Bốn mươi năm sau

Tu hành võ đạo.

Trường Sinh Tỏa thứ bảy của Trường Sinh cảnh được gọi là Thiên Nhân Tỏa.

Bẻ gãy cả bảy khóa, đả thông rào chắn Thiên Nhân, cảm ứng được quy luật pháp tắc giữa thiên địa, tu vi chiến lực có thể nâng lên một đoạn lớn.

Tu hành niệm lực, đạt tới thất trọng cũng có sự lột xác lớn ở cấp bậc giống như vậy.

Thất phách trong cơ thể người ở cảnh giới này toàn bộ dung nhập vào linh thần, sự cảm nhận được nâng lên, phòng ngự của ý thức hồn linh được tăng cường trên diện rộng.

Lý Duy Nhất hiện giờ đang bước vào cảnh giới này. Trong Linh Giới, bảy mươi viên tinh thần niệm lực vận chuyển có quy luật xung quanh quang ảnh Phù Tang Thần Thụ, sau đầu ngưng tụ ra bảy luồng phách quang viên hoàn.

Khoảng cách từ Thánh Linh Niệm Sư thất trọng đến Thánh Linh Vương Niệm Sư, chính là không ngừng tích lũy. Buộc phải tu luyện tinh thần niệm lực đến chín mươi chín viên trước, mới có tư cách trùng kích đại cảnh.

Hai con đường võ đạo và niệm lực này, muốn trở thành Siêu Nhiên đều là chuyện khó như lên trời.

Không giống như Bỉ Ngạn cảnh của võ đạo, tu giả niệm lực một khi đi hết đoạn đường dài đằng đẵng từ bảy mươi đến chín mươi chín này, bước vào Thánh Linh Vương Niệm Sư cảnh liền nhận được ba ngàn năm thọ nguyên, tiêu dao giữa thiên địa, xứng danh hùng chủ một phương. Chỉ cần cẩn thận mọi chuyện, có thể bảo vệ gia tộc phồn thịnh ba ngàn năm.

Ba ngàn năm có thể khiến một gia tộc cắm rễ vào từng ngóc ngách của một châu, vươn xúc tu lan ra khắp cả Sinh Cảnh.

Nếu trong vòng ba ngàn năm, trong gia tộc ra đời vị Siêu Nhiên thứ hai, thứ ba... cứ kéo dài như vậy, liền sẽ lột xác trở thành Thiên Vạn Môn Đình, thậm chí Ức Tộc.

Mà võ đạo, lúc mới bước vào Bỉ Ngạn cảnh, thọ nguyên cũng chỉ tăng lên tới ngàn tuổi, còn phải tiếp tục từng bước tranh đấu leo lên trên.

Chính vì vậy, trong Thiên Vạn Môn Đình và Ức Tộc, thường thường Siêu Nhiên võ đạo khá cấp tiến, Siêu Nhiên niệm lực thì bảo vệ những gì đã có.

- Vù!

Lý Duy Nhất ngồi xếp bằng ở trung tâm quảng trường bạch ngọc minh tưởng, hấp thu từng luồng Phật Quang Lưu Ly tỏa ra từ Quá Khứ Lưu Ly Trản vào mi tâm, dung nhập vào linh quang bốn màu.

Linh quang bốn màu, phân biệt đến từ: Phù Tang Thần Thụ, Kim Ô, Quang Minh Tinh Thần Thư, tinh quang Hồn Hải.

Là bốn màu đỏ, vàng, trắng, xanh.

Hắn thầm nghĩ:

- Phật Quang Lưu Ly thật lợi hại, vượt xa linh quang lưu ly mà Đại cung chủ tu luyện ra.

- Càng tinh thuần hơn, mỗi một luồng hấp thu vào Linh Giới, đều tạo ra sự trùng kích cực lớn đối với linh quang bốn màu của ta, muốn dung luyện nó, e là thời gian ngắn không thể làm được.

- Nhưng một khi làm được... cường độ linh quang chắc chắn sẽ tăng lên một cao độ hoàn toàn mới.

Linh quang bốn màu trước đó của Lý Duy Nhất, đúng là xuất chúng trong các niệm sư cùng cảnh giới. Nhưng chiến lực phát huy ra từ niệm lực ở cùng cảnh giới rất khó sánh bằng chân truyền Cổ Giáo hàng đầu và Trạng Nguyên của các quốc gia.

Nếu có thể mượn Phật Quang Lưu Ly nơi này tu luyện ra linh quang năm màu, vậy cũng không uổng chuyến đi này. Cho dù giảm nhiều thọ nguyên ở Địa Phủ tầng mười chín cũng đáng giá.

Phật Quang Lưu Ly chỉ riêng một loại ánh sáng đã vượt xa linh quang bốn màu của Lý Duy Nhất, hoành hành ngang ngược trong Linh Giới, căn bản không chịu bị thuần hóa.

Lý Duy Nhất lẩm bẩm:

- Dùng Lục Như Phần Nghiệp thử xem.

- Tu luyện Lục Như Phần Nghiệp tới tầng năm liền có thể luyện ra Lưu Ly Tịnh Hỏa, có chút giống với Phật Quang Lưu Ly tỏa ra từ Quá Khứ Lưu Ly Trản.

- Lục Như Phần Nghiệp tầng sáu, Lưu Ly Tịnh Hỏa lại càng từng bước tiến dần tới đại thành, càng ngày càng tinh thuần, thần thánh, trong sạch.

Lục Như Phần Nghiệp của Lý Duy Nhất đã tu luyện đến tầng sáu tiểu thành.

Giờ phút này, hắn ở trong Linh Giới thi triển chiêu đế thuật này ra, ngưng tụ ra một cối xay Lưu Ly Tịnh Hỏa.

Hút Phật Quang Lưu Ly vào mi tâm, vận chuyển vào trong cối xay trước, sau khi nghiền nát, rốt cuộc cũng chậm rãi dung hợp với linh quang bốn màu.

Hắn phỏng đoán:

- Chẳng lẽ... Phật thi ở Viễn Cổ Nghiệp Thành thật sự có liên quan đến sự kiện mưa sao băng rơi xuống tạo ra Bà Già La Giáo lúc trước ư?

Lý Duy Nhất kinh ngạc phát hiện, Phật Quang Lưu Ly dung hợp đầu tiên với linh quang màu trắng tu luyện ra thông qua Quang Minh Tinh Thần Thư trong linh quang bốn màu, tự nhiên sinh ra rất nhiều suy đoán.

Phải biết rằng, lúc trước ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, lần đầu tiên hắn chạm trán với Bạch Dạ Thanh Liên, đối phương liền thi triển một chiêu đạo thuật Phật Môn rất giống với Lục Như Phần Nghiệp.

Lúc ấy Lý Duy Nhất đã phán đoán, sự kiện mưa sao băng rơi xuống Lăng Tiêu Sinh Cảnh mười mấy vạn năm trước, với Phật thi rơi xuống Viễn Cổ Nghiệp Thành ở phía bắc Lăng Tiêu Sinh Cảnh, rất có thể là cùng một chuyện, xảy ra cùng một thời gian.

Bà Già La Phật dùng sao rơi luyện chế ra bốn mươi hai trang Quang Minh Tinh Thần Thư.

Lục Như Phần Nghiệp chính là đạo thuật lĩnh ngộ được từ Quang Minh Tinh Thần Thư, vả lại cần hấp thu Nghiệp Hỏa trong thi thể những Thệ Linh ở Viễn Cổ Nghiệp Thành mới tu luyện được, có nhiều mối liên hệ chằng chịt.

- Vù!

Trì Khổng Nhạc một lần nữa sống lại, đi vào quảng trường bạch ngọc.

Nhìn thấy Lý Duy Nhất đang hấp thu dung luyện Phật Quang Lưu Ly, lưới ánh sáng như thác nước không ngừng hội tụ về phía mi tâm hắn, nàng không khỏi âm thầm thấy lạ.

Nàng không quấy rầy Lý Duy Nhất.

Cách xa mười trượng, nàng ngồi xếp bằng đả tọa, lẳng lặng chờ đợi.

Thời gian từng ngày trôi qua.

- Ầm!

Trong quá trình hấp thu Phật Quang Lưu Ly, bất tri bất giác, Lục Như Phần Nghiệp tầng sáu của Lý Duy Nhất đã đại thành.

Trong Linh Giới, Lưu Ly Tịnh Hỏa mà đạo thuật diễn hóa ra, uy lực nâng lên một đoạn lớn, tốc độ luyện hóa Phật Quang Lưu Ly theo đó cũng tăng lên.

Chuyện quỷ dị xảy ra.

Trong không gian Linh Giới rộng trăm trượng vuông ở mi tâm Lý Duy Nhất, quang ảnh khổng lồ của Tam Sinh Phật trống rỗng hiện ra.

Đầu người trong ba cái đầu mở hai mắt ra, tỏa tia sáng lộng lẫy, tựa như đang đối mặt với ý thức của Lý Duy Nhất.

Giây tiếp theo.

Trong Linh Giới, huyết vụ tràn ngập.

Thân ảnh của Muộn Hồ Lô hiện ra trong huyết vụ.

Trong miệng Tam Sinh Phật phát ra một câu Phật hiệu bi mẫn xa xăm, quang ảnh trong Linh Giới nhanh chóng tiêu tán.

Lý Duy Nhất hít sâu một hơi, nhanh chóng ổn định tâm thần. Cuối cùng cũng biết, vì sao Muộn Hồ Lô rất ít khi hiện thân, thì ra nàng thật sự chỉ ra tay vào thời khắc nguy hiểm nhất.

Tình huống vừa rồi quá quỷ dị, giống như Tiên Phật muốn đoạt xá hắn.

Lý Duy Nhất tò mò dò hỏi Muộn Hồ Lô:

- Câu nói của Tam Sinh Phật trước khi tiêu tán có ý tứ gì? Ngươi nghe có hiểu không?

Muộn Hồ Lô trầm mặc chốc lát:

- Hắn nói đã để lại một món đồ trong Linh Giới của ngươi.

Nói xong, nàng biến mất không thấy tăm hơi.

Lý Duy Nhất hơi giật mình, tỉ mỉ cảm ứng trong Linh Giới, chợt mở bừng mắt ra.

Hắn nhìn đăm đăm ba cái đầu Phật khổng lồ ở phía trên không trung đằng xa, vô cùng khó tin, lẩm bẩm:

- Pháp tu luyện Lục Như Phần Nghiệp tầng bảy, vì sao? Tại sao để lại thứ này trong Linh Giới của ta? Cho dù không đánh lại Muộn Hồ Lô, cũng không đến mức lưu lại cả pháp tu luyện chứ.

Lý Duy Nhất nhíu chặt lông mày, vắt óc cũng không nghĩ ra.

Chắc không thể nào là duyên phận đấy chứ?

Hắn lẩm bẩm:

- Tam Sinh Phật rốt cuộc đã chết hẳn hay chưa?

- Chắc là chết thật rồi, bằng không tại sao chỉ để lại pháp tu luyện tầng bảy? Pháp tu luyện của tầng thứ tám, chín đâu?

Pháp tu luyện Lục Như Phần Nghiệp của Song Sinh Đạo Giáo chỉ có sáu tầng.

An Nhàn Tĩnh là sau khi niệm võ kết hợp, lĩnh ngộ chân lý Lục Như “Mộng Huyễn Phao Ảnh Lộ Điện”, từ đó lập tức bước vào cảnh giới Hư Đan. Muốn chỉ dựa vào ngộ tính mà suy diễn ra tầng bảy, đó là khó như lên trời.

Trì Khổng Nhạc từ bên cạnh lên tiếng hỏi:

- Làm sao vậy?

Lý Duy Nhất thở ra một hơi thật dài, lắc đầu hỏi:

- Đế Nữ chắc là đã tuần hoàn qua rất nhiều lần rồi nhỉ? Tam Sinh Phật này có thể có Phật Niệm tương tự với Tiên Niệm hay không?

Trì Khổng Nhạc nói:

- Chưa từng thấy qua.

Trì Khổng Nhạc nhìn chăm chú vào Quá Khứ Lưu Ly Trản trong hư không:

- Lấy tu vi của chúng ta, e rằng mãi mãi cũng không lấy được nó. Lý Duy Nhất, ngươi trực tiếp đi tìm Hiện Tại Thân đi, đừng ở chỗ này lãng phí thời gian nữa!

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ngươi có thể cảm ứng được phương vị của Hiện Tại Thân không?

Trì Khổng Nhạc nói:

- Từ khi nghe ngươi kể, ta đã làm thử. Nhưng... không thu hoạch được gì.

Lý Duy Nhất trấn an:

- Không cần nóng vội, Sát Địa Hoàng tiền bối đã nói, loại cảm ứng này cực kỳ mơ hồ, không phải là một sự chỉ dẫn rõ ràng. Nó một loại cảm giác trong vô thức. Lão nhân gia khẳng định, ngươi chắc chắn sẽ bị Hiện Tại Thân chỉ dẫn, tìm được phương vị chính xác.

Lục Như Phần Nghiệp đại thành, linh quang năm màu bước đầu dung hợp, tâm tình Lý Duy Nhất cực kỳ tốt, lấy từ trong Túi Càn Khôn ra một miếng thịt đùi của yêu thú Siêu Nhiên, thả ra Lưu Ly Tịnh Hỏa đại thành để nướng thịt.

Thỏa mãn tham muốn ăn uống trước đã.

Thịt nướng rất nhanh xèo xèo ứa mỡ, mùi thơm tỏa ra bốn phía.

Lý Duy Nhất nhón một nhúm nhỏ muối rắc lên:

- Đế Nữ bị nhốt ở đây đã ăn thứ gì chưa? Một lần nhốt ba năm, sẽ không thấy đói sao?

Hắn nhìn ra, tu vi hiện tại của Trì Khổng Nhạc vẫn chưa đạt tới trình độ tích cốc. Nói không chừng, ở trong những tiên sơn vỡ nát kia có con đường thu được tinh dược, đế dược gì đó.

Cho nên, hắn mới nói bóng nói gió dò la tin tức.

Trì Khổng Nhạc lấy ra một quả giống như quả táo màu xanh từ trong ngực, cắn nhẹ một cái.

Nàng ngồi xuống bên cạnh đống lửa, nhìn chăm chú miếng thịt nướng có màu sắc vàng ruộm, mím môi nói:

- Thức ăn có thể lấy được rất ít, chỉ có thể nói là miễn cưỡng đủ ăn.

Mũi Lý Duy Nhất hít hà, ngửi được mùi của đế dược.

Trì Khổng Nhạc nhìn thấu mục đích của hắn, lấy ra quả táo thứ hai, nhẹ nhàng đặt vào tay hắn:

- Chúng ta trao đổi, chia cho ta một miếng thịt nướng.

Lý Duy Nhất cười sảng khoái:

- Nói cái gì mà trao đổi, chỉ là một miếng thịt, vốn là mang ra để chia sẻ mà.

Lý Duy Nhất đặt táo xanh dưới mũi ngửi thử, hương thơm mát lạnh thấu xương, tứ chi bách hài nhanh chóng bị hương quả lấp đầy, cả người lâng lâng.

Trên Trường Sinh Kim Đan, từng kinh văn thuộc tính mộc lần lượt được sinh ra.

Một quả táo xanh nho nhỏ, tuyệt đối không thua kém một cây đế dược nhất phẩm.

Phải biết rằng, cây táo sẽ không chỉ kết một quả táo, cũng không chỉ kết quả một mùa.

Càng nghĩ càng kinh ngạc, rốt cuộc là một cây táo xuất chúng đến cỡ nào?

Lý Duy Nhất cắn một miếng, vị ngon ngọt, thơm ngát cả bụng.

Hắn ăn hết cả quá táo.

Trong quá trình luyện hóa hấp thu, Huyền Cảm của Lý Duy Nhất tiến thêm một bước, cảm ứng được sự tồn tại của pháp tắc thuộc tính mộc.

Quả nhiên là đế dược nâng cao số lượng trường sinh kinh văn.

Hai người ăn thịt nướng, Lý Duy Nhất nói ra kế hoạch của mình:

- Cho nên, ta phải nâng cao tu vi và cường độ nhục thân lên trước, đến lúc đó ta tự nhiên có thủ đoạn át chủ bài đi lấy Quá Khứ Lưu Ly Trản. Trong thời gian đó, cần nhờ Đế Nữ hỗ trợ coi chừng các nguy hiểm như Tiên Sát Niệm. Đúng rồi, ta còn có một ít thức ăn, ngươi có thể lấy để đổi khẩu vị.

Lý Duy Nhất đưa một cái Túi Càn Khôn cho nàng.

Túi Càn Khôn là dùng khí hải ở phổi của võ tu luyện chế ra, giống như mở Tổ Điền thả ra pháp khí vậy, không giống như Thiếu Dương Tinh, là sự biến hóa của chiều không gian. Cho nên, Túi Càn Khôn không bị Phật Quang Lưu Ly áp chế.

Nói cho cùng, thứ bị áp chế không phải Thiếu Dương Tinh và Đạo Tổ Thái Cực Ngư, mà là Lý Duy Nhất mang tu vi Thánh Linh Niệm Sư.

Năm thứ hai.

Lý Duy Nhất bẻ gãy Trường Sinh Tỏa thứ bảy, bước vào Trường Sinh cảnh thất trọng.

Năm thứ sáu.

Kinh văn trên kim cốt đạt tới sáu trăm vạn cái. Tinh thần niệm lực trong Linh Giới nâng lên tới bảy mươi ba viên.

...

Năm thứ bốn mươi.

Kinh văn trên kim cốt đạt tới chín trăm vạn cái. Tinh thần niệm lực trong Linh Giới nâng lên tới chín mươi viên.

Trường sinh kinh văn trên Trường Sinh Kim Đan tăng lên hai ngàn vạn cái, đạt tới thất trọng đỉnh phong.

Nhưng mãi vẫn không đạt tới Dung Đạo.

Lý Duy Nhất suy đoán có lẽ là bị hoàn cảnh nơi này áp chế, thiên địa pháp tắc khác với bên ngoài, cho nên không cách nào dẫn pháp tắc vào người.

- Chín trăm vạn kinh văn, chín lần lột xác. Chỉ dựa vào lực lượng nhục thân hẳn là có thể đấu cứng với cao thủ Thiên Bảng hoặc cường giả Hư Đan!

- Nếu lại tu luyện, số lượng kim cốt kinh văn lên tới ngàn vạn, khí tức đạt tới cấp Siêu Nhiên, xuyên qua từng tầng Địa Phủ trở về, có rủi ro bị sinh linh đáng sợ nào đó trong Địa Phủ phát giác.

Lý Duy Nhất dừng lại, lấy ra Sinh Mệnh Chi Tuyền uống một ngụm, lập tức sinh long hoạt hổ, huyết khí trong cơ thể cường thịnh giống như muốn bốc cháy lên, đáy lòng sinh ra niềm tin mạnh mẽ dù có gặp phải Siêu Nhiên cũng dám đánh một trận.

Đây là tự tin mà tu vi tiến bộ vượt bậc mang lại.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters