Lý Duy Nhất vung tay, thả ra linh quang, ở trong căn phòng ngưng tụ từng cảnh tượng trong ký ức, tiên sơn, xác chết khổng lồ, mảnh vỡ sao, miếu cổ, Phật ba đầu...
Hoàng Giả nhìn chăm chú thi hài của Phật ba đầu kia, và ngọn đèn lưu ly lơ lửng ở giữa ba cái đầu.
Hắn nhìn về phía đám người A Nhạc, Trầm Uyên Kiếm Tôn, Tích Huyết Kiếm Tôn:
- Tam Sinh Phật... Bản hoàng nói không sai chứ? Người hắn nhìn thấy chính là Quá Khứ Thân của Khổng Nhạc, cho nên nàng căn bản không biết Sát Địa Hoàng tiền bối gì đó, chỉ quen tên của các ngươi.
Trầm Uyên Kiếm Tôn lẩm bẩm:
- Quá Khứ Lưu Ly Trản, Hiện Tại Nghiệp Hỏa Kính, Vị Lai Quang Minh Thư. Tam sinh hợp nhất, đại đạo vĩnh hằng.
Ánh mắt Lý Duy Nhất đảo qua lại giữa bốn người:
- Các vị tiền bối, ai tới giải thích cho ta với, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Hoàng Giả thở dài một tiếng:
- Tam Sinh Phật lúc còn sống chính là một tồn tại xuất chúng trong tinh không, sau khi ngã xuống, Quá Khứ Thân và chí bảo Quá Khứ Lưu Ly Trản bị phong cấm trong nơi mà ngươi đã đến kia.
- Là ánh sáng của Quá Khứ Lưu Ly Trản chiếu rọi trên người Đế Nữ, giữ lại Quá Khứ Thân lúc nhỏ của nàng vĩnh viễn ở trong luồng sáng tinh vân kia. Phải giải thích thế nào đây, đại khái là, giống như cái bóng lưu lại khi soi gương, nhưng không hoàn toàn giống nhau.
- Dựa theo cách nói trong truyền thuyết, ở trong Quá Khứ Lưu Ly Trản, nàng cứ mỗi ba năm sẽ biến mất và sống lại một lần, lặp đi lặp lại không ngừng, vĩnh viễn không có điểm dừng.
- Quá Khứ Thân của nàng tồn tại dựa vào ánh sáng của Quá Khứ Lưu Ly Trản. Một khi rời khỏi luồng sáng tinh vân mà ánh sáng của Quá Khứ Lưu Ly Trản bao trùm, tự nhiên cũng sẽ tan biến.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Vậy là bận rộn vô ích?
Hoàng Giả nói:
- Không vô ích.
Hắn nói tiếp:
- Hộ Đạo Thê của ngươi tồn tại trong thời đại quá mức cổ xưa, không hiểu biết về Tam Sinh Phật, chúng ta thì hiểu rất rõ. Lý tiểu tử... Ài, ngươi còn phải xuống dưới một chuyến...
Lý Duy Nhất hỏi:
- Khi nào thì đi xuống?
Hoàng Giả để lại cho hắn một bình Sinh Mệnh Chi Tuyền:
- Ngươi dưỡng thân thể khỏe mạnh đã rồi nói sau, giảm thọ nguyên quá nghiêm trọng. Mấy người chúng ta cần thương lượng đối sách, lần tới, nhất định phải thành công.
Bốn người đi ra khỏi phòng.
- Lý lão đại, sao bây giờ ngươi mới trở về? Ta cứ tưởng không còn được gặp lại ngươi nữa chứ!
- Lần này ngươi đi lâu quá.
- Trở về là tốt rồi, chúng ta khi nào thì về Lăng Tiêu Sinh Cảnh?
...
Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng ùa vào, thân thể đều lớn lên một khúc lớn, chen chúc đầy trong phòng, mồm năm miệng mười hỏi han.
Ánh lửa trên cánh chim Phượng Hoàng rực rỡ, thân thể lưu động ánh sáng kim loại lấp lánh, khí tức đều vô cùng cường đại, giữa những nhịp hô hấp, trong miệng nhả ra tiên hà dài mấy trượng.
Lý Duy Nhất từ trên giường ngồi dậy, cẩn thận thăm dò thân thể của chúng, kiểm tra đi kiểm tra lại từng con một:
- Các ngươi đây là... đều đã đạt tới thất trọng rồi? Ta rời đi bao lâu vậy?
Tam Phượng bấm móng vuốt tính toán, lên tiếng:
- Chắc tầm hai mươi năm!
- Mấy bằng hữu kia của ngươi có đến đây mấy lần. Cao Hoan nói, sau khi ngươi trở về, bảo ta gọi điện cho hắn để báo bình an.
Trong lúc nói chuyện, Nhị Phượng đứng thẳng, mặc áo khoác da sắt, lấy điện thoại di động ra, ấn số điện thoại kêu tít tít.
Lý Duy Nhất ngạc nhiên:
- Ngươi đợi một lát đã, hai mươi năm? Sao có thể... Đã hai mươi năm trôi qua...
Lý Duy Nhất nhanh chóng xuống giường, giật lấy điện thoại di động, xem ngày tháng.
Hắn lại đi ra khỏi phòng, quan sát đủ loại biến hóa bên ngoài. Cuối cùng, hắn không thể không tiếp nhận sự thật này.
Thời gian sao có thể trôi qua nhanh như vậy?
Tuy mở Thời Gian Chi Kiển mười một năm, nhưng dựa theo tu vi Thánh Linh Niệm Sư lục trọng hiện tại của hắn, bên ngoài hẳn là sẽ không trôi qua quá lâu mới đúng.
Là trôi đi trong quá trình tiến về Địa Phủ tầng mười chín, hay là lúc hắn ở Địa Phủ tầng mười chín?
Lý Duy Nhất mất một tháng, thân thể mới hoàn toàn khôi phục.
Trong thời gian đó, Hoàng Giả không hề ra vẻ cường giả cao quý chút nào, vô cùng nhiệt tình dạy Lý Duy Nhất rất nhiều kiến thức về trận pháp và phù đạo.
Càng khó tin hơn là, hắn truyền thụ bảy loại công pháp cho bảy con Phượng Sí Nga Hoàng.
Dạy dỗ tỉ mỉ, truyền thụ không giống nhau.
Dựa theo cách nói của hắn là bảy con trùng đã được khai trí, buộc phải tu luyện.
Không tu luyện, tương lai sẽ dừng lại ở Khôn Nguyên cảnh, phải tu luyện mới có thể theo đuổi con đường cao hơn, xa hơn.
Lý Duy Nhất nhất thời cảm thấy xấu hổ, chỉ thấy trước đây không nên vì biệt hiệu và một số hành vi của đối phương mà sinh ra thành kiến. Sát Địa Hoàng tiền bối này đáng để tôn kính, rất có sức hút, vả lại kiến thức uyên bác, là một người thầy vĩ đại.
Ở chung vỏn vẹn một tháng, Lý Duy Nhất được lợi ích không nhỏ.
Lần thứ hai tiến về Địa Phủ tầng mười chín, Hoàng Giả đưa cho Lý Duy Nhất hai bộ y bào Pháp khí thuộc tính âm hàn, một đen một trắng.
Hắn nói:
- Hai bộ Vô Thường Y này là bản hoàng mượn ở U Đô, ngươi hãy mang theo. Mặc nó vào, có thể ở mức độ nhất định chống đỡ ngọn lửa của Quá Khứ Lưu Ly Trản.
Vô Thường Y vào tay, lạnh thấu xương, gần như không có trọng lượng.
Hoàng Giả lại dặn:
- Chỉ có Quá Khứ Thân của Đế Nữ mới có thể cảm ứng được phương vị của Hiện Tại Thân.
Lý Duy Nhất nói:
- Nhưng mà, Quá Khứ Thân của Đế Nữ không thể đi ra khỏi khu vực ánh đèn của Lưu Ly Trản.
Hoàng Giả nói:
- Cho nên, các ngươi phải lấy Quá Khứ Lưu Ly Trản trước, mang nó theo, sau đó lại đi tìm Hiện Tại Thân.
- Với tu vi của chúng ta liệu có thể lấy đi bảo vật như vậy không?
- Quá Khứ Lưu Ly Trản không có lực lượng hủy thiên diệt địa, chỉ là một đoàn Phật quang.
Lý Duy Nhất nghĩ đến cái gì, bèn hỏi:
- Vãn bối rất tò mò, nếu Quá Khứ Lưu Ly Trản có thể giữ lại Quá Khứ Thân của một người. Liệu Quá Khứ Thân của ta có bị giữ lại trong khu vực ánh đèn kia hay không?
- Ừm...
Hoàng Giả trầm ngâm chốc lát:
- Tu vi của ngươi còn chưa đủ, không đạt tới trình độ có thể lưu lại Quá Khứ Thân.
...
Lần thứ hai tiến vào Địa Phủ tầng mười chín.
Lý Duy Nhất lại ở trong Thời Gian Chi Kiển, mất mười một năm để đi đến luồng sáng tinh vân lưu ly.
Sớm đã cô đọng phách thứ bảy từ lâu, chỉ có điều, ở trong Thời Gian Chi Kiển, hắn không dám trùng kích thất trọng.
Tu vi võ đạo cũng tiến bộ vượt bậc, kinh văn trên Trường Sinh Kim Đan từ ba trăm vạn tăng lên tới bảy trăm vạn cái, đạt tới lục trọng đỉnh phong, Trường Sinh Tỏa thứ bảy sắp bị bẻ gãy đến nơi.
Kinh văn trên kim cốt từ hai trăm vạn tăng lên đến năm trăm vạn cái.
Lực lượng và cường độ thân thể xảy ra lột xác ba lần.
Hắn ngựa quen đường cũ đi thẳng tới miếu cổ ở nơi cao nhất của luồng sáng tinh vân lưu ly, cẩn thận thăm dò một phen.
Đế Nữ nhỏ tuổi vẫn chưa tới.
Lý Duy Nhất lẩm bẩm:
- Giống, thật sự rất giống, Phật thi rơi xuống Viễn Cổ Nghiệp Thành chắc không phải là Tam Sinh Phật đấy chứ? Ở lại nơi này là Quá Khứ Thân, còn ở Viễn Cổ Nghiệp Thành là Hiện Tại Thân sao?
Lý Duy Nhất quan sát tỉ mỉ ba cái đầu to như ngọn đồi ở phía trên điện Phật, cảm nhận ý vị thần thánh trong đó.
Ba cái đầu Phật.
Heo rừng hung dữ, đầu sư tử anh tuấn, đầu người từ bi.
Quá chân thật, lông tóc của con heo rừng kia như thể đúc bằng thần thiết màu đen. Đầu sư tử mở to hai mắt, tỏa ánh sáng vàng vạn trượng. Có thể thấy rõ lỗ chân lông trên da của cái đầu người, trong lỗ chân lông khuếch tán ra từng luồng ánh sáng lưu ly.
Phật thi đứng thẳng lơ lửng giữa không trung, hai tay giơ ngôi miếu cổ lên cao.
Giữa ba cái đầu, một ngọn Lưu Ly Trản vĩnh hằng chiếu rọi.
Cũng may tu vi hiện tại của Lý Duy Nhất đủ cao, đổi lại là tu vi Đạo Chủng cảnh, hắn mà tới sẽ trực tiếp bị khí tức của Phật thi ép đến nằm sấp.
- Có thể bị giam cầm ở chỗ này, Tam Sinh Phật tuyệt đối không đơn giản. Đợi khi nào trở về Doanh Châu, nhất định phải đi Viễn Cổ Nghiệp Thành một chuyến, xem nơi đó rốt cuộc là có chuyện gì.
Lý Duy Nhất thay Vô Thường Y màu đen, không lập tức đi lấy Quá Khứ Lưu Ly Trản, mà là bố trí trận pháp phòng ngự và trận pháp tàng khí trên quảng trường bạch ngọc, chuẩn bị ở trong trận pháp, nâng tu vi lên tới Thánh Linh Niệm Sư thất trọng.
Hắn đã thử qua, không thể tiến vào Không Gian Huyết Nê khi ở trong ánh đèn của Quá Khứ Lưu Ly Trản.
Bằng không, hắn chẳng cần phải phiền phức như vậy.
...
- Vù!
Ở biên giới quảng trường bạch ngọc, một bóng hình xinh đẹp yểu điệu nhanh nhẹn nhảy vọt lên, rơi xuống nhẹ bẫng.
Sau khi đột phá đến Thánh Linh Niệm Sư thất trọng, Lý Duy Nhất đang ngồi đả tọa củng cố cảnh giới lập tức kiêu ngạo đứng thẳng dậy, nói với giọng trầm ổn trịnh trọng:
- Khổng Nhạc, là Tích Huyết Kiếm Tôn bảo ta tới đón ngươi.
Dù sao cũng chỉ là Quá Khứ Thân của Đế Nữ, chỉ là một nha đầu, Lý Duy Nhất tự cho là có thể trấn áp được.
Hắn cũng không muốn bùng nổ chiến đấu một lần nữa, hấp dẫn Tiên Sát Niệm tới.
Ngay sau đó, hắn lấy bức họa mới vẽ ra, nhanh chóng mở ra, cầm trong tay, nói tiếp:
- Đây là bức họa của ngươi, ngươi hẳn là nên tin ta rồi chứ?
Trì Khổng Nhạc xem xét mình trong bức họa, từng bước đi về phía hắn, trợn trắng mắt:
- Ta chỉ là không ngừng sống lại theo chu kỳ, mỗi một lần sống lại sẽ không đánh mất trí nhớ, ta biết ngươi đã từng tới.
Lý Duy Nhất âm thầm hít một hơi, đè xuống cảm xúc xấu hổ, hờ hững cất bức họa đi:
- Chỉ sợ có sơ sót ấy mà. Lỡ như ngươi lại trực tiếp động thủ, trêu chọc Tiên Sát Niệm tới thì phải làm sao bây giờ?
Trì Khổng Nhạc đi đến trước mặt Lý Duy Nhất, vươn ngón tay ra, véo cổ tay hắn đến rướm máu, lúc này mới nhẹ gật đầu:
- Những Tiên Niệm kia rất xảo trá, ta buộc phải xác nhận ngươi là sinh linh mới được.
Lý Duy Nhất biết Hiện Tại Thân của đối phương rất không đơn giản, chỉ có thể bình tĩnh nói:
- Không sao... Lần sau nếu muốn động thủ, cứ nói trước một tiếng, ta tự mình làm.
Lý Duy Nhất kể lại cặn kỹ tình hình mới biết cho nàng nghe.
Nghe xong, Trì Khổng Nhạc không quá ngạc nhiên.
Hiển nhiên là qua việc không ngừng sống lại và biến mất nàng đã sớm ý thức được sự không ổn của mình, có thể tiếp thu miêu tả khó mà tin nổi của Lý Duy Nhất.
Nàng nhìn về phía Quá Khứ Lưu Ly Trản:
- Ta đã sớm phát giác ra, nó chính là ngọn nguồn của hết thảy quỷ dị. Ngươi đừng có hành động thiếu suy nghĩ, ta sẽ đi thử sự nguy hiểm trong đó trước. Nếu ta xảy ra chuyện, ngươi tiếp tục ở đây đợi ta sống lại lần sau.
- Vù!
Trì Khổng Nhạc thả ra Ngũ Hành Hỗn Độn Khí, bay lên trên đỉnh điện của miếu cổ, xoay người nhìn thoáng qua quảng trường bên dưới, nói:
- Mà này, ngươi tên là gì?
Lý Duy Nhất đáp:
- Lý Duy Nhất.
- Lý Duy Nhất.
Mặt Trì Khổng Nhạc nghiêm lại, nhẹ gật đầu, bay về phía khu vực giữa ba cái đầu Phật.
Thân thể nàng càng ngày càng đi xa, tiến vào hư không giữa ba cái đầu Phật, gặp phải sức cản, nàng bèn chống lên Ngũ Hành Hỗn Độn Khí ngăn cản.
Càng tới gần Quá Khứ Lưu Ly Trản, nhiệt độ càng cao.
Ngũ Hành Hỗn Độn Khí bốc cháy.
Chưa bao lâu, Trì Khổng Nhạc đã bị đốt cháy hóa thành tro bụi.
Hai tròng mắt Lý Duy Nhất đột nhiên sâu thẳm. Tuy Trì Khổng Nhạc còn nhỏ tuổi, tu vi chiến lực lại không hề đơn giản. Nhưng cho dù là thế, nàng và Quá Khứ Lưu Ly Trản vẫn còn một khoảng cách tương đối mà đã không chống đỡ nổi, hôi phi yên diệt.
Lý Duy Nhất lẩm bẩm:
- Chết tiệt, quên cho nàng ấy mặc Vô Thường Y.
Lý Duy Nhất nghĩ đến việc này, lại cảm thấy cho dù là mặc Vô Thường Y, muốn tiếp cận Quá Khứ Lưu Ly Trản cũng khó như lên trời.
- Sát Địa Hoàng tiền bối nói, Quá Khứ Lưu Ly Trản không có uy lực hủy thiên diệt địa, nhưng để tiêu diệt võ tu Trường Sinh cảnh thì tuyệt đối là dư dả. Muộn Hồ Lô, liệu có thể thi triển ra lực lượng hiện tại của ngươi để tới gần được không?
Giọng Hộ Đạo Thê vang lên:
- Ngươi tu luyện kim cốt nhục thân đạt tới cấp độ cao nhất dưới Bỉ Ngạn cảnh, huyết khí đủ cường thịnh, có thể thử một lần.
- Nếu ngươi lại hấp thu Phật Quang Lưu Ly của Quá Khứ Lưu Ly Trản, khiến nó hóa thành linh quang màu thứ năm của ngươi, vậy ta liền nắm chắc mười phần.