Lý Duy Nhất có thể hiểu tâm trạng của Thiện Tiên Chí, nhưng không rảnh phân tâm hồi đáp, mọi sự tập trung hoàn toàn dồn vào vị Siêu Nhiên mặc Phật bào màu vàng sáng cách đó hai dặm.
Lần đầu tiên đối đầu với cường giả Bỉ Ngạn cảnh, hắn không dám phân tâm.
Tràng vực, khí kình, kinh văn, ý niệm của đối phương bao trùm quanh thiên địa, không nơi nào không có.
Chưa ra tay giao phong, nhưng tinh thần ý niệm vẫn luôn va chạm.
Lúc trước Lý Duy Nhất có thể chiếm thế thượng phong, là do Pháp khí dây xích của đối phương đang giam cầm Thiện Tiên Chí, sức mạnh bị phân tán, thân pháp cũng bị hạn chế. Hiện tại, đối phương rõ ràng đã nghiêm túc lên rồi.
Nhưng nhìn qua là biết người này có thân phận lớn ngoài sáng của Phật Môn, hơn nữa, chuẩn bị rất không chu đáo, ngay cả Phật bào trên người cũng không trước tiên cất đi. Nếu hắn muốn thay đổi thuộc tính pháp khí, che giấu thân phận, chiến lực cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng, rất nhiều thủ đoạn không thể thi triển.
Cũng giống như Lý Duy Nhất lúc này.
- Rào rào.
Tiếng dây xích vang vọng núi non, kinh văn bay múa dày đặc như mưa.
Siêu Nhiên Chân Linh Giáo đứng lơ lửng trên không, chân đạp lên biển mây pháp khí màu vàng nâu.
Nhìn chăm chú Lý Duy Nhất một lát, cổ tay rung lên.
Chín sợi dây xích đồng loạt bay về cùng một hướng, phát ra tiếng rít gào, tựa như chín con Thần Long sắt thép. Có ngọn núi bị một sợi dây xích uốn lượn đánh trúng, làm rơi xuống vô số tảng đá khổng lồ vỡ vụn.
Lý Duy Nhất chắn Lượng Sơn Xích trước người, một bức đạo đồ Bát Quái ngưng tụ ra, chống đỡ như một tấm khiên.
- Ầm!
Lý Duy Nhất chống lên đạo đồ Bát Quái bị sức mạnh khủng khiếp bộc phát từ dây xích quất cho bay ngược ra sau. Pháp khí cuốn lấy Thiện Tiên Chí, chuẩn bị tháo chạy.
Với tình trạng cơ thể hiện tại, hắn không hề muốn đấu pháp với Siêu Nhiên.
Tránh chiến được thì cố gắng tránh đi.
Chỉ cần đạt được mục đích cứu người là đủ.
Nhưng nằm ngoài dự đoán của Lý Duy Nhất, vị Siêu Nhiên Chân Linh Giáo phía đối diện vậy mà lại bỏ trốn trước hắn một bước. Hóa ra, vừa rồi đối phương khống chế chín sợi dây xích, tung ra đòn tấn công toàn lực là để tranh thủ cơ hội thoát thân.
Đối phương còn không muốn đánh nhau hơn cả Lý Duy Nhất.
Hai Chân Phó tu vi thất trọng cũng thi triển thân pháp đạo thuật, chia ra hai hướng lao vào màn đêm.
- Thần Tịch, đuổi theo, giữ bọn chúng lại.
Thân hình Thiện Tiên Chí hóa thành một luồng sáng vàng, bàn chân đạp trong không trung, giẫm ra từng trận tiếng chuông, đuổi theo một trong hai Chân Phó thất trọng.
- Thiện Tiên Chí…
Lý Duy Nhất thở dài một tiếng.
Vị Siêu Nhiên Chân Linh Giáo thấy Thiện Tiên Chí đuổi theo, trong lòng không khỏi thít chặt. Hắn biết rất rõ tốc độ thân pháp của vị Siêu Nhiên thần bí tên Thần Tịch này vô cùng huyền diệu, một khi bị đối phương bám lấy, hôm nay đừng hòng thoát thân.
Hắn vô cùng quyết đoán, thi triển đạo thuật Địa Độn cấp đế thuật đã khổ tu nhiều năm.
Mặt đất dưới chân hóa thành đầm lầy.
Thân thể hắn biến thành một hư ảnh, bỗng chốc lún xuống.
Mọi khí tức lập tức biến mất trong lớp bùn đất.
Lý Duy Nhất không có ý định đuổi theo. Đối phương chủ động bỏ trốn là chuyện tốt nhất, ánh mắt hắn nhìn về phía một tên Chân Phó thất trọng khác đang bỏ chạy. Lý Duy Nhất lắc người đuổi theo
Hiện tại chỉ có thể chọn tên yếu nhất.
- Đã hiện thân rồi thì đừng hòng đi!
- Ầm!
Sau lưng truyền đến một gợn sóng kiếm ý làm người ta sợ hãi.
Lý Duy Nhất nhìn thấy qua khóe mắt, cây cỏ xung quanh bị luồng gió thổi tới cắt ngang thân.
Trong lòng hắn thầm kinh hãi, quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy, một luồng kiếm quang lóe lên trong màn đêm, hóa thành lưới kiếm khí, giáng xuống khu vực Siêu Nhiên Chân Linh Giáo dùng Địa Độn bỏ trốn, đánh cho mặt đất thủng lỗ chỗ.
Siêu Nhiên Chân Linh Giáo thét lên thảm thiết, Địa Độn Thuật bị phá, dường như còn bị thương.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Thật là một kiếm mạnh mẽ.
Lý Duy Nhất nghe thấy âm thanh chiến đấu của Siêu Nhiên, tiếng kiếm rít, tiếng Phạn âm truyền đến từ phía sau, liền lập tức yên tâm, biết rằng Siêu Nhiên Chân Linh Giáo đa phần là khó lòng trốn thoát.
Ánh mắt hắn lại hướng về phía trước, cách không tung ra một luồng chỉ kình, vượt qua ba dặm, đánh về phía Chân Phó thất trọng kia.
Chân Phó thất trọng đó cảm nhận được nguy hiểm, vội vàng xoay người, từ trong Tổ Điền, bốn món Pháp khí và một lượng lớn kinh văn đồng loạt bay ra, dốc toàn lực cản lại chỉ kình đang bay tới.
- Bùm bùm.
- Ầm!
Bốn món Pháp khí bị chỉ kình của Lý Duy Nhất đánh nát, hóa thành từng mảnh sắt vụn.
Chân Phó thất trọng bị dư kình đánh trúng, miệng mũi phun máu, thân thể ngã nhào ra sau. Trong quá trình ngã văng ra ngoài, thể hình của hắn biến hóa, rõ ràng cao hơn một khúc, hiển lộ ra chân thân.
Sau khi rơi xuống đất, hắn quay người lao vào màn đêm, lấy ra một phù lục dán lên người.
Phù lục này là một lá bài tẩy bảo mệnh vô cùng ghê gớm, cực kỳ trân quý, hắn vẫn luôn không nỡ sử dụng.
- Xoạt!
Phù quang nhập vào người, hắn thoắt cái đã biến mất tăm.
Tốc độ còn nhanh hơn vị Siêu Nhiên Chân Linh Giáo kia rất nhiều.
Lý Duy Nhất bay xuống vị trí hố sâu do chỉ kình tạo ra trên mặt đất, nhìn chăm chú về hướng tên Chân Phó bỏ trốn, không đuổi theo, miệng lẩm bẩm:
- Thân hình của hắn...
Bởi vì tu luyện Dịch Dung Quyết, thường xuyên làm chuyện nguy hiểm với môn thuật này, Lý Duy Nhất luôn chú ý đến vóc dáng thân thể của mỗi người, vô cùng nhạy bén.
Chân Phó thất trọng kia vừa lộ ra chân thân, vóc dáng thân thể khiến hắn cảm thấy quen thuộc, trong đầu liền hiện lên bóng dáng của Vân Trấn Hải, thành chủ châu thành Đàn Châu.
Lý Duy Nhất tự hỏi:
- Sẽ là hắn sao?
- Vút!
Tiếng xé gió vang lên, tàn ảnh của Thiện Tiên Chí chồng chất, dừng lại bên cạnh Lý Duy Nhất hỏi:
- Chân Phó kia đâu rồi?
Lý Duy Nhất đáp:
- Trốn rồi!
Thiện Tiên Chí đưa ra suy luận:
- A Di Đà Phật, đám Chân Phó của Chân Linh Giá quả thực lợi hại, không ngờ có thủ đoạn át chủ bài trốn thoát khỏi tay Siêu Nhiên. Có thể nắm giữ thủ đoạn như vậy, thân phận của hắn tuyệt đối không đơn giản, ắt hẳn được bảo vệ trọng điểm.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Bên ngươi thì sao?
Thiện Tiên Chí đáp:
- Trốn vào Ám Khư rồi. Kẻ đó là cường giả dòng chính của Chân Linh Giáo, là Ám Linh Nhân, luận về tu vi chiến lực cũng chỉ yếu hơn ta một, hai bậc.
Chiến lực của Thiện Tiên Chí trong cùng cảnh giới rất xuất chúng.
Vào một giáp của tám mươi năm trước, cả phía nam Doanh Châu, chỉ có Cổ Chân Tướng và Đường Vãn Châu mới có thể nhỉnh hơn hắn một chút.
Ba người bọn họ bỏ xa những người còn lại một khoảng lớn.
Yếu hơn hắn một, hai bậc, ít nhất cũng là cấp độ của Mạc Đoạn Phong và Mạnh Thủ Nghĩa.
Cuối cùng, Thiện Tiên Chí cũng tỉnh táo lại sau cuộc chém giết và mạo hiểm vừa rồi, tò mò nhìn cố nhân quen thuộc lại xa lạ bên cạnh:
- Vừa nãy đa tạ ngươi nhiều, sao ngươi lại đến phía tây Doanh Châu vậy?
Tám mươi năm quá dài, dài đến mức phàm nhân đã trải qua một đời. Cho dù hắn là cường giả Trường Sinh cảnh, có trí nhớ kinh người, rất nhiều thứ cũng đã trở nên mờ nhạt.
Nhờ Lượng Sơn Xích gợi lại chyện quá khứ, khiến mọi thứ trở nên rõ ràng trở lại.
Lý Duy Nhất trả lời:
- Ta phụng mệnh truy xét Chân Linh Giáo.
Lý Duy Nhất hiểu rõ cái tên Lý Duy Nhất này quá phô trương, sẽ chuốc lấy rắc rối, do đó, quyết định tạm thời giấu giếm.
Thiện Tiên Chí không mảy may nghi ngờ, nhẹ gật đầu:
- Độ Ách Quan các ngươi coi trọng chuyện này là đúng, thế lực của Chân Linh Giáo quá khổng lồ, bên Nam Cảnh không thể chỉ dựa vào Lăng Tiêu Cung.
Lý Duy Nhất nhìn lên bầu trời đêm, có thể nhìn xuyên qua màn đêm, thấy cuộc đấu pháp đằng xa.
Âm thanh và dao động của trận đấu pháp giữa các Siêu Nhiên rất nhanh biến mất.
Vị Siêu Nhiên Chân Linh Giáo kia bị trọng thương, không thể trốn thoát, đã bị người ta dùng Pháp khí trấn áp.
Người ra tay là một kiếm tu trẻ tuổi, giữa mi tâm có điểm một nốt ruồi đỏ.
Hắn không phải người tu Phật, đầu đội ngọc quan, khoác giáp bạch ngân. Kiếm ý trên người tràn ngập khắp núi rừng, toát ra khí thế sắc bén, không thể ngăn cản.
Một tay hắn cầm kiếm, một tay xách vị Siêu Nhiên Chân Linh Giáo kia đi ra từ trong rừng, nhìn về phía Lý Duy Nhất và Thiện Tiên Chí ở xa. Hắn truyền âm trao đổi một câu với Thiện Tiên Chí, rồi hóa thành một luồng kiếm quang bay đi, chạy tới chiến trường khác.
Lý Duy Nhất tò mò hỏi:
- Thật là một vị kiếm tu trẻ tuổi cô ngạo tài ba, là ai vậy?
Có thể đánh bại Siêu Nhiên của Chân Linh Giáo đó không phải chuyện ghê gớm gì
Có thể bắt sống mới là thực sự mạnh.
Thiện Tiên Chí đáp:
- Nhất niệm phân tam thiên, hồng trần Cù Thường Kiếm. Cù Thường!
Lý Duy Nhất chân thành cảm thán, đã cảm nhận được sự huy hoàng hưng thịnh của vùng đất Doanh Tây:
- Doanh Tây Phật Thổ quả nhiên không đơn giản, thảo nào sinh linh có thể áp chế được Thệ Linh, tùy tiện xuất hiện một vị tu giả cũng là rồng phượng trong loài người.
Thiện Tiên Chí bật cười:
- Tùy tiện xuất hiện? Ta không phủ nhận, phía tây Doanh Châu nhờ có sự tồn tại của A Di Đà Phật và hai Tổ Miếu, Nhân tộc quả thực phồn vinh hưng thịnh. Nhưng ngươi cũng đừng đề cao uy phong người khác mà hạ thấp ý chí của chính mình. Khi hắn ở độ tuổi của ngươi còn chưa đột phá đến Bỉ Ngạn cảnh đâu! Hơn nữa, người ta chính là đệ nhất nhân trong năm trăm năm qua của Thần Đạo Tính Cù gia đấy.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Rất nổi tiếng sao?
Thiện Tiên Chí gật đầu:
- Trong thế tục hồng trần của Tịnh Thổ Phật Quốc, có năm gia tộc Thần Đạo Tính, lần lượt là Thích Ca, Trúc, Cù, Thánh, Xá. Lịch sử truyền thừa của năm gia tộc Thần Đạo Tính, còn vượt xa Thánh Triều ở phía nam Doanh Châu. Thậm chí, có Thần Đạo Tính còn lâu đời hơn cả Tịnh Thổ Phật Quốc. Tóm lại, năm gia tộc trong hồng trần này vượt trên Ức Tộc, đạt đến một tầm cao khác.
Lý Duy Nhất có chút tò mò:
- Cù Thường này so với Thẩm Tịnh Tâm thì thế nào?
Thiện Tiên Chí lộ vẻ ngạc nhiên:
- Ngươi vậy mà cũng biết Thẩm Tịnh Tâm?
Truyền nhân của Mạn Đồ La Điện Cung xuất thế mới có nửa năm mà thôi.
Lý Duy Nhất mỉm cười:
- Có nghe danh tiếng, dường như rất ghê gớm.
Thiện Tiên Chí nói:
- Nói thế này với ngươi nhé, năm cao thủ của năm Thần Đạo Tính được gọi là Hồng Trần Tam Kiếm và Nhân Gian Lưỡng Tuyệt. Bọn họ đều được Thẩm Tịnh Tâm triệu tập đến, muốn làm hai việc lớn. Ngoài ra, Thiên Đồng, Thiên Nữ, truyền nhân của các Thánh Địa lớn cũng đang lục tục chạy tới, để dự cuộc hẹn mười lăm tháng tám của nàng.
Trong mắt Thiện Tiên Chí lấp lánh ánh sáng rực rỡ, lại nói tiếp:
- Cục diện đêm nay, truyền nhân của Bồ Đề Kim Cương Thánh Địa như ta chỉ xứng làm mồi nhử, người cầm cần câu cá đứng sau chính là nàng.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ồ, chẳng lẽ đây là ván cờ mà các ngươi dày công bài bố? Ta không làm hỏng việc chứ?
Thiện Tiên Chí đáp:
- Hỏng việc gì chứ? Ta cảm kích còn không kịp. Thần Tịch, ngươi có biết giờ phút này trong lòng ta vui sướng đến nhường nào không? Ta đã tám mươi năm không về... Nàng đến rồi!
Hai người đồng thời ngẩng đầu lên, nhìn chăm chú bầu trời đêm.
Cả bầu trời hóa thành năm màu sắc.
Đứng trên mặt đất giống như đang ở dưới đáy của Thiên Địa Thần Lô năm màu, sẽ bất giác sinh ra cảm giác nhỏ bé hèn mọn.
Bầu trời ngũ sắc, tường vân lớp lớp, tinh tú lấp lánh, ánh sáng rực rỡ tuôn như thác đổ, cảnh tượng vô cùng thần dị.
Thiện Tiên Chí cảm thán:
- Đây là Tâm Trung Vũ Trụ Đồ của nàng, hiển hóa giữa thiên địa.
Đối mặt với Cù Thường, hắn chỉ nghĩ là do thời gian tu luyện không bằng đối phương, vô cùng thản nhiên ung dung. Nhưng khi nhìn thấy Tâm Trung Vũ Trụ Đồ của Thẩm Tịnh Tâm, lại bất giác nảy sinh tâm lý khâm phục và muốn đuổi kịp.
Tâm lý như vậy, chẳng phải là biểu hiện của việc tự cảm thấy bản thân không bằng người ta sao?
Mạn Đồ La, trong Phật Môn được dịch là nơi tụ tập của tất cả thánh hiền và hết thảy công đức.
- Ầm ầm.
Lý Duy Nhất không nhìn thấy Thẩm Tịnh Tâm, chỉ thấy một luồng kiếm quang lướt qua hàng trăm dặm bầu trời, từ nam sang bắc, dấy lên một bức tường bụi mịt mù che lấp toàn bộ tầm nhìn.