Lần trở về này, Lý Duy Nhất điều dưỡng ròng rã ba tháng, thân thể mới miễn cưỡng khôi phục.
Nhưng giảm thọ nguyên nhiều hơn xa đánh giá ban đầu của hắn.
Thân thể giống như người tuổi già sức yếu, luôn có một loại cảm giác suy yếu không thể xua đi được.
Ba tháng trước, khoảnh khắc trở lại Địa Cầu, mái tóc đen của Lý Duy Nhất liền biến thành màu trắng, thất khiếu chảy máu, hôn mê ngay tại chỗ. Nếu không phải đã từng ăn Trú Nhan Ngọc Lê, hắn nghi ngờ thân thể của mình sẽ trở nên còng lưng già nua, mọc đầy nếp nhăn.
Hắn hiện tại là tu vi Trường Sinh cảnh thất trọng, có thọ nguyên chín giáp mà còn như thế.
- Leng keng!
Tiếng chuông trong chùa vang lên, trầm bổng xa xăm.
Lý Duy Nhất ở trong sân, luyện qua Thập Nhị Tán Thủ một cách đơn giản, thân thể luôn có một loại cảm giác huyết khí không đủ. Rõ ràng có mười phần lực lượng, lại chỉ có thể phát huy ra bảy, tám phần.
Sau khi thu thế, hắn hoạt động hai cánh tay.
Hắn thở dài một tiếng, lẩm bẩm:
- E rằng phải phá cảnh đến Thánh Linh Vương Niệm Sư, thọ nguyên tăng trưởng mạnh, mọi thứ mới có thể khôi phục lại như cũ. Cũng may trong Linh Giới, tinh thần niệm lực đã ngưng tụ ra chín mươi bảy viên, khoảng cách đến cấp độ niệm lực Siêu Nhiên đã cực kỳ gần rồi.
Một khi bước vào cảnh giới kia, liền có được ba ngàn năm thọ nguyên, một bước trở thành kẻ mạnh.
Trong lòng Lý Duy Nhất tràn ngập sự chờ mong, chỉ muốn ngày đó có thể đến sớm hơn một chút.
- Lý Duy Nhất, Đế Nữ muốn gặp ngươi.
Thân ảnh trác việt của Trầm Uyên Kiếm Tôn lặng lẽ xuất hiện ở dưới chân tường của tiểu viện, anh tuấn tiêu sái.
Lý Duy Nhất lập tức đi theo Trầm Uyên Kiếm Tôn. Kể từ lúc trở về Địa Cầu, ba tháng qua hắn vẫn luôn tĩnh dưỡng, chưa từng gặp qua Đế Nữ. Đế Nữ mang đến cho hắn một loại cảm giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, chênh lệch rất lớn so với khí chất của Trì Khổng Nhạc, uy nghi dọa người.
Lý Duy Nhất đi theo sau Trầm Uyên Kiếm Tôn, hỏi một câu:
- Hiện Tại Thân của Đế Nữ đã hoàn toàn khôi phục rồi sao?
Trầm Uyên Kiếm Tôn dùng giọng điệu ôn hòa, chắp tay chậm rãi đi về phía trước, nói:
- Sao có thể dễ dàng như vậy? Chẳng qua, đây chỉ là vấn đề thời gian.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Vậy Vị Lai Thân của Đế Nữ thì sao?
Trầm Uyên Kiếm Tôn trầm ngâm chốc lát, mới nói:
- Tìm về Hiện Tại Thân của Đế Nữ, nhiệm vụ của ngươi đã kết thúc. Đến nơi rồi, vào đi! Những vấn đề trong lòng ngươi, có thể hỏi nàng, nàng đã biết rõ cả rồi.
Lý Duy Nhất nhìn về phía Trầm Uyên Kiếm Tôn, chắp tay thi lễ một cái, đi vào cổng viện bằng gỗ đỏ.
Đá xanh trong viện ẩm ướt, tàn tro trong lư hương chưa nguội lạnh.
Đang là buổi chiều, ánh mặt trời chiếu nghiêng vào. Sân viện một nửa ở ngoài sáng, một nửa ẩn trong tối.
Đế Nữ đứng thẳng dưới một cây bách cổ to bằng thùng nước, mặc một chiếc váy dài màu xám bạc, mái tóc dài không xõa ra mà là không có gió tự bay, mỗi một sợi tóc đều có ánh sao mông lung quấn quanh, hạt ánh sáng màu vàng giống như đom đóm thoắt ẩn thoắt hiện xung quanh thân thể.
Dung nhan của nàng mang vẻ đẹp hoàn mỹ chấn động lòng người, lông mày, ánh mắt như được điêu khắc bằng binh khí, hai mắt trong suốt, nhưng lại sâu thẳm.
Cho dù nàng đã hoàn toàn thu liễm khí tức trên người, Lý Duy Nhất vẫn cảm nhận được một cỗ khí thế uy lâm thiên hạ. Hơi chạm vào ánh mắt của nàng sẽ cảm giác giống như có lưỡi dao hàn băng rơi xuống ý thức hải.
Đây là một loại thế không biết mất bao nhiêu năm mới nuôi dưỡng ra được!
- Lý Duy Nhất, thọ nguyên của ngươi chỉ còn lại mười bảy năm, nếu lại bị trọng thương, hoặc là bùng nổ đại chiến kịch liệt thì có thể rút ngắn nữa. Nhưng ta không định giúp ngươi kéo dài tuổi thọ. Ngươi có thể vì vậy mà sinh lòng oán hận, hối hận vì tiến về Địa Phủ tầng mười chín hay không?
Ánh mắt Đế Nữ dừng ở trên người Lý Duy Nhất, không giống như chăm chú quan sát, mà giống như đang suy tính.
Ở Địa Phủ tầng mười chín, trong nháy mắt lớp đá trên người Đế Nữ vỡ nát, tỏa ra khí tức rộng lớn hùng vĩ có một không hai. Lúc đó, Lý Duy Nhất liền hiểu được rằng, nàng tuyệt đối không thể là Khôn Nguyên cảnh, rất có thể là một vị Tiên sống sờ sờ đứng ở trước mặt mình.
Một lần nữa đứng trước mặt vị Tiên này, nội tâm của hắn vẫn bị trùng kích mãnh liệt.
Hắn trầm tĩnh đáp lại:
- Đế Nữ nhất định có lý do làm như vậy.
Đế Nữ tiếp lời:
- Mười bảy năm, đối với người khác thì chưa chắc có thể bước vào Thánh Linh Vương Niệm Sư cảnh. Nhưng ngươi không thể nào giống với bọn họ. Ngươi như thanh kiếm cần phải mài giũa nhiều hơn bất cứ tu giả nào khác, thiên chuy bách luyện, tương lai mới có thể đủ sắc bén.
- Có đôi khi, tương trợ là ngăn ngừa kiếm gãy. Có đôi khi, giúp đỡ lại là cất kiếm vào vỏ quá sớm, bảo vệ quá tốt, tương lai nếu thật sự muốn dùng, sẽ phát hiện không đủ sắc bén, không đủ cứng cỏi, vừa chạm vào liền gãy, khó gánh vác được trọng trách.
Đế Nữ ngước đầu lên, nhìn về phía ánh mặt trời xuyên qua khe hở của cành lá, nói nhỏ:
- Một thanh kiếm, đương nhiên cũng có thể làm vật trưng bày, dùng để trang trí, nhưng ngươi nhất định không cách nào sống những ngày tháng an nhàn như vậy được.
Lý Duy Nhất đứng ngoài hai trượng, như có điều suy nghĩ:
- Những lời này của Đế Nữ là ám chỉ sư môn của ta, hay là ám chỉ phụ mẫu người nhà ta?
- Ngươi muốn biết cái nào?
- Ta muốn biết cả hai.
Đế Nữ âm thầm cân nhắc, suy xét nên kể như thế nào mới không đến mức khiến hắn sớm gánh nặng cực khổ tiến lên phía trước:
- Muốn biết tình hình của sư môn, ngươi hãy đi tìm Nhân Thần Lục Bộ.
- Về phần tộc nhân của ngươi, người còn sống đều đang bị giày vò trong bóng tối, lưu vong trong sự đuổi giết, sụp đổ trong tuyệt vọng, sau đó từ bỏ bản thân... Tin tức ngươi còn sống có thể nhóm lên một ngọn lửa hy vọng trong lòng bọn họ.
- Nhưng ngươi phải hiểu được, bất luận tư chất có cao cỡ nào, tu hành ở mỗi một cảnh giới đều tràn ngập biến số.
- Dù vô địch cùng thế hệ ở Trường Sinh cảnh, chưa chắc có thể tiếp tục rực rỡ lóa mắt ở Bỉ Ngạn cảnh, cũng chưa chắc có thể bước vào Khôn Nguyên.
- Thiên kiêu từ xưa đến nay, kẻ mệt mỏi theo không kịp, kẻ tâm tính thay đổi, kẻ không chịu đựng được áp lực mà sụp đổ đều có đầy rẫy. Đây chỉ là nói về biến số trên người mình, biến số đến từ bên ngoài còn nhiều hơn.
- Cho nên, ngươi lấy tu vi Trường Sinh cảnh xuất thế, giống như một đứa trẻ bị cuốn vào phân tranh của đại thế. Rất nhiều người sẽ chỉ coi ngươi như một con rối, người bị hấp dẫn đến bên cạnh ngươi đều là những kẻ bị lợi ích làm mờ mắt, có mưu đồ gây rối.
- Ngươi ít nhất phải bước vào Khôn Nguyên cảnh, mới thật sự là mang đến hy vọng cho bọn họ, mới có cơ hội tập hợp được những người thật lòng muốn giúp đỡ và đi theo ngươi.
Lý Duy Nhất nghe ra rất nhiều ngụ ý trong lời nói, cười khổ nói:
- Ta hiểu rồi. Đế Nữ là muốn nói với ta, giai đoạn tu hành hiện tại quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Trước khi đạt tới Khôn Nguyên cảnh, nói cho ta biết cũng chỉ làm tăng thêm buồn phiền và gánh nặng trong nội tâm của ta, không có bất kỳ ý nghĩa nào cả.
Đế Nữ không tỏ ra ý kiến gì, chỉ hỏi:
- Kế tiếp ngươi có dự định gì không?
Lý Duy Nhất đã sớm có đáp án trong lòng, suy xét rất rõ ràng:
- Ta muốn về Doanh Châu, tìm người của Nhân Thần Lục Bộ.
Nhiều năm trôi qua, trên vùng đất kia chắc hẳn đã phong vân đột biến, Lý Duy Nhất có quá nhiều vướng bận và nghi hoặc ở đó.
Đế Nữ nhẹ gật đầu:
- Doanh Châu, là một trong những đại lục Tiên Giới trong tinh không, từng có vô số Liệt Tiên cùng tồn tại, phồn thịnh không biết bao nhiêu kỷ nguyên. Đáng tiếc, sau một trận đại chiến, Tiên Phật chết hết, toàn bộ đại lục Tiên Giới đều bị ném vào Huyết Hải ở Địa Phủ tầng thứ chín, trở nên hoang tàn tĩnh mịch, tiên khí tán loạn, bị hắc ám ăn mòn và mục nát.
- Truyền thuyết nói rằng, lão tổ của Lý gia các ngươi chính là sinh ra ở Doanh Châu, nơi đó có thể xem như là tổ địa của nhà ngươi.
- Doanh Châu rất không đơn giản, cho dù là sự tồn tại của Huyết Hải Quan Ổ, hiện tượng Tiên mất mạng liên tiếp xảy ra, hay là lực lượng tân sinh của tái thế, chuyển thế, ở trong tinh không tuyệt đối không phải là một chuyện bình thường, ngay cả đại năng cũng rất khó làm được.
- Nơi đó rất có thể là quân cờ cuối cùng mà lão tổ Lý gia nhà các ngươi đặt xuống trước khi chết.
- Ngươi quay về là chính xác, vận mệnh của ngươi ở nơi đó. Tìm thấy vận mệnh của ngươi, bước vào Khôn Nguyên cảnh, tương lai nếu ngươi muốn dựng thẳng đại kỳ, ta sẽ giúp ngươi dựng lá cờ đó lên, trả lại ân tình ở Địa Phủ.
Lý Duy Nhất thấy nàng nói nhẹ như không, nhưng trong thâm tâm lại biết rõ, cho dù là dựng cờ, hay là đỡ cờ, e rằng đều sẽ kéo theo gió tanh mưa máu không thể tưởng tượng.
Lý Duy Nhất cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi:
- Vì sao Đế Nữ lại nhận định, người đó nhất định là ta? Vì sao phải là ta mới có thể mang đến hy vọng cho tộc nhân?
Ở mi tâm trắng như ngọc của Đế Nữ hiện một hoa điền hình con chim én đỏ thắm lóa mắt, ánh mắt nàng lạnh lùng:
- Lý Duy Nhất, lẽ nào ngươi không phát hiện ra những điểm vượt xa lẽ thường trên người mình sao? Thần Khuyết vô biên, Hộ Đạo Thê, Đạo Tổ Thái Cực Ngư. Võ tu Trường Sinh cảnh khác, nếu ai có thể chiếm được một trong số đó đã là kinh thế hãi tục rồi. Đây chính là điểm khác biệt giữa ngươi và những người khác, người này cũng chắc chắn phải là ngươi.
- Đương nhiên, ngươi có thể chọn không gánh vác trách nhiệm này, làm một thanh kiếm gỗ dùng để trang trí. Nhưng tương lai, kẻ địch, sẽ không cho ngươi cơ hội lựa chọn.
Lý Duy Nhất trầm mặc, không tiếp tục truy hỏi nữa.
Người ta đã nói rõ mọi chuyện, bảo hắn đến Doanh Châu tìm đáp án. Con đường của mình thì phải tự mình đi.
- Thiên địa vạn sự vạn vật đều nằm trong ngũ hành, dùng ngũ hành đúc Thiên Đan, đối với ngươi là một con đường tốt nhất. Tương lai, ở Bỉ Ngạn cảnh, Khôn Nguyên cảnh, liền có muôn ngàn khả năng, tính dẻo sẽ mạnh hơn.
Đế Nữ lại nói:
- Bỉ Ngạn thất trọng sơn, ngươi có thể chủ yếu đặt tinh lực vào việc tu luyện quang minh và hắc ám, dung hợp chúng vào ngũ hành, giống như mặt đất có ngày và đêm.
- Khôn Nguyên cảnh, có thể trọng điểm tu luyện mười hai Tiên Lộ của Xiển Môn, Cầu Chân Vọng Hư.
- Đối với con đường tu hành của ngươi, ta chỉ có thể nhìn đến đây thôi, xa hơn nữa... tự ngươi phải vượt qua chông gai, từng bước một bước đi tiếp.
- Ở đạo ngũ hành, ta cũng coi như có chút tạo nghệ. Ngươi nhớ kỹ, hỏa bảy mươi hai, thủy ba mươi sáu, kim hai mươi bảy, thổ bốn mươi lăm, mộc một trăm lẻ tám, các đạo còn lại chỉ là số tạp, ngươi tự xem mà làm đi.
Lý Duy Nhất yên lặng ghi nhớ, suy đoán điều Đế Nữ nói có xác suất lớn là tỷ lệ số lượng pháp tắc đúc Ngũ Hành Thiên Đan.
Lý Duy Nhất nói:
- Đa tạ Đế Nữ chỉ điểm.
Nếu đối phương thật sự là Tiên, vậy thì con đường tu luyện do nàng quy hoạch, tự nhiên cũng có giá trị tham khảo hơn bất cứ sự chỉ điểm của tu sĩ nào mà Lý Duy Nhất từng gặp.
Đế Nữ hỏi:
- Bao lâu thì ngươi đi?
Lý Duy Nhất lộ ra nét suy tư:
- Với tu vi hiện tại của ta, ngược lại có thể mượn nhờ Thiếu Dương Tinh tiến về Thang Cốc Hải và Hồn Hải. Nhưng không có Chiến Hạm Thanh Đồng, muốn vượt qua tầng tầng lớp lớp vùng biển tiến về Doanh Châu, không thể nghi ngờ là mơ giữa ban ngày. Đế Nữ có thể sắp xếp Trầm Uyên Kiếm Tôn tiền bối tiễn ta một đoạn đường hay không? Tiền bối từng hứa với ta.
Đế Nữ nói:
- Có Thiếu Dương Tinh và Đạo Tổ Thái Cực Ngư, đúng là dễ xử lý hơn nhiều, ta đích thân tiễn ngươi một đoạn đường vậy! Tiễn ngươi xong, ta cũng phải rời khỏi Đế Khâu.
Lý Duy Nhất vốn cho rằng, Đế Nữ nói tự mình tiễn hắn là cùng nhau đi đường hàng hải cực bắc.
Kết quả, sau khi hắn từ biệt với bạn bè ở Địa Cầu, Đế Nữ trực tiếp dẫn hắn đến địa cung của Cam Lộ Tự.
Lý Duy Nhất kích hoạt Đạo Tổ Thái Cực Ngư, sau khi tiến vào Không Gian Huyết Nê, ấn ký Thái Cực và Xá Lợi Phật Tổ đang lơ lửng trong hư không liền bị nàng tung ra một chưởng nhẹ bẫng đánh cho biến mất khỏi địa cung, đơn giản thô bạo không nói nên lời.
- Hắc thúc, tạo nghệ trận pháp của ngươi cao nhất, ngươi hãy phong bế lỗ thủng không gian ở nơi này lại, địa cung cũng tạm thời phong tỏa.
Đế Nữ phân phó vị Hoàng Giả kia như vậy, sau đó từng bước xuống bậc thang, đi ra khỏi địa cung.
Trầm Uyên Kiếm Tôn đứng ngoài cửa địa cung hỏi:
- Đưa về rồi sao?
Tích Huyết Kiếm Tôn đứng ở phía bên kia.
Đế Nữ đáp:
- Đưa hắn đến nơi nên đến rồi.
Trầm Uyên Kiếm Tôn nghiêm nghị nói:
- Hắc Ám Chân Linh xuất hiện ở Doanh Châu, mặt khác, Kim Cách Thiên Tộc bị giam giữ ở Địa Phủ tầng thứ mười, trên Huyết Hải, cũng xé rách ra khe nứt không gian, có dấu hiệu trốn thoát. Sau khi Oa Hoàng mất tích, tình hình của Địa Phủ càng ngày càng không ổn.
Đế Nữ trầm tư chốc lát nói:
- Giao cho Nhân Thần Lục Bộ trước đi, chúng ta còn có chuyện quan trọng hơn.