Thai Tạng Giới Thánh Địa

Sáng sớm, mây mỏng trời quang.

Chỗ ngực thiếu niên Vân Khai là từng vết khâu giống như chân rết, huyết nhục đã gắn chặt vào nhau. Ngay cả xương sườn bị gãy cũng nằm yên đúng chỗ.

Từ trạng thái gần chết...

Nói chính xác hơn là từ trạng thái chết chắc, khôi phục thành hình dáng hiện tại, chỉ mất vẻn vẹn một đêm. Hoàn toàn không có cách nào dùng lẽ thường để giải thích.

Cỗ xe được Thệ Linh hồn thú kéo, nhờ mây mù trận pháp dưới đáy xe nâng lên hơi cách mặt đất, di chuyển cực kỳ vững vàng, không xóc nảy.

Lý Duy Nhất ngồi ở vị trí sát cửa xe, y phục đen, tóc trắng, mang theo vài phần khí chất lạnh lùng hỏi:

- Vân Khai, ngươi có biết thân thể ngươi rất đặc biệt không?

Vân Khai nằm trên giường nệm êm ái trong xe, nhấc cánh tay lên, năm ngón tay chạm vào ngực, cảm nhận được đau nhức từ trong ra ngoài, vẻ mặt nghiêm nghị:

- Ngay từ khi còn rất nhỏ, ta đã biết rồi... Sau khi bị thương, miệng vết thương rất nhanh có thể liền lại. Phụ thân nói, làm người không thể quá đặc biệt, nhất định phải học được cách che giấu, bảo ta phải nói với bên ngoài là hồi nhỏ lỡ ăn một cây đế dược Huyết Bồ Căn, nên mới có năng lực khôi phục cường đại như thế.

Tuổi hắn còn nhỏ, nhưng cực kỳ trưởng thành trầm ổn, tư duy rõ ràng, nói tiếp:

- Đêm qua, ngay tại đêm qua ta mới biết, trái tim bị xuyên thủng vậy mà cũng có thể sống lại. Chuyện này... Ta cũng không cách nào hiểu được...

Lưng Lý Duy Nhất thẳng tắp, nhìn chăm chú vào từng cây dương liễu lui về phía sau ngoài cửa xe hỏi:

- Đã là bí mật, vì sao lại nói ra? Ngươi tin tưởng ta như vậy, không sợ đêm qua tập kích các ngươi chính là ta sao? Có biết lòng người hiểm ác không?

Vân Khai nhẹ lắc đầu nói:

- Tiền bối có tấm lòng nhân hậu, không phải người tu Phật, nhưng còn hơn người tu Phật. Tiền bối không hỏi, ta tự nhiên không nói. Nhưng tiền bối đã hỏi, sao ta có thể lừa gạt? Người xuất gia không nói dối, không có nghĩa là tuyệt đối không nói dối, mà là không thể nói dối trước mặt người mà bản thân tín nhiệm, có ân với mình.

Lý Duy Nhất chỉ thấy trên người Vân Khai rất có Phật uẩn, ánh mắt trong trẻo, lời lẽ thuần chân. Thiếu niên càng giống Phật tu hơn bất cứ Phật tu nào mà hắn từng gặp.

So sánh với thiếu niên, An Nhàn Tĩnh còn có một mặt thủ đoạn lạnh lùng tàn nhẫn, giết người dứt khoát. Thiện Tiên Chí lại bị thế tục trói buộc, mâu thuẫn rối rắm, thân tâm không hợp. Bọn họ đã là hai người tu Phật giống nhất mà Lý Duy Nhất gặp được ở phía nam Doanh Châu.

Những người còn lại, Thiền Hải Quan Vụ, Ngọc Dao Tử, Khúc Kiều Tăng, Từ Phật Đỗ... cũng tu Phật, nhưng trên người không hề có Phật uẩn thuần chính.

Vân Khai ngẫm nghĩ, lại nói:

- Vãn bối sở dĩ nói ra những lời này, tuyệt đối không phải là lấy lòng tiền bối trong lúc mình suy yếu. Mà là, tối hôm qua tuy cơ thể ta gần như sinh cơ đứt đoạn, nhưng hồn linh ý thức vẫn luôn ở đó, có thể cảm nhận mơ hồ hết thảy những gì diễn ra ở bên ngoài.

- Ta biết, kẻ tập kích chúng ta là tà nhân của Thái Âm Tây Giáo.

- Tiền bối xuất hiện sau khi bọn họ rời đi. Không thừa cơ gom tiền của, chỉ một lòng tìm kiếm người sống sót, đủ thấy bản chất nội tâm từ bi hỉ xả.

- Sau khi đưa vãn bối lên bờ, lại cho ta uống một loại nước suối giá trị xa xỉ... Mấy năm nay vãn bối tu luyện ở Thai Tạng Giới Thánh Địa, tự nhận cũng có chút kiến thức, biết nước suối mà tiền bối lấy ra tuyệt đối có giá trị liên thành, không phải vật phàm.

- Với bao nhiêu điều kể trên, nếu vãn bối còn hoài nghi nhân phẩm, nhân cách của tiền bối, cố ý lừa gạt giấu giếm, tương lai làm sao thành Phật? Tâm linh rộng mở, trong lòng mới có thể chứa được vạn trượng Phật quang.

Có ai không thích nghe lời hay?

Da mặt Lý Duy Nhất có dày hơn cũng cảm thấy không chịu nổi, âm thầm hít sâu một hơi, duy trì phong thái cao nhân, hỏi:

- Ngươi có biết tại sao các ngươi lại bị Thái Âm Tây Giáo tập kích không? Người đi cùng ngươi là những người như thế nào?

Vẻ mặt Vân Khai lộ ra nét bi thống, nằm ngửa ra, nhìn chằm chằm trần xe nói:

- Bọn họ là các sư huynh đệ, sư thúc bá của Thai Tạng Giới Thánh Địa, chính là nhận lời mời của Thẩm Tịnh Tâm, truyền nhân Mạn Đồ La Điện Cung Tổ Miếu, ngày rằm tháng tám tụ hợp ở châu thành Đàn Châu, cùng nhau thương nghị việc lớn số một của Phật Môn.

- Thai Tạng Giới Thánh Địa sở dĩ tới sớm, là do nghe ngóng được tin tức về truyền nhân của Bà Già La Phật và Quang Minh Tinh Thần Thư, đại sư huynh vô cùng coi trọng chuyện này.

- Ta là bởi vì xa nhà năm năm, vô cùng nhớ phụ mẫu, cho nên cầu đại sư huynh, bảo huynh ấy tiện đường dẫn ta về nhà một chuyến. Đại sư huynh đối xử với ta rất tốt, cực kỳ dung túng ta, cười nói cho dù ta không tới tìm thì huynh ấy cũng sẽ dẫn ta về nhà, còn định ở lại nhà ta.

- Còn chưa tới một ngàn dặm nữa là đến châu thành Đàn Châu, Bạch Dạ đột nhiên giáng lâm, Phật khí vụ ngập trời lan tràn, chiếc chiến hạm bạch cốt khổng lồ tựa như đi ra từ ảo ảnh, chặn chúng ta lại.

- Trên chiếc chiến hạm bạch cốt khổng lồ có một vị Phật tu thần bí đi ra, bạch y không nhuốm bụi trần, vượt ra ngoài thiên vũ, đứng trên đóa sen xanh, chỉ đích danh muốn khiêu chiến với đại sư huynh.

- Đại sư huynh chính là Chuyển Thế Thiên Đồng mạnh nhất của Thai Tạng Giới Thánh Địa, Phật pháp và tu vi đều sâu không lường được, đáng tiếc chỉ bảy chiêu liền thua đối phương, bị đối phương bắt đi. Những người còn lại... toàn bộ bị giết...

Lý Duy Nhất khẽ lẩm bẩm trong miệng, đánh hơi được mùi không tầm thường:

- Bị bắt đi.

Bạch Dạ Thanh Liên và Thái Âm Giáo chỉ nhằm vào Thai Tạng Giới Thánh Địa, hay là nhằm vào Thiên Đồng, Tây Thành của tất cả các Thánh Địa lớn nhận được lời mời của truyền nhân Mạn Đồ La Điện Cung?

Thai Tạng Giới Thánh Địa là một trong hai mươi bốn Kim Cương Thánh Địa, cũng được xếp vào Bát Tạng Giới.

Trong Bát Tạng Giới, Thai Tạng đại biểu cho sinh mệnh. Ngoài ra còn có: Kim Cương Tạng Thánh Địa, Ma Ha Tạng Giới Thánh Địa, Thập Trụ Bồ Tát Tạng, Kiếm Tạng Giới...

Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu trọc lóc của Vân Khai, nhìn thấy mười hai vết sẹo giới phát ra vầng sáng mờ nhạt, trong lòng thầm nghĩ, thiên phú của tiểu tử này tuyệt đối không thấp, tất nhiên là đệ tử của đại nhân vật trong Thai Tạng Giới Thánh Địa.

Tâm trí trầm ổn, thiên phú lại cao, thể chất đặc biệt, thiên hạ quả thật là kỳ tài xuất hiện lớp lớp.

Ở Phật Môn, một vết sẹo giới, đại biểu cho Sa Di Giới.

Sáu hoặc chín cái thì đại biểu cho Tỳ Kheo Giới.

Mười hai cái đại biểu cho Bồ Tát Giới cao nhất.

Vân Khai còn nhỏ tuổi mà đã thọ Bồ Tát Giới.

Vân Khai yếu ớt lên tiếng hỏi:

- Vẫn chưa thỉnh giáo tên họ của tiền bối là gì?

Lý Duy Nhất nói ra thân phận đã chuẩn bị từ sớm:

- Khúc U.

Giao tiếp với đệ tử của Kim Cương Thánh Địa, và Thành Chủ của một châu thành, kiến thức của bọn họ không phải Diệp Đông Lâm ở Bồ Thành có thể sánh được, nói không chừng đã nghe qua cái tên “Lý Duy Nhất”, tốt nhất là nên thận trọng.

Sự xuất hiện của Bạch Dạ Thanh Liên khiến Lý Duy Nhất ý thức được, tuy thiên hạ rộng lớn, nhưng chỉ cần tu vi đủ cao, gặp được nhau ở bất cứ nơi nào cũng chẳng có gì lạ.

Dường như nghĩ đến gì đó, Vân Khai nói:

- Đến châu thành Đàn Châu, kính mong Khúc tiền bối không đề cập tới chuyện trái tim của ta bị đánh nát.

Lý Duy Nhất nói:

- Chuyện này là đương nhiên.

Vân Khai nói:

- Bao gồm cả phụ mẫu ta.

Lý Duy Nhất bắt đầu nổi lên hứng thú, hỏi:

- Ồ?

Vân Khai nói:

- Tiền bối từng nghe qua ơn lớn thì thành thù chưa? Phụ thân ta lo nghĩ quá nhiều chuyện, bị thế tục ảnh hưởng nghiêm trọng, ta sợ hắn vì muốn che giấu bí mật mà làm ra những chuyện bất lợi với tiền bối. Có lẽ là do ta lo xa quá, nhưng tránh rủi ro vẫn tốt hơn là chủ động mang ra để thử thách lòng người. Lòng người không chịu nổi thử thách đâu!

Lý Duy Nhất ngưng thần nhìn chăm chú đôi mắt sáng ngời của thiếu niên, suy nghĩ thấu đáo, hiểu rõ về nhân tính như thế không phải là thứ mà tuổi này của hắn nên có.

Lẽ nào cũng là một chuyển thế giả?

Lý Duy Nhất bổ sung:

- Ngoại trừ xem xét điểm này, chúng ta còn phải lặng lẽ vào thành, cố gắng hết sức giấu giếm bí mật ngươi vẫn còn sống. Nếu không, để Thái Âm Tây Giáo biết ngươi chưa chết thì rắc rối sẽ lớn đấy!

Vân Khai nói:

- Vẫn là tiền bối kín đáo, vãn bối hoàn toàn không suy nghĩ tới chuyện này, đúng là người trong cuộc bị che mắt.

Thái Âm Giáo ngay cả chân tướng đằng sau huyết án Bồ Thành cũng có thể nhìn thấu được, rõ ràng là có thế lực khổng lồ ở khu vực Bồ Tát Kim Trạch. Sợ rằng rễ cây đã sớm cắm sâu vào các ngành các nghề, chỗ nào cũng có nó.

...

Đàn Châu là một châu lớn giàu có đông đúc nằm dưới quyền quản hạt của Cửu Thánh Tự. Nó giống như bán đảo, vươn sâu về phía trong Bồ Tát Kim Trạch.

Dân số châu thành Đàn Châu cỡ chừng mấy trăm vạn.

Thiên Địa Pháp Tuyền màu vàng kim tựa như một vầng trăng rằm không bao giờ bị lu mờ, treo lơ lửng giữa vùng trời bên trên khu vực cung điện Phật Môn màu đỏ ở trung tâm thành trì. Từng luồng thiên địa pháp khí lưu động khắp toàn thành như thác mây.

Lý Duy Nhất và Vân Khai đi đến cửa thành, phát hiện hàng ngàn bách tính và tu giả có cảnh giới thấp kết thành từng nhóm ra khỏi thành, giống như chạy nạn, hình thành nên từng dòng người dài như rồng.

Nghe bọn họ đối thoại cùng nghị luận, hình như là bởi vì tinh quang phía ngoài bầu trời do Quang Minh Tinh Thần Thư dẫn tới gây ra trọng lực hỗn loạn ở trong thành. Tu giả cảnh giới thấp muốn đứng thẳng cũng khó, dân thường đương nhiên càng muốn chạy trốn.

Sau khi vào thành, Lý Duy Nhất không cảm giác được sự biến đổi của trọng lực, thầm nghĩ có lẽ là phải chờ đến ban đêm.

Phụ thân của Vân Khai tên Vân Trấn Hải, là đệ tử thế tục của đệ nhất cường giả Kim Cương Thánh Địa Cửu Thánh Tự Chí Thượng Đại Thiền Sư, cũng gọi là đệ tử ký danh, chính là nhân vật số ba của châu thành Đàn Châu.

Chỉ đứng sau Châu Mục quản lý chính vụ một châu, và Trú Thế La Hán quản lý giáo hóa giảng kinh.

Xe ngựa dừng bên con đường cách Thành Chủ Phủ không xa. Lý Duy Nhất sử dụng thủ đoạn, phái người gửi mật thư cho mẫu thân của Vân Khai là Hoắc Hoằng Linh.

Hoắc Hoằng Linh làm theo phân phó, bí mật đón bọn họ vào trong phủ.

Xuyên qua ba tầng nghi môn, xe dừng giữa một lâm viên cổ thụ rợp trời, bốn bề vắng lặng, lúc này Lý Duy Nhất và Vân Khai mới bước xuống xe.

Hoắc Hoằng Linh là một vị mỹ phụ trẻ tuổi ăn mặc hoa quý, vẻ ngoài hơn ba mươi tuổi, tu vi Trường Sinh cảnh, xuất thân từ Ức Tộc.

Nàng ôm Vân Khai vào ngực, rơi lệ trong niềm vui sướng và bất ngờ, cất giọng nói:

- Khai Nhi, nghe người của Tuần Hải Vệ nói, tối hôm qua các ngươi xảy ra chuyện, từ sáng sớm phụ thân ngươi đã dẫn người ra khỏi thành, chạy đến đó điều tra.

Tâm tính của võ tu Trường Sinh cảnh vô cùng cứng cỏi, nếu không bị kích thích quá mừng thì sẽ không lộ vui giận ra ngoài mặt. Có thể thấy, Hoắc Hoằng Linh rất quan tâm, lo lắng, cưng chiều và xem trọng người con út này.

Vân Khai kể lại tình hình chính mình biết tối hôm qua, sau đó nói:

- Nương, chuyện này không phải là chúng ta có thể đối phó, hãy mau truyền tin cho Thai Tạng Giới Thánh Địa và Cửu Thánh Tự Thánh Địa, mời La Hán Phật và Thánh Phật tới để chủ trì đại cục.

Hoắc Hoằng Linh nói chưa dứt lời:

- Đã truyền tin, sau khi xảy ra chuyện, cha ngươi đã...

Ở đối diện hồ nước trong vườn nổi lên gợn sóng, một thanh âm bình thản vang lên:

- Tà nhân của Thái Âm Giáo? Chúng ta đã điều tra bọn họ từ lâu, người mà ngươi nói là Bạch Dạ Thanh Liên đến từ phía nam. Đối phó với hắn chưa cần kinh động Thánh Phật.

Lý Duy Nhất nhìn về phía Hoắc Hoằng Linh.

Hoắc Hoằng Linh áy náy nói:

- Hai vị kia là Thiên Đồng và Tây Thành của Cửu Thánh Tự, đang ở nhờ Vân trạch. Khi ngài truyền thư tới, hai vị vừa vặn ở bên cạnh.

Thiên Đồng Mộ Khải Minh của Cửu Thánh Tự có khuôn mặt tuấn lãng, hai tay chắp trước ngực, trên đỉnh đầu có chín vết sẹo giới như ngôi sao được xếp thành hình hoa sen. Một nửa thân thể khoác cà sa, nửa người còn lại lộ ra, đường nét cơ bắp mềm dẻo hoàn mỹ.

Phía sau hắn là một hư ảnh voi trắng cao mười trượng, vòi voi cuốn hư không, chân đạp ao vàng, thần diệu vô cùng.

Cửu Thánh Tây Thành đứng trên đỉnh cung điện ngói lưu ly ở một hướng khác, thải y tung bay, nhan sắc kiều diễm, mái tóc bay lên, giống như dùng bút vẽ từng đường từng nét ở giữa hư không.

Thân thể mềm mại thướt tha như đứng trong mây mù như ẩn như hiện, được từng vòng Phật quang bao phủ, tựa như một cơn gió nhẹ thổi tới là nàng sẽ bay lên cửu thiên.

Cửu Thánh Tây Thành nhìn chăm chú Lý Duy Nhất, bờ môi đỏ mọng như tô son, thanh âm tuyệt vời mà mơ hồ:

- Bạch Dạ Thanh Liên không hề đơn giản, có thể đánh bại và bắt sống Thai Tạng Giới Thiên Đồng trong bảy chiêu, bất cứ người nào trong chúng ta đối đầu với hắn đều không có phần thắng. Phải liên thủ mới có thể đánh bại. Nhưng vị thí chủ trước mắt này có thể từ trong tay hắn cứu được Vân Khai, lẽ nào còn mạnh hơn cả Thai Tạng Giới Thiên Đồng?

Có thể được xưng là Thiên Đồng và Tây Thành thì đều là chuyển thế giả. Nếu không phải chuyển thế giả, sẽ gọi thẳng là truyền nhân Thánh Địa.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters