Diệp Đông Lâm có tính cách hào sảng, Lý Duy Nhất cũng không phải là người rụt rè.
Nói chuyện cụng ly trong chốc lát, một vò rượu đã uống cạn.
Tiếng bước chân vang lên.
Thê tử của Diệp Đông Lâm là Sở thị mang rượu mới đến, cùng với một ấm Trạch Tâm Trà để giải rượu, khuyên nhủ hai người không nên quá chén, liền biết điều lui xuống.
Trạch Tâm Trà là dùng một loại tinh dược đặc hữu tên là Trạch Tâm Thảo ở trong Bồ Tát Kim Trạch ủ thành, có hiệu quả thần kỳ thanh thần dưỡng hồn, là vật phẩm trân quý chỉ mang ra thiết đãi khi có khách quý đến nhà.
Hương thơm thanh đạm, thoảng qua mũi khiến tinh thần sảng khoái.
- Trên cuốn”Khai Thiên Bản Kỷ của Tịnh Thổ Phật Quốc có ghi lại, Bà Già La Phật khoảng chừng mười hai vạn chín ngàn năm trước tây du đến vùng đất này. Lúc ấy, U Cảnh thế lực cường đại, vong linh trải rộng sơn xuyên hồ hải, bóng tối bao phủ mặt đất, ánh sáng mãi chưa đến, chùa miếu Phật Môn giống như từng hòn đảo cô độc, chỉ có thể chống đỡ từng mảnh Sinh Cảnh nhỏ xíu.
- Bà Già La Phật và A Di Đà Phật đời thứ nhất chính là quen biết vào lúc đó, cùng nhau du lịch, cùng nhau đàm đạo Phật pháp, suy ngẫm cho tương lai, cùng nhau sinh ra chí nguyện lớn là xây dựng một Phật Quốc rộng lớn.
- Việc lập quốc của Tịnh Thổ Phật Quốc có sự tham dự của Bà Già La Phật. Quang Minh Tinh Thần Thư của ngài ấy giống như thần quang khai thiên lập địa, xua đuổi Vong Giả U Cảnh, mang đến ánh sáng vĩnh hằng cho Doanh Tây, tạo phúc muôn đời muôn kiếp.
- Lý huynh đệ, ngươi nói đại tu hành giả thần thánh như vậy, các tín đồ chúng ta sao có thể lãng quên ngài ấy được? Nào, uống thêm một ly.
Tịnh Thổ Phật Quốc đã có mười hai vạn chín ngàn năm lịch sử, giống như một quái vật khổng lồ chiếm cứ Doanh Tây, chưa từng bị diệt quốc, nội tình sâu sắc, quốc lực hùng hậu, phía nam Doanh Châu không có bất cứ thế lực nào có thể sánh ngang với nó.
Các vương quốc ở phía nam Doanh Châu đa phần giống như Ma Quốc, thường đi đôi với cái chết của Võ Đạo Thiên Tử, qua một, hai đời liền mất.
Dưới ánh đèn chập chờn, trong đôi mắt Lý Duy Nhất hội tụ sự trầm tư sâu sắc.
Nếu Bà Già La Phật đã có hoài bão và trách nhiệm lớn lao như thế, tại sao cứ phải chọn đến Doanh Tây Phật Thổ cùng A Di Đà Phật khai phá Phật Quốc, mà không phải là vùng đất Lăng Tiêu Sinh Cảnh kia?
Phải biết rằng, bất kể là Lăng Tiêu Sinh Cảnh hay Bách Cảnh Sinh Vực, Phật Môn đều vô cùng suy yếu. Vị Phật tu mạnh nhất mà Lý Duy Nhất biết đến là Ma Tướng Khúc Kiều Tăng của Ma Quốc, hơn nữa, còn là một hòa thượng không đàng hoàng, không từ bi, không chính thống.
Là bởi vì, Doanh Tây có những nơi đặc thù sao?
Hoặc là, Bà Già La Phật có xây dựng trên mảnh đất Lăng Tiêu Sinh Cảnh, chỉ là Giáo Chủ đời sau không có năng lực giống như A Di Đà Phật, dẫn đến sự suy yếu và diệt vong của Bà Già La Giáo?
Lý Duy Nhất dự cảm được, Đế Nữ đưa hắn đến nơi đây chắc chắn có thâm ý.
Hai người không tiếp tục uống rượu, ngược lại uống Trạch Tâm Trà giải rượu.
Trong lúc trò chuyện cười nói vui vẻ, Diệp Đông Lâm kể cho hắn nghe về một vài yêu thú, sự nguy hiểm, dược liệu, tin đồn, tàn tích... trong Bồ Tát Kim Trạch, Lý Duy Nhất nghe say sưa.
Sắc trời tối sầm lại, bên ngoài cửa vẫn là từng luồng gió nóng ùa vào.
Có điều, đêm nay trăng tròn treo cao, ánh trăng chiếu rọi hàng cây bên cửa sổ, mái hiên nhà, ngọn núi phía xa, nhìn vô cùng rõ ràng.
Cơm no rượu say, Lý Duy Nhất cáo từ rời đi.
Một trai một gái của Diệp Đông Lâm ra tiễn, con trai trưởng mười sáu, mười bảy tuổi, tên là Diệp Minh, thân thể tráng kiện. Con gái khoảng tám tuổi, tên là Diệp Dư Dư, cô bé búi tóc, chớp chớp đôi mắt to tròn.
Diệp Đông Lâm đưa Lý Duy Nhất đến trước cổng chính, bảo:
- Mau gọi Lý thúc đi.
- Chào Lý thúc ạ.
- Lý thúc hãy thường xuyên đến nhà ta làm khách nhé, tóc ngài thật đẹp, trắng y như đám mây vậy.
...
Lý Duy Nhất đứng trước cổng, bỗng thấy mơ hồ, trong lòng khó chịu. Nếu không có mái tóc trắng xóa này, sao hắn có thể bị tiểu bối gọi bằng thúc cơ chứ?
Hắn tự thấy mình vẫn còn trẻ lắm, chưa chuẩn bị sẵn sàng làm thúc.
Nếu đã được gọi bằng thúc, đương nhiên phải tặng quà ra mắt.
Lý Duy Nhất từ trong Túi Càn Khôn lấy ra hai viên đan dược, đưa cho hai tiểu bối.
Diệp Minh và Diệp Dư Dư vô cùng vui mừng, vội vàng lại vái chào.
Hắn không dám lấy đồ tốt ra tặng cho hai đứa nhỏ, chỉ là hai viên Pháp Đan hạ phẩm.
Nhưng cho dù là giá cả của Pháp Đan hạ phẩm, thông thường cũng trên một ngàn Dũng Tuyền Tệ, xem như rất hào phóng. Tinh dược ngàn năm bình thường không có cách nào sánh bằng.
Diệp Đông Lâm trầm giọng quát, vô cùng uy nghiêm:
- Chỉ có Linh Niệm Sư mới có thể luyện chế ra đan dược, thứ này quá quý giá. Ta bình thường dạy hai đứa như thế nào, mau trả lại cho Lý thúc.
Diệp Minh và Diệp Dư Dư đều là sợ đến mức im bặt, lấy đan dược ra, dè dặt tiến lên định trả lại.
Lý Duy Nhất xua tay nói:
- Ta cho tiểu bối chứ có phải cho ngươi đâu.
Diệp Đông Lâm không tiện nói thêm gì nữa:
- Lý huynh đệ, về sau ở Bồ Thành, có việc cần giúp đỡ cứ tìm lão Diệp ta. Ta có thê nhi, chuyện lớn thì không dám nói nhất định giúp đỡ được, nhưng chuyện nhỏ chuyện vặt cứ nhắn một tiếng là xong.
Hắn lại dặn dò:
- Đúng rồi, trong khoảng thời gian này, ngươi tuyệt đối không nên tiến vào Mãng Hoang Quần Sơn, nghe nói gần đây trong núi có cương thi, đã có không ít thôn xóm bị tai họa.
Truyền thuyết về cương thi ở Doanh Tây Phật Thổ tương đối xa xưa, chứa đầy sắc màu thần bí.
Bọn chúng đã có thể xem như sinh linh, cũng có thể xem như Thệ Linh, phần lớn say ngủ dưới huyết địa của Mãng Hoang Quần Sơn.
Bất kể là Nhân tộc hay là Yêu tộc, chỉ cần đi vào trong núi gặp phải đất đỏ, đều sẽ lựa chọn đi đường vòng, coi đó như là cấm khu.
Rời khỏi Diệp phủ.
Lý Duy Nhất không về nhà, mà đi về phía ngoài thành.
Trăng sáng chiếu trên đỉnh đầu, gió thổi mây bay.
Có lẽ là nguyên nhân “có cương thi”, trận pháp phòng ngự của Bồ Thành đã khởi động trước khi đêm xuống.
Trận ngân từ trong cột sáng trên chóp tháp của ba tòa bạch tháp lan ra, hóa thành ba tầng lưới ánh sáng tựa như sương mù màu xanh, bao phủ khu vực thành nội của Bồ Thành, giống như ba tầng bọt nước huyền ảo lưu động.
Bồ Thành không có tường thành.
Trận pháp phòng ngự chỉ phòng ngừa người ngoài đi vào, chứ không ngăn cản người bên trong đi ra.
Lý Duy Nhất xuyên qua ba tầng lưới ánh sáng, trực tiếp ra khỏi khu vực trong thành, đi về hướng Bồ Tát Kim Trạch.
Bách tính cư ngụ bên ngoài trận pháp phòng ngự đều là kẻ bần cùng khốn khổ, chỗ ở phần lớn là những túp lều rách nát dơ bẩn, quần áo trên người rách rưới đơn sơ.
Bên vệ đường, một ông lão bán hàng mây tre, nương ánh trăng, ngồi xổm trên bậu cửa nhà mình, ngón tay thoăn thoắt dùng cỏ lau đan thành cái lồng, không nỡ thắp đèn.
Những người đánh cá và người hái thuốc tiến vào Bồ Tát Kim Trạch ban ngày, giờ phút này lần lượt trở về, ống quần toàn là bùn nước. Kẻ nào có thu hoạch, trên mặt tràn đầy nụ cười rạng rỡ. Kẻ không có thu hoạch, trên mặt cũng cố nặn ra nụ cười.
Cuộc sống muôn màu, mỗi người đều có cách sống riêng của mình.
Ánh đèn trong khung cửa sổ và kiến trúc lụp xụp màu đỏ dần thưa thớt, đã có thể nghe thấy tiếng sóng của đầm phía xa.
Phía trước tầm nhìn, dưới một gốc dương thụ ngàn năm, sáu người ôm mới xuể, ngọn nến nhấp nháy sáng ngời. Từng bó nhang đang cháy, khói lượn lờ.
Hơn mười bách tính vẫn còn đang lạy trước tượng Phật và khám thờ dưới gốc dương thụ. Ánh mắt họ thành kính, không biết là cầu nguyện, hay là đang tụng kinh, giọng nói nghe không rõ lắm.
Lý Duy Nhất đi ngang qua đó, nhìn thấy một thân ảnh bắt mắt dưới gốc dương thụ.
Đó là một vị tăng nhân cao lớn khoác áo cà sa màu đỏ, cao khoảng chừng hai mét, lông mày đỏ thẫm. Hắn cắm thanh tích trượng có vẻ khá nặng nề trong tay lên trên mặt đất giống như một cây cột cờ.
Bộ áo cà sa thoạt nhìn liền biết là đồ vật quý giá, đỏ như ngọn lửa trong đêm.
Lý Duy Nhất âm thầm phán đoán :
- Trường Sinh cảnh, còn là Đại Trường Sinh...
Hắn không thả ra niệm lực để thám thính cặn kẽ, hắn không muốn tạo ra nhiều rắc rối hơn.
Tuy Bồ Thành là một tòa thành nhỏ, nhưng Bồ Tát Kim Trạch lại nổi tiếng lừng lẫy, là một nơi phi phàm, tài nguyên bên trong phong phú, thu hút Phật tu Đại Trường Sinh đến du lịch và rèn luyện không phải là một chuyện quái lạ gì.
Phát giác được ánh mắt của Lý Duy Nhất, hòa thượng lông mày đỏ liếc nhìn hắn một cái, khuôn mặt tròn trịa mũm mĩm, lộ ra nụ cười hiền lành, khẽ gật đầu với hắn.
Tiếp đó, động tác của hắn có chút vụng về, lấy ra một cây nhang cao lớn đặc chế màu đỏ thẫm, châm lửa trên ngọn nến.
Hắn đi tới trước khám thờ, vô cùng thành kính lạy ba cái, rồi cắm nhang lớn vào trong lư hương.
Từng luồng khói màu máu đỏ sậm tràn ngập ra ngoài, rất nhanh mờ đi, tan biến trong vô hình.
...
Lý Duy Nhất đã đi xa từ lâu, men theo rìa của Bồ Tát Kim Trạch nhanh chóng lướt đi, hướng lên phía bắc.
Sở dĩ lên phía bắc, là bởi vì phía nam của Bồ Tát Kim Trạch chính là Mãng Hoang Quần Sơn, không cần thiết phải đâm đầu vào đó trong thời kỳ có cương thi.
Vào đêm, trên mặt nước không còn ai qua lại, chốn đồng không hiu quạnh.
Chạy một mạch ngàn dặm, Lý Duy Nhất dừng chân ở đỉnh một ngọn đồi đá vôi nhỏ gần hồ nước. Hắn lấy Quá Khứ Lưu Ly Trản ra, nâng ở lòng bàn tay, quan sát sự biến hóa tinh tế của hướng ngọn lửa.
- Xem ra nơi mà Lưu Ly Trản chỉ dẫn đúng là sâu bên trong Bồ Tát Kim Trạch.
Lý Duy Nhất ngẩng đầu lên, dưới sự chiếu rọi của ánh trăng tròn, mặt nước rộng lớn vô ngần, bên trong đầm lầy sương mù lượn lờ bao phủ sóng nước, ánh sáng huỳnh quang thắp sáng trăm dặm.
Theo như truyền thuyết, vùng đầm lầy cổ đại này là do giọt lệ của một vị Bồ Tát hóa thành. Vào mỗi đêm trăng rằm, ở vài khu vực không thể đoán trước sẽ có mưa linh lộ màu vàng rơi xuống.
Cái tên Bồ Tát Kim Trạch cũng bởi vậy mà ra.
Lý Duy Nhất đi ra ngoài đêm nay vì muốn thử vận may, xem có gặp được mưa linh lộ vàng hay không.
Ngồi trên một con thuyền gỗ, Lý Duy Nhất nghiên cứu một cuốn sách.
Đã đến Doanh Tây Phật Thổ, tới Bồ Tát Kim Trạch, đương nhiên phải mở rộng kiến thức của mình, càng hiểu biết nhiều càng tốt về địa lý núi sông, lịch sử nhân văn, sự phân bố của các thế lực... biết đâu lúc nào đó lại cần dùng tới.
Thiên Linh Tử lo việc chèo thuyền.
Cơ thể nó trắng trong như ngọc, đã cao gần hai thước, hoàn toàn hóa thành hình dáng con người, trên đầu mọc cành lá màu xanh.
So với Địa Linh Tử đen nhẻm xấu xí, ngũ quan của Thiên Linh Tử tinh xảo, thân hình cân đối, giống như là do tinh hoa của thiên địa hóa thành.
Đương nhiên, bây giờ nó chưa có giới tính.
Trong khoảng thời gian Lý Duy Nhất tới Địa Phủ tầng mười chín, Thiên Linh Tử cắm rễ trong Tiên Nhưỡng và Linh Thổ của Thiếu Dương Tinh, đã lớn đến hơn vạn năm tuổi.
Nó có thể độ Tiểu Hội Kiếp bất cứ lúc nào, lột xác thành đế dược.
Giống như Địa Linh Tử, một khi nó vượt qua Tiểu Hội Kiếp sẽ sở hữu sức mạnh và tốc độ của cảnh giới Bỉ Ngạn cảnh nhất trọng sơn.
Nhưng...
Khả năng tiêu tan thành mây khói trong quá trình độ kiếp còn lớn hơn.
Bỉ Ngạn thất trọng, ba trọng đầu tiên là nhất trọng sơn, nhị trọng sơn, tam trọng sơn.
Phía sau thì là bốn Thánh Cảnh.
Ở Doanh Tây Phật Thổ, tu vi chỉ có đạt tới tứ trọng “Tiểu Thánh Sơn” mới có thể được phong Thánh.
Chẳng hạn như, chín vị Thánh Phật của Cửu Thánh Tự.
Cửu Thánh Tự với tư cách là một trong hai mươi bốn Kim Cương Thánh Địa, phạm vi thế lực bao gồm khu vực của chín mươi chín châu, cường giả trong chùa nhiều như mây, một nửa Bồ Tát Kim Trạch đều nằm trong phạm vi thế lực của nó.
Một nửa Bồ Tát Kim Trạch còn lại thì thuộc về Đà Ma Thành, một trong ba yêu thành lớn của Yêu tộc.
Tuy nhiên, Đà Ma Thành nằm sâu trong Mãng Hoang cách đây mấy chục vạn dặm, Bồ Tát Kim Trạch lại nằm ở vùng biên ải, tầm ảnh hưởng cũng chỉ có hạn.
- Rào rào.
- Rào.
...
Thiên Linh Tử vô cùng ngoan ngoãn, đôi bàn tay trắng nõn cầm một cây sào tre dài cả trượng, đứng ở mũi thuyền chèo về phía trăng tròn, tạo ra từng vòng gợn sóng lăn tăn.
Nó rất sợ Lý Duy Nhất luyện nó thành dược.
Dược liệu vạn năm trước khi độ Tiểu Hội Kiếp, bị bán đi, bị giết chết niêm phong, bị luyện đan, là chuyện thường thấy.
Bởi vì một khi vượt kiếp thất bại thì chỉ còn lại một nhúm tro. Có thể thành công độ kiếp lột xác thành đế dược, mười cái không có nổi một cái.
Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đều đã chìm sâu vào giấc ngủ suốt mười năm ròng, Lý Duy Nhất chỉ có thể kéo nó ra ngoài làm việc. Thiên Linh Tử này, bây giờ lực lượng đã đến thất trọng, tốc độ nhanh cỡ Hư Đan, là một cao thủ thứ thiệt.
Từ lúc gặp được Đế Nữ ở Không Gian Huyết Nê, ý thức được Lý Duy Nhất có chỗ dựa lớn, nó bây giờ một lòng một dạ với hắn. Chỉ cần Lý Duy Nhất không ăn nó, cho dù lên núi đao xuống biển lửa thì nó cũng cam lòng.
Thiên Linh Tử ngẩng cái đầu nhỏ lên, cành lá trên đầu đung đưa, đôi mắt hướng về phía vầng trăng tròn phía trên mặt nước, nói:
- Lý lão đại, ta cảm nhận được trong thiên địa xuất hiện một luồng khí tức khác thường.
Nó là sinh linh tiên thiên, ra đời từ hư không, hấp thu dương khí từ trên trời mà lớn lên, giác quan cực kỳ nhạy bén.
Lý Duy Nhất đang nằm trên thuyền, buông cuốn sách xuống, chống người ngồi dậy.
Trên trời, những đám mây xanh bay nhanh che khuất vầng trăng.
Những hạt mưa vàng rơi xuống từ trong mây.
Trên mặt nước, xuất hiện từng gợn sóng nhỏ li ti dày đặc, giống như cát vàng lại như biển, tiếng vang rì rào. Ánh mưa rực rỡ khắp trời trước mắt, tựa như hàng vạn sợi chỉ vàng rủ xuống giữa mây xanh và vùng nước.
Trong khoảnh khắc, Lý Duy Nhất tiến vào một trạng thái tĩnh lặng huyền bí khôn tả, Huyền Cảm tăng lên đáng kể.
Hắn tao nhã chậm rãi vươn tay ra, đón lấy hạt mưa vàng.
Chẳng phải cố ý, tựa như phúc chí tâm linh, một pháp tắc thiên địa thuộc tính mộc tiến vào trong cơ thể hắn, vận hành quanh Trường Sinh Kim Đan chín vòng rồi hòa lẫn vào đó.
Khóe miệng Lý Duy Nhất nở nụ cười:
- Thế này là đạt tới Dung Đạo rồi sao?