Pháp tắc đầu tiên mà Lý Duy Nhất Dung Đạo là thuộc tính mộc.
Việc này rất khác với dự kiến của hắn.
Dù sao, trong việc tu luyện Trường Sinh kinh văn, thuộc tính hỏa và thổ luôn đi đầu, hắn hiểu thấu nhất.
Đa số là do ở Địa Phủ tầng mười chín, thời gian bốn mươi năm hắn đã ăn quá nhiều táo của Trì Khổng Nhạc. Số táo cấp đế dược đó đã làm gia tăng Trường Sinh kinh văn chủ yếu là thuộc tính mộc.
Đạt tới Dung Đạo, Huyền Cảm lại thăng cấp thêm một bậc.
Năng lực bảo vệ mạng sống lại tăng thêm.
Dù là các vị Thánh Phật Bỉ Ngạn cảnh kia dùng ý niệm cảm nhận hắn, hắn cũng có thể thu liễm lực lượng trước, giả vờ yếu.
Sáng sớm hôm sau.
Lý Duy Nhất mặc một chiếc áo vải do Bát Bộ Huyền Y hóa thành, giẫm lên sương sớm, trở về Bồ Thành, tính toán tiếp theo sẽ bế quan tu luyện.
Còn cách Bồ Thành khoảng vài chục dặm, Lý Duy Nhất đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng trong gió.
Nét mặt hắn không khỏi nghiêm túc, đề cao cảnh giác.
Hắn đi nhanh hơn, ngầm vận chuyển pháp khí, đi tới vùng ngoại ô. Lý Duy Nhất lắc người, tiến vào một khoảng sân đã sụp đổ.
Trên mặt đất ngổn ngang từng thi hài đã bị hút khô máu, ở cổ họ có hai lỗ máu sâu hoắm.
Xác chết khô quắt, da dẻ tái xanh.
- Là Huyết Cương sao?
Lý Duy Nhất thoắt một cái đã ra ngoài, nhanh chóng rời khỏi nơi đây.
Trên con đường tiến vào thành sau đó, mùi máu ngày một đậm đặc, không khí tĩnh mịch như tờ. Nơi đi qua, tất cả nhà cửa đều bị tàn phá.
Ngày thường vào giờ này, có không ít ngư dân và người hái thuốc chèo thuyền rời đầm.
Hôm nay lại chẳng thấy lấy một bóng người.
Hệ thống trận pháp bảo vệ của Bồ Thành đã hỏng toàn bộ, trước mắt là những bức tường đổ nát, đường phố chất đầy xác chết. Có người chết vì bị hút cạn máu, cũng có người bị xé xác tàn nhẫn.
Một số ngôi nhà đang bốc cháy xèo xèo, khói bay mù mịt.
Lý Duy Nhất đứng sững giữa lòng đường.
Nạn cương thi đáng sợ như vậy sao, chỉ sau một đêm diệt gọn cả một thành phố?
Tâm trạng Lý Duy Nhất nặng trĩu và khó chịu, dù biết có thể đã muộn màng, nhưng vẫn vội vã chạy đến Diệp gia.
Từ xa đã nhìn thấy, tường bao Diệp gia đổ nát.
Diệp Đông Lâm tay nắm chặt chiến đao, ngã gục trong vũng máu phía sau cổng lớn, là do vai phải bị vật nặng đập trúng, xương cốt toàn thân gãy vụn phần lớn, cơ bắp, nội tạng vỡ nát mà chết.
Đôi mắt Lý Duy Nhất trở nên vô cùng băng giá, lê bước chân nặng nề đi vào trong căn nhà đã sụp một nửa.
Một lúc lâu sau, hắn với khuôn mặt âm u lặng lẽ bước ra.
Hai tay mười ngón siết chặt vào nhau.
Trong tầm mắt của hắn Diệp Minh, Diệp Dư Dư, cùng những người hầu, nha hoàn, toàn bộ đều bị hút sạch máu mà chết. Cảnh tượng bi thảm đó, Lý Duy Nhất chỉ nhìn thoáng qua liền lập tức đi ra cửa.
Nhớ lại muôn vàn cảnh tượng đêm qua, trong thâm tâm hắn bùng nổ một cỗ sát ý, không thể kìm nén được.
Lý Duy Nhất vốn không phải người thích nhúng tay vào chuyện bao đồng hay ôm đồm trách nhiệm, nhưng luôn tâm niệm rằng, gặp nhau là duyên. Chuyện xảy ra ngay trước mắt, hắn không thể nào làm ngơ.
- Quả nhiên, ngay cả dưới chân linh sơn cũng có yêu ma lộng hành. Doanh Tây Phật Thổ chẳng phải mảnh đất vui vẻ an bình gì, vẫn tồn tại những nguy hiểm chết chóc đáng sợ... Đây là cả một tòa thành...
Hắn đè nén mọi cảm xúc trong lòng xuống.
Lý Duy Nhất tinh ý nhận ra cái chết của Diệp Đông Lâm có phần khác biệt so với những người khác.
Hắn không phải bị hút sạch máu mà chết.
Mà là muốn bảo vệ người nhà, cầm đao chắn trước cửa, bị vật gì đó đánh một đòn chết ngay.
Lý Duy Nhất bất chấp huyết khí thọ nguyên đã hao tổn nặng, vẫn cứ cắt ngón tay, nhỏ một giọt máu lên ấn đường Diệp Đông Lâm.
Máu nhanh chóng thấm vào da.
- Vù!
Hai mắt Diệp Đông Lâm chợt mở to, với thân hình biến dạng nghiêm trọng, hắn ngồi phắt dậy, nhìn thẳng vào Lý Duy Nhất, đôi môi mấp máy:
- Lý huynh đệ, mau chạy trốn, Xích Mi Hòa Thượng đáng sợ lắm...
Lý Duy Nhất không có hỏi, nhân lúc ý thức hắn trở lại, phát ra linh quang năm màu để trực tiếp sưu hồn.
Một cảnh tượng trong ý thức hải của Diệp Đông Lâm hiện ra ở đáy mắt Lý Duy Nhất.
Trong màn đêm, một vị hòa thượng lông mày đỏ xông vào Diệp phủ, dùng tích trượng đập một nhát lên vai phải Diệp Đông Lâm, đánh văng hắn ra, rơi mạnh xuống đất, mất mạng tại chỗ.
Trong ánh mắt trước khi chết của Diệp Đông Lâm, một lượng lớn thanh cương và xích cương xông vào Diệp phủ, nhảy qua đỉnh đầu hắn...
Rốt cuộc không thể bảo vệ được người thân.
- Hóa ra là hắn.
Lý Duy Nhất không bao giờ lường trước được, vị hòa thượng hiền lành từ bi nhìn thấy bên tượng Phật dưới gốc dương thụ khi mình rời thành đêm qua, lại có được một mặt tàn nhẫn hung bạo đến như thế.
Nạn cương thi là do hắn gây ra sao?
Huyền Cảm của Lý Duy Nhất chợt có cảm ứng, vội vàng thu liễm khí tức trên người, xoay người ôm chặt Diệp Đông Lâm, không kìm nén cảm xúc nữa, kêu khóc thảm thiết, nửa thật nửa giả hô to:
- Lão Diệp...
Đồng thời, Lý Duy Nhất dùng Bát Bộ Huyền Y chuyển hóa pháp khí trong cơ thể, biến nó thành mức Đạo Chủng cảnh.
Ở vùng đồi phía tây Bồ Thành, Thánh Mục Vương Vương Chiêm Vũ của Chân Linh Giáo đứng trong một trận pháp ẩn nấp, chắp hai tay lại, mở ra Hắc Ám Chi Nhãn thứ ba trên trán, nhìn trộm Lý Duy Nhất đang ở sân đằng xa.
Vương Chiêm Vũ bề ngoài chưa tới ba mươi tuổi, dáng người cao ngất, sống mũi thẳng tắp, đầu đội ngọc quan đen nhánh, làn da bạch ngọc không tỳ vết của Thuần Tiên Thể.
Xích Mi Hòa Thượng và Lục Mi Hòa Thượng, đứng hai bên trái phải hắn.
Xích Mi Hòa Thượng hỏi:
- Thánh Mục Vương đại nhân, liệu bần tăng có nên ra tay không?
Hắc Ám Chi Nhãn trên mi tâm Vương Chiêm Vũ nhắm lại, khẽ lắc đầu nói:
- Chỉ là một tên võ tu Đạo Chủng cảnh, khoan hãy vội động thủ. Mục đích của chúng ta là thăm dò và tìm kiếm Vạn Vật Tổ Miếu.
Hai ngôi Tổ Miếu lớn của Doanh Tây Phật Thổ đều vô cùng thần bí, rất hiếm khi lộ diện.
Trong số đó, truyền nhân của Mạn Đồ La Điện Cung là một cô nương trẻ đẹp khuynh quốc mang tóc tu hành, nửa năm trước đã xuống cõi trần, mục đích chưa rõ, nhưng lại làm kinh động khắp chốn.
Bởi vì mỗi lần các cao thủ trẻ tuổi của Tổ Miếu xuất hiện, chắc chắn sẽ có chuyện hệ trọng xảy ra, chưa bao giờ có ngoại lệ.
Huống hồ, người đầu tiên mà truyền nhân của Mạn Đồ La Điện Cung bái phỏng khi lộ diện là A Di Đà Phật.
Vạn Vật Tổ Miếu thì lại càng kỳ bí hơn, đã phong chùa suốt ngàn năm.
Với thế lực to lớn của Chân Linh Giáo mà chỉ hiểu biết cực kỳ ít về họ, chỉ mới điều tra được bốn nơi như Bồ Tát Kim Trạch có lẽ là vị trí sơn môn của họ.
Mục đích chuyến đi này của Vương Chiêm Vũ, chính là thăm dò Bồ Tát Kim Trạch.
Trực tiếp xông vào thì rất ngốc nghếch.
Thế nên, họ đã sử dụng huyết hương đặc chế, dụ đám Huyết Cương đang ngủ say trong núi ra tạo nên màn tàn sát khắp thành trì này.
Nếu Vạn Vật Tổ Miếu thực sự nằm trong Bồ Tát Kim Trạch, xảy ra chuyện thảm sát ngay trước mắt, lẽ nào họ vẫn dửng dưng không màng sao?
Nếu quả thực không hề có động tĩnh gì, Vương Chiêm Vũ đương nhiên sẽ lại tổ chức cuộc đồ thành lần thứ hai, lần thứ ba...
Hắn thầm nghĩ:
- Theo truyền thuyết, mười hai vạn năm trước, Bà Già La Phật đã đưa Nghiệp Hỏa Kính đến Vạn Vật Tổ Miếu, nhờ họ giúp đỡ trấn áp và bảo quản... Phải đoạt bằng được Tiên Phật Khí này, Thánh Giáo ta mới chẳng e sợ bất cứ thứ gì.
Trong tầm nhìn của Vương Chiêm Vũ, tên võ tu Đạo Chủng cảnh kia dường như đã đánh hơi được sự nguy hiểm, đang gấp rút bỏ chạy. Trên khuôn mặt khôi ngô của Vương Chiêm Vũ thoáng hiện một nụ cười, chẳng mấy bận tâm đến chuyện đó.
Vương Chiêm Vũ nói:
- Xích Mi, Lục Mi, Bồ Thành giao lại cho hai ngươi, nhớ chú ý kỹ. Ta phải đi một chuyến. Nghe nói ở Đàn Châu xuất hiện Quang Minh Tinh Thần Thư, nếu là thực, Thánh Giáo ta phải giành được bảo vật này.
- Các người đừng lo, trận pháp ẩn nấp này là kiệt tác của Thánh Linh Vương Niệm Sư, ngay cả người của Vạn Vật Tổ Miếu có đến thật thì cũng không phát hiện ra hai ngươi đâu.
Câu này của Vương Chiêm Vũ đương nhiên là nghĩ một đằng nói một nẻo.
...
Lý Duy Nhất bày ra tốc độ tối đa của cảnh giới Đạo Chủng cảnh, rời khỏi Bồ Thành.
Đứng trước cảnh tượng bi thảm tan hoang của toàn bộ thành trì, đây là một hành động hợp tình hợp lý của một võ tu Đạo Chủng cảnh.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Vừa nãy, rốt cuộc kẻ nào đã rình mò ta? Cảnh giới tu vi có vẻ không hề thấp.
- Có phải là Xích Mi Hòa Thượng đó không? Không giống lắm.
- Xích Mi Hòa Thượng kia có thể xuống tay với một tên võ tu Đạo Chủng cảnh như Diệp Đông Lâm, chứng tỏ bản tính khát máu. Nếu đã dòm ngó ta, cớ sao lại không ra tay?
Bỏ chạy hàng trăm dặm, xác nhận không có kẻ nào đuổi theo, Lý Duy Nhất mới khoác Vô Thường Y màu đen lên, quay lại con đường cũ.
Hoàng Giả đã không thu lại hai chiếc chiếc Vô Thường Y, mà tặng luôn cho hắn.
Đây là một loại bảo vật chí cao với khả năng phòng ngự, ẩn nấp khí tức, tàng hình, ngăn cách pháp tắc thiên địa, ngăn cách tiên đoán... cùng muôn vàn công năng khác.
Bát Bộ Huyền Y cũng có hiệu quả kỳ diệu tương tự, nhưng khi khoác Bát Bộ Huyền Y lên, Lý Duy Nhất quyết định chuồn ngay lập tức. Mặc Vô Thường Y, hắn lại dám âm thầm trở lại thám thính tình hình.
Đây chính là sự khác biệt giữa hai tấm bảo y!
Lý Duy Nhất trong trạng thái ẩn thân lặng lẽ tiến sát lại gần ngọn đồi, dừng lại cách đó hai dặm, quan sát từ xa.
- Gió lại vòng qua khu vực đỉnh đồi đó, chắc chắn có trận pháp ẩn nấp.
Nếu không phải vì kẻ thù đã chủ động dòm ngó, thám thính khí tức tu vi của hắn trước, Lý Duy Nhất không thể nào xác định được phương hướng của đối phương nhanh như vậy.
Bên trong trận pháp ẩn nấp.
Thánh Mục Vương Vương Chiêm Vũ đã rời khỏi.
Lục Mi Hòa Thượng mang dáng vẻ già dặn, khuôn mặt gầy gò, trán hằn những nếp nhăn, nói bằng giọng lạnh tanh:
- Thánh Mục Vương nói nghe hay lắm, ta thấy hắn cũng kiêng dè Vạn Vật Tổ Miếu vô cùng, thế nên mới lấy cớ chuồn mất.
Xích Mi Hòa Thượng hỏi:
- Ý ngươi là sao?
Lục Mi Hòa Thượng nheo mắt nói:
- Chúng ta không thể lấy sinh mạng ra đùa giỡn được! Dù có dụ được cường giả Vạn Vật Tổ Miếu xuất hiện, công trạng cũng thuộc về hắn, còn nguy hiểm lớn thì do chúng ta gánh vác.
Xích Mi Hòa Thượng cười phá lên:
- Vậy thì chúng ta cũng nên rời xa Bồ Thành cho lành, để lại vài con Nha Yêu ở đây canh chừng. Để cho chắc ăn, chúng ta có thể mua chuộc một vài tên võ tu ở gần đây, để chúng trực tiếp vào thành, nhặt xác, mò lấy tiền ngay giữa ban ngày ban mặt. Xem thử có cao thủ nào của Tổ Miếu giáng lâm không, để chúng báo tin cho chúng ta là được.
Sau khi ra khỏi trận pháp ẩn nấp, Lục Mi và Xích Mi vận chuyển pháp khí, thi triển khinh công, bay về phía Mãng Hoang Quần Sơn.
Lý Duy Nhất thăm dò kỹ dòng pháp khí còn sót lại trong không khí, lập tức đưa ra đánh giá về tu vi của hai tên này.
Hắn khoác Vô Thường Y, bám sát theo chúng.
Pháp khí của Lý Duy Nhất phát tán ra tự động bị Vô Thường Y thu lấy.
Ngay cả khi bay đi, sự rung chuyển của không khí cũng rất nặng nề, không hề khuếch tán ra ngoài.
Tiếng xé gió bị nuốt trọn, tĩnh mịch hoàn toàn. Lý Duy Nhất tựa như đã hóa thân thành một bóng ma không có hình dạng, không có trọng lượng, không thể nhìn, không thể sờ.
Lý Duy Nhất nhận ra được sự thần diệu của Vô Thường Y đến từ tầng thứ pháp tắc của trời đất, thế là, càng bám theo càng to gan hơn, có ý thử thách mình một chút. Mãi cho đến khi áp sát cách Xích Mi và Lục Mi chỉ chừng ba trượng, hắn mới vì cơ thể va phải cành cây mà bị bọn chúng phát giác.
- Là quỷ thần phương nào?
Xích Mi Hòa Thượng và Lục Mi Hòa Thượng khựng bước, cầm trượng thủ thế phòng vệ, kinh hãi đến tột độ.
Bị sinh vật kỳ lạ áp sát trong vòng mức ba trượng, mà với trình độ tu vi của bọn họ, lại không hề phát hiện ra một chút nào.
Không nghe thấy động tĩnh gì, ý niệm chẳng hề bắt giữ được, giác quan như thể bị vô hiệu hóa.
Võ tu Bỉ Ngạn cảnh cũng không thể làm được chuyện đó.
Khả năng duy nhất là, đối phương cấm kỵ kỳ dị trong Vong Giả U Cảnh.
- Ầm!
- Ầm!
Pháp khí trong cơ thể của hai hòa thượng rung chuyển bùng nổ ra ngoài.
Trên chiếc áo cà sa, vô vàn Phạn văn màu vàng xuất hiện để hộ thân, và lan rộng ra xung quanh.
Từng thân cây to bằng miệng bát gãy đổ bởi pháp khí do họ thả ra, càn quét một vùng lớn trở thành đất bằng.
Lý Duy Nhất mặc Vô Thường Y màu đen, tóc trắng búi cao, tuấn lãng lạnh lùng, tĩnh lặng xuất hiện trước mặt hai người.
Thân hình từ vô hình hóa thành hữu hình.
Điều khiến Xích Mi Hòa Thượng và Lục Mi Hòa Thượng rùng mình kinh hoàng là.
Lượng pháp khí họ phóng ra, giống như một dòng nước xiết va đập vào cột trụ, tự động tách ra trước mặt Lý Duy Nhất, rồi hội tụ lại ở phía sau.
Kẻ thù rõ ràng đứng ngay trước mắt họ, vậy mà cảm nhận của pháp khí và ý niệm lại là một khoảng trống không.
Quỷ, không đáng sợ.
Gặp phải chuyện quỷ dị khó giải thích mới là điều đáng sợ nhất.