Thân thể đại thành, đồi khí quét sạch

Lý Duy Nhất nhìn qua khe cửa sổ, có thể thấy tình hình bên ngoài, nhưng hắn không có hứng thú.

Ăn uống no nê, nội tâm hắn chìm vào trầm tư.

Chỉ với một cái nhìn ban nãy, Lý Duy Nhất đã có thể nhận định, Linh Đế chính là Tăng Hài chạy thoát khỏi Địa Hạ Tiên Phủ lúc trước. Sát Chủ của Mạn Đồ La Sát có thể khiến đám người Thiện Tiên Chí vừa nghe danh xưng đã phải cúi đầu, lại là thần thánh phương nào?

Đang mải suy nghĩ, một bức tượng Phật và mười hai chữ chủng tử bất giác hiện ra trong đầu hắn.

Lúc trước Lý Duy Nhất chỉ nhìn thoáng qua, không ngờ có thể nhớ kỹ đến vậy. Ngay cả ý cảnh ẩn chứa trong mười hai chữ chủng tử cũng hiện lên rõ nét.

- Chuyện của Tổ Thiên Đồng không liên quan đến ta, ta lĩnh ngộ cái này làm gì?

- Đợi Thiện Tiên Chí lĩnh ngộ thấu đáo chữ chủng tử, ta phải cùng với hắn rời đi. Trong châu thành này, ở cùng một chỗ với truyền nhân Thánh Địa mới là an toàn nhất. Điều này tương đương với được Phật uy của A Di Đà Phật phù hộ.

Lý Duy Nhất lắc đầu, để bức tượng Phật và chữ chủng tử trong đầu tan biến.

Nhưng rất nhanh, chúng lại nổi lên.

Cứ không ngừng tan biến rồi lại hiện ra như vậy, Lý Duy Nhất giống như đang thiên nhân giao chiến.

Thời gian trôi qua hết nén nhang này đến nén nhang khác.

Ngộ tính của Thiện Tiên Chí cao nhất, đã ngộ ra sáu chữ chủng tử.

Cửu Thánh Thiên Nữ theo sát phía sau, ngộ ra năm chữ chủng tử.

Cù Thường nhanh hơn Mộ Khải Minh một chút, hiện tại hai người đều ngộ ra bốn chữ chủng tử.

Trong nhà ăn bỗng vang lên một tiếng quát lớn của Lý Duy Nhất:

- Tán đi!

Thanh âm này khiến toàn bộ nữ cư sĩ quanh đó đều giật mình.

- Vút! Vút...

Bức tượng Phật và mười hai chữ chủng tử trong đầu Lý Duy Nhất rốt cuộc cũng không áp chế nổi nữa, từ trong cơ thể hắn bùng phát ra, hóa thành mười hai luồng kim quang và mười hai chữ chủng tử lơ lửng quanh người hắn.

Vị trí lơ lửng của mười hai chữ chủng tử hoàn toàn trùng khớp với bức tượng Phật bên ngoài.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Trúc Sanh vốn luôn nghĩ rằng hắn ngồi đó chờ bữa tối miễn phí, mở to đôi mắt đờ đẫn, khó tin hỏi:

- Ngươi... đạo trưởng, ngươi vậy mà lại lĩnh ngộ thấu đáo toàn bộ rồi?

- Ta...

Lý Duy Nhất không biết nên giải thích như thế nào.

Lẽ nào nói cho nàng biết, bản thân hắn vẫn luôn áp chế, nhưng không ép xuống được?

Bên ngoài, bốn vị cao thủ trẻ tuổi đang lĩnh ngộ chữ chủng tử, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía mười hai luồng kim quang trong nhà ăn, có người nghi hoặc, có người kinh dị.

Đạo sĩ đến từ phía nam Doanh Châu vậy mà hiểu rõ chữ chủng tử của Phật Môn hơn bọn họ sao?

Rõ ràng hắn chỉ nhìn thoáng qua một cái.

Lẽ nào hắn luôn trốn ở bên trong lén lút quan sát lĩnh ngộ?

Bọn họ rất nhanh đã ổn định tâm thần, tiếp tục lĩnh ngộ.

Lý Duy Nhất thu mười hai luồng kim quang và mười hai chữ chủng tử vào Tổ Điền, khắc vào Trường Sinh Kim Đan, đón nhận những đôi mắt đến từ ngoài cửa chính, cửa sổ.

Hắn đành phải đưa ra một lời giải thích hợp lý, nhỏ giọng nói:

- Thật ra... ban nãy bần đạo vẫn luôn lén lút lĩnh ngộ, không nhịn được.

Có nữ cư sĩ trẻ tuổi thấy bộ dạng chột dạ của một vị đại cao thủ trẻ tuổi thì phì cười thành tiếng.

Ánh mắt Trúc Sanh nhìn Lý Duy Nhất đã hoàn toàn thay đổi nảy sinh lòng kính trọng, dịu giọng hỏi:

- Sư tôn không cấm đạo trưởng lĩnh ngộ, không cấm tức là ngầm cho phép, nên đây không phải là chuyện to tát gì! Đạo trưởng có biết, Thẩm sư tỷ lĩnh ngộ mười hai chữ chủng tử này cũng mất thời gian sáu nén nhang không?

Lý Duy Nhất đang không biết nên khen Thẩm sư tỷ, hay nên khiêm tốn tự hạ thấp bản thân thì đột nhiên phản ứng lại.

Thẩm sư tỷ mà nàng nói chẳng nhẽ là Thẩm Tịnh Tâm?

Lại sáu nén nhang nữa trôi qua.

Sắc trời dần tối, Trúc Sanh mang bữa tối tới.

Thiện Tiên Chí đã lĩnh ngộ thấu đáo toàn bộ mười hai chữ chủng tử, đứng dậy, nhìn ba người Cửu Thánh Thiên Nữ, Cù Thường, Mộ Khải Minh vẫn đang trong quá trình lĩnh ngộ. Hắn sải bước vào nhà ăn, rốt cuộc cũng kịp ăn bữa cơm chay buổi tối.

Hắn ngồi đối diện Lý Duy Nhất, ánh mắt chưa từng rời khỏi mặt Lý Duy Nhất, nhưng không hỏi bất cứ điều gì, chỉ trò chuyện về một số chuyện vặt vãnh ở phía nam Doanh Châu.

Ăn xong, hai người tiến lên bái kiến Sát Chủ Ngoạn Ấu Nhân, chuẩn bị cáo từ.

Lý Duy Nhất tất nhiên là tự xưng tên Thần Tịch.

Ngoạn Ấu Nhân tay lần Phật châu, đả tọa trên bồ đoàn ở giữa Phật đường, chỉ để lại cho Lý Duy Nhất và Thiện Tiên Chí một bóng lưng tĩnh lặng xinh đẹp. Trong điện ngập tràn ánh nến rực rỡ, nàng giống như sắp vũ hóa phi thăng.

Nàng lấy ra một tấm thiệp mời, giao cho Trúc Sanh:

- Hóa ra Thần Tịch đạo trưởng là cao đồ của Quan Chủ, chẳng trách ngộ tính kinh người, theo bần ni thấy, cho dù là Tịnh Tâm cũng phải hơn ngươi. Ở phía nam Doanh Châu trong thời đại này, quả thật là nhân tài xuất hiện lớp lớp. Tấm thiệp này là Linh Đế Pháp Tôn lúc rời đi nhờ giao cho ngươi, mời ngươi tham gia Quang Minh Tinh Thần Đại Hội vào ngày mười lăm tháng tám.

Trúc Sanh đưa thiệp mời tham gia Quang Minh Tinh Thần Đại Hội vào tay Lý Duy Nhất, đầy ẩn ý nói:

- Được sư tôn đánh giá như vậy, đạo trưởng sắp sửa vang danh khắp phía tây Doanh Châu. Chúc mừng, chúc mừng.

Lý Duy Nhất nhận lấy thiệp mời, lúc này mới biết, chuyện buổi chiều đã sớm lọt vào mắt của hai vị đại nhân vật Phật Môn.

Danh tiếng của Thẩm Tịnh Tâm lớn cỡ nào?

Lời bình phẩm của vị Sát Chủ này một khi truyền ra ngoài, Thần Tịch đạo trưởng đến từ phía nam Doanh Châu chắc chắn sẽ gây ra chấn động, trở thành mục tiêu công kích của công chúng.

Chỉ hy vọng vị Sát Chủ này không phải đại nhân vật gì, lời nói ra không có sức nặng.

Sau khi hành lễ cáo từ, Lý Duy Nhất và Thiện Tiên Chí mau chóng rời khỏi Mạn Đồ La Sát, dọc đường không nói lời nào.

Đi ra ngoài hơn mười dặm.

Lý Duy Nhất dẫn đầu lên tiếng hỏi:

- Thiện hòa thượng, người của Bồ Đề Kim Cương Thánh Địa các ngươi ngụ ở đâu, ta có thể đến ở cùng các ngươi không?

- Đương nhiên là được! Vừa hay, hỏi thăm được tin tức của Đế Khâu, bần tăng cũng có thể kịp thời nói cho ngươi.

Thiện Tiên Chí dẫn Lý Duy Nhất đi thẳng đến Bồ Đề Miếu trong thành.

Lý Duy Nhất thấy hắn không hề có ý định đặt câu hỏi, bèn lên tiếng dò hỏi trước:

- Vị Sát Chủ của Mạn Đồ La Sát kia rốt cuộc là thần thánh phương nào? Sẽ không thật sự là Thánh Phật, hay Trữ Thiên Tử của Mạn Đồ La Điện Cung đó chứ?

Thiện Tiên Chí đáp:

- Đúng, nhưng cũng không hẳn.

Lập tức, Thiện Tiên Chí kể lại sự truyền kỳ và quá khứ của Ngoạn Ấu Nhân.

Nghe xong, đầu Lý Duy Nhất đau điếng.

Vài ngày tiếp theo, Lý Duy Nhất vẫn luôn ở lại Bồ Đề Miếu, không bước chân ra khỏi cửa, bế quan tu luyện, từ chối mọi khách đến thăm.

Biến hóa trên người Địa Linh Tử ngày càng kịch liệt, khí tức âm hàn nồng đậm. Toàn bộ Không Gian Huyết Nê, ngoại trừ khu vực ngủ say của bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, tất cả nơi khác đều kết một tầng băng tinh màu đen.

Bởi vì hấp thu lượng lớn đại địa khí của Thiếu Dương Tinh, tầng mây khí ngưng tụ trên đỉnh đầu nó có màu đỏ sẫm.

Lý Duy Nhất lập tức cầm Vạn Vật Trượng Mâu lên, mang nó tới Hồn Hải.

Trong Hồn Hải, trên đỉnh Thạch Phong Trụ Bi có khắc bốn chữ Xích Huyện Cổ Đạo, Địa Linh Tử túm chặt lấy cánh tay Lý Duy Nhất không chịu buông, vô cùng khẩn trương.

- Lách tách!

Một tia sét xẹt ngang qua bầu trời.

Khí tức âm hàn giữa thiên địa sục sôi.

Tất cả không khí đều bị rút đi trong nháy mắt, phía trên Lý Duy Nhất và Địa Linh Tử ngưng tụ thành một đám kiếp vân màu đen chì. Huyền Cảm của Lý Duy Nhất có thể cảm nhận rõ ràng, pháp tắc trong kiếp vân vô cùng sinh động.

Lý Duy Nhất nói:

- Ngươi buông tay ra, đây là Tiểu Hội Kiếp của ngươi, đừng có hại chết ta ở đây.

- Nhớ kỹ, không gánh vác nổi thì kích hoạt Vạn Vật Trượng Mâu, dẫn dắt tinh quang ở thiên ngoại hộ thể.

- Nếu vẫn không chống đỡ nổi thì trốn vào đáy Hồn Hải.

...

Lý Duy Nhất bẻ từng ngón tay của Địa Linh Tử ra, ném nó ra xa, tiếp đó bay về Không Gian Huyết Nê.

Địa Linh Tử khóc lớn đuổi theo, bị Lý Duy Nhất cách không đánh một chưởng, khiến nó ngã lộn mèo trở về.

Lý Duy Nhất cách hàng rào không gian nhìn Địa Linh Tử đang sợ chết khiếp ở bàn cờ trên đỉnh Thạch Phong Trụ Bi, trong lòng chợt thấy có lỗi, điều này quả thực không khác gì ép một đứa trẻ lên chiến trường.

Lý Duy Nhất nói với Thiên Linh Tử đang đứng bên cạnh:

- Nhìn cho kỹ vào, tiếp theo tới lượt ngươi độ Tiểu Hội Kiếp.

- Ầm ầm ầm!

Một tia sét to bằng cổ tay giáng xuống với tốc độ cực nhanh.

Địa Linh Tử men theo rìa bàn cờ chạy như bay, không thể né kịp, trên người nó bốc lên từng luồng khói đen. Vạn Vật Trượng Mâu nối liền với nó giống như biến thành cột thu lôi, điện quang lấp lánh không ngừng trên cây mâu.

Thiên Linh Tử trừng lớn hai mắt, tưởng rằng Địa Linh Tử đã bị sét đánh chín rồi.

Nào ngờ, Địa Linh Tử chỉ cứng đờ đứng im bất động trong chốc lát, liền lập tức kích hoạt Vạn Vật Trượng Mâu, dẫn dắt tinh quang từ thiên ngoại.

Theo từng luồng tinh quang lấp lánh rắc xuống, hội tụ lên người nó.

Tia sét thứ hai đột ngột giáng xuống, bàn cờ trên đỉnh thạch phong bị điện quang nuốt chửng.

Tiếng khóc của Địa Linh Tử càng thêm thê thảm, lao ra từ trong điện quang, mang theo cái đuôi Vạn Vật Trượng Mâu, trốn chạy về phía Hồn Hải bên dưới thạch phong.

Đau, quá đau!

Toàn thân đều đau.

Kiếp vân không cho nó cơ hội bỏ trốn, đuổi theo nó.

Giáng xuống xích lôi đỏ như máu thứ ba.

Những xích lôi đỏ như máu này giống như có linh tính, hóa thành hình dáng của rắn, ly, giao, rồng, uốn lượn bay lượn trên bầu trời Hồn Hải, đánh vào người Địa Linh Tử.

Sau khi xích lôi xuyên thấu qua thân thể Địa Linh Tử, xoay một vòng, lại bay về, đánh lôi đình lần thứ hai.

Cho đến khi năng lượng hủy diệt của lôi điện dần biến yếu...

Lý Duy Nhất lẩm bẩm:

- Chỉ mới là Tiểu Hội Kiếp lần thứ nhất thôi, vậy mà đã dẫn tới một luồng long xà xích lôi, tinh dược vạn năm bình thường sao có thể chịu nổi?

Thấy kiếp vân tiêu tán, Lý Duy Nhất mở ra hàng rào không gian, nhảy lên đỉnh Thạch Phong Trụ Bi.

Trên mặt biển của Hồn Hải, hắn tìm kiếm bóng dáng của Địa Linh Tử.

- Vút!

Hắn thi triển thân pháp, chân đạp mây xanh bay về phía mặt biển.

Địa Linh Tử nằm trôi trên mặt nước, toàn thân cháy đen, lóe những đốm lửa nhỏ, xung quanh là một vòng lôi điện rậm rạp. Tất cả Hung Hồn ác sát trong Hồn Hải, đều sợ hãi lùi ra xa.

Lý Duy Nhất đứng trên mặt biển, chộp lấy Vạn Vật Trượng Mâu, nhấc nó lên.

Thân mâu dài một trượng, sáng bóng như mới rửa, dường như đã xảy ra vài biến hóa.

Từng luồng lực lượng sấm lôi điện lại truyền đến lòng bàn tay và cánh tay của Lý Duy Nhất, chui vào trong cơ thể. Lý Duy Nhất nhờ vào tu vi thâm hậu, trực tiếp luyện hóa hấp thu kiếp lôi này, dùng để tu luyện Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm.

Tiếp đó, hắn cẩn thận cảm ứng trạng thái của Địa Linh Tử.

Trên đỉnh Vạn Vật Trượng Mâu, Địa Linh Tử như cục than phát ra tiếng khóc yếu ớt:

- Lý lão đại... cứu ta... ta cảm giác ta hơi chết rồi...

Lý Duy Nhất nhìn kiếp vân trên đỉnh đầu đã hoàn toàn tiêu tán, thấy nó còn khóc kêu được, nhất thời dở khóc dở cười nói:

- Đừng khóc nữa, Tiểu Hội Kiếp đã kết thúc rồi, tốc độ và lực lượng của ngươi hiện tại có thể sánh ngang với Siêu Nhiên Bỉ Ngạn cảnh nhất trọng sơn... ầy, cái thiên phú đáng chết này!

Lý Duy Nhất có chút ghen tị, cầm Vạn Vật Trượng Mâu bay về phía đỉnh thạch phong.

Đế dược nhất phẩm bình thường chỉ có lực lượng và tốc độ của Trường Sinh cảnh thất trọng, chênh lệch rất xa so với Địa Linh Tử.

Có điều, vốn có truyền thuyết linh vật thiên sinh địa dưỡng như Địa Linh Tử và Thiên Linh Tử, vượt qua Tiểu Hội Kiếp sẽ có lực lượng cấp Siêu Nhiên, Lý Duy Nhất chưa từng tận mắt nhìn thấy, vẫn phải kiểm tra một phen mới được.

Lý Duy Nhất đáp xuống bàn cờ trên đỉnh thạch phong, hít sâu một hơi.

Lập tức, tàn lực thiên kiếp giữa thiên địa xung quanh liên tục không ngừng hội tụ về miệng mũi hắn.

Lôi điện kinh văn trong Trường Sinh Kim Đan bên trong cơ thể hắn lần lượt nổi lên.

Kim cốt nổ lách tách.

Kinh văn chi chít, chìm nổi trên xương cốt.

Huyết dịch lao nhanh, phát ra tiếng nổ vang. Làn da khôi phục độ căng mịn trẻ trung, toàn thân lục phủ ngũ tạng truyền đến nhiệt lượng như ngọn lửa bùng cháy.

Tất cả sự suy nhược và khí tức già nua sau khi trở về từ tầng mười chín của Địa Phủ đều bị quét sạch.

Lý Duy Nhất tự nhủ:

- Kim Cốt kinh văn đạt ngàn vạn, cuối cùng cũng bước qua điểm giới hạn. Thân thể xảy ra lần lột xác thứ mười, cũng là lần lột xác lớn nhất. Kim Thánh Cốt Thiên tam giai, cuối cùng cũng đại thành.

Bốn mươi năm tu luyện bên dưới hài cốt của Tam Sinh Phật, kinh văn trên kim cốt của Lý Duy Nhất đã vượt qua chín trăm vạn cái.

Sau này, những năm hắn cùng Trì Khổng Nhạc đi tìm Hiện Tại Thân của Đế Nữ, kinh văn trên kim cốt vẫn luôn tăng lên.

Dư lực thiên kiếp hấp thu vào thời khắc này chỉ là đẩy hắn một cái, đưa năng lượng của đế dược táo xanh, táo đỏ, Sinh Mệnh Chi Tuyền mà hắn đã nuốt vào trong mấy chục năm qua, hoàn toàn dung hợp hấp thu, thực hiện sự lột xác lớn của thân thể.

Không chỉ là Kim Cốt tam giai đại thành.

Huyết khí, cơ bắp, gân mạc, nội tạng, đều được làm mới hết.

Vẻ suy sụp trên người Lý Duy Nhất đã biến mất hoàn toàn, hắn cảm thấy so với trước kia, chiến lực đã tăng lên một khoảng rất lớn. Phải biết rằng, ở trong trạng thái huyết khí suy tàn, mười phần chiến lực của hắn vốn dĩ chỉ có thể phát huy ra bảy, tám phần.

Hiện tại, tương đương với trạng thái tăng lên, thân thể cũng tăng cường.

Lý Duy Nhất rất hào hứng nhìn về phía Địa Linh Tử, nói:

- Ngươi đã vượt qua Tiểu Hội Kiếp, lực lượng có thể sánh ngang với Siêu Nhiên. Kim Thánh Cốt Thiên tam giai của ta cũng đã đại thành, chiến lực thân thể sánh ngang Siêu Nhiên. Đánh một trận không?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters