Cố Khách cũng không ngờ xuất hiện biến số lớn như vậy, nhất thời rơi vào tình thế bị động.
- Vút!
Một luồng kiếm quang sáng ngời xẹt ngang qua màn đêm, cảnh tượng khiến người ta kinh tâm động phách.
Tựa như thiên địa bị xé toạc một lỗ hổng dài trăm dặm, mũi kiếm của thanh cự kiếm cắt qua hư không.
Ở trong Trạch Thượng Vân Đoan Miếu và châu thành Đàn Châu, kiếm trong tay tất cả kiếm tu ngay khoảnh khắc này đều đang run rẩy kêu vang.
Dưới màn đêm, từng tiếng hét thảm thiết vang lên.
Từng đám huyết vụ bay lên.
Đám cường giả Cố Khách, Thi Nhiêu, Triệu Mãnh, Cảnh Huyền Hoàng Tử, Đà Ma Hoàng Tử... đồng loạt đưa mắt nhìn về một hướng trong màn đêm.
Nơi đó.
Một nữ tử thanh lệ tựa tiên tử mặc tố y màu trắng ánh trăng, tay cầm cổ kiếm ba thước, chân đạp hư không bốc hơi huyết vụ, từng bước đi về phía Trạch Thượng Vân Đoan Miếu.
Suối tóc đen của nàng buông dài tới eo, không búi không buộc, nhẹ nhàng tung bay.
Không phải tóc đang cử động, mà là không khí gặp nàng liền nhường đường.
- Thẩm Tịnh Tâm!
- Nàng chính là truyền nhân của Mạn Đồ La Điện Cung, đệ nhất nhân của thế hệ trẻ Phật Môn được A Di Đà Phật tiếp kiến.
- Quả là Khôi Thủ của Phật Môn, tựa như chân tiên giáng thế, khí thế tuyệt luân.
...
Các cường giả tụ tập ở Trạch Thượng Vân Đoan Miếu, hơn phân nửa Phật tu là nhận lời mời của Thẩm Tịnh Tâm mà tới. Hơn phân nửa tu giả khác đến vì ngưỡng mộ danh tiếng của nàng.
Giờ phút này đồng loạt đưa mắt nhìn sang, có người kinh thán, có người say mê, có người kính ngưỡng.
Dưới chân Thẩm Tịnh Tâm là thi hài dày đặc của Hắc Ám Chân Linh, phía sau lơ lửng bốn cỗ thi hài của cường giả Bỉ Ngạn cảnh thuộc Chân Linh Giáo và Thái Âm Giáo, đều được bao phủ bởi pháp khí.
Cùng với sự xuất hiện của nàng, Hắc Ám Chân Linh núp vào màn đêm trên không, bóng tối nơi chân trời tản đi, trăng tròn hiện ra trên mặt nước.
Thẩm Tịnh Tâm cứ như được khảm vào trong vầng trăng tròn, phiêu dật xuất trần khó tả, ung dung tự tại.
Thẩm Tịnh Tâm lông mày mờ nhạt tựa sương khói, da dẻ trắng như tuyết, hé đôi môi, giọng điệu du dương tựa âm thanh tự nhiên, cùng với gió mát ban đêm bay tới:
- Chư vị, Tịnh Tâm đến muộn!
- Nguyên nhân đến muộn là vì áp giải một vị Thánh Mục Vương của Chân Linh Giáo tiến về Bồ Đề Kim Cương Thánh Địa, xin phương trượng Thánh Địa hỗ trợ sưu hồn đoạt ký ức, nhằm tìm ra chân tướng của nhiều vụ giết chóc xảy ra xung quanh Bồ Tát Kim Trạch gần đây.
- Trên đường gấp rút chạy tới, lại gặp phải bốn vị cường giả Bỉ Ngạn cảnh chặn giết... Bọn họ đều đã đền tội.
Vài lời ngắn ngủi của Thẩm Tịnh Tâm lại ẩn giấu vô số huyền cơ.
Rõ ràng Thánh Địa gần nhất là Cửu Thánh Tự, nàng lại đưa Thánh Mục Vương tới Bồ Đề Kim Cương Thánh Địa xa hơn để tìm kiếm đáp án.
Lập tức, rất nhiều ánh mắt nhìn về phía Cửu Thánh Thiên Nữ.
Chuyện xảy ra trên đường áp giải Nguyện Sơn La Hán về Cửu Thánh Tự được đám người nhắc lại, đều đang truyền âm bí mật bàn luận.
Ngay sau đó, cao thủ của các Thánh Địa di chuyển bước chân, kéo giãn khoảng cách với Cửu Thánh Thiên Nữ. Trong ánh mắt đã nhiều thêm vài phần phòng bị và xa lánh.
Bốn vị Bỉ Ngạn cảnh được cử đi ngăn cản Thẩm Tịnh Tâm tất nhiên đều là cao thủ, thế mà bị chém toàn bộ.
Thẩm Tịnh Tâm là tu giả thế hệ trẻ tuổi, lại dám một mình cầm kiếm, đi lại mười mấy vạn dặm. Có thể nhìn ra tâm tính can đảm của nàng, cũng có thể nhìn ra, có A Di Đà Phật uy hiếp, tồn tại cấp Thánh của Chân Linh Giáo và Thái Âm Giáo quả thực không dám hiện thân.
Giờ phút này, Thẩm Tịnh Tâm mang theo thi sơn huyết hải trở về, không thể nghi ngờ là đang cảnh cáo Chân Linh Vương, Thi Nhiêu, Bạch Dạ Thanh Liên, Phật tu Phật Môn tuy chú trọng từ bi, nhưng cũng có một thanh kiếm bén.
Chém đứt hết thảy những kẻ coi thường pháp luật.
Dáng người tuyệt mỹ, áo trắng không dính một giọt máu, tạo thành sự đối lập rõ nét với thi thể tàn khuyết và huyết vụ dưới chân sau lưng nàng.
Đà Ma Hoàng Tử lộ ra dáng vẻ si mê:
- Ông trời ơi... Bình thường ta luôn than thở thế gian có quá ít người và chuyện kinh diễm, đêm nay lại liên tiếp gặp được hai vị nữ tử tuyệt sắc.
Cảnh Huyền Hoàng Tử cao giọng hỏi:
- Bản hoàng tử phụng mệnh điều tra Chân Linh Giáo, thăm dò nguyên nhân bọn chúng hoạt động tích cực ở phía tây Doanh Châu. Dám hỏi Tịnh Tâm Tiên Tử, chuyến đi Bồ Đề Kim Cương Thánh Địa này có kết quả gì không?
Thẩm Tịnh Tâm đáp:
- Coi như là có kết quả rồi!
Thân hình thanh tịnh linh tính của Thẩm Tịnh Tâm dừng lại giữa hư không, tranh sáng với ánh trăng, nhìn về phía Chân Linh Vương:
- Đáp án tìm được từ chỗ Thánh Mục Vương, mọi nguyên nhân đều là vì Nghiệp Hỏa Kính.
Một số sinh linh Yêu tộc và Trường Sinh Phật bàn luận xôn xao, hỏi:
- Nghiệp Hỏa Kính là thứ gì?
Có Thiên Đồng Thánh Địa kể lại:
- Truyền thuyết kể rằng, Nghiệp Hỏa Kính là sát khí Phật Môn đệ nhất thiên hạ! Do Bà Già La Phật mang đến từ phía nam Doanh Châu, giao cho Vạn Vật Tổ Miếu thủ hộ.
- Là một món Phật khí?
- Sát khí đệ nhất Phật Môn, tự nhiên là Phật khí rồi.
...
Thẩm Tịnh Tâm ung dung hỏi:
- Ta nghĩ, Chân Linh Giáo và Thái Âm Giáo đoạt lấy Nghiệp Hỏa Kính, mục đích e rằng không chỉ là sát uy ẩn chứa trong đó. Dám hỏi Chân Linh Vương, không biết nó còn có tác dụng gì khác?
Cố Khách vỗ tay khen ngợi:
- Không hổ là truyền nhân của Mạn Đồ La Điện Cung, chỉ riêng dung nhan và thân hình đã đẹp đến mức ngắm mãi không chán. Nếu có được vinh hạnh cùng tiên tử du ngoạn danh sơn cổ tích ở phía tây Doanh Châu, trên đường đi dạo, bản vương nhất định sẽ nói ra nguyên nhân thực sự.
Lời này của Chân Linh Vương, đối với Phật tu như Thẩm Tịnh Tâm mà nói, tự nhiên là vô cùng mạo phạm.
Đám cao thủ Phật Môn lần lượt gầm lên tức giận.
Phải biết rằng, Đà Ma Hoàng Tử luôn ăn nói không suy nghĩ, lúc đánh giá Thẩm Tịnh Tâm cũng không dám nói bậy bạ.
Cảnh Huyền Hoàng Tử luôn ôn văn nhĩ nhã, chiến ý xông thẳng lên chín tầng mây:
- Chân Linh Vương quá mức càn rỡ, lại dám khinh nhờn truyền nhân Mạn Đồ La Điện Cung, thật sự cho rằng mình vô địch ở thế hệ trẻ sao? Có dám tiếp nhận khiêu chiến của bản hoàng tử không?
Tổ Điền của hắn mở ra, một Kiếm Trủng cổ xưa thần bí hiện ra bên trong, sát khí tràn ngập.
Trường Sinh tranh độ năm đó, Cảnh Huyền Hoàng Tử nán lại Tiêu Dao Kinh, vốn là vì muốn quấy rối, muốn nghiền ép đệ nhất Địa Bảng của phía nam Doanh Châu. Vì đệ nhất Địa Bảng chính là Lý Duy Nhất, hắn mới chịu bỏ cuộc.
Thân Độ Đan giúp Lý Duy Nhất nhanh chóng phá cảnh ở Trường Sinh cảnh chính là do Ngọc Cảnh Huyền tặng.
Tốc độ tu luyện của Cảnh Huyền Hoàng Tử sao có thể chậm được?
Cố Khách căn bản không để ý tới Ngọc Cảnh Huyền, hỏi:
- Cảnh Huyền Hoàng Tử đây là muốn đại diện cho Doanh Tây Phật Môn, tiến hành trận tỷ thí thứ ba với bản vương?
Ngọc Cảnh Huyền thầm nhủ tâm tính vị Chân Linh Vương này quả là cao tay.
Hắn thu hồi chiến ý và pháp khí, khôi phục lại vẻ bình tĩnh:
- Đêm nay, nếu Chân Linh Vương may mắn sống sót, ngày khác gặp nhau, bản hoàng tử nhất định sẽ chém ngươi.
Trong hư không, giọng nói của Thẩm Tịnh Tâm vang lên:
- Chư vị nhận lời mời mà tới, Tịnh Tâm lại đến cuối cùng, quả thật không nên. Pháp Thiên Tượng Địa đại sư, có thể giao trận tỷ thí thứ ba này cho ta được không?
Dù Thẩm Tịnh Tâm có mạnh tới đâu cũng vẫn đang ở nhị trọng đỉnh phong.
Nàng bôn ba mười mấy vạn dặm, lại liên tục đại chiến, chắc chắn không ở trạng thái đỉnh phong.
Mắt Cố Khách hơi sáng lên:
- Giao phong với Tịnh Tâm Tiên Tử hiển nhiên là hấp dẫn hơn quyết đấu cùng một tên to xác rồi.
Triệu Mãnh đứng trong chiến trường mặt nước lập tức truyền âm cho Thẩm Tịnh Tâm, muốn khuyên can.
Thi Nhiêu khoanh đôi tay ngọc thon dài ôm lấy bộ ngực căng tròn, híp cặp mắt phượng, mỉm cười thì thầm:
- Kẻ tu Phật này quả thực quá ra vẻ, khiến bản cô nương cũng cảm thấy không bằng.
Thẩm Tịnh Tâm đáp lại Triệu Mãnh:
- Nếu Tịnh Tâm bại, tuyệt đối sẽ không để đại sư bị bọn họ đưa đi một mình, ta sẽ liều mạng tuẫn đạo trước. Xin đại sư hãy tin tưởng!
Trong lời thì thầm nhàn nhạt của nàng tràn ngập sự tự tin vô tận.
Triệu Mãnh hiểu được, Thẩm Tịnh Tâm muốn mượn cơ hội này để đàm phán điều kiện với Chân Linh Vương. Vì thế, liền gật đầu đồng ý.
Được sự đồng ý, Thẩm Tịnh Tâm nhìn về phía Chân Linh Vương:
- Chân Linh Vương muốn đánh một trận với ta, phải trả giá chút gì đó mới được. Đằng kia, Bạch Dạ Thanh Liên dường như sắp bị đuổi kịp rồi!
Số lượng tinh quang trên người Bạch Dạ Thanh Liên đạt tới một trăm năm mươi luồng.
Mà trên người Lý Duy Nhất, lại là một trăm bốn mươi lăm luồng, ngày càng gần.
Khoảng cách thời gian kết thúc lĩnh ngộ giờ Tý năm khắc cũng đã không còn nhiều.
Cố Khách đã cảm nhận được sự lợi hại của truyền nhân Mạn Đồ La Điện Cung này, từ khi nàng xuất hiện, trực tiếp nắm lấy toàn bộ quyền chủ động.
Nàng không những tu vi mạnh mẽ, sát phạt quyết đoán, mà tâm trí cũng không tầm thường.
Cố Khách mỉm cười đáp lại:
- Thứ mà Tịnh Tâm Tiên Tử muốn biết, chẳng qua chỉ là nguyên nhân cốt lõi khiến chúng ta muốn có Nghiệp Hỏa Kính. Được, bản vương đồng ý. Chỉ cần tiên tử thắng, bản vương sẽ nói ra nguyên nhân bên trong.
Thẩm Tịnh Tâm nói:
- Từ xưa đến nay, vô luận thiện ác chính tà, có thể đi xa trên con đường tu hành này, chắc chắn đều có điểm hơn người ở tâm tính. Chân Linh Vương chắc là sẽ không bịa đặt lý do để lừa gạt chứ?
Cố Khách nói:
- Tiên tử quá coi thường bản vương! Gặp được mỹ nhân như ngươi, bản vương bây giờ có thể nói cho ngươi biết nội tình. Tiên tử tự mình phán đoán thật giả, rồi quyết định có đồng ý tỷ thí hay không là được.
Cố Khách vô cùng phóng khoáng, truyền âm cho Thẩm Tịnh Tâm.
Nghe xong những lời Cố Khách kể, đôi lông mày cong của Thẩm Tịnh Tâm hơi nhíu lại, lộ ra vẻ suy tư nghiêm túc, giống như đã biết được một bí mật vô cùng động trời nào đó.
Cố Khách nói:
- Tịnh Tâm Tiên Tử, ngươi trúng kế rồi! Bí mật này, bản vương tuyệt đối không có nửa câu giả dối, nhưng bị nó ảnh hưởng, ngươi còn có thể tĩnh tâm được sao? Trừ khi, ngươi lựa chọn làm trái lương tâm để tránh né chiến đấu.
Hoàn toàn không cho Thẩm Tịnh Tâm thời gian điều chỉnh tâm cảnh và suy nghĩ, thân thể Cố Khách hóa thành một tia chớp đen lao tới, xé gió xông qua.
- Ầm ầm ầm!
Pháp khí hắc ám trên người hắn bộc phát, giống như một khối mực đặc nuốt chửng thương khung, từ Trạch Thượng Vân Đoan Miếu nhuộm dần tới tận trước mặt Thẩm Tịnh Tâm.
Từ tĩnh lặng không tiếng động, phút chốc hóa thành âm thanh như lôi điện.
Mọi người đều lo lắng cho tình cảnh của Thẩm Tịnh Tâm, dù sao là cao thủ tranh đấu, bất kỳ một chút thế yếu nào cũng sẽ bị phóng đại vô hạn. Tiếp đó, trở thành nguyên nhân then chốt dẫn đến thất bại.
- Keng!
Tiếng kiếm ngân vang chói tai.
Âm thanh xông thẳng lên cửu thiên, rồi lại từ cửu thiên cắm thẳng xuống cửu uyên.
Không một ai nhìn rõ Thẩm Tịnh Tâm rút kiếm như thế nào, nhưng vệt mực đen đặc giữa thiên địa lại bị nàng chém đứt bằng một kiếm. Kiếm khí mạnh mẽ hóa thành ngân hà, lan tỏa thẳng lên bầu trời sao phía trên tận ba vạn trượng.
Kiếm thứ hai trong Tịnh Tâm Tam Kiếm, Thần Hà Dẫn Lưu Nhị Bách Dặm.
Cố Khách bị một kiếm này của nàng chém văng lên bầu trời cao, hóa thành một vầng mặt trời đen lọt thỏm giữa tinh không đầy sao nhấp nháy.
Thẩm Tịnh Tâm hệt như một Kiếm Tiên tuyệt thế thần thánh không thể xâm phạm, nâng ngang thanh Trượng Đạo Kiếm trong tay, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng, ngẩng đầu nhìn về phía Chân Linh Vương đang chầm chậm rơi xuống:
- Là Chân Linh Vương trúng kế! Phật pháp và kiếm đạo mà Tịnh Tâm tu luyện khác với những người khác, là càng chiến càng mạnh, càng hiểm càng sắc bén, cho nên, ta một đường chém giết qua đây, chính là đang tích góp kiếm ý và sát khí của mình. Ngươi cứ tưởng nghênh chiến với ta trong trạng thái suy yếu, nhưng thật ra lại đâm đầu vào lúc ta mạnh nhất. Có muốn đỡ kiếm tiếp theo của ta không?
- Không cần... hoàn toàn không cần...
Cố Khách chân đạp pháp khí hắc ám, rơi trở lại trên quảng trường bên ngoài Trạch Thượng Vân Đoan Miếu, ngón tay vuốt ve mi tâm đã xuất hiện vết nứt màu máu:
- Bản vương nhận thua là được, có gì mà không dám thừa nhận. Kiếm tiếp theo của ngươi mà tới nữa, chúng ta chính là đồng quy vu tận rồi!
Hắn cảm giác mình không thể trấn áp huyết phù ở mi tâm.
Ban nãy, hắn phải dốc hết toàn bộ sức mạnh, mới đỡ được Thần Hà Dẫn Lưu của Thẩm Tịnh Tâm.
Kiếm thứ ba của Thẩm Tịnh Tâm là Thánh Nộ Thiên Hỏa Tam Bách Dặm, có thể phá vỡ cả Vô Lượng Môn của A Di Đà Phật. Cố Khách thật sự không có lòng tin lấy trạng thái này đỡ nó.
Trên bầu trời cao, kiếm khí Thần Hà Dẫn Lưu đã tản đi, hóa thành mưa lất phất rơi xuống, rào rào trút lên đỉnh đầu và vai của một tăng một đạo đang quan sát lĩnh ngộ Quang Minh Tinh Thần Thư.
Số lượng tinh quang trên người Lý Duy Nhất rốt cuộc vượt qua Bạch Dạ Thanh Liên.