- Chiêu thứ nhất của Tịnh Tâm Tam Kiếm, Trường Phong Chỉ Lộ Nhất Bách Lý.
Thiện Tiên Chí tự đáy lòng vô cùng sùng bái Thẩm Tịnh Tâm, gặp được bạn cũ từ phương nam đến, liền không kìm được mà nói một tràng:
- Tương truyền, Đại Mạn Đồ La được hội tụ từ năm loại sức mạnh: Đất, nước, lửa, gió, không gian.
- Ngộ tính của Thẩm Tịnh Tâm cực cao, từ Phong Kinh, Thủy Kinh, Hỏa Kinh trong ba quyển kinh của Đại Mạn Đồ La, nàng ngộ ra ba chiêu kiếm pháp. Dựa vào ba chiêu này, gõ mở Vô Lượng Môn của A Di Đà Phật. A Di Đà Phật bình phẩm, nếu nàng có thể ngộ thấu hai loại sức mạnh đất và không gian, tu thành chiêu thứ tư, thứ năm thì có thể trực tiếp phá vỡ gông cùm của Khôn Nguyên cảnh.
- Trong thế hệ trẻ, có thể được A Di Đà Phật tiếp kiến đã là vinh dự tột bậc. Nhận được đánh giá cao như vậy càng là có một không hai.
Lý Duy Nhất ngẫm nghĩ:
- Nếu Thẩm Tịnh Tâm thực sự mạnh đến mức vô địch trong thế hệ trẻ, có thể khiến nàng dùng đến Tịnh Tâm Tam Kiếm sẽ là tồn tại cỡ nào chứ?
Thiện Tiên Chí nhìn chăm chú chiến trường ngày càng xa, lại nói:
- Đối phương một mực trốn chạy, chắc không phải là Chân Linh Vương, Cố Khách. Có lẽ là một nhân vật xếp hạng đầu trong số các Thánh Mục Vương. Tốc độ nhanh như vậy, lại tinh thông Không Gian Độn Pháp, tuyệt đối là nhân vật số một, số hai trong các Thánh Mục Vương.
Lý Duy Nhất hiểu biết rất ít về Chân Linh Giáo, bèn hỏi:
- Có rất nhiều Thánh Mục Vương sao?
Thiện Tiên Chí đáp:
- Hiện tại, theo như các Thánh Địa lớn hiểu rõ và ghi chép trong sách, tổng cộng có chín vị Thánh Mục Vương.
Lý Duy Nhất lại hỏi:
- Vậy Chân Linh Vương thì sao?
Thiện Tiên Chí tò mò hỏi lại:
- Chân Linh Vương chỉ có một người, là đại diện chí cao vô thượng của một thời đại, kẻ này cũng là đại địch số một của Thẩm Tịnh Tâm. Nghe nói, ba tháng trước, ở Tịnh Thổ Phật Quốc, năm cao thủ của Thần Đạo Tính liên thủ vây bắt hắn, đều bị hắn trốn thoát. Độ Ách Quan các ngươi điều tra được bao nhiêu thông tin rồi?
Lý Duy Nhất trầm ngâm.
Ba vị tăng nhân của Bồ Đề Kim Cương Thánh Địa, hai già một trẻ, thi triển thân pháp chạy tới, trên người đều mang thương tích.
Thiện Tiên Chí lần lượt giới thiệu hai vị sư thúc Tuệ Minh, Tuệ Ám, cùng với sư huynh Đạt Khả Chí cho Lý Duy Nhất làm quen.
Nghe bốn vị tăng nhân trao đổi, Lý Duy Nhất lúc này mới biết, vị Siêu Nhiên Chân Linh Giáo bị Cù Thường đánh trọng thương bắt giữ kia, thân phận ngoài sáng là Trú Thế La Hán của Đàn Châu.
Nguyện Sơn La Hán.
Tại chín mươi chín châu của Cửu Thánh Tự, Trú Thế La Hán hầu như đều là người mạnh nhất của một châu.
Nguyện Sơn La Hán là Phật tu của Cửu Thánh Tự đã đạt tới Bỉ Ngạn cảnh một trăm bốn mươi năm, tu vi đã là nhất trọng sơn trung kỳ.
Biết được thông tin này, sự khả nghi của Vân Trấn Hải lại tăng thêm vài phần.
Thiện Tiên Chí đưa ra lời mời:
- Thần Tịch, có muốn cùng đi gặp truyền nhân Tổ Miếu không?
Lý Duy Nhất từ chối:
- Thôi đừng! Thiên Đồng, Thiên Nữ, truyền nhân của các Thánh Địa lớn tụ tập, ắt có chuyện lớn cần bàn bạc, một người ngoài như ta thì không nên xen vào.
Lý Duy Nhất chắp tay chào hai vị tiền bối của Bồ Đề Kim Cương Thánh Địa, chuẩn bị rời đi.
Trước khi đi, hắn nói với Thiện Tiên Chí:
- Nói với vị truyền nhân Tổ Miếu kia, nếu muốn sưu hồn, nhất định phải cẩn thận, đề phòng bẫy rập đồng quy vu tận của Chân Linh Giáo.
- Được, ta nhớ rồi.
Thiện Tiên Chí tạm thời không tiện rời đi, nhưng rất muốn ôn lại chuyện cũ với bạn cũ, hắn nhìn bóng lưng Lý Duy Nhất hỏi:
- Ta có thể đi đâu để tìm ngươi?
Tuy ở Trường Sinh tranh độ, họ thuộc về các trận doanh khác nhau, từng đánh nhau nặng tay.
Nhưng Lý Duy Nhất rất tán thành nhân phẩm của Thiện Tiên Chí.
Lý Duy Nhất truyền âm cho hắn một địa chỉ, rồi lẻn vào màn đêm, che giấu khí tức, chạy về châu thành Đàn Châu.
Một vị Trú Thế La Hán vậy mà lại làm việc cho Chân Linh Giáo, đủ thấy Cửu Thánh Tự bị thâm nhập sâu đến mức nào.
Nay bắt sống được đối phương, có lẽ sẽ kéo ra được một chuỗi đồng bọn khác.
Khi Lý Duy Nhất về đến châu thành Đàn Châu, trời đã khuya.
Lý Duy Nhất mặc Vô Thường Y, đi tới ngoài Thành Chủ Phủ, ngắm nhìn phủ đệ sâu thẳm treo từng chiếc đèn lồng. Cuối cùng, hắn không gõ cửa bái phỏng và thăm dò, kìm nén cái tính thích xen vào chuyện bao đồng.
Cách cổng lớn Thành Chủ Phủ khoảng trăm trượng, dưới mái hiên của một cửa hàng lương thực đã đóng cửa, Lý Duy Nhất nhắm mắt lại, vận chuyển pháp khí vào hai tai. Trong Linh Giới, bảy luồng phách quang tầng này nối tiếp tầng kia, chín mươi tám tinh thần niệm lực vận chuyển trong đó.
Hắn đứng yên nửa canh giờ.
Hướng Thành Chủ Phủ xuất hiện dao động trận pháp yếu ớt.
Lý Duy Nhất chợt mở bừng mắt, đuổi theo một bóng người lén lút chuồn ra từ trong Thành Chủ Phủ, đi về phía phía tây thành.
Tu vi đối phương rất cao, lại mặc áo choàng tàng hình, tốc độ cực nhanh, thân pháp biến hóa khó lường, dao động tản ra vô cùng nhỏ bé. Nếu Lý Duy Nhất không ôm cây đợi thỏ, căn bản không thể phát hiện.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Kẻ này tuyệt đối không phải là Trường Sinh cảnh. Là Thiên Đồng Mộ Khải Minh, hay là Thiên Nữ Phạn Ly?
Lý Duy Nhất đuổi theo rất vất vả, mấy lần suýt mất dấu.
Tiến vào phía tây thành.
Ánh sao từ vũ trụ rắc xuống, rơi trên thiên địa pháp khí dày đặc, chiếu rọi cả một vùng thành trì mờ ảo.
Trong châu thành Đàn Châu, có rất nhiều chùa miếu cổ, hoặc xây ở nơi phố chợ sầm uất, hoặc sừng sững giữa những cây cổ thụ trên đồi núi.
Lúc này, Lý Duy Nhất đang dừng lại ngoài sơn môn của một ngôi miếu cổ rộng lớn. Toàn bộ ngọn đồi trong thành phía trước đều bị các Phật điện và Phật tháp màu trắng chiếm kín, lớn nhỏ có tới vài chục tòa.
Trên cổng chào dưới đồi viết bốn chữ Mạn Đồ La Sát.
Nhìn thấy bốn chữ này, đồng tử Lý Duy Nhất đông cứng lại.
Tất nhiên, hắn không cho rằng nơi này là Tổ Miếu Mạn Đồ La Điện Cung. Nhưng dám khắc một cái tên như vậy lên cổng chào ở khu vực sầm uất của một châu thành, chắc chắn phải có trọng lượng nhất định.
Huống hồ, một cường giả Bỉ Ngạn cảnh đêm khuya lén lút tới đây, càng làm tăng thêm vẻ bí ẩn khó dò của nơi này.
Lý Duy Nhất nhìn về phía cây cổ thụ đung đưa trên đồi, cùng với những ô cửa sổ màu vàng hắt ra Phật Đăng, vậy mà lại nhìn thấy từng nữ tử có dáng vẻ thướt tha đi lại trên hành lang. Càng nhìn càng thấy Mạn Đồ La Sát sâu như vực thẳm đầm lầy.
Hắn quả quyết lùi lại.
Sáng sớm hôm sau, khi ánh nắng rạng rỡ vừa lướt qua bức tường trong sân.
Không ngoài dự đoán, Thiện Tiên Chí đến tận nơi ở của Lý Duy Nhất thăm viếng.
Hắn quan sát ngôi nhà tam tiến, trêu chọc cười nói:
- Đường đường là Siêu Nhiên, đại tu Bỉ Ngạn cảnh mà ở nơi như thế này sao? Hơn nữa, ngay cả một người hầu tỳ nữ cũng không có, quả là nghèo hèn, đúng là tồi tàn.
Lý Duy Nhất đã sớm thay đạo bào, đầu cài trâm gỗ, không giải thích gì về cảnh giới tu vi của bản thân:
- Tám mươi năm trôi qua, sao ngươi vẫn dừng ở Trường Sinh cảnh? Thiên tư bẩm sinh của Thiện đại sư có khi còn ở trên cả bần đạo.
Sở dĩ Lý Duy Nhất cảm khái như vậy, là bởi vì, hắn luôn cho rằng Cổ Chân Tướng, Đường Vãn Châu, Thiện Tiên Chí tuyệt đối cao hơn cả chân truyền Đạo Cung phá cảnh Bỉ Ngạn vào một giáp đó, rất kỳ vọng vào họ.
Thiện Tiên Chí nhìn chằm chằm vào hắn, trả lời:
- Độ Ách Quan các ngươi chắc có Minh Linh Cổ Thụ nhỉ? Đây không phải là câu hỏi, không cần trả lời. Trước mắt mà nói, phía nam Doanh Châu có hai ưu thế tu luyện vượt trội hơn hẳn những nơi khác.
- Thứ nhất, dĩ nhiên là tiên đạo long mạch sống lại. Thứ hai, chính là lực lượng thời gian, Xuân Tàm, Minh Linh Cổ Thụ lấy Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc làm cội nguồn, cũng bao gồm trận pháp thời gian bố trí bằng Tuế Nguyệt Thạch. Ở những nơi khác, trận pháp thời gian và các khu vực có thời gian dị thường tương tự đều ít hơn rất nhiều.
- Mặc dù mượn lực lượng thời gian dị thường để đạt được tốc độ tu luyện nhanh chỉ là một loại ảo giác, nhưng chúng ta đều không thể không thừa nhận, chỉ cần thiên tư đủ cao, không xuất hiện bình cảnh rõ rệt làm lãng phí thọ nguyên, lực lượng thời gian chính là một loại tài nguyên tu luyện trân quý.
- Ngươi biết Bạch Dạ Thanh Liên không? Hắn cũng đến Bồ Tát Kim Trạch, nghe nói tu vi đã gần đạt nhất trọng sơn đỉnh phong, từng giao đấu với Thánh Ngôn của Thần Đạo Tính gia tộc vài hiệp, không phân thắng bại.
- Ở thời đại của chúng ta, cứ gạt Lý Duy Nhất sang một bên. Bàn về tốc độ tu luyện, chỉ có Đường Vãn Châu mới có thể hơn hắn một bậc. Bàn về sự cân bằng của võ đạo và tính viên mãn của đạo pháp, chỉ có Cổ Chân Tướng mới có thể nhỉnh hơn hắn. Tổng hợp lại mà xem, hắn hẳn là cao hơn Cổ Chân Tướng và Đường Vãn Châu một đường ranh giới. Không phải cao ở cá nhân, đường ranh giới này là cao ở nhân quả giữa hắn và Tam Sinh Phật.
Lý Duy Nhất đáp:
- Ta thì có kiến giải khác. Cổ Chân Tướng là Chân Tướng Đế Quân chuyển thế, Bạch Dạ Thanh Liên là thần liên mọc ra từ thi thể Tam Sinh Phật, sự hiện diện của bọn họ chẳng phải là càng tôn lên phong thái tuyệt đại của Đường Vãn Châu, một phàm nhân sao?
- Ba người bọn họ ai cao ai thấp, chẳng có gì đáng để tranh cãi, cứ để thời gian trả lời. Đi, mời ngươi đi ăn chay, để cảm tạ ân nghĩa ngươi đã trượng nghĩa ra tay cứu giúp đêm qua.
Thiện Tiên Chí kéo Lý Duy Nhất ra cửa, đi vào con phố rộng rãi nhộn nhịp, xung quanh xe cộ tấp nập.
Lý Duy Nhất bật cười hỏi:
- Ăn một bữa cơm là trả xong ân tình rồi sao?
Khả năng cảm nhận của Thiện Tiên Chí rất nhạy bén, hắn nhìn vào khuôn mặt của Lý Duy Nhất:
- Tám mươi năm đã là một đời hồng trần, ngươi thay đổi rất nhiều, khiến ta cảm thấy có chút xa lạ! Lời này chẳng liên quan gì đến trả ân tình, ta biết ngươi chỉ đang đùa.
Lý Duy Nhất không sợ hắn nhìn ra điều gì, lấy nhân phẩm của Thiện Tiên Chí, cho dù nhìn thấu thân phận cũng sẽ giữ bí mật cho mình.
Thiện Tiên Chí thở dài một tiếng:
- Lời ngươi dặn dò trước khi rời đi đêm qua đã giúp chúng ta một chuyện lớn. Ý thức hải của Nguyện Sơn La Hán quả nhiên tiềm ẩn nguy hiểm.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Các ngươi sưu hồn rồi sao?
- Không.
Thiện Tiên Chí lắc đầu:
- Nguyện Sơn La Hán dù gì cũng là Siêu Nhiên của Cửu Thánh Tự, đương nhiên phải mang về Cửu Thánh Tự, giao cho Chí Thượng Đại Thiền Sư xử lý. Nhưng trên đường đến Cửu Thánh Tự, Hắc Ám Hỏa Diễm trong ý thức hải của hắn bị người ta châm ngòi... manh mối thoáng chốc lại bị đứt đoạn, may mà không có thương vong. Thần Tịch, ngươi muốn ta trả ân tình thế nào đây?
Lý Duy Nhất lập tức nghĩ đến chuyện xảy ra đêm qua.
Bóng dáng tối qua từ Thành Chủ Phủ đi vội đến Mạn Đồ La Sát, có phải là đang truyền tin Nguyện Sơn La Hán bị bắt không?
Kẻ thi triển Hắc Ám Hỏa Diễm tất nhiên sẽ có cách để châm lửa.
- Ta thực sự có một chuyện cần ngươi giúp đỡ, có thể sẽ gặp nguy hiểm khó lường.
Một đạo sĩ, một hòa thượng đi sóng vai nhau, Lý Duy Nhất bắt đầu kể lại cặn kẽ.
Thiện Tiên Chí cảm thấy đây là chuyện quá dễ dàng, đâm ra hoài nghi:
- Đế Khâu? Tìm Thiên Đồng, Thiên Nữ của các đại Thánh Địa để hỏi thăm nơi này... Như vậy thì có nguy hiểm gì?
Theo Lý Duy Nhất thấy, người biết về Đế Khâu chưa chắc chỉ có Nhân Thần Lục Bộ.
Không chừng Chân Linh Giáo cũng biết.
Khi Lý Duy Nhất nói làm như vậy có thể sẽ dụ được cường giả Chân Linh Giáo xuất hiện, Thiện Tiên Chí không những không sợ hãi, ngược lại còn tỏ ra vui mừng.
Hắn đáp:
- Nếu có thể giúp ngươi, lại dụ được tà nhân mà chúng ta đang tìm lộ mặt, đây là chuyện tốt trọn vẹn đôi bên, ngươi còn lo lắng điều gì? Tới nơi rồi, cơm chay ở đây là tuyệt phẩm, hơn nữa, truyền nhân của Kim Cương Thánh Địa và bằng hữu cùng đến có thể ăn miễn phí.
Lý Duy Nhất ngẩng đầu, nhìn thấy bốn chữ Mạn Đồ La Sát trên cổng chào, trong mắt lóe tia kỳ quái:
- Thiện hòa thượng, ta phải nhắc nhở ngươi, bần đạo trời sinh có thể chất kỳ lạ, mỗi lần người khác dẫn đi ăn chùa, y như rằng chẳng có chuyện gì tốt. Hay là chúng ta chịu khó bỏ tiền đến chỗ khác đi, ta trả tiền cho.
Hương trầm nhè nhẹ bay đến, bóng dáng thướt tha kiều diễm của Cửu Thánh Thiên Nữ như bước ra từ bức bích họa, lọt vào tầm mắt của Lý Duy Nhất:
- Nghe nói phía nam Doanh Châu lại có một tuấn kiệt trẻ tuổi nghi là Siêu Nhiên đến, hẳn là đạo trưởng đây rồi phải không?