớn.
Đã bỏ lỡ việc đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, nếu lại bỏ lỡ thêu hoa trên gấm thì hết cơ hội kiếm lợi.
Tin tức về thân phận của Lý Duy Nhất lan truyền điên cuồng trong thành.
Có người nói, hắn là hậu nhân của Đạo Tổ, đến phía nam Doanh Châu để rèn luyện. Cũng có lời đồn, hắn là đệ tử của Tiên Nhân, công pháp mà hắn tu chính là Tiên pháp, cho nên mới có thể mở ra thập tuyền, chiến lực cùng cảnh giới không ai có thể địch nổi.
Chỉ trong một đêm, thế cục đã triệt để đảo ngược.
Từ nguy cơ khắp thành, như giẫm trên băng mỏng, biến thành vạn người chú ý, người người ngước nhìn.
Một vị Trường Sinh Nhân đời thứ tám từng tham gia vào trận chiến tranh độ ngày hôm qua, có trưởng bối Siêu Nhiên trong tộc đi cùng, mang theo lễ vật dày tiến đến bái kiến và tạ tội, nói:
- Chư vị còn nhớ hôm qua Bố Luyện Sư hỏi tu vi cảnh giới của Lý Thương Thiên, hắn nói thế nào không? Hắn nói, hắn là ngũ trọng đỉnh phong, lúc đó không ai tin, hiện tại ta có chút tin rồi!
Dính dáng đến Tiên Nhân, rất nhiều chuyện vốn không thể chấp nhận được cũng trở nên hợp lý.
Nếu không có chỗ nghịch thiên, làm sao có thể thu hút hai vị Kiếm Tôn đến tiếp dẫn?
- Đó chính là ngôi sao xán lạn từng hô lên câu anh hùng nên gặp Lý Duy Nhất. Hôm qua vẫn còn rất nhiều người coi lời này như một trò cười, cảm thấy Lý Thương Thiên quá ngông cuồng, nào ngờ chỉ mới qua một đêm, hắn đã cho tất cả mọi người biết câu nói này chân thực cỡ nào. Bây giờ, hẳn là đều biết trời cao bao nhiêu rồi!
- Bây giờ muốn gặp mặt hắn một lần đã khó như lên trời. Nghe nói, ngay cả Tả Kiếm Thị đến bái phỏng cũng bị từ chối ở ngoài cửa, cuối cùng đành chuyển sang bái phỏng Sư Đà Vương. Có thể thấy việc hôm qua cho Thụ Tiên mượn Thời Ngân Kiếm đã khiến Tả Kiếm Thị lúc này phải chịu áp lực tâm lý cực kỳ lớn.
- Áp lực sao? Ta nghe nói, Yêu tộc đang thu mua đế dược và kết tinh Uẩn Đạo trên toàn thành... Nếu ai cảm thấy áp lực lớn, hãy nghĩ đến Dữ Thiên Yêu Hậu lúc này xem.
- Nghe nói, hai vị Kiếm Tôn đã đưa cho Vụ Thiên Tử một thanh huyết kiếm, chấn nhiếp cả Quỳ Thanh Yêu Đế. Nếu trước khi trời tối không cho chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư một lời giải thích làm hắn vừa lòng, bọn họ sẽ phải mất mạng ngoài thành.
...
Ở Nam Thành Thiên Các, Lý Duy Nhất đã từ chối rất nhiều thế lực ngoài cửa.
Hắn không có nhiều thời gian như vậy.
Hắn chỉ gặp những thế lực ngày hôm qua đã xuất thủ tương trợ.
Lúc này, Lý Duy Nhất tiễn Phó Nham Thủ rời đi, bí mật giao cho hắn hài cốt của Phó Nham Tử tiền bối, cùng với pháp tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên sáu giai đầu. Còn về phần Phó Nham Thủ nguyện ý truyền mấy giai cho Mạnh gia và Thanh gia, thì do hắn và Phó Nham gia tự quyết định.
Sở dĩ Lý Duy Nhất làm như vậy, là bởi vì ở Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa đã từng hứa với bọn họ. Lúc đó, bọn họ quả thực thật lòng tương trợ, giúp đỡ Lý Duy Nhất một ân tình lớn.
Chân tâm phải đổi được chân tâm.
Thứ hai, Lý Duy Nhất có được bốn thiên Địa Thư từ hài cốt của Phó Nham Tử, đối đãi với Phó Nham gia tự nhiên cũng không giống người thường.
Thứ ba, không thể chỉ kết thù, mà còn phải kết giao bằng hữu.
Kết giao với những bằng hữu đáng để kết giao.
Phó Nham Thủ vái chào thật sâu:
- Lý huynh, sau này đến Tông Thánh Học Hải, nhất định phải tới Phó Nham gia làm khách, đến lúc đó Phó Nham gia chắc chắn sẽ huy động toàn tộc ra đón chào.
Nói xong, hắn mang theo tâm tình kích động khó mà bình tĩnh cáo từ rời đi.
Thường Ngọc Kiếm và Ma Phi nương nương trong hình dạng Thường Ngọc Thanh bước vào cửa viện.
Thường Ngọc Kiếm từ xa gọi một tiếng, không có quá nhiều cảm giác xa cách và gò bó, bởi vì hiểu rõ nhân cách, nhân phẩm của Lý Duy Nhất:
- Duy Nhất huynh, không biết bây giờ còn có thể xưng hô như vậy được không? Cứ có cảm giác hơi trèo cao..
Lý Duy Nhất đáp:
- Đừng có học người khác xưng hô lung tung, hai ta mãi mãi đều là bằng hữu.
Ánh mắt Lý Duy Nhất rơi vào trên người Thường Ngư Lộc, hơi xúc động:
- Ngọc Thanh Chân Nhân cứ nghênh ngang tiến vào thành như vậy, không sợ bị công kích và nhắm vào của các thế lực lớn trong Ma Quốc à?
Thường Ngư Lộc mặc đạo bào, cài trâm gỗ, thâm trầm sâu thẳm, trong sự siêu phàm thoát tục lại có một phần phong tình mị hoặc giấu kín:
- Ma Quân đã mất, Ma Quốc sắp tan vỡ, đại loạn sắp nổi lên, bản Chân Nhân còn để ý những thứ đó sao? Ta và Vụ Thiên Tử đã bàn bạc xong, Thần Thánh Hắc Ám gia tộc và Thương Thổ sẽ do phe Thường gia ta đối phó, quyết đào ra Chân Linh Giáo.
Lý Duy Nhất biết lời này chỉ nên nghe cho vui, không thể tin là thật.
Lấy thực lực khủng bố mà Chân Linh Giáo bày ra vào đêm qua, Ma Phi có thể không kiêng kỵ sao? Thật sự dám bất chấp tất cả mà tấn công?
Con người chỉ có lúc đường cùng, lúc chạm đến lợi ích của bản thân thì mới dốc toàn lực ứng phó. Hoặc là, phía nam Doanh Châu sinh ra một cường giả tuyệt đỉnh có thực lực hô mưa gọi gió cỡ như Tuế Nguyệt Nữ Hoàng, cộng thêm người này có đảm đương thì mới có thể làm được.
Chính vì hiểu rõ nhân tính, Trầm Uyên Kiếm Tôn chỉ để Thiền Hải Quan Vụ điều tra Chân Linh Giáo, mà không phải là tiêu diệt nó.
Lý Duy Nhất nói:
- Chuyện ta đã đáp ứng nương nương, chắc chắn sẽ tuân thủ hứa hẹn.
Thường Ngư Lộc cùng hắn tiến vào đại dương dưới lòng đất, hơn nữa quả thực đã toàn lực xuất thủ, không vì Chu Hậu mê hoặc mà trở mặt. Lấy thân phận của nàng, ở trong tình huống lúc đó, có thể làm được bước kia đã là cực kỳ có thành ý.
Lý Duy Nhất liền giao pháp tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên lục giai cho nàng.
Thường Ngư Lộc nhanh chóng đọc lướt qua, tỉ mỉ trầm tư trong chốc lát, cuộn giấy pháp tu luyện trong tay bốc cháy, hóa thành tro bụi:
- Kim Cách Kinh đâu?
Lý Duy Nhất nói:
- Liên quan đến kinh văn, lấy tu vi hiện tại của ta quả thực không có cách nào biểu đạt đầy đủ chân ý của nó. Nhưng Vụ Thiên Tử đã sao chép và in lại, nếu nương nương muốn quan ngộ thì tìm nàng ấy là được.
Lời này của hắn hoàn toàn không phải là nói dối.
Bản rập, bản sao không có cách nào biểu đạt hoàn toàn ý vị của chân kinh, độ khó khi tham ngộ là cực lớn.
Bản sao chép của võ tu có tu vi càng cao mới càng tiếp cận chân kinh.
Lý Duy Nhất đã giao hết pháp tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên cửu giai cho Thiền Hải Quan Vụ, dùng để thu mua lòng người.
Thường Ngư Lộc nói:
- Nghe nói trước khi trời tối ngươi sẽ rời đi, quả thực không có thời gian chạy về Ma Quốc để lấy tài nguyên trân quý hơn. Trên người ta chỉ có một cây đế dược này, vốn chuẩn bị để uống lúc trọng thương, ngươi cứ cầm lấy đi. Thường gia chúng ta với ngươi vẫn luôn có một phần giao tình.
Thường Ngư Lộc lấy ra một dược hạp từ trong tay áo, đưa cho Lý Duy Nhất, lập tức tay lắc phất trần, phiêu nhiên như tiên rời đi.
Thường Ngọc Kiếm sau một hồi nói lời tạm biệt bảo trọng cũng nhanh chóng rời đi. Tiếp theo, Thường gia bọn họ sẽ có một trận ác chiến bộc phát ở khu vực mấy trăm châu của Ma Quốc, cùng với nhiều toà Sinh Cảnh xung quanh.
Một trận chiến này, chưa hẳn có thể kết thúc trong trăm năm, ai cũng không biết kết quả cuối cùng sẽ ra sao.
Suy cho cùng thì Lăng Tiêu Sinh Cảnh chỉ có hai mươi tám châu, vậy mà đã chiến loạn hơn mười năm vẫn không cách nào dẹp yên. Thế lực nội bộ Ma Quốc càng thêm phức tạp khổng lồ, lợi ích rắc rối đan xen, sau lưng tất nhiên vẫn sẽ có các thế lực như Chân Linh Giáo, Độ Ách Quan, Lăng Tiêu Cung, Thánh Triều, Thệ Linh, Đạo Cung ngấm ngầm tham gia.
Bất cứ kẻ nào muốn tiếp quản Ma Quốc, đều sẽ vấp phải sự liên thủ đối kháng của tất cả các thế lực còn lại.
Cho đến khi hình thành một sự cân bằng lợi ích tiếp theo.
Tiếp theo, Lý Duy Nhất lại liên tiếp gặp một vài thế lực, tạm biệt với các bằng hữu ở Thiếu Dương Ti như Nam Cung Bạch Thái, Thanh Tử Khâm, Liễu Diệp.
Dần dần, hắn sinh ra cảm xúc buồn phiền.
Rõ ràng là đã chuẩn bị tâm lý, biết rõ bản thân chỉ tạm dừng chân ở Doanh Châu, Chiến Hạm Thanh Đồng vừa đến thì sẽ rời đi.
Nhưng thời gian rời đi càng ngày càng gần, thì tâm tình lưu luyến không nỡ lại càng lúc càng đậm.
Hắn thật sự không biết lúc nào mới có thể trở về. Càng không biết, lúc đó liệu có cảnh còn người mất, không còn gặp lại những bằng hữu ngày hôm nay, không còn quay về được những tiếng cười đùa mắng mỏ, ý chí hăng hái của hiện tại hay không.
Mãi cho đến giữa trưa, mặt trời lên đến điểm cao nhất, Đường Vãn Châu và Đường Vãn Thu đi vào trong vườn.
Bọn họ đã biết xảy ra chuyện gì, hiểu rõ ràng tình huống.
Đường Vãn Châu mặc đồ đen cổ cao, dáng vẻ nhẹ nhàng uyển chuyển tuyệt thế, đứng cách Lý Duy Nhất vài trượng nhìn nhau chốc lát, hỏi:
- Nghe nói... ngươi sắp đi?
Lý Duy Nhất đáp:
- Trước khi trời tối sẽ rời đi.
Khoảnh khắc Lý Duy Nhất nhìn thấy nàng, cảm xúc khó chịu càng mãnh liệt, nhưng hắn hiểu rõ không thể biểu lộ ra ngoài, liền đè nén ở trong lòng.
Đường Vãn Châu hỏi:
- Đi bao lâu?
Lý Duy Nhất nhẹ lắc đầu.
Đường Vãn Châu nói:
- Ta đi cùng ngươi, ta cũng muốn nhìn xem thiên địa bên ngoài.
Lý Duy Nhất do dự đấu tranh, tuy Trầm Uyên Kiếm Tôn không nói rõ, nhưng từng chữ đều biểu đạt sự nguy hiểm của chuyến đi, vì vậy, hắn đành cứng rắn lắc đầu:
- Ta chỉ có thể đi một mình.
Lý Duy Nhất không có cách nào dùng hai chữ nguy hiểm để từ chối nàng.
Bởi vì hai chữ nguy hiểm không thể ngăn được Đường Vãn Châu.
Lấy tu vi Trường Sinh cảnh tham dự vào chuyện mà hai vị Kiếm Tôn đều vô cùng xem trọng, đây có lẽ mới là ván cờ chết chóc chân chính. Lần trước, hắn suýt chút nữa đã hại chết Tả Khâu Hồng Đình, lần này Lý Duy Nhất không muốn dẫn theo bất kỳ ai.
Nói ra, chẳng qua cũng chỉ làm tăng thêm phiền não cùng với sự lo lắng không biết kéo dài bao nhiêu năm của nàng.
Đường Vãn Châu chỉ nghĩ đây là ý của hai vị Kiếm Tôn trên Chiến Hạm Thanh Đồng, không còn cưỡng cầu nữa:
- Tóm lại phải có một cái địa điểm chứ, nếu ngươi không trở về, ta biết đi đâu tìm ngươi đây?
Lý Duy Nhất trầm tư rất lâu:
- Trong vòng trăm năm, nếu ta không quay về thì không cần đợi nữa.
Đường Vãn Thu luôn giữ im lặng, kiềm chế bản thân, cuối cùng không nhịn được nữa, nói:
- Lời này của ngươi là có ý gì? Biết thân phận ngươi cao quý, chúng ta trêu không nổi, chúng ta không cầu trèo cao. Ngươi không dẫn tỷ tỷ ta theo, ta đã rất tức giận rồi. Dùng một câu không cần chờ đợi nữa để sỉ nhục người khác, ngươi coi tỷ tỷ ta là cái gì?
Đường Vãn Châu giơ cánh tay phải lên, bấm ra kiếm chỉ, cách không đẩy lùi Đường Vãn Thu đang lao lên.
Hai mắt của nàng vẫn còn nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất, nói bằng ngữ điệu vô cùng kiềm chế:
- Thiên hạ rất lớn, huyết hải vô nhai. Ngươi phải tin tưởng ta, thiên tư của ta rất cao, cho ta biết một chỗ, một cái phương hướng, ta sẽ tìm được ngươi. Ngươi không thể bắt ta mãi mãi đợi chờ mòn mỏi được, ta không phải loại tính cách này.
Ánh mắt Lý Duy Nhất kiên định:
- Trong vòng trăm năm, ta nhất định sẽ trở về.
Đường Vãn Châu nói:
- Được, ta tin ngươi. Nếu đã như vậy thì không cần phải tạm biệt làm gì, ta cũng không muốn bịn rịn giống như sinh ly tử biệt.
Đường Vãn Châu xoay người bước nhanh đi, tiện tay kéo luôn Đường Vãn Thu theo.
Thứ nàng cần chính là đáp án kiên định không dời của Lý Duy Nhất. Như vậy, nàng cũng sẽ có được lòng tin kiên định không dao động.