Nhị Phật Gia

Trên quảng trường bên ngoài Trạch Thượng Vân Đoan Miếu, tu giả đến từ các thế lực khắp nơi đứng trong màn mưa, nhìn chăm chú một tăng một đạo đang ngồi giữa không trung lĩnh ngộ.

Tỷ thí kết thúc.

Tinh quang trên người Bạch Dạ Thanh Liên là một trăm chín mươi ba luồng.

Tinh quang từ trên trời chiếu xuống người Lý Duy Nhất là hai trăm mười hai luồng.

Hai trăm mười hai chữ chủng tử quang minh bay lượn xung quanh hắn.

Mãi đến khi Linh Đế thu lại trang Quang Minh Tinh Thần Thư kia, Lý Duy Nhất và Bạch Dạ Thanh Liên mới thoát khỏi trạng thái tập trung lĩnh ngộ đến mức cực hạn. Hai người nhìn nhau, đồng loạt thu chữ chủng tử vào trong cơ thể, một trước một sau nhẹ nhàng bay xuống từ giữa không trung.

Đứng cách nhau một trượng.

- Vút!

Trên người Bạch Dạ Thanh Liên chớp lóe một vòng Phật quang màu xanh, một lần nữa hóa thành bộ dạng tăng nhân áo trắng tuấn tú không tỳ vết, nhìn chăm chú vào hai mắt Lý Duy Nhất, hỏi:

- Ngươi quả thực không phải Thần Tịch, nhưng, vì sao bần tăng luôn có một loại cảm giác quen thuộc? Chúng ta trước đây từng gặp nhau rồi sao?

Lý Duy Nhất nhẹ gật đầu:

- Đã từng gặp. Lúc các hạ tàn sát chúng tăng của Thai Tạng Giới Thánh Địa ở Bồ Tát Kim Trạch, bần đạo có mặt ở đó, chiếc chiến hạm bạch cốt kia là một món trọng bảo, vô cùng oai phong.

Bạch Dạ Thanh Liên nhớ lại mọi chuyện đêm đó, không có ký ức gì liên quan đến người này, bèn nói:

- Thì ra lúc ấy ngươi trốn ở gần đó, lấy tu vi Thánh Linh Niệm Sư lại có thể giấu được cảm nhận của bần tăng. Khâm phục! Sau này hy vọng có cơ hội lại được lãnh giáo nữa.

Bạch Dạ Thanh Liên đi xuống bậc thềm, hội họp với Chân Linh Vương và Thi Nhiêu.

Trong mắt Bạch Dạ Thanh Liên hiện lên vẻ áy náy:

- Ta thua rồi!

Cố Khách vỗ nhẹ vai Bạch Dạ Thanh Liên, cười nói:

- Việc này có gì to tát đâu? Bản vương cũng thua mà, ha ha! Không thể không quan tâm thắng thua, nhưng cũng không thể để việc đó chi phối cảm xúc. Chỉ cần còn sống, thắng bại nhất thời, cứ để nó trôi qua theo gió đi. Hơn nữa, vị sư đệ kia của Pháp Thiên Tượng Địa nhìn qua đã biết không phải người thường, thua hắn, không có gì đáng nản lòng cả.

Bạch Dạ Thanh Liên truyền âm cho Cố Khách và Thi Nhiêu như vậy:

- Hắn có lẽ chính là Tổ Thiên Đồng, bởi vậy mới phải thay đổi dung mạo, che mắt người đời, che giấu thân phận.

Đây là lời giải thích hợp lý duy nhất mà Bạch Dạ Thanh Liên có thể nghĩ ra.

Vẻ mặt Cố Khách và Thi Nhiêu nghiêm túc, đồng loạt đưa mắt nhìn về phía Lý Duy Nhất đang bị rơi vào giữa vòng vây của đám đông.

Bọn họ bắt được Thiên Đồng, Thiên Nữ, tự nhiên cũng nắm giữ một ít chữ chủng tử Tổ Thiên Đồng, nhưng không cảm nhận được điều gì trên người Lý Duy Nhất. Bọn họ ngầm suy đoán, có lẽ là Vạn Vật Tổ Miếu đã dùng bảo vật gì đó ngăn cách sự liên hệ giữa Tổ Thiên Đồng và chữ chủng tử.

Đà Ma Hoàng Tử là người đầu tiên xông lên đón tiếp, cười nói:

- Bản hoàng tử đã biết đạo trưởng chắc chắn sẽ ra tay, lấy thực lực tuyệt đối nghiền ép chư Phật có mặt tại đây. Những Phật tu nghi ngờ đạo trưởng lúc trước đâu rồi? Đám tiểu nhân nói đạo trưởng mang theo Xá Lợi Tiên Phật đâu? Lấy thực lực của đạo trưởng, còn cần xá lợi trợ giúp sao?

Thân hình cao hơn một trượng của hắn quét mắt nhìn đám người xung quanh, nhìn xuống chư Phật.

Các vị Trường Sinh Phật của Cửu Thánh Tự và đám quan viên Đàn Châu đồng loạt cúi đầu. Lúc trước bọn họ xem Mộ Khải Minh như thiên lôi sai đâu đánh đó, mới nhắm vào Lý Duy Nhất. Ai ngờ được, đối phương lại là người xuất thân từ Tổ Miếu.

- Bản hoàng tử nhất định kết giao với bằng hữu như đạo trưởng đây! Tương lai nếu đạo trưởng đến Đà Ma Thành, bản hoàng tử sẽ sắp xếp loại rượu thơm nhất, thịt ngon nhất, yêu nữ mềm mại quyến rũ nhất, một lần phá hết các giới, chẳng phải là chuyện sảng khoái sao? Tu Phật quá cấm cản thiên tính...

Trong lúc Đà Ma Hoàng Tử đang cười lớn thì bị một cường giả khác của Yêu tộc là Lệ Kinh Hồng kéo đi.

Hai yêu thú lén lút truyền âm bàn luận ở ngoài rìa quảng trường, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc. Ngay sau đó, họ triệu tập đám tu giả Yêu tộc của ba tòa Yêu Thành, dáng vẻ dường như chuẩn bị rời đi.

Triệu Mãnh thu nhỏ thể phách về kích cỡ người bình thường, chen vào đám đông, cố ý lớn tiếng nói cho một số người đặc biệt nghe:

- Sư đệ, ngươi lập công lớn rồi! Ta thấy đêm nay nếu có thể cứu đám Thiên Đồng, Thiên Nữ, Trường Sinh Phật kia về, bọn họ đều phải nợ ngươi một phần ân tình.

Lý Duy Nhất lúc trước hoàn toàn đi vào trạng thái tập trung, hỏi:

- Tỷ thí đã kết thúc rồi sao?

Triệu Mãnh đứng bên cạnh Lý Duy Nhất, còn vui vẻ hơn cả lúc mình chiến thắng, bộ dạng dương dương đắc ý nhìn tất cả Phật tu có mặt:

- Kết thúc rồi, chúng ta thắng hai trận. Trận thứ ba, Tịnh Tâm Tiên Tử một kiếm định thắng thua, đánh bại Chân Linh Vương.

- Vị truyền nhân Mạn Đồ La Điện Cung trong truyền thuyết kia tới rồi? Một kiếm đánh bại Chân Linh Vương, cường đại đến mức đó ư?

Mọi người đều vô cùng tôn sùng Thẩm Tịnh Tâm, trong lòng Lý Duy Nhất tự nhiên cũng tò mò, tìm kiếm ở trong đám người.

Ở phía xa, Thích Ca Minh Nhật lớn tiếng hô:

- Tịnh Tâm Tiên Tử có lệnh, thủ lĩnh của các Thánh Địa và Thần Đạo Tính lập tức tập trung tại Đại Phật Điện, thương nghị chuyện giải cứu.

Ngay vừa nãy, Cố Khách đã nói ra nơi giam giữ Thiên Đồng, Thiên Nữ, Trường Sinh Phật, cùng với bảy tòa thành trì sắp sửa bị Huyết Cương tập kích.

Đám cường giả Doanh Tây Phật Thổ tựa như thủy triều theo sát bóng tiên nữ màu trắng ánh trăng kia đi về phía Đại Phật Điện.

Triệu Mãnh là truyền nhân Tổ Miếu, đương nhiên là lập tức chạy tới đầu tiên.

Lý Duy Nhất thân là đại công thần tối nay, có tư cách tham gia hội nghị. Cùng với đám người Thiện Tiên Chí, Cửu Thánh Thiên Nữ tụ tập ở ngoại điện.

Kẻ có thể tiến vào nội điện đều là cường giả nhị trọng sơn, thân phận địa vị lại hoàn toàn khác biệt, cao hơn một khoảng lớn.

Đứng ở ngoại điện, có thể nghe thấy giọng nói trong trẻo của Thẩm Tịnh Tâm truyền ra:

- Chân Linh Vương đêm nay không có ý định liều chết tử chiến, có thể thấy được trước khi tới, hắn đã chuẩn bị tâm lý có khả năng sẽ thua. Bởi vậy, hành động giải cứu kế tiếp có lẽ mới là trận quyết đấu thứ hai chân chính, mọi người phải vô cùng cẩn thận.

- Bốn vị Thiên Đồng, Thiên Nữ, một trăm hai mươi vị Trường Sinh Phật, bị giam giữ rải rác ở bảy tòa thành trì. Lúc trời sáng, Dẫn Cương Huyết Hương sẽ bị thắp lên, tiếp đó bộc phát họa cương thi, chúng ta nhất định phải chạy đến đó trước thời điểm này.

- Bây giờ chia làm bảy đội, ta sẽ phân công người dẫn đội của mỗi đội...

Ở ngoại điện, Lý Duy Nhất và Thiện Tiên Chí đứng sóng vai cạnh nhau.

Lý Duy Nhất phá vỡ bầu không khí trầm mặc, âm thầm truyền âm:

- Thực ra ta không phải Thần Tịch.

Thiện Tiên Chí đáp lại như vậy:

- Bần tăng và Thần Tịch từng có một đoạn giao tình trong Trường Sinh tranh độ tám mươi năm trước, tuy năm tháng dằng dặc trôi qua, nhưng có nhiều thứ vẫn nhớ rất rõ. Linh quang năm màu của ngươi so với niệm lực mà hắn tu luyện hoàn toàn không giống nhau, ngược lại có chút giống với một người khác tham gia tranh độ lúc đó.

Lý Duy Nhất hiểu được Thiện Tiên Chí đã đoán trúng hắn.

Thiện Tiên Chí thấy Lý Duy Nhất không nói lời nào, mỉm cười:

- Bây giờ dường như không phải lúc nói chuyện này, hay là, chúng ta bàn luận một chút về mục đích Chân Linh Giáo và Thái Âm Giáo bày ra ván cờ tối nay? Bần tăng muốn nghe thử cái nhìn của ngươi, bần tăng vẫn luôn rất khâm phục tâm trí của ngươi.

Lý Duy Nhất suy nghĩ nghiêm túc, sau đó trịnh trọng nói:

- Phải xem địch nhân có gan tuyên chiến toàn diện đêm nay hay không, đây là tiền đề của tất cả mọi chuyện. Nếu bọn chúng vẫn chưa chuẩn bị tốt cho việc khai chiến toàn diện, như vậy ván cờ đêm nay dụ cường giả trẻ tuổi của các thế lực tới bảy tòa thành trì giống như là đang che mắt người đời, tạo ra hỗn loạn, che đậy mục đích chân thật của bọn chúng hơn.

Thiện Tiên Chí hỏi:

- Mục đích chân thật gì?

Lý Duy Nhất nhẹ lắc đầu, đáp:

- Tin tức nắm giữ được quá ít, ta không biết. Có điều, chỉ sợ mục tiêu vẫn là Vạn Vật Tổ Miếu. Bởi vì Chân Linh Vương, Thi Nhiêu, Bạch Dạ Thanh Liên không ôm ý định nhận thua khi tới đây, bọn chúng thật sự muốn mang sư huynh đi, muốn trực tiếp thông qua sư huynh để tìm thấy Vạn Vật Tổ Miếu. Trước mắt chỉ là sách lược thứ hai mà bọn chúng bị ép phải dùng sau khi đã thua cuộc.

Từng vị cường giả ở ngoại điện, hoặc trầm tư, hoặc truyền âm giao lưu, đều đang phân tích rốt cuộc địch nhân có mưu đồ gì sau màn giải cứu này.

Trong nội điện, giọng nói của Triệu Mãnh vang lên:

- Tịnh Tâm Tiên Tử dường như tính sót ta rồi, lấy thực lực của ta, lẽ nào không thể một mình dẫn dắt một đội sao?

- Chân Linh Giáo và Thái Âm Giáo coi Pháp Thiên Tượng Địa đại sư là mục tiêu, đại sư không cần thiết phải đi mạo hiểm, ở lại Trạch Thượng Vân Đoan Miếu đợi tin tức là được.

Lấy tài trí của Thẩm Tịnh Tâm, sao có thể không nhìn thấu mưu đồ của địch nhân.

Triệu Mãnh nói:

- Nếu Vạn Vật Tổ Miếu giải trừ trạng thái phong kín, cũng đã làm tốt chuẩn bị nghênh chiến. Nếu có thể dụ được tà ma cấp Thánh, hoặc thậm chí là lợi hại hơn, Doanh Tây Phật Môn trấn sát chúng mới coi như là báo thù cho việc bị khiêu khích trong thời gian qua, mới có thể chấn nhiếp bọn chuột nhắt, dập tắt chiến tranh ngay khi nó chưa bắt đầu. Bọn chúng coi ta là mục tiêu, nhưng biết đâu ta mới là mồi nhử dẫn bọn chúng ra mặt? Thử hỏi tiên tử, bọn chúng có dám hiện thân không?

Tuy địa vị của Thẩm Tịnh Tâm cao, nhưng lại không thể lấn át Triệu Mãnh. Thấy hắn cố chấp, nàng đành phải đáp ứng.

Cuộc thương nghị này kết thúc rất nhanh, bọn họ cần chạy đua với thời gian.

Thẩm Tịnh Tâm, Triệu Mãnh, Thích Ca Minh Nhật... thậm chí ngay cả Ngọc Cảnh Huyền cũng tham dự, dẫn một đội người xông vào màn đêm, chia nhau chạy tới từng tòa thành.

Triệu Mãnh dặn dò Lý Duy Nhất vài câu đơn giản, liền dẫn đám người Thiện Tiên Chí và một tốp cao thủ rời đi.

Lý Duy Nhất không hề lo lắng cho sự an nguy của Triệu Mãnh, nếu địch nhân thật sự cường đại tới mức không kiêng nể gì, đám người Chân Linh Vương tội gì phải mạo hiểm tìm tới Trạch Thượng Vân Đoan Miếu? Lúc Triệu Mãnh đến Tự Châu hai ngày trước, bọn chúng đã ra tay rồi.

Nói cho cùng, ở trước cửa Vạn Vật Tổ Miếu, đám lão quái vật rất sợ chết, không dám dễ dàng ló mặt.

Đương nhiên, một khi bọn chúng ló mặt, cũng đại diện cho việc đã nắm chắc phần thắng, chuẩn bị quyết chiến.

Trạch Thượng Vân Đoan Miếu trở nên vắng vẻ.

Lý Duy Nhất có một mình, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn trong Đại Phật Điện, củng cố cảnh giới tu vi.

- Thềm đá cao từng bậc, da bụng lắc lư.

- Dùng cháo cất kinh thư, lên núi ngắm mây trôi. Gió tùng hỏi ta rằng, hôm nay có tu chưa? Hi hi, mây đang trôi, có cháo trong bụng, không sầu cũng chẳng bận tâm.

Một đại hòa thượng có thân hình béo phì, đầu tròn như quả bóng, mặt nọng, mặc Phật y rộng thùng thình, từng bước một đạp thềm đá lên núi, trong miệng ngâm nga câu hát vô danh, đi đến bên ngoài Trạch Thượng Vân Đoan Miếu.

Hắn tính toán thời gian vô cùng chuẩn, vừa leo lên thềm đá đã cản được đám cường giả thế hệ trước Linh Đế, Ngoạn Ấu Nhân, Bạch Tượng Thánh Phật đang chuẩn bị rời đi.

Đại hòa thượng giộng mạnh tích trượng xuống đất, không gian xung quanh chấn động theo, hỏi:

- A Di Đà Phật, chư vị đây là muốn đi đâu?

Một vị Bạch Mi Thánh Phật lớn tuổi nhận ra đại hòa thượng, kinh hãi lên tiếng:

- Nhị Phật Gia?

Nhị Phật Gia cười:

- Hi hi, chính là Phật Gia ta đây!

Nhị Phật Gia là Nhị đệ tử của đệ nhất cường giả Vạn Vật Tổ Miếu Tam Giới Tăng.

Vạn Vật Tổ Miếu phong chùa một ngàn năm.

Nhưng ngàn năm trước Nhị Phật Gia đã là tồn tại cấp Trữ Thiên Tử, uy danh hiển hách. Không ai biết được, ngàn năm sau của hiện tại, hắn mạnh tới mức độ nào rồi?

Phải biết rằng, bên ngoài trôi qua một ngàn năm, bên trong Vạn Vật Tổ Miếu đã qua ba ngàn năm.

Cường giả thế hệ trước của các Thánh Địa đưa mắt nhìn nhau, đồng loạt hành lễ.

Bạch Tượng Thánh Phật khom người nói:

- Bẩm báo Nhị Phật Gia, thế hệ trẻ tới bảy thành cứu người, chúng ta lo lắng Chân Linh Giáo gieo Hắc Ám Hỏa Diễm vào trong cơ thể con con tin, bởi vậy, chuẩn bị chia binh bảy đường, âm thầm tiếp viện.

Nhị Phật Gia nhẹ gật đầu, khen ngợi:

- Các ngươi suy xét cũng rất chu toàn đấy chứ, được rồi, đi đi... Linh Đế, Ngoạn Sát Chủ, Bạch Tượng ở lại.

Nhân vật thế hệ trước của các Thánh Địa sau khi hành lễ với Nhị Phật Gia, đều lần lượt phá không rời đi.

Ngoạn Ấu Nhân với vẻ mặt lạnh lùng kiêu ngạo, hơi khó chịu hỏi:

- Dám hỏi Nhị Phật Gia có gì chỉ giáo?

Nhị Phật Gia cầm tích trượng, sải bước đi về phía Trạch Thượng Vân Đoan Miếu trước, nói:

- Đâu dám chỉ giáo, chẳng qua là ta tới quá muộn, muốn cùng ba vị thảo luận Phật pháp.

Lý Duy Nhất bị kinh động mà đi ra ngoài, đứng ở cửa Đại Phật Điện, hành lễ với bốn vị cường giả thế hệ trước đang đi tới.

Nhị Phật Gia dừng bước, cẩn thận đánh giá hắn một phen, nói:

- Tiểu gia hỏa Pháp Thiên Tượng Địa kia gọi ta là Nhị sư huynh. Ngươi là sư đệ của hắn, cũng gọi ta là Nhị sư huynh đi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters