Chỉ từ một số thông tin hạn chế, Cửu Thánh Tây Thành đã có thể tìm ra được điểm không hợp lý một cách chuẩn xác, có thể thấy tâm trí cao nhường nào.
Hai mắt của Mộ Khải Minh tựa như hai ngọn Phật Đăng thần thánh được thắp sáng, ánh mắt sáng rực nhìn chăm chú Lý Duy Nhất, tựa như muốn nhìn thấu hắn.
Vân Khai chủ động giải vây giúp Lý Duy Nhất:
- Khúc tiền bối là tới sau khi đám người Thái Âm Giáo rời đi, phát hiện vãn bối vẫn còn sống, cho nên mới cứu ta.
Mộ Khải Minh tiến lên một bước, đạp vào trong hồ nước, lập tức toàn bộ nước hồ hóa thành màu vàng kim, như vàng bị nóng chảy, xán lạn rực rỡ, nói:
- Tiểu Vân Khai, lịch duyệt của ngươi còn rất nông cạn, bị kẻ gian lừa gạt rồi!
- Với tu vi của Bạch Dạ Thanh Liên, sao có thể để lại người sống mà không biết? Người này ắt là tà ma của Thái Âm Giáo.
Một cỗ uy thế cường thế và sắc bén điên cuồng ùa về phía Lý Duy Nhất. Hư ảnh voi trắng phía sau Mộ Khải Minh, trong chớp mắt từ độ cao mười trượng tăng lên trăm trượng, giống như Hồng Hoang Thôn Thiên Thần Tượng.
Lý Duy Nhất nhìn thẳng vào hắn, tóc trắng bay lên, thân hình trác tuyệt như kiếm hỏi:
- Dám hỏi Cửu Thánh Thiên Đồng, ngươi là đệ tử môn hạ của Bạch Tượng Thánh Phật sao?
Mộ Khải Minh thấy đối phương bình tĩnh như thế, lại càng thêm chắc chắn lai lịch của hắn không tầm thường, trên người mang đại tu vi:
- Bạch Tượng Thánh Phật đúng là ân sư khai trí của bần tăng.
Cửu Thánh Tây Thành đạp hư không, lòng bàn chân sinh ra từng áng mây rực rỡ, vòng ra sau lưng Lý Duy Nhất.
Xích Mi và Lục Mi chính là đệ tử của Bạch Tượng Thánh Phật. Lúc này, đương nhiên Lý Duy Nhất sẽ không nhắc tới hai người kia, chuốc thêm phiền phức.
Hắn cười nói:
- Chưa làm rõ ngọn nguồn, các hạ đã muốn động thủ. Nóng vội như vậy, làm sao có thể làm đối thủ của Bạch Dạ Thanh Liên?
Mộ Khải Minh tự có một bộ phương thức tư duy của riêng mình:
- Trên thế gian này không phải chuyện gì cũng cần kiềm chế, mưu tính từng bước. Rất nhiều lúc, cái cần chính là sự quyết đoán, thủ đoạn sấm sét, nếu không hối hận cũng không kịp. Đối mặt với uy thế của ta, ngươi quá mức ung dung điềm tĩnh, có thể thấy tuyệt đối không phải hạng người tầm thường, hôm nay để ngươi rời đi, chính là thả hổ về rừng.
Vân Khai thấy Mộ Khải Minh không chịu từ bỏ việc xuất thủ, thế là, không màng tới sự can ngăn của Hoắc Hoằng Linh, chống đỡ cơ thể đầy thương tích che người Lý Duy Nhất.
Hắn chắp tay trước ngực, hành lễ:
- Vân Khai gặp qua Thiên Đồng! Khúc tiền bối là ân nhân cứu mạng của ta, giữa các người tuyệt đối không thể có hiểu lầm. Sự hoài nghi của Thiên Đồng và Tây Thành, ta có thể giải đáp.
Nói xong, Vân Khai cởi áo trên ra, để lộ thương thế ở trước ngực, ánh mắt ôn hòa nói:
- Không phải tà nhân của Thái Âm Giáo cố ý để lại người sống, muốn tính kế cái gì, mà là lúc ấy ta đã chẳng khác gì một kẻ đã chết.
Đám người có mặt ở đây đều lộ ra vẻ kinh hãi.
Chỉ có Lý Duy Nhất thầm than một tiếng, trong lòng lại có cái nhìn cao hơn về tiểu hòa thượng Vân Khai. Biết rõ vạch trần bí mật lớn này có khả năng sẽ để lại hậu hoạn, nhưng vì không muốn gây phiền phức cho ân nhân của mình, thiếu niên thà tự gánh vác rắc rối.
Mộ Khải Minh, Cửu Thánh Tây Thành, Hoắc Hoằng Linh lần lượt xem xét vết thương của Vân Khai, trước nay họ chưa từng gặp qua thể chất quỷ dị như thế, trong lòng đều chấn động ở mức độ khác nhau, đã sớm quên mất Lý Duy Nhất.
Kế hoạch thương nghị từ trước đều bị hủy, Lý Duy Nhất tự nhiên không muốn ở lâu tại đây, chắp tay nói:
- Phu nhân, nếu hiểu lầm đã được cởi bỏ, Khúc mỗ xin cáo từ. Kính mong Cửu Thánh Thiên Đồng và Cửu Thánh Tây Thành giữ bí mật, chuyện này mà truyền ra ngoài, đối với Vân gia là họa chứ không phải phúc.
Cửu Thánh Tây Thành nghe ra lời ngầm trong câu nói thứ hai của Lý Duy Nhất. Là đang cảnh cáo bọn họ, một khi Vân gia xảy ra chuyện, khẳng định là hai người bọn họ tiết lộ bí mật. Trên thế gian này chỉ có Khúc U là người ngoài thứ ba biết được chuyện này.
Cửu Thánh Tây Thành khẽ khen ngợi:
- Thật to gan.
Nàng lại cẩn thận đánh giá Lý Duy Nhất lần nữa, ngữ điệu dịu lại đôi chút nói:
- Yên tâm đi, thế gian này kỳ tài xuất hiện lớp lớp, không đến mức như ngươi nghĩ đâu. Dựa vào Cửu Thánh Tự Thánh Địa, Thai Tạng Giới Thánh Địa, Hoắc gia vẫn dư sức bảo vệ một thiên tài có thể chất đặc biệt,.
Hoắc Hoằng Linh tiến lên hành lễ giữ lại nói:
- Khúc tiên sinh, nếu hiểu lầm đã cởi bỏ thì xin đừng đi, ân tình cứu mạng này, Vân gia chúng ta dù thế nào cũng phải báo đáp.
Lý Duy Nhất không cho rằng Vân gia có thể lấy ra đồ tốt gì đáng để lọt mắt vào mắt hắn. Thứ duy nhất khiến hắn vừa ý chỉ có tiểu hòa thượng Vân Khai này. Cũng chính vì thế, vừa rồi hắn mới nói ra một câu dư thừa
Đưa Vân Khai trở về, mục đích lớn nhất cũng chỉ là muốn mượn thân phận đặc biệt Thành Chủ của Vân Trấn Hải, để thám thính tin tức về truyền nhân của Bà Già La Phật, cũng như tra cứu hồ sơ có liên quan đến khu vực phía nam Doanh Châu.
Ánh mắt Cửu Thánh Tây Thành lấp lánh, muốn giữ Lý Duy Nhất lại, cố ý mỉm cười nói:
- Lúc trước các hạ đối diện với uy áp của Thiên Đồng mà vẫn không chủ động để lộ bí mật thể chất của Vân Khai, đủ thấy tâm tính và nhân phẩm. Phạn Ly xin lỗi vì sự hiểu lầm vừa rồi, không biết có thể hóa giải sự oán hận trong lòng của Khúc tiên sinh không?
Mộ Khải Minh tiếp lời:
- A Di Đà Phật, bần tăng cũng xin lỗi vì sự lỗ mãng vừa rồi. Nếu Khúc tiên sinh nhất định mang theo hận ý rời đi, bần tăng chỉ đành vẫn luôn bám theo phía sau, cho đến khi nào Khúc tiên sinh chịu tha thứ thì thôi.
Kim cương đao dễ tránh, nhiễu chỉ nhu khó tránh thoát.
Lý Duy Nhất cau mày lại nói:
- Nếu ta nói, trong lòng ta không có oán giận và thù hận, chắc chắn các ngươi sẽ không tin đúng không?
Cửu Thánh Tây Thành đứng trong hà quang, nở một nụ cười xinh đẹp động lòng người nói:
- Nếu không có oán giận và thù hận, tại sao không ở lại? Trừ khi Khúc tiên sinh khẩu thị tâm phi. Ở lại một ngày đi, cho Vân sư huynh cơ hội tiếp đãi và báo ân. Ngươi bị chúng ta chọc tức bỏ đi như vậy, chúng ta biết ăn nói với hắn thế nào đây?
Mộ Khải Minh lấy ra một viên Minh Châu to cỡ quả trứng chim bồ câu, Minh Châu lơ lửng giữa không trung, từ từ bay về phía Lý Duy Nhất, nói:
- Chúng ta cam đoan, ngày mai tuyệt đối không quấn lấy Khúc tiên sinh nữa. Đây là Oa Châu Ngàn Năm, coi như món quà bồi thường cho sự lỗ mãng vừa rồi.
Lý Duy Nhất không nhận lấy, xoay người nhìn về phía Hoắc Hoằng Linh hỏi:
- Phu nhân, dám hỏi Thành Chủ Phủ có hồ sơ của thương lữ phía nam Doanh Châu không, tại hạ muốn duyệt đọc một chút.
Hoắc Hoằng Linh đã sai người đi mời Vân Trấn Hải về, nghe được lời này thì mừng rỡ như điên, biết ân công lúc này không định rời đi nữa, bèn nói:
- Chỉ là hồ sơ thương lữ, đương nhiên có thể xem, ta lập tức sai người đi sắp xếp, nhanh chóng đưa tới cho tiên sinh.
Mộ Khải Minh và Cửu Thánh Tây Thành đi về trước, vừa đi vừa truyền âm bàn bạc, lý do Thái Âm Giáo bắt đi Thai Tạng Giới Thiên Đồng, cùng với nơi ẩn náu khả thi của bọn họ.
Lý Duy Nhất ngồi một mình trong phòng nhỏ thuộc thư phòng của Vân Trấn Hải, lật xem hồ sơ mà Hoắc Hoằng Linh sai người đưa tới.
Tuy Nam Cảnh và Doanh Tây Phật Thổ cách xa ngàn núi vạn sông, nhưng cũng có thể thông qua từng tòa Không Gian Truyền Tống Trận để rút ngắn khoảng cách và thời gian đi lại.
Thương hội cấp bậc như Thiên Lý Sơn có sản nghiệp rải rác khắp Doanh Châu, thường xuyên có hoạt động buôn bán và giao lưu thông tin. Thiên Lý Sơn và Vạn Lý Lâu ẩn giấu sau lưng nó sống ký sinh trên khắp các Sinh Cảnh ở Doanh Châu. Không những có thể dựa vào tài nguyên và tài phú để mời cường giả cấp Võ Đạo Thiên Tử và Trữ Thiên Tử, thực lực của bản thân cũng che giấu cực sâu, khiến người ta không thể đoán được.
- Vùng đất ven biển Đông Hải đều hóa thành Linh Thổ, bảo dược, tinh dược sinh trưởng với tốc độ gấp mười lần, không khác gì Linh Giới, thu hút tu giả thiên hạ hội tụ về đó.
- Từ hồ sơ năm năm trước, lãnh địa mà Lăng Tiêu Cung trực tiếp nắm giữ đã có hơn một trăm châu. Cộng thêm khu vực nắm giữ gián tiếp và khu vực có lực ảnh hưởng vô cùng lớn, thế lực gần ba trăm châu. Hơn nữa, hẳn là còn chưa tính thêm số lượng mấy trăm châu bên trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc. Phát triển có phải quá nhanh rồi không?
Lý Duy Nhất lại tìm được thông tin liên quan đến Ma Quốc. Ma Quốc đã phân rã thành hơn mười nước nhỏ, các thế lực lớn đứng đằng sau đấu pháp, đại chiến tám mươi năm vẫn chưa ngừng.
Vân Khai thay đổi y phục, đi một mình vào trong thư phòng, cúi người hành lễ:
- Khúc tiền bối, xin lỗi vì đã mang phiền phức đến cho ngài!
Lý Duy Nhất không đối đãi hắn như trẻ con, hỏi:
- Ngươi định làm sao đây? Bí mật thể chất của ngươi chắc chắn sẽ truyền đến Cửu Thánh Tự. Mẹ ngươi vì cân bằng rủi ro, có khả năng cao sẽ nhờ tới Hoắc gia hỗ trợ. Cứ truyền đi truyền lại như vậy, làm sao còn giữ bí mật được nữa?
Vân Khai nói như thế này:
- Bí mật bị rò rỉ càng rộng, phiền phức của tiền bối lại càng ít, chỉ có thể xem như tất cả đều là định sẵn. Tránh không thoát thì không tránh nữa.
Đến khi Vân Trấn Hải vội vã chạy về phủ đã là lúc chập tối.
Trong yến tiệc, vị cường giả thất trọng đã ngồi ở vị trí Thành Chủ trên trăm năm này tự nhiên lại thăm dò Lý Duy Nhất một đợt. Lúc mời rượu, hắn gặng hỏi sư thừa, lai lịch của Lý Duy Nhất, và các vấn đề liên quan.
Mộ Khải Minh và Cửu Thánh Tây Thành cũng có mặt trong bữa tiệc, tò mò nhìn qua.
Lý Duy Nhất trả lời đúng sự thật:
- Thực không dám giấu, vãn bối là Trạng Nguyên của ba giáp trước của Ma Quốc phía nam Doanh Châu, hậu duệ của Khúc gia Ma Tướng Phủ, Khúc U. Tình hình của Ma Quốc... không biết chư vị có từng nghe tới không, tóm lại, bây giờ chiến loạn liên miên.
- Để tránh bị diệt tộc trong chiến loạn, giữ lại một phần huyết mạch, ta đã tha hương nơi đất khách mấy chục năm. Khúc gia ta nhiều đời tu Phật, Doanh Tây Phật Thổ tất nhiên trở thành lựa chọn hàng đầu của ta.
Về mặt kiến thức, Vân Trấn Hải còn vượt qua cả Cửu Thánh Tây Thành của Cửu Thánh Tự.
Nghe thế, hắn xúc động nói:
- Tình hình Ma Quốc thì ta có hiểu đôi chút. Hóa ra Khúc tiên sinh là môn sinh Thiên Tử xếp hạng đệ nhất trong vòng một giáp của Ma Quốc, hèn gì tu vi thâm hậu.
Lý Duy Nhất thấy mọi người có mặt đều lộ ra thần sắc bừng tỉnh đại ngộ, lập tức hiểu quả nhiên bọn họ chưa từng nghe qua tên Khúc U.
Thế hệ trẻ tuổi muốn nổi danh khắp toàn bộ Doanh Châu, căn bản là chuyện không thể nào.
Hắn vừa nghĩ đến đây, liền nghe Cửu Thánh Tây Thành hỏi:
- Nghe nói, Nam Cảnh xuất hiện một võ tu thập tuyền tên là Lý Duy Nhất, cực kỳ có sắc thái truyền kỳ. Nghe truyền nhân Thánh Địa nói, trong cùng cảnh giới, không một ai có thể tiếp được ba chiêu của hắn.
Lý Duy Nhất đứng trên góc độ của Khúc U nói:
- Khoa trương thôi, tên họ Lý kia có phải là võ tu thập tuyền hay không vẫn chưa biết được.
Mộ Khải Minh nhẹ lắc đầu:
- Người nói ra lời này, chính là truyền nhân của Bồ Đề Kim Cương Thánh Địa, hắn từng giao thủ với võ tu thập tuyền kia, vô cùng ca ngợi hắn ta.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Dám hỏi Truyền nhân của Bồ Đề Kim Cương Thánh Địa có phải tên là Thiện Tiên Chí không?
Mộ Khải Minh đáp:
- Chính là hắn.
Lý Duy Nhất giải thích như sau:
- Thiện Tiên Chí chẳng qua chỉ là đang tìm cớ cho việc đánh mất Bồ Đề Kim Chung của mình thôi.
Mộ Khải Minh và Cửu Thánh Tây Thành thấy người này biết đến chuyện bí mật “Bồ Đề Kim Chung thất lạc” mà chỉ có truyền nhân Thánh Địa mới biết, liền không nghi ngờ thân phận võ tu Nam Cảnh của hắn nữa.
Đồng thời, họ cảm thấy lời hắn nói có lý, giảm mấy phần ngưỡng mộ đối với võ tu thập tuyền trong truyền thuyết.
Với tư cách là Thiên Đồng, Tây Thành, họ rất tự tin mình vô địch trong cùng một cảnh giới. Đối mặt với Bạch Dạ Thanh Liên, có thể nói ra câu “nếu chỉ đánh một mình thì khó lòng địch lại”, đã là sự xem trọng lớn nhất đối với địch nhân rồi.
Nhân cơ hội này, Lý Duy Nhất hỏi:
- Thành Chủ đại nhân, nghe nói truyền nhân của Bà Già La Phật đã tới châu thành Đàn Châu, có thể xác định thân phận không? Thật sự là đến từ Nam Cảnh sao?
Cửu Thánh Tây Thành tiếp lời:
- Chuyện này là thật, hơn nữa chính là Nhị đệ tử của Bà Già La Phật mười mấy vạn năm trước, tên là Linh Đế.