Hồn Hải.
Trên đỉnh Thạch Phong Trụ Bi.
Sau khi độ Tiểu Hội Kiếp, thân thể mập mạp cao hai thước của Địa Linh Tử sinh ra huyết nhục và xương cốt từ bên trong, bên ngoài giống như mặc ngọc bằng sứ.
Trên đỉnh đầu của nó mọc ra một cành với ba lá, rễ cây hóa thành hai chân.
Chỉ mới qua nửa ngày, nó đã dưỡng thương xong, đại địa khí trong cơ thể vô cùng hùng hậu, khi thở ra hít vào, thiên địa pháp khí trong phạm vi mấy trăm dặm xung quanh cũng khuếch trương và co lại theo.
Trên bàn cờ khổng lồ ở đỉnh núi.
- Bùm!
Hai nắm đấm một lớn một nhỏ va chạm vào nhau.
Địa Linh Tử đứng không vững, bay ngược ra ngoài.
Nó bay thành một đường vòng cung rơi xuống Hồn Hải, khóc toáng lên.
Lý Duy Nhất thu nắm đấm lại, cảm thấy năm ngón tay đau nhức, trong lòng thầm nghĩ:
- Ghi chép trên sách cổ quả nhiên là thật. Thiên Linh Tử sở trường về tốc độ và cảm nhận, Địa Linh Tử chứa sự dày nặng của đại địa, có ưu thế về lực lượng và phòng ngự.
Chỉ vài cú va chạm vừa rồi, quyền kình của Địa Linh Tử tuyệt đối ở cấp Siêu Nhiên.
Nếu đưa cho nó một, hai món Pháp khí lợi hại vừa tay, chỉ xét riêng về lực lượng, e là có thể sánh ngang với Nguyện Sơn La Hán nhất trọng sơn trung kỳ.
Nhưng trí tuệ của nó quá thấp, hơn nữa, nó không có tu hành công pháp, đạo thuật, tâm cơ, kinh nghiệm chiến đấu ít nhất vài trăm năm của Siêu Nhiên Nhân tộc. Chênh lệch chiến lực thực sự sẽ rất lớn.
Tựa như hai phàm nhân sức mạnh giống nhau, người có kỹ năng chiến đấu được tôi luyện qua ngàn lần, thì có thể đánh chết kẻ kia chỉ trong vài chiêu.
Lý Duy Nhất thấy Địa Linh Tử bay về, liền hét lớn một tiếng, cố ý mài giũa kỹ năng chiến đấu của nó:
- Đánh nữa!
Mười ngón tay hắn nắm chặt thành quyền, bày ra tư thế, máu trong cơ thể cuộn trào như nước sông dâng cao.
Địa Linh Tử ra sức lắc đầu, liên tục lùi lại, mãi cho đến tận mép bình đài trên đỉnh thạch phong, suýt chút nữa là trượt xuống, nói:
- Không đánh, không đánh nữa... Lý đại ca, nếu ngươi muốn đánh ta thì cứ nói thẳng.
Lý Duy Nhất lấy Vạn Tự Khí Long Thủ Đồng Lang Giáp của Thạch Na Nhĩ và Thái Tuế Thần Thiết của Thái Tuế Địa Quân ra, ném qua cho nó.
Hai món đồ rơi xuống đất phát ra tiếng nổ lớn.
Uy lực của Thái Tuế Thần Thiết vô cùng lớn, hình dáng giống như một ngọn núi thu nhỏ, cực kỳ nặng nề, là phôi thô của Pháp khí chí thượng.
Nó bị hắn cướp được từ tay Huyền Điểu ở Hoàng thành Kiếm Đạo.
Hai món Pháp khí một công một thủ này đều phù hợp với lực lượng trong cơ thể Địa Linh Tử, là do Lý Duy Nhất dày công chọn lựa.
Trước khi bảy con Phượng Sí Nga Hoàng tỉnh lại, chỉ có thể bồi dưỡng Địa Linh Tử thành trợ thủ. Không mong nó có thể xoay chuyển tình thế, chỉ mong lúc gặp phải cường địch có thể giúp một tay.
Địa Linh Tử quấn đai lưng Long Thủ Đồng Lang Giáp lên chiếc bụng phình to của mình, lỏng lẻo, phải kéo lên vài lần mới quấn chặt được.
- Ào!
Nó điều động đại địa khí trong cơ thể để kích hoạt, đai lưng trên bụng hóa thành một bộ giáp đồng dày chắc bao phủ toàn thân, đầu đội mũ giáp rồng.
Hàng vạn kinh văn Pháp khí chìm nổi trên giáp đồng.
Cơ thể cao hai thước vậy mà mang lại cảm giác oai phong lẫm liệt, kiên cố không thể phá vỡ.
Lý Duy Nhất nói:
- Tốt, lại qua đây nào.
Nó vung hai tay tóm lấy Thái Tuế Thần Thiết nặng như núi, kích hoạt đến mức thức tỉnh căn nguyên, vung vẩy xoay tròn, miệng nó liên tục phát ra tiếng rống, tạo thành từng vòng kình khí cuồng bạo.
Thái Tuế Thần Thiết giống như thần thiết chân chính, góc cạnh rõ ràng, năng lượng rực cháy.
Phần Thạch Phong Trụ Bi nhô lên khỏi mặt biển cao tới hơn hai ngàn mét. Lúc này, mặt biển phía dưới hơn hai ngàn mét vậy mà lại bị kình khí bùng nổ từ Thái Tuế Thần Thiết cuộn lên những con sóng nước cao vài trượng.
Lý Duy Nhất bị ép phải nhảy vọt lên không trung, tạm thời tránh đi mũi nhọn của nó.
Hắn thầm nghĩ:
- Kích hoạt bằng đại địa khí cấp Bỉ Ngạn cảnh, Thái Tuế Thần Thiết lại có uy năng đến mức này? Quá phù hợp với nó rồi.
Hắn nhìn lại chính mình đang tay không tấc sắt.
Chỉ dựa vào thân thể để đấu cứng với Thái Tuế Thần Thiết sao?
Lý Duy Nhất không muốn làm loại chuyện ngu ngốc này, hắn cảm thấy lực lượng thuần túy mà Địa Linh Tử bộc phát ra lúc này còn mạnh mẽ hơn cú đấm của Nguyện Sơn La Hán một chút.
Thế là Lý Duy Nhất không giảng võ đức, vận chuyển pháp khí trong cơ thể, một chưởng từ trên trời giáng xuống.
Phía trước chưởng ấn ngưng tụ ra một ấn ký chữ Vạn vàng rực.
Theo ấn ký chữ Vạn xoay tròn đè xuống, một luồng kình khí hình trôn ốc giáng xuống Địa Linh Tử và Thái Tuế Thần Thiết.
Lập tức, Địa Linh Tử đầu nặng chân nhẹ, bước chân lảo đảo, không khống chế được Thái Tuế Thần Thiết nặng nề, bị kình khí hình trôn ốc cuốn bay, lại một lần nữa hét thảm, rơi xuống Hồn Hải phía dưới.
Thiên Linh Tử đang đứng xem cuộc chiến lên tiếng kêu oan cho Địa Linh Tử:
- Lý đại ca, ngươi không giữ đúng quy củ, rõ ràng đã nói trước là chỉ so đấu lực lượng thân thể.
Lý Duy Nhất nhẹ nhàng rơi xuống trung tâm bàn cờ, chắp tay sau lưng, thản nhiên nói:
- Nó mặc áo giáp Vạn Tự Khí, tay cầm Thái Tuế Thần Thiết, lại bị ta nhẹ nhàng dùng một chưởng lật tung, điều này chứng tỏ cái gì? Nó quá thiếu kỹ năng chiến đấu, ngay cả binh khí trong tay cũng cầm không chắc, còn phải luyện tập nhiều hơn.
- Gào!
Địa Linh Tử phồng má, ôm Thái Tuế Thần Thiết tức giận bay về, tiếng rống vang dội như từng trận sấm sét.
Cơ thể cao hai thước rơi xuống, Vạn Vật Trượng Mâu cắm trong khe đá bên cạnh bàn cờ.
Trong cái bụng tròn vo hiện ra một luồng ánh sáng chói lóa, lập tức, trong hư không xung quanh vang lên Phạn âm mênh mông. Giống như có một vị Thánh Phật đang tụng kinh trong bụng nó.
Trên cán mâu hiện ra từng đường vân.
- Ào!
Bên ngoài bầu trời, từng luồng tinh quang hội tụ về phía Vạn Vật Trượng Mâu, ngưng tụ thành từng tinh quỹ văn lộ hình tròn.
Thạch phong Xích Huyện Cổ Đạo bị tinh quỹ văn lộ bao phủ.
Lý Duy Nhất đứng giữa bàn cờ cảm nhận được trọng lượng của tinh quang, trọng lực của không gian xung quanh ngày càng mạnh. Vì vậy, hắn quyết đoán dẫn động Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân trong Tổ Điền ra.
Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân xoay tròn bay ra ngoài, nghiền nát tràng vực tinh quang, đập vào cán của Vạn Vật Trượng Mâu.
Cán mâu nghiêng, Địa Linh Tử ngã nhào.
Trong tiếng hét thảm thiết, Vạn Vật Trượng Mâu, Địa Linh Tử, Thái Tuế Thần Thiết cùng nhau bay ra ngoài.
Bùm một tiếng rơi vào Hồn Hải.
Sau khi Địa Linh Tử bay về liền triệt để ỉu xìu, bất luận Lý Duy Nhất nói gì cũng không ra tay nữa.
Lý Duy Nhất hết lời khuyên nhủ:
- Lực lượng của ngươi đã rất mạnh rồi, quay về phía nam Doanh Châu, ngươi dư sức làm Châu Mục một phương. Ngươi nghĩ xem, ngươi có thể ép ta dùng tới pháp khí và Pháp khí chí thượng để đối phó, chẳng phải cũng là một thành tựu vĩ đại sao? Nếu kỹ năng chiến đấu của ngươi cao minh hơn chút nữa, e là ta phải nghiêm túc đối phó.
...
Lý Duy Nhất dỗ dành thật lâu, Địa Linh Tử cuối cùng cũng chịu ra tay lần nữa.
Mấy ngày tiếp theo trôi qua trong khi rèn luyện kỹ năng chiến đấu cho Địa Linh Tử.
Sau khi Địa Linh Tử vượt qua Tiểu Hội Kiếp, Vạn Vật Trượng Mâu đã xảy ra biến hóa rất lớn. Biến hóa lớn nhất không thể nghi ngờ chính là năng lực dẫn động lực lượng tinh tú được tăng cường gấp mấy lần, do đích thân Lý Duy Nhất kích hoạt, có thể hình thành tràng vực tinh quang có trọng lực gấp mười lần.
Trọng lực gấp mười lần đương nhiên chẳng đáng là gì.
Nhưng mức độ dày đặc của tinh quang mà nó đại diện lại tạo thành một hoàn cảnh tu luyện độc đáo.
Ngồi minh tưởng trong vùng tinh quang dày đặc này, theo nhịp thổ nạp của linh thần Phù Tang Thần Thụ, chín mươi tám tinh thần niệm lực trong Linh Giới của Lý Duy Nhất đều lấp lánh chớp động, vô cùng sinh động.
Đây là dấu hiệu sắp phá cảnh Thánh Linh Vương Niệm Sư!
Phải biết rằng, khi Lý Duy Nhất ngưng tụ ra tinh thần niệm lực thứ bảy mươi, hắn đã là Thánh Linh Niệm Sư thất trọng, cả bảy phách đều dung nhập vào linh thần. Đạt tới trên chín mươi viên, gần như tương đương với cảnh giới Hư Đan của võ đạo tu hành.
Cho nên, không nhất thiết phải ngưng tụ ra đủ chín mươi chín tinh thần niệm lực mới có thể trùng kích cảnh giới Thánh Linh Vương Niệm Sư.
Không ít Thánh Linh Niệm Sư đều là ngưng tụ ra hơn chín mươi tinh thần niệm lực, trong một cơ duyên lớn, cấp tốc ngưng tụ ra những tinh thần niệm lực tiếp theo, rồi một hơi đột phá.
Làm từng bước ngưng tụ từng viên ngược lại sẽ giậm chân tại chỗ, tiến cảnh càng lúc càng chậm chạp.
Theo những nhịp đập lấp lánh của tinh thần niệm lực trong Linh Giới mấy ngày nay mà xem.
Việc minh tưởng ở nơi có tinh quang đủ nồng đậm, hiển nhiên chính là cơ duyên phá cảnh của Lý Duy Nhất.
Hắn kích hoạt Vạn Vật Trượng Mâu, chỉ có thể tạo ra khu vực tinh quang có trọng lực gấp mười lần. Nhưng Trạch Thượng Vân Đoan Miếu, với Quang Minh Tinh Thần Thư do Linh Đế kích hoạt, chỉ ở dưới chân núi, trọng lực tinh quang đã hơn gấp trăm lần.
Trở về Không Gian Huyết Nê.
Địa Linh Tử rất chủ động, trực tiếp nhảy vào Tiên Nhưỡng cắm rễ, muốn tăng cường lực lượng để rửa hận.
Nó hiện tại chỉ là đế dược nhất phẩm...
Đối với sinh linh hệ thực vật mà nói, đương nhiên sẽ không tự xưng là đế dược, mà tự xưng là Đế Linh.
Nếu vượt qua Tiểu Hội Kiếp lần thứ hai, nó sẽ là đế dược nhị phẩm. Cho dù không tu luyện công pháp, chỉ dựa vào việc hấp thu Tiên Nhưỡng và đại địa khí, dựa vào thời gian tích lũy, chiến lực cũng sẽ đạt tới cấp nhị trọng sơn.
Một hội là một vạn lẻ tám trăm năm.
Dựa vào Tiên Nhưỡng, tốc độ sinh trưởng gấp một trăm lần, tức là cần tốn một trăm lẻ tám năm.
Nếu là sinh trưởng trong Tiên Nhưỡng ở Minh Vực, dưới góc nhìn của thế giới bên ngoài, cũng chỉ cần sinh trưởng mười năm.
Đương nhiên, nếu Địa Linh Tử thực sự dám sinh trưởng liều lĩnh như vậy, khả năng hóa thành tro bụi trong lần Tiểu Hội Kiếp tiếp theo là rất lớn.
Lý Duy Nhất nhìn Tiên Nhưỡng đã vô cùng thưa thớt, Linh Thổ tối dần, ý thức được rằng phải tìm cơ hội mua thêm Tiên Nhưỡng mới được.
Trong Không Gian Huyết Nê, không chỉ có Địa Linh Tử và Thiên Linh Tử cần hấp thu, mà còn có đế dược và Phượng Huyết Thụ đang cắm rễ.
Lý Duy Nhất nói:
- Ngươi tạm thời khoan hãy sinh trưởng! Vượt qua Tiểu Hội Kiếp, ngươi đã sinh ra máu, mọc ra xương cốt, ta sẽ dạy ngươi pháp tu luyện Kim Cốt, luyện thân thể cường đại hơn một chút.
Lý Duy Nhất không coi Địa Linh Tử như một cây dược.
Nó khác với những cây đế dược sinh trưởng trong dược viên Linh Thổ.
Suy cho cùng, vẫn là do nguyên nhân thiên phú.
Thiên phú cao quả thật có thể nhận được nhiều sự coi trọng hơn.
Giới tu hành luôn có một đạo lý cứng rắn: Khi giá trị ở các phương diện khác mà ngươi thể hiện ra vượt qua giá trị khi là một cây dược, một loại thức ăn, ngươi liền có thể thay đổi vận mệnh.
...
Phía nam thành, Bồ Đề Miếu.
Thiện Tiên Chí gõ cửa phòng Lý Duy Nhất, vừa mở miệng đã mang đến một tin tức tốt phấn chấn lòng người:
- Có tin tức của Đế Khâu rồi!
Lý Duy Nhất mời Thiện Tiên Chí vào phòng, thả tràng vực pháp khí ra, hỏi thăm tình hình cụ thể.
Sau khi ngồi xuống cạnh cửa sổ, Thiện Tiên Chí tay lần tràng hạt, không nhanh không chậm nói:
- Trong thời gian ngươi bế quan, khu vực xung quanh châu thành Đàn Châu đã xảy ra rất nhiều chuyện. Chân Linh Giáo và Thái Âm Giáo đã liên thủ, tập hợp một lượng lớn tà đạo và Thệ Linh cường giả, hai bên chúng ta đã giao thủ hơn mười trận. Ưu thế chiến lực luôn ở phía chúng ta! Nhưng địch trong tối ta ngoài sáng, kẻ thù lại một lòng gây ra giết chóc, phá hoại, đánh lén, khiến người ta không phòng ngừa nổi, vô số dân chúng vô tội tử thương.
Lý Duy Nhất có thể hiểu được cảm nhận của bọn họ, nói:
- Kẻ thù không kiêng nể gì cả, vừa đánh vừa trốn. Còn sản nghiệp và môn đồ của Thánh Địa các ngươi ở ngoài sáng lại nhiều như lông bò, rải rác ở mỗi thị trấn, không bị dắt mũi mới là chuyện lạ. Chỉ có một cách, đó là bắt giặc phải bắt vua trước. Chỉ cần bắt được đám cường giả Chân Linh Vương, Bạch Dạ Thanh Liên, đương nhiên có thể lần theo manh mối, bắt trọn ổ từ trên xuống dưới.
Thiện Tiên Chí khẽ gật đầu:
- Tiếp sau truyền nhân của Mạn Đồ La Điện Cung xuất thế, truyền nhân của Vạn Vật Tổ Miếu cũng đã xuất thế. Hắn biết bần tăng đang nghe ngóng tin tức về Đế Khâu khắp nơi, liền chủ động tìm ta.