Ngày thứ ba sau khi trở về Doanh Châu.
Giữa hè cực nóng, thời tiết khô hạn nóng bức.
Lý Duy Nhất tay nâng Quá Khứ Lưu Ly Trản, đứng ở dưới bóng cây xanh mát ở một nơi thủy thảo tươi tốt, ngắm nhìn đầm lầy tên là Bồ Tát Kim Trạch trước mắt này.
Nước và đất liền xen lẫn tạo nên lãnh thổ vô hạn rộng lớn.
Bụi lau sậy khổng lồ tựa như một đại dương xanh thẫm, nhấp nhô thành sóng trong gió.
Nhưng dù cho gió mạnh cỡ nào, cũng không thể làm thay đổi hướng nghiêng của ngọn lửa trong Lưu Ly Trản.
Ngọn lửa màu lưu ly, giống như một ngón tay nhỏ đang chỉ dẫn cho Lý Duy Nhất phương hướng cần đi.
Phương hướng đó chính là nơi sâu bên trong Bồ Tát Kim Trạch.
Hắn thầm nghĩ:
- Ngọn lửa chỉ có thể chỉ ra phương hướng, điều này rất dễ khiến ta lầm tưởng. Rốt cuộc là ở sâu bên trong Bồ Tát Kim Trạch? Hay là, hoàn toàn không ở Bồ Tát Kim Trạch, mà là một nơi càng xa xôi hơn?
- Theo cách nói của Tam Sinh Phật, Lưu Ly Trản là muốn chỉ dẫn cho ta đi tìm Hiện Tại Nghiệp Hỏa Kính, Vị Lai Quang Minh Thư. Hai thứ này lẽ ra đều nên ở vùng phía nam của Doanh Châu mới đúng, vì sao ngọn lửa lưu ly lại chỉ hướng tây?
Tóc Lý Duy Nhất trắng như tuyết, thở dài một tiếng.
Hắn đã hỏi thăm về Bồ Tát Kim Trạch trước mắt, nghe đồn là một vùng đầm lầy bao trùm phạm vi mấy vạn dặm. Bên trong, vùng nước rộng như biển, hàng ngàn hồ nước, yêu thú hoành hành, hung hiểm không gì sánh bằng.
So với tổng diện tích đất liền của Địa Cầu cộng lại còn lớn hơn gấp mấy lần.
Sâu trong đầm lầy lại càng có trận thế mê hồn quỷ dị, ngư dân và người hái thuốc địa phương cực kỳ ít có người dám đi sâu vào năm trăm dặm.
Lý Duy Nhất trong giai đoạn hiện tại chỉ muốn cố gắng gây ít rắc rối nhất có thể, ít động thủ với người khác, tu thân dưỡng tính, phá cảnh đến Thánh Linh Vương Niệm Sư trước, để cơ thể khôi phục lại trạng thái cường tráng.
Hắn không muốn dưới tình huống thọ nguyên không còn nhiều, xông vào hiểm cảnh, rơi vào kết cục như Ma Quân Ngu Bá Tiên.
Chính vì vậy, hai ngày nay hắn vẫn luôn dò xét và đi dạo ở khu vực rìa Bồ Tát Kim Trạch, không đi sâu vào trong.
Không biết vị Đế Nữ kia là cố ý, hay là tu vi vẫn còn nửa vời.
Nhờ nàng tiễn một đoạn đường, nàng hoàn toàn là nhắm mắt nhắm mũi tiễn, căn bản không biết Lý Duy Nhất muốn đi đến phía nam của Doanh Châu.
Lý Duy Nhất đã dò la qua, nơi mình đang ở hiện tại nằm ở vùng biên cương phía tây nam của Tịnh Thổ Phật Quốc, phía tây tiếp giáp Bồ Tát Kim Trạch, phía nam nối liền Mãng Hoang Quần Sơn.
Thuộc phạm vi thế lực của Cửu Thánh Tự, một trong hai mươi bốn Kim Cương Thánh Địa của phía tây Doanh Châu.
Phía tây và phía nam của Doanh Châu cách nhau hơn ngàn vạn dặm, vả lại căn bản không cách nào trực tiếp đi ngang qua, ở giữa là lãnh địa của Thệ Linh và Yêu tộc, là vùng đất hung hiểm chết chóc không có người ở.
Cho dù Lý Duy Nhất trở thành Siêu Nhiên, dám vượt qua khu vực rộng lớn như vậy cũng sẽ chín chết một sống.
Buộc phải đi qua Trung Thổ, mới có thể trở về.
Hắn lắc đầu than:
- Biết sớm như vậy, lẽ ra nên để Trầm Uyên Kiếm Tôn đưa đi, vẫn là ngài ấy đáng tin hơn một chút.
Lý Duy Nhất nhẹ lắc đầu, rời khỏi vùng rìa của đầm lầy, đi qua hai ngọn núi thấp mọc đầy cây dương liễu.
Đứng trên sườn núi, nhìn xuống dưới chân núi, Bồ Thành xuất hiện trong tầm mắt.
Đây là một tòa thành trì được xây dựng ở phía đông của Bồ Tát Kim Trạch, dân số mấy chục vạn, phòng ốc cũ kỹ, tông màu của bức tường đều là màu đỏ, phần lớn chỉ cao hai, ba tầng.
Nhưng điện phật ở trung tâm thành trì, lại huy hoàng lộng lẫy, ba tòa tháp phật màu trắng cao ngất khí thế.
Ở Doanh Tây Phật Thổ, bất luận là hai Phật Quốc, hay là trong phạm vi thế lực của hai mươi bốn Kim Cương Thánh Địa, bách tính đều tín phật. Trên đường phố ngã tư, đâu đâu cũng thấy khám thờ phật, lư hương.
Bên cạnh khám thờ luôn có tín đồ đang thắp nhang, đốt vàng mã, quỳ xuống dập đầu bái lạy.
Lý Duy Nhất giàu có, mua một tòa nhà lớn ở khu phía tây của Bồ Thành, chiếm diện tích mười lăm mẫu, có ý định ở ẩn tại đây, tu hành phá cảnh. Sau đó, hắn mới cân nhắc việc đi sâu vào Bồ Tát Kim Trạch, hoặc tìm kiếm Phật tu thần bí của Nhân Thần Lục Bộ, hoặc là trở về phía nam...
- Thiện Tiên Chí dường như đang tu hành ở Tịnh Thổ Phật Quốc, không biết là ở ngôi chùa lớn nào?
Lý Duy Nhất vừa mới trở về nhà, đang chuẩn bị khởi động trận pháp.
- Lý huynh đệ, thứ ngươi nhờ ta dò la đã có kết quả rồi!
Diệp Đông Lâm đi nhanh tới.
Hắn trạc bốn mươi tuổi, thể phách cường tráng, mắt hổ sáng ngời, khuôn mặt góc cạnh, làn da vì quanh năm sinh sống ở khu vực nóng nực ẩm ướt như Bồ Tát Kim Trạch mà hiện lên màu đồng khỏe mạnh.
Hắn là tướng quan cỡ trung của Trừ Yêu Doanh ở Bồ Thành, tu vi Đạo Chủng cảnh nhị trọng, hiển nhiên là vừa từ doanh địa trở về, trên người vẫn đang mặc quan bào nhuyễn giáp.
Ba ngày trước, Lý Duy Nhất rơi xuống Mãng Hoang Quần Sơn cách Bồ Thành bảy trăm dặm, gặp Diệp Đông Lâm đang bị yêu thú đuổi giết, liền ra tay cứu hắn.
Thế là, Lý Duy Nhất theo hắn cùng nhau tới Bồ Thành dừng chân.
Diệp gia ở Bồ Thành không tính là hào môn đại tộc, nhưng cũng là gia tộc thuộc tầng lớp thượng lưu.
Dinh thự chiếm diện tích vài mẫu, có gia nô, nha hoàn, phu xe cộng lại khoảng tám người.
Diệp Đông Lâm từng thấy Lý Duy Nhất ra tay, biết tu vi của đối phương ở trên mình, tuy gọi nhau là huynh đệ, nhưng vẫn luôn giữ một phần kính ý.
Hắn cười nói:
- Mời Lý huynh đệ, chúng ta vừa ăn vừa nói.
Tiến vào Diệp phủ, trên bàn ăn ở đại sảnh đã sớm chuẩn bị xong rượu thịt.
Giờ phút này đã là chạng vạng, dưới mái hiên đã treo hai chiếc đèn lồng.
Lý Duy Nhất không có chút sức chống cự nào đối với chuyện ăn uống, xưa nay chưa từng ngược đãi dạ dày của mình, chỉ cần mùi vị tạm ổn, hắn có thể ăn rất vui vẻ. Đối với rượu, hiện tại hắn cũng không hề từ chối.
Diệp Đông Lâm nói:
- Ngươi nhờ ta hỗ trợ dò la tin tức của phía nam Doanh Châu, cách nhau quá xa xôi, Bồ Thành hoàn toàn mù tịt với bên đó, ngay cả Yêu Đao Thủ lớn tuổi nhất trong Trừ Yêu Doanh cũng chỉ nghe qua uy danh của Thánh Thiên Tử.
- Vì vậy, ta đành nhờ chiến hữu trước kia đến châu thành dò hỏi. Lúc này mới dò la được vài tin tức, nhưng có hữu dụng với ngươi hay không thì chẳng biết, đều là một chút kỳ văn dật sự không cách nào kiểm chứng.
Lý Duy Nhất đã có sự chuẩn bị tâm lý, dù sao lấy tu vi Trường Sinh cảnh lúc trước của hắn, sự hiểu biết về Trung Thổ và phía tây cũng là cực kỳ ít ỏi, tên của cường giả Võ Đạo Thiên Tử từng nghe qua không vượt quá ba người.
Sở dĩ biết Tịnh Thổ Phật Quốc là vì An Nhàn Tĩnh nói cho hắn biết.
Nói A Di Đà Phật là Giáo Chủ của Tịnh Thổ Phật Quốc, là Vô Lượng Quang Phật, Vô Lượng Thọ Phật, đại diện cho quang minh, tuổi thọ, không gian, nàng vô cùng tôn sùng và khao khát.
Sự hiểu biết về Trung Thổ Ngọc Hành Tiên Triều thì là do đã gặp được Ngọc Cảnh Huyền và Túc Nguyên.
Có thể nói, nếu ở phía nam Doanh Châu không đặc biệt cố ý tìm hiểu bên ngoài, cho dù là võ tu Trường Sinh cảnh sống mấy trăm năm có thể cũng hoàn toàn không hiểu gì về Trung Thổ và Doanh Tây Phật Thổ.
Nói cho cùng vẫn là bởi vì, sức ảnh hưởng của võ tu Trường Sinh cảnh chủ yếu ở một châu, khu vực hoạt động đa phần không vượt quá Sinh Cảnh mình đang ở.
Diệp Đông Lâm nói:
- Sự việc lớn nhất của phía nam Doanh Châu bên kia, không gì bằng tiên đạo long mạch sống lại khoảng chín mươi năm trước, nghe nói là sống lại ở trong cái hồ nước gì đó, thiên địa pháp khí ngày càng cường thịnh, có thể muốn hóa thành một khu vực Linh Giới.
Nói chính xác thì gọi nội hải như Đông Hải là hồ nước cũng không tính là sai.
Lý Duy Nhất thoáng xúc động, một chén rượu vào bụng, nghiêm túc hỏi:
- Chín mươi năm, khoảng thời gian này có chuẩn xác không?
- Chắc là chênh lệch không quá lớn, nghe nói Cửu Thánh Tự đều cử La Hán Phật đích thân tiến về đó, vô cùng coi trọng việc này, có thể thấy được tuyệt đối không phải là vô căn cứ.
Diệp Đông Lâm theo đó cảm khái nói nếu mình tu luyện ở khu vực Linh Giới, có lẽ đã đạt tới Đạo Chủng cảnh thất trọng.
Nếu thời gian tiên đạo long mạch sống lại là chính xác, Lý Duy Nhất liền có thể phán đoán, chính mình thật sự là đã rời khỏi Doanh Châu khoảng chừng tám mươi năm, không chênh lệch bao nhiêu so với khoảng thời gian đã trôi qua trên Địa Cầu.
Diệp Đông Lâm sau đó lại kể một ít kỳ văn dật sự của phía nam Doanh Châu, Lý Duy Nhất biết “bí ẩn Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa” và “Sự kiện Chiến Hạm Thanh Đồng”, không ngờ sai lệch vô cùng lớn so với những gì hắn biết, rõ ràng trong quá trình truyền bá đã bị phóng đại và bóp méo.
Ví dụ như, theo những gì Diệp Đông Lâm nghe ngóng được, trên Chiến Hạm Thanh Đồng chở một nhóm Tiên Phật, trực tiếp san bằng hoàng thành của một Sinh Cảnh cỡ lớn thành bình địa, giết Võ Đạo Thiên Tử trong hoàng thành ngay tại chỗ, tử thương mấy trăm vạn.
Khi Lý Duy Nhất dò hỏi những tin tức về Lăng Tiêu Cung, chủ nhân của Đạo Tổ Thái Cực Ngư, Vụ Thiên Tử, Diệp Đông Lâm lộ vẻ mặt mờ mịt.
Diệp Đông Lâm nói:
- Đúng rồi, còn có một tin tức quan trọng nhất. Châu thành của Đàn Châu cách đây ba ngàn dặm có một vị cao tăng tái thế đến từ phía nam Doanh Châu tới, đã giảng kinh ở trong thành hơn tháng trời. nếu Lý huynh đệ thật sự cảm hứng thú với phía nam Doanh Châu thì có thể đi một chuyến, có lẽ sẽ dò la được những điều mà ngươi muốn biết.
Vẻ mặt Lý Duy Nhất nghiêm túc hỏi:
- Nghe ngữ khí của Diệp ca, hình như không có một chút nào kinh ngạc đối với hoạt linh tái thế?
Diệp Đông Lâm cười lớn một tiếng:
- Ha ha, việc này có gì mà kinh ngạc chứ? Hai Phật Quốc và hai mươi bốn Kim Cương Thánh Địa, mỗi một cái giáp đều đang tìm kiếm tái thế giả và chuyển thế giả ở các châu, sắc phong Thiên Đồng, Thiên Nữ, hoặc là truyền nhân của Thánh Địa.
Hắn cũng có chút hiếu kỳ lai lịch của Lý Duy Nhất.
Hắn tự nhiên không suy đoán theo hướng phía nam Doanh Châu, chỉ cho rằng Lý Duy Nhất có lẽ đến từ một ít Cổ Tộc ẩn cư ở trong Mãng Hoang Quần Sơn.
Cái gọi là tái thế giả, ý chỉ bảo tồn được ký ức, sinh linh hoặc Thệ Linh tu hành đời thứ hai. Ví dụ như, Quan sư phụ, Quán sư phụ, Thiền Hải Quan Vụ bọn họ.
Chuyển thế giả, ý chỉ những nhân vật giống như Cổ Chân Tướng.
Lý Duy Nhất sở dĩ kinh ngạc, là bởi vì đám người Quan sư phụ có thể tái thế trọng tu là nhờ nhận được sự trợ giúp của Thiếu Dương Tinh. Ở Doanh Tây Phật Thổ, chuyện này trở nên tầm thường như cơm bữa ư?
Kinh khủng quá!
Đây rốt cuộc là một vùng đất như thế nào?
- Đừng nói tái thế, A Di Đà Phật Giáo Chủ của Tịnh Thổ Phật Quốc chính là người trọng tu đời thứ chín.
Trong mắt Diệp Đông Lâm trào dâng vẻ vô cùng tôn sùng, chỉ hận không thể quỳ xuống bái lạy tại chỗ.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Diệp ca, ngươi biết được bao nhiêu về vị cao tăng tái thế giảng kinh ở châu thành Đàn Châu kia?
Diệp Đông Lâm nghiêm mặt nói:
- Nghe nói, hắn là truyền nhân của Bà Già La Phật, mang theo một trang Quang Minh Tinh Thần Thư tới đây, cái hắn giảng chính là nội dung bên trên nó. Dù sao hắn đã dấy lên chấn động lớn ở các châu phủ xung quanh, rất nhiều tín đồ và Phật tu đều đã chạy qua đó.
Da đầu Lý Duy Nhất căng lên:
- Truyền nhân của Bà Già La Phật? Quang Minh Tinh Thần Thư sao?
Diệp Đông Lâm rất là khó hiểu:
- Tại sao Lý huynh đệ giật mình như thế?
Lý Duy Nhất nói:
- Bà Già La Giáo chẳng phải đã diệt vong rất nhiều năm rồi sao?
Diệp Đông Lâm khuyên nhủ:
- Lý huynh đệ, lời này không thể nói như vậy, có một số thứ là vĩnh hằng, thứ bị diệt trừ chỉ là hình thức của nó, không diệt được tinh thần và học thức của nó. Từ xưa đến nay người chứng đạo thành Phật, có thể đếm hết trên đầu ngón tay, Bà Già La Phật chính là một trong số đó, ngài ấy sẽ mãi mãi sống trong lòng tất cả tín đồ Phật Môn.
Lý Duy Nhất cực kỳ bó tay, trước khi Địa Hạ Tiên phủ bị mở ra, cho dù là ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, tu giả biết về Bà Già La Giáo cũng là cực kỳ ít ỏi.
Xa ở Doanh Tây Phật Thổ, một vị võ tu Đạo Chủng cảnh, không biết Vụ Thiên Tử là ai, lại có thể khắc cốt ghi tâm về Bà Già La Phật mười mấy vạn năm trước.
Diệp Đông Lâm tặc lưỡi kinh ngạc:
- Đừng nói là Lý huynh đệ không biết cả điển cố Bà Già La Phật tây du qua đây nhé?
Lý Duy Nhất cười khổ lắc đầu, cảm giác Chuẩn Siêu Nhiên như mình ở trước mặt một vị võ tu Đạo Chủng cảnh đã biến thành kẻ ngu ngơ. Đồng thời, trong lòng hắn sinh ra một vài ý nghĩ kỳ quái, nhớ lại bộ hài cốt lúc trước nhìn thấy trong tháp của Địa Hạ Tiên Phủ.
Sau khi bộ hài cốt kia thức tỉnh từng gây ra động tĩnh lớn trong Địa Hạ Tiên phủ, sau khi trốn thoát liền không biết tung tích.
Kẻ đang giảng kinh ở châu thành của Đàn Châu liệu có phải là đối phương không?