Quá Khứ Thân của Đế Nữ

Thời Gian Chi Kiển tiêu tán.

Ngoài dự liệu là tốc độ thời gian trôi qua bên trong luồng sáng tinh vân rất êm đềm, không xuất hiện tình huống thọ nguyên trôi đi nhanh chóng.

Lý Duy Nhất nhanh chóng tỉnh táo lại, đứng lơ lửng giữa không trung, cảm ứng bốn phía:

- Nơi này có quang vụ và luồng khí, không giống với thế giới trống rỗng bên ngoài. Là một loại bảo vật nào đó, hoặc là tồn tại cổ xưa nào chống lên không gian độc lập ư?

Hắn tạm thời không ngưng tụ Thời Gian Chi Kiển hộ thể nữa.

Lý Duy Nhất đạp lên pháp khí quang minh và pháp khí hắc ám, dưới chân xuất hiện gợn sóng quang minh và gợn sóng hắc ám, bay đi cực nhanh về phía bên trên luồng sáng tinh vân lưu ly.

Quan sát hoàn cảnh nơi này, hắn âm thầm kinh ngạc tán thán.

Tiên Sơn vỡ nát cao tới vạn trượng, chỗ nào cũng có thể thấy Tiên Nhưỡng bốn màu, hòn đá cũng trong suốt như Linh Tinh, có cây cối hoa cỏ sinh trưởng trên đó, không biết liệu có tinh dược, đế dược hay không.

Có thi hài của Cổ Tiên Cự Nhân lơ lửng bên cạnh tinh thể bị vỡ nát, mặc giáp đen, trước ngực chia năm xẻ bảy, máu và đá vụn kéo ra một dòng sông dài phía trên thi thể.

Tồn tại như thế đều bị đánh chết, người ra tay là nhân vật cỡ nào?

Nơi này là chiến trường sao? Hoặc là, bị giết chết sau đó ném tới thế giới cổ quái vĩnh viễn không thấy ánh mặt trời này?

...

Nơi này tràn ngập sự tàn phá, hủy diệt, giết chóc, tử vong, nhưng lại vĩnh hằng tĩnh lặng, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy âm thanh máu và pháp khí chảy trong cơ thể.

Mỗi khi đi một đoạn đường, đều có sự vật không biết tên mang đến cho Lý Duy Nhất cảm giác áp lực khổng lồ, tâm trạng càng thêm kính sợ. Không dám tùy tiện lại gần tiên sơn tìm báu vật, lo lắng có tàn trận ẩn chứa lực lượng sát lục.

Cũng không dám gần sát vào thi hài Cổ Tiên Cự Nhân và Cổ Tiên Cự Thú.

Những bộ thi hài này đáng sợ hơn nhiều lần so với thi hài Cổ Tiên Cự Thú mà Lý Duy Nhất từng gặp từ trước tới nay, phảng phất như chết vào ngày hôm qua, giống như các mặt trời thiêu đốt vĩnh hằng, máu trong xác chết có thể thiêu rụi vạn vật.

- Ầm ầm!

Theo sự phi hành và di chuyển của Lý Duy Nhất, những vật khổng lồ như thi hài, tiên sơn, tinh thể, binh khí lớn... ở xung quanh bị “luồng khí” dẫn động khẽ lắc lư, phát ra âm thanh trầm đục.

Lý Duy Nhất vội đi chậm lại, giảm tốc độ, lo lắng sẽ dẫn đến nguy hiểm không thể lường trước.

Mất thời gian nửa ngày, cuối cùng hắn cũng đến bên dưới ngôi miếu cổ ở nơi cao nhất của luồng sáng tinh vân.

Trước mắt là hơn ngàn bậc thang bằng ngọc thạch.

Nhìn lên phía trên, bậc thềm ngọc như thể có thể thông lên tận trời, hùng vĩ to lớn, tỏa ra ánh huỳnh quang màu trắng.

Đoạn cuối của bậc thang ngọc thạch, có thể thấy đỉnh điện bằng lưu ly tráng lệ, và ba cái đầu Phật to như ngọn đồi ở đằng sau nóc điện, tựa như cao bằng trời.

Cảnh tượng như thế cực kỳ chấn động lòng người.

Lý Duy Nhất tự nhủ:

- Liệu một Sinh Cảnh cỡ lớn của Bách Cảnh Sinh Vực có thể xây dựng được ngôi miếu cổ trước mắt này không? Xem ra là Tiên Phật tạo ra.

Lý Duy Nhất nhẹ nhàng hít sâu một hơi, mãi đến lúc này mới phát hiện, thiên địa pháp khí nơi này rất quỷ dị.

Thiên địa pháp khí trongtrạng thái tĩnh lặng.

Hút vào năm tòa khí hải ở phổi, lại thả ra năng lượng mang tính bùng nổ, mức độ nồng đậm bỏ xa Đông Hải nơi tiên đạo long mạch sống lại. Huyết nhục toàn thân đều đang được gột rửa rèn luyện.

Men theo thềm ngọc, hắn một bước lướt lên trên mấy chục bậc thang.

Sắp đi đến đỉnh thềm ngọc...

Trì Khổng Nhạc thình lình đi ra, dáng vẻ của thiếu nữ mười ba, mười bốn tuổi, da thịt trắng mịn, mái tóc dài đen nhánh. Nàng đứng ở trên bậc thang ngọc cao nhất, đôi mắt sáng như ánh sao lạnh lẽo nhìn chăm chú Lý Duy Nhất đang đi lên.

Nàng không nói lời nào, cánh tay phải thon dài vẽ vòng tròn trong hư không, năm ngón tay kết chưởng, từ trung tâm vòng tròn, cách không đánh ra đạo chưởng ấn.

Gợn sóng chấn kình xung quanh bàn tay lan tràn ra như sóng nước.

Lý Duy Nhất hơi giật mình, không kịp mở miệng, dưới chân đạp lên một quang ảnh Hoàng Long, xông thẳng lên, tránh thoát khỏi thủ ấn ập vào mặt. Tiếng long ngâm quanh quẩn trong thế giới vỡ nát tĩnh mịch này.

Tầm mắt Trì Khổng Nhạc men theo quang ảnh Hoàng Long nhìn lên trên, trong ánh mắt hiện ra vẻ nghi hoặc.

- Vù!

Từ lòng bàn tay nàng phun ra Ngũ Hành Hỗn Độn Khí, ngưng tụ ra một thanh trường kiếm, vẽ ra một kiếm hoa.

Kiếm quang tựa như dải lụa trắng uốn lượn, cuốn về phía Lý Duy Nhất ở giữa không trung.

- Dừng... Lại đến...

Trong cơ thể Lý Duy Nhất thả ra pháp khí tiên hà thanh huy, từ trên xuống dưới, đánh ra Phiên Thiên Chưởng Ấn.

- Ầm ầm.

Hư ảnh cổ ấn và kiếm quang va chạm vào nhau.

Kiếm quang gãy, cổ ấn vỡ.

Thân thể Lý Duy Nhất nương theo thế rơi xuống quảng trường bạch ngọc rộng lớn đến cực điểm bên ngoài miếu cổ:

- Đế Nữ, là Sát Địa Hoàng tiền bối bảo ta tới tìm ngươi...

Tốc độ thân pháp của Trì Khổng Nhạc nhanh đến mức khó mà tin nổi, hóa thành từng tàn ảnh, một kiếm quét về phía cổ Lý Duy Nhất.

- Keng!

Quang ảnh Hoàng Long lóe lên trong tay Lý Duy Nhất.

Kiếm đã chém ra.

Hai kiếm va chạm vào nhau, phát ra âm thanh long trời lở đất, quảng trường dưới chân và miếu cổ ở đằng xa cũng nhẹ nhàng lay động.

Vừa hợp đã phân.

Hai người bắn ngược ra xa mười mấy trượng.

Trường kiếm ngưng tụ từ Ngũ Hành Hỗn Độn Khí trong tay Trì Khổng Nhạc vỡ vụn, hóa thành sương mù, thế là, nàng trực tiếp dẫn động một luồng Tịnh Diệt Thần Hỏa, biến thành một con suối lửa, quất về phía Lý Duy Nhất như roi dài.

Lý Duy Nhất cảm nhận được lực lượng hủy diệt của Tịnh Diệt Thần Hỏa kinh người, không dám chạm vào.

Trong Tổ Điền lập tức thả ra Pháp khí chí thượng, Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân.

Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân tựa như một tấm lá chắn xoay tròn trước người Lý Duy Nhất, không ngừng đánh tan Tịnh Diệt Thần Hỏa bay tới.

Trong lúc hai người giằng co không dứt.

Trì Khổng Nhạc liếc mắt nhìn phương hướng của thềm ngọc, cảm ứng được cái gì, lập tức bay về phía miếu cổ.

Lý Duy Nhất cũng liếc mắt nhìn thềm ngọc phía bên ngoài quảng trường, cảm nhận được một luồng khí tức hung ác hiểm độc đang cấp tốc hướng lên trên.

Thế là, hắn cất Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân vào, đuổi theo nàng:

- Người tìm ngươi còn có Trầm Uyên Kiếm Tôn và Tích Huyết Kiếm Tôn. Ngươi rốt cuộc có phải là Đế Nữ hay không?

- Tích Huyết...

Trì Khổng Nhạc dừng bước, lộ ra vẻ suy tư, trừng mắt nhìn hắn:

- Thu liễm khí tức toàn thân, Tiên Sát Niệm đến rồi!

Hai người trốn ra sau lưng hai cây cột đồng dưới miếu cổ, lập tức nín thở ngưng thần, tạm thời phong bế nhịp tim, một ngón tay cũng không dám nhúc nhích.

- Xoẹt!

Một bóng người mặc áo xanh, cầm trường đao từ dưới thềm ngọc nhảy vọt lên, rơi xuống rìa quảng trường bạch ngọc.

Áo xanh nhuộm máu, sát khí cực nặng.

Thân thể bị một đoàn tiên khí sương mù màu trắng bọc lấy, không có đầu.

Cách thật xa, Lý Duy Nhất vẫn cảm nhận được sát ý khủng bố trên người đối phương.

Sát ý hóa thành thực thể có thể đánh thủng tinh thần và hồn linh của võ tu, từ đó nảy sinh ra những cảm xúc tiêu cực như e ngại, nhát gan, nhu nhược.

Lý Duy Nhất không dám điều động linh thần ngăn cản, sợ tiết lộ khí tức, chỉ có thể dựa vào ý chí cố gắng chống lại.

- Lộp cộp.

Trên quảng trường, tiếng bước chân càng ngày càng gần.

- Vút!

Nam tử áo xanh không đầu chém ra một đao, kéo theo một dòng thác đao khí thật dài. Đao khí va chạm với miếu cổ, cột nhà, mặt đất ngọc thạch phát ra âm thanh dày đặc.

Có một luồng đao quang xẹt qua bên trán Lý Duy Nhất.

Ánh mắt Lý Duy Nhất sắc bén lạnh lẽo, nghe tiếng bước chân gần trong gang tấc ở phía sau, tùy thời chuẩn bị lấy ra Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân và Hoàng Long Kiếm. Cách mười hai trượng, Trì Khổng Nhạc ở phía sau một cây cột khác lắc đầu với hắn.

Nam tử áo xanh không đầu kia không có mắt, tai, mũi. Hắn không cảm ứng được âm thanh và dao động pháp khí, liền nhanh chóng xoay người rời đi, nhảy xuống thềm ngọc, biến mất trong một đám mây sáng lưu ly ở bên dưới.

Trì Khổng Nhạc từ phía sau cột trụ đi ra, nhìn thoáng qua quảng trường, mới lại nhìn Lý Duy Nhất:

- Vừa rồi ngươi nói Tích Huyết? Nàng phái ngươi tới? Làm sao chứng minh điều ngươi nói?

Lý Duy Nhất lấy bức họa ra, mở nó ra, đưa cho nàng.

Trì Khổng Nhạc nhận lấy, cẩn thận nhìn một chút, lông mày cau lại, ngẩng đầu nhìn hắn.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Đúng là có chút không giống... Nữ tử trên bức họa trưởng thành hơn một chút, cũng cao hơn ngươi rất nhiều. Ngươi có phải Đế Nữ hay không?

Trì Khổng Nhạc cuộn bức họa lại, trả cho hắn:

- Chắc ta là người mà ngươi muốn tìm, làm sao ngươi tới được nơi này?

Ngay lập tức, Lý Duy Nhất nhanh chóng kể lại đầu đuôi ngọn nguồn.

Trì Khổng Nhạc nghe, lông mày nhíu càng ngày càng chặt:

- Nghe không hiểu ngươi đang nói cái gì, nhưng ta vẫn luôn bị vây ở đây, lặp đi lặp lại không thoát ra được. Sự xuất hiện của ngươi quả thật đã mang đến hy vọng cho ta. Có điều, ta còn phải thử ngươi một lần.

- Thử cái gì?

Lý Duy Nhất cất bức họa đi.

Trì Khổng Nhạc nắm chặt cổ tay hắn, móng tay đâm vào làn da hắn, nhìn thấy máu chảy ra nàng mới thở phào một hơi:

- Ngươi quả nhiên là sinh linh, không phải Tiên Niệm.

Cảm giác đau vô cùng, hắn bị nàng nhéo mạnh đến mức chảy máu.

- Lúc nãy ngươi coi ta là Tiên Niệm sao?

Lý Duy Nhất rút tay về, xoa bóp chỗ bị nàng bấu rách, vết thương mau chóng khép lại.

Trì Khổng Nhạc giải thích:

- Tiên Niệm, là do ý niệm của những vị Tiên đã chết kia hóa thành, biến hóa khôn lường, quỷ kế đa đoan, cực kỳ nguy hiểm. Tiên Sát Niệm nam tử không đầu áo xanh lúc nãy chính là do sát niệm sau khi tiên linh chết đi hóa thành.

Trì Khổng Nhạc đi về phía quảng trường:

- Vừa rồi nếu chúng ta bị hắn phát hiện, ngươi liền chết chắc!

Lý Duy Nhất nói:

- Đi theo ta, ta đưa ngươi rời khỏi.

Lý Duy Nhất nắm lấy cổ tay nàng, bóp nát phù lục mà Hoàng Giả đã đưa.

Tuy hơi nhỏ, nhưng có thể lớn lên mà.

Phỏng chừng Đế Nữ vốn nhỏ như vậy, người vẽ tranh không đáng tin vẽ không giống thật, không thể trách hắn được.

Phù lục bốc cháy, hóa thành hạt ánh sáng dung nhập vào hai sợi dây thừng vô hình quấn trên người Lý Duy Nhất.

- Vù!

Một luồng lực lượng cường đại tác động lên người Lý Duy Nhất, kéo lấy hai người rời khỏi ngôi miếu cổ.

Trong nháy mắt bay ra khỏi quảng trường, Lý Duy Nhất nhìn rõ ba cái đầu của thi hài Phật khổng lồ ở phía trên, lần lượt là đầu heo, đầu sư tử, đầu người. Giữa ba cái đầu lơ lửng một ngọn Lưu Ly Phật Đăng.

Nguồn sáng của luồng sáng tinh vân chính là đến từ nơi đó.

Lý Duy Nhất rất quen thuộc vị Phật này.

Trên Kim Cương Xử của Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu ở Viễn Cổ Nghiệp Thành, và tam trọng ảnh của Bạch Dạ Thanh Liên, hắn đều từng thấy qua. Hình như nó liên quan tới Phật thi rơi xuống Viễn Cổ Nghiệp Thành.

Phật thi kia khiến cho Viễn Cổ Nghiệp Thành biến thành nơi hội tụ oan hồn và oán hồn trong thiên hạ.

Hai người bay đến bên ngoài của luồng sáng tinh vân, Lý Duy Nhất lập tức thả ra linh quang, rót vào Đạo Tổ Thái Cực Ngư, dệt thành Thời Gian Chi Kiển.

Chuyện quỷ dị xảy ra.

Dưới ánh mắt khiếp sợ của Lý Duy Nhất, Trì Khổng Nhạc bị hắn dắt trong tay, từ hai chân, đùi, eo, cổ, từng tấc hóa thành mưa ánh sáng.

Trì Khổng Nhạc rất bình tĩnh, tựa hồ đã dự đoán được, cuối cùng nói ra một câu:

- Lần sau tới, vẫn đến miếu cổ đợi ta...

Ào một tiếng, Lý Duy Nhất bị hai sợi dây thừng vô hình trên người lôi kéo, biến mất không thấy tăm hơi.

...

Địa cung Cam Lộ Tự, trung tâm trận pháp.

Lý Duy Nhất từ trong Xá Lợi Phật Tổ đi ra, hai mắt tối sầm, cả người bị cảm giác suy nhược nuốt chửng, ngã thẳng xuống mặt đất, hôn mê bất tỉnh, trong mũi chảy máu.

Có một phần là vì mất nhiều thọ nguyên, cũng có phần vì bị thời gian phản phệ do thời gian dài mở Thời Gian Chi Kiển.

Hoàng Giả lập tức lao lên trước, lấy ra một chiếc bảo bình, cho hắn uống một ngụm Sinh Mệnh Chi Tuyền.

Lúc Lý Duy Nhất tỉnh lại, đã là bốn ngày sau.

Hắn kể lại chi tiết cho bọn họ nghe những gì đã gặp ở dưới đó.

Vẻ mặt Tích Huyết Kiếm Tôn khó mà tin được, hỏi:

- Sao lại như vậy, chỉ có mười ba, mười bốn tuổi ư?

Trầm Uyên Kiếm Tôn trầm tư:

- Ít nhất cho thấy, Đế Nữ vẫn còn sống, hơn nữa đích xác là ở Địa Phủ tầng mười chín.

Hoàng Giả vắt hết óc suy nghĩ, bước đi tới lui:

- Bản hoàng biết rồi, cái ngươi nhìn thấy là Quá Khứ Thân của Khổng Nhạc, là lúc nàng còn nhỏ. Quá khứ, hiện tại, tương lai của nàng có thể đã bị người khác tách rời, vây nhốt riêng, để phòng ngừa nàng dùng lực lượng thời gian và Yêu Khám chạy thoát. Lý tiểu tử, ngươi hãy miêu tả lại hoàn cảnh ở khu vực đổ nát kia, càng chi tiết càng tốt.

Quyển 9: Doanh Tây Phật Thổ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters