Bạch Dạ Thanh Liên và thiếu niên bất tử

Khí tức của sinh linh tóc xám rất cổ xưa, mùi máu trên người nồng đậm, tiếng kêu trầm đục.

Thiên địa biến sắc, sấm sét nổ vang, Bồ Tát Kim Trạch sóng cuộn biển gầm.

Nếu Lý Duy Nhất không mặc Vô Thường Y, khí tức biến mất, chắc chắn đối phương đã đuổi theo truy sát.

- Quái vật gì thế này, chẳng lẽ là cương thi cổ trong truyền thuyết?

Trong sách mà Lý Duy Nhất mua ở Bồ Thành có ghi chép, sâu trong Mãng Hoang Quần Sơn, có một cương thi cổ sống mấy ngàn năm đang ngủ say, miêu tả tóc xám của nó nối liền với trời, hoặc là trải ra như mạng nhện ở dưới lòng đất.

Chạy trốn đến bên ngoài năm trăm dặm, hết thảy mới bình tĩnh lại. Lý Duy Nhất tiếp tục lên đường, nhanh chóng tránh xa Bồ Thành.

Vừa là vì tránh né quái vật tóc xám kia, cũng là lo lắng Thánh Mục Vương của Chân Linh Giáo phát hiện động tĩnh, đến gần Bồ Thành để điều tra.

Bồ Tát Kim Trạch bao phủ phạm vi mấy vạn dặm, chỉ riêng phía địa bàn của Cửu Thánh Tự, men theo rìa đầm lầy đã xây dựng lên hàng trăm tòa thành trì lớn nhỏ. Trong đó, có bảy tòa thành lớn cấp châu thành.

Châu thành Đàn Châu cách Bồ Thành hơn ba ngàn dặm, là châu thành gần nhất.

Lý Duy Nhất lúc này đang ngồi trên một cỗ xe Thệ Linh, chạy về hướng châu thành Đàn Châu. Hắn chuẩn bị tìm hiểu tin tức về phía nam Doanh Châu và Chân Linh Giáo, dưới tình huống đảm bảo an toàn cho bản thân, cũng muốn xem thử vị tái thế cao tăng tự xưng là truyền nhân của Bà Già La Phật kia rốt cuộc có lai lịch gì.

Chiếc xe đang đi trên dịch đạo xây dọc theo bờ lục địa Bồ Tát Kim Trạch, giữa không trung thỉnh thoảng vang lên tiếng xé gió. Trên dịch đạo có quân đội cưỡi dị thú lao đi vun vút.

Nghe đoạn đối thoại của bọn họ, tin tức Bồ Thành gặp tai họa cương thi đã truyền ra.

Bất kể là chín mươi chín châu của Kim Cương Thánh Địa Cửu Thánh Tự, hay là Tịnh Thổ Phật Quốc, đều chỉ là những nơi có văn hóa Phật, tín ngưỡng Phật sâu đậm, chứ không phải người người đều tu Phật. Người xuất gia làm tăng vẫn là số rất ít.

Bên trong xe.

Lý Duy Nhất kiểm kê di vật của Xích Mi Hòa Thượng, tích trượng và cà sa màu đỏ là quý giá nhất, đều là bảo vật công phòng cấp Thiên Tự Khí bát phẩm.

Hồn Ấn Mộc Bài Thánh Địa, kinh thư, huyết hương, Linh Tinh... đều bày trên chiếc bàn gỗ nối liền với thùng xe, ngoài ra còn có một tấm Linh Phó Lệnh của Chân Linh Giáo.

Hắn cầm một cây huyết hương lên ngửi, không có mùi vị gì.

Huyết hương dẫn cương thi.

Năm chữ này được viết trên hộp gỗ đựng huyết hương.

Lý Duy Nhất nhớ tới lúc Lục Mi Hòa Thượng trốn chạy, Kim Cương Tử đánh ra, sau khi nó nổ tung cũng hóa thành bảy đoàn vật chất giống như huyết vụ. Có lẽ cương thi cổ tóc xám kia chính là bị vật chất huyết vụ dẫn tới.

Dường như nghĩ ra gì đó, Lý Duy Nhất cẩn thận lấy một quyển sách cổ bằng da từ trong không gian của Ác Đà Linh ra. Sách cổ này được luyện chế từ da của Cổ Tiên Cự Thú, sau khi trải ra thì rộng một thước, dài bốn thước.

Trên đó là hắc ám kinh văn rậm rạp chằng chịt, nhỏ như chân ruồi, tỏa ra từng luồng hắc ám khí. Không gian bên trong xe hóa thành đêm tối. Đây là đồ vật mà Đế Nữ đưa cho hắn trước khi rời Địa Cầu, nói là có thể giúp hắn tu luyện đạo Hắc Ám.

Lý Duy Nhất có ấn tượng với vật này, là bí bảo của Không Âm Giáo Tôn thuộc Chân Linh Giáo. Không Âm Giáo Tôn từng dùng nó bộc phát ra chiến lực không gì sánh kịp, áp chế được cả Thiền Hải Quan Vụ và Đại cung chủ. Sau khi hắn bị Tích Huyết Kiếm Tôn chém giết, sách cổ bằng da này cũng bị cướp đi.

Tồn tại cấp Võ Đạo Thiên Tử đều dùng nó làm Pháp khí, có thể thấy nó không chỉ là một quyển sách tu luyện.

- Ám Khư Hoàng Ảnh Tử Quyển...

Lý Duy Nhất điều động pháp lực hắc ám trào ra từ Hắc Ám Tuyền Nhãn dưới lòng bàn chân, kích hoạt sách cổ bằng da, vừa phân biệt nội dung trên đó, vừa nghiên cứu phương pháp sử dụng nó.

Hắn phải tìm hiểu lực lượng của Chân Linh Giáo, biết người biết ta, mới có thể ứng phó tốt hơn.

Vào đêm, thiên địa tựa như bị mực đậm che phủ, không có bất kỳ ánh sáng nào.

Cảm nhận của Lý Duy Nhất rút ra từ trong nghiên cứu, cảm thán:

- Quả thật là cao thâm phức tạp, xem ra không thể hiểu thấu trong một chốc.

Bên ngoài xe yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy âm thanh bánh xe chuyển động, cùng với tiếng ve kêu trên cây.

Lý Duy Nhất vén rèm xe lên, nhìn dịch đạo âm u giống như quỷ vực, âm thầm tính toán khoảng cách với Đàn Thành còn bao xa, phải chuẩn bị trước một thân phận, sáng sớm ngày mai vào thành.

Trú lại bên trong châu thành, dù sao cũng có thể an toàn hơn một chút.

- Thù của Diệp gia... ầy, xem như đã báo! Nhưng Chân Linh Giáo vẫn nợ ta một tòa trạch viện...

Lý Duy Nhất phát hiện hướng Bồ Tát Kim Trạch truyền đến một luồng khí tức khác lạ hơi yếu ớt.

Chỉ thấy, sâu trong vùng nước, chỗ gần như ở chân trời, hiện ra một mảnh ánh sáng màu trắng mờ nhạt.

Không bao lâu, âm thanh chiến đấu theo gió truyền đến.

- Dao động pháp khí này sao mà quen quá?

Lý Duy Nhất thu cỗ xe Thệ Linh vào trong Túi Càn Khôn, thân hình lẩn trốn vào bóng đêm, bay lặng lẽ về phía sâu trong Bồ Tát Kim Trạch.

Vượt qua mấy trăm dặm, hắn hạ xuống một mảnh lục địa nhỏ hình trái tim dài mười trượng, mọc đầy cỏ lau trên mặt nước. Đằng xa là ánh sáng trong đêm mênh mông. Phật khí mây mù che khuất tầm nhìn của Lý Duy Nhất hoàn toàn.

Chấn động chiến đấu cực kỳ đáng sợ, trong Phật khí mây mù lơ lửng một chiếc chiến hạm bạch cốt khổng lồ cỡ ngọn đồi, cờ xí phấp phới, lúc ẩn lúc hiện, giống như ảo ảnh. Sâu hơn trong mây mù là từng đoàn ánh lửa.

- Bạch Dạ Thanh Liên.

Lý Duy Nhất từng giao thủ với Bạch Dạ Thanh Liên, vô cùng quen thuộc với pháp khí của hắn, trong lòng có chút ngạc nhiên, vậy mà sinh ra một chút tâm tình kích động tha hương ngộ cố tri. Lý Duy Nhất quả thật khó thể tin được, sẽ gặp hắn ở Doanh Tây Phật Thổ xa xôi.

Nghe đồn, Bạch Dạ Thanh Liên là một đóa sen xanh nở ra từ trong Phật thi ở Viễn Cổ Nghiệp Thành, sinh ra linh trí, thông hiểu pháp tu luyện. Sau đó, hắn lại trở thành chân truyền của Thái Âm Giáo.

Lý Duy Nhất phóng tầm mắt xa xa, trên chiến hạm bạch cốt khổng lồ thấp thoáng bóng người. Hắn biết Bạch Dạ Thanh Liên không đến một mình, đang định rút lui.

Lý Duy Nhất vừa mới quay lưng đi, thân thể lập tức cứng ngắc dừng lại.

Chỉ thấy, một nam tử trẻ tuổi đầu đội ngọc quan mặc ngọc, đạp trên mặt nước đi tới, ngay mi tâm mọc ra con mắt thứ ba, khí thế hùng hậu, pháp khí làm toàn bộ vùng nước dưới chân bắn lên không trung, để lộ cả bùn đất dưới đáy nước.

Hắn mang theo uy thế cuồn cuộn đi thẳng về hướng Bạch Dạ, cười lớn:

- Thái Âm Tây Giáo suy yếu nhiều năm, sao lại đột nhiên phô trương thanh thế đến vậy, dám ở Bồ Tát Kim Trạch đại khai sát giới? Mục đích của các ngươi là gì?

Thanh âm ấm áp dịu dàng của Bạch Dạ Thanh Liên từ trên chiến hạm bạch cốt khổng lồ ở đằng xa truyền đến:

- Việc làm của chúng ta mà cũng gọi là đại khai sát giới sao? Không dám so với thủ đoạn dẫn cương thi đồ thành của Chân Linh Giáo các ngươi.

Bạch Dạ Thanh Liên đã nhìn thấu thân phận của Vương Chiêm Vũ, lại chỉ ra chân tướng tai họa cương thi ở Bồ Thành. Lời này của Bạch Dạ Thanh Liên có thể gọi là xao sơn chấn hổ, đậm mùi đe dọa.

Nụ cười trên mặt Vương Chiêm Vũ biến mất, dừng bước chân tiến đến gần:

- Xem ra Thái Âm Tây Giáo ẩn nấp ngàn năm đã một lần nữa phát triển lớn mạnh, âm thầm cắm rễ vào mảnh lãnh thổ do Kim Cương Thánh Địa Cửu Thánh Tự quản hạt.

Tai họa cương thi ở Bồ Thành bí ẩn thế mà vẫn bị Thái Âm Giáo biết ngay chân tướng, chỉ có thể chứng minh thế lực của bọn họ ở chỗ này cực kỳ khổng lồ, rất có khả năng đã theo dõi hắn từ lâu. Bởi vậy, Vương Chiêm Vũ mới mở miệng thăm dò như thế.

Bạch Dạ Thanh Liên đáp:

- Sự cường đại của Thái Âm Giáo, sao ngươi có thể phỏng đoán được? Hôm nay sẽ không dây dưa với ngươi, nước giếng không phạm nước sông.

Phật khí mây mù rút lui, Bạch Dạ đi xa vào trong bóng tối.

Vương Chiêm Vũ sảng khoái cười to:

- Có lẽ mục đích của mọi người là như nhau, hai giáo chúng ta hợp tác thì ai có thể địch lại?

Tiếp theo, chắc là hai người truyền âm giao lưu. Lý Duy Nhất không biết bọn họ đang nói gì.

Một lúc sau, Bạch Dạ và chiến hạm bạch cốt khổng lồ lấy một phương thức quỷ dị giống như độn không, triệt để biến mất trong màn đêm, chỉ còn ánh lửa trên mặt nước cách đó mấy chục dặm.

- Thú vị, ngày càng náo nhiệt!

Không biết Vương Chiêm Vũ nhận được tin tức gì từ chỗ Bạch Dạ Thanh Liên, cười nhẹ nói như thế, thân thể liền hóa thành một lốc xoáy màu đen, biến mất ở Bồ Tát Kim Trạch.

Từng cơn sóng nước bị pháp khí của hắn đánh bay lên trời, hóa thành trận mưa to trút xuống.

Lý Duy Nhất lẩm bẩm:

- Tuy Bạch Dạ Thanh Liên lúc trước ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc nói chuyện huênh hoang, nhưng có bản lĩnh thật sự, tốc độ tu luyện thật nhanh, đã là Bỉ Ngạn cảnh.

So với việc Chân Linh Giáo dẫn cương thi đồ thành, Lý Duy Nhất càng hiếu kỳ mục đích Bạch Dạ Thanh Liên tới Doanh Tây Phật Thổ hơn. Dù sao, Bạch Dạ Thanh Liên và Viễn Cổ Nghiệp Thành sau lưng hắn rất có khả năng có liên hệ với Tam Sinh Phật, mà nơi Lưu Ly Trản chỉ dẫn cũng là Bồ Tát Kim Trạch.

Lý Duy Nhất đạp hư không mà đi, đi đến vùng nước bùng nổ chiến đấu lúc nãy.

Trên mặt nước có một chiếc chiến hạm tàn phá nghiêng lệch, đang không ngừng chìm xuống, trên thân thuyền cháy hừng hực. Những mảnh vỡ thân thuyền rơi vãi khắp mặt nước.

Toàn bộ vùng nước bị máu nhuộm thành màu đỏ, từng bộ thi hài mặc áo cà sa màu trắng lềnh bềnh trên mặt nước giống như sủi cảo nấu chín.

Có thể khiến cường giả cấp bậc như Bạch Dạ Thanh Liên đích thân ra tay, hơn nữa còn chiến đấu rất lâu, đủ thấy thực lực của tu giả trên chiếc chiến hạm này.

- Không lột bỏ Phật y Pháp khí trên người bọn họ, cũng không lấy Túi Càn Khôn, Bạch Dạ Thanh Liên không phải vì ham tiền tài.

Lý Duy Nhất mê tiền, nhưng lấy tiền cũng phải chính đáng, hắn chuẩn bị rời đi.

Đột nhiên, hắn ồ lên một tiếng, vậy mà lại phát hiện ra một người sống sót!

Chuyện này làm sao có thể chứ?

Lấy tu vi và năng lực cảm nhận của Bạch Dạ Thanh Liên sao có thể để lại người sống mà không biết?

Lý Duy Nhất cứu lấy thiếu niên mười hai, mười ba tuổi đang nổi trên mặt nước kia, mang vào bờ, đặt lên bãi cỏ, cẩn thận kiểm tra vết thương của hắn.

Khi nhìn thấy lỗ máu cỡ miệng bát ở vị trí tim thiếu niên, trái tim bị xé rách vậy mà lỗ mũi vẫn còn hơi thở mỏng manh, mặc dù lấy kiến thức rộng rãi của Lý Duy Nhất cũng ngẩn ra tại chỗ.

Xuất phát từ tâm trạng lợn què chữa thành lợn lành, Lý Duy Nhất lấy ra Sinh Mệnh Chi Tuyền cho thiếu niên uống một ngụm, lại giống như vá quần áo, may vết thương nơi trái tim và lồng ngực của thiếu niên lại.

Đợi một canh giờ, Lý Duy Nhất lại dò xét. Hắn sững sờ phát hiện, vết thương trong cơ thể thiếu niên vậy mà đã bước đầu khép lại

- Oẹ!

Thiếu niên nằm trên mặt đất tỉnh lại, nôn ra một ngụm máu bầm đỏ thẫm, chật vật chống thân thể gầy yếu, nhìn thoáng qua đường chỉ khâu trên ngực, lại nhìn về phía nam tử tóc trắng đang ngồi bên cạnh:

- Tiền bối... Đa tạ... Đa tạ ân cứu mạng...

Lúc này trong đầu Lý Duy Nhất đều là những thứ đảo lộn tri thức, khẽ xua tay nói:

- Ngươi nằm xuống đi, ta cần suy nghĩ một ít chuyện trước đã.

Hắn đã dò xét qua, thiếu niên này không phải cao thủ võ đạo có sinh mệnh lực dồi dào gì cả, thậm chí ngay cả Trường Sinh Kim Đan cũng không có.

Quá đi ngược lẽ thường, đây là thể chất nghịch thiên gì chứ?

Vân Khai lồng ngực phập phồng dữ dội, giãy giụa hai cái rồi nằm trở về nói:

- Vãn bối là con út của Thành Chủ châu thành Đàn Châu, tên là Vân Khai... Nếu tiền bối có thể đưa ta về... Phụ thân và mẫu thân của ta tất nhiên sẽ đền đáp hậu hĩnh cho tiền bối... Khắc sâu ân tình này... Khụ khụ...

Lý Duy Nhất lẩm bẩm:

- Tiền bối ư? Tiền bối thì tiền bối vậy, đúng là các ngươi nên đền đáp.

Sinh Mệnh Chi Tuyền của Lý Duy Nhất là do Hoàng Giả tặng cho, không phải vật phàm. Nếu không có Sinh Mệnh Chi Tuyền này, không có hắn may lại, dù thể chất của Vân Khai đặc biệt cũng chưa chắc đã sống nổi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters