- Oành! Oành!
Móng vuốt sư tử và hư ảnh tượng sụp đổ, sắc mặt Mộ Khải Minh kinh hãi tột độ:
- Chuyện này sao có thể… đế thuật tầng bảy đại thành… Phụt…
Ngọn lửa cuồn cuộn cùng với chưởng lực mang theo sức mạnh bài sơn đảo hải đánh nát chụp đèn ba tầng.
Tăng bào trên người hắn rách rưới, thất khiếu trên đầu rỉ máu, cơ thể như đạn pháo bắn ngược ra sau, rơi xuống khu vực lôi điện của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận.
Tất cả những chuyện ban nãy đều xảy ra trong khoảng thời gian cực kỳ ngắn ngủi.
- Vút!
Phạn Ly mặc thải y rực rỡ, thân hình như được tạc từ ngọc, tung người đáp xuống rìa Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, vừa hay nhìn thấy Mộ Khải Minh bị thương nặng bay ngược ra ngoài, có thể cảm nhận được uy năng khủng khiếp từ chiêu đạo thuật vừa rồi của Lý Duy Nhất.
Hai mắt sáng như sao của nàng mở to, trong sâu thẳm nội tâm đã sớm đánh giá cao Lý Duy Nhất.
Nhưng dường như...
Vẫn là đánh giá thấp rồi!
- Vút!
Từng luồng Phật quang chói mắt bắn ra từ trong khu vực lôi điện của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận.
Giọng Phạn Ly từ ngoài trận truyền vào tai Lý Duy Nhất:
- Cẩn thận, hắn muốn vận dụng lực lượng Kim Thân kiếp trước.
Lý Duy Nhất lập tức thay đổi sách lược tới gần, thừa thắng xông lên truy kích, tay cầm Vạn Vật Trượng Mâu lui lại, dẫn động lực lượng trận pháp cuồn cuộn trút xuống Mộ Khải Minh đang ở trong vùng lôi điện.
Chuyển thế giả thì tự nhiên có kiếp trước.
Ít nhất phải tu luyện tới cảnh giới thứ tư của Bỉ Ngạn cảnh là Tiểu Thánh Sơn, sau khi phong Thánh mới có khả năng chuyển thế tu luyện lại. Trong đó dính dáng đến “Bí mật chuyển thế” mà chỉ có Thánh Phật của các Thánh Địa mới biết rõ, hơn nữa, buộc phải là chết già viên tịch.
Tóm lại, Thánh Phật của các Thánh Địa sau khi viên tịch chuyển thế đều do các Thánh Địa tự mình tìm về, thu nhận làm môn đệ, tu luyện lại đời thứ hai.
Chính vì vậy, Thiên Đồng, Thiên Nữ của các Thánh Địa, Kim Thân Thánh Phật kiếp trước của họ gần như đều có thể bảo tồn hoàn hảo.
Thiên Đan và xá lợi đã bị tiêu hao trong quá trình chuyển thế. Nhưng những bí năng khác ẩn chứa trong Kim Thân Thánh Phật vẫn còn, là chìa khóa giúp Thiên Đồng, Thiên Nữ có thể nhanh chóng nâng cao tu vi, cũng là chỗ dựa chiến lực lớn nhất của bọn họ trước khi đạt tới Bỉ Ngạn cảnh.
- Ầm!
Một vòng gợn sóng lực lượng mạnh mẽ từ người Mộ Khải Minh bùng nổ.
Lý Duy Nhất híp mắt lại, lòng lạnh lẽo, nhìn rõ trong khu vực lôi điện của trận pháp đã xuất hiện hai thân ảnh. Trong Phật quang lơ lửng trên đỉnh đầu Mộ Khải Minh là một lão nhân mặc cà sa màu đỏ.
Lão nhân không có hơi thở và nhịp tim, nhưng không giống như là tử thi, hai mắt mở to, con ngươi lấp lánh sắc vàng kim, xung quanh có pháp tắc đang lưu chuyển.
Cảnh tượng này quả thực vô cùng quỷ dị, khiến người ta tê dại da đầu.
Khó trách Mộ Khải Minh có lòng tin, trong trạng thái liều mạng sẽ kéo một trong hai người chôn cùng.
Con bài chưa lật của đám Thiên Đồng, Thiên Nữ này quả thực không phải tầm thường.
Phạn Ly nói:
- Ngươi hãy mở một lối vào cho Thánh Trận, để ta đối phó hắn cho.
Phạn Ly như Phạm Thiên Thánh Nữ bay lên, đôi bàn chân trần bạch ngọc giẫm lên yên hà mông lung, đáp xuống từ phía trên Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận.
- Rào rào!
Tổ Điền ở eo nàng mở ra, vô vàn ký hiệu thần bí bay ra, tràn về phía Mộ Khải Minh và Kim Thân kiếp trước của hắn.
Trong không gian sâu thẳm của Tổ Điền thấp thoáng hiện ra một ngôi Phật Điện, trong điện ngồi ngay ngắn một nữ Phật tu thánh khiết không tỳ vết. Nàng mang cổ vận xa xăm, không giống như đã viên tịch, mà như đang nhắm mắt ngủ say hơn.
Trong lòng Lý Duy Nhất đã hoàn toàn xóa bỏ nghi ngờ đối với vị Cửu Thánh Thiên Nữ này.
Vào khoảnh khắc nguy hiểm, nàng không khoanh tay đứng nhìn hổ tranh đấu.
Nhìn những ký hiệu thần bí kia, hắn thầm nghĩ:
- Vị Cửu Thánh Thiên Nữ này, kiếp trước dường như không hề đơn giản.
Lý Duy Nhất từng nhìn thấy những ký hiệu thần bí tương tự, là do Tuế Nguyệt Nữ Hoàng để lại, luyện chế vào trong quyền trượng Nữ Hoàng.
Đây là Nguyên Hội Đạo Ấn, được ngưng tụ từ pháp tắc.
Chỉ những cường giả đạt tới cảnh giới Trữ Thiên Tử mới có thể bước đầu tiếp xúc với nó.
Đừng nói Lý Duy Nhất kinh ngạc, ngay cả Mộ Khải Minh ở đối diện, khi nhìn thấy Nguyên Hội Đạo Ấn tràn ra từ trong Tổ Điền của Phạn Ly cũng hơi thất thần. Trong lịch sử của Cửu Thánh Tự, nhân vật trên cấp Trữ Thiên Tử chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Trong số đó dường như không có nữ giới.
- Phạn Ly... Rốt cuộc ngươi là ai? Rốt cuộc hai người các ngươi là ai?
Tâm cảnh của Mộ Khải Minh triệt để thất thủ, từ nhỏ đến lớn hắn luôn tự xưng thông minh trác tuyệt, nhưng giờ khắc này đầu óc lại ù đặc, có một loại cảm giác suy sụp bị Lý Duy Nhất và Phạn Ly đùa bỡn trong lòng bàn tay.
Trong Nguyên Hội Đạo Ấn do Phạn Ly đánh ra ẩn chứa pháp tắc bí năng cường đại của Kim Thân kiếp trước của nàng.
Bão tố bí năng mang theo thế nghiền nát đánh văng Mộ Khải Minh vốn đã trọng thương, cùng với lão nhân mặc áo cà sa đỏ.
- Xoảng… Ầm!
Mộ Khải Minh kêu la thảm thiết, trước khi chết hét lên một câu không rõ ràng, giống như đã nhìn thấu lai lịch của Phạn Ly.
Thân thể hắn nát bấy trong lôi điện, hỏa diễm, Thất Sát Hỗn Nguyên Cương Phong của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, biến thành từng quả cầu lửa rực cháy.
Lão nhân mặc áo cà sa đỏ là Kim Thân kiếp trước của Mộ Khải Minh rơi xuống đất, lại biến thành tử thi, không nhúc nhích.
Phạn Ly thu hồi Nguyên Hội Đạo Ấn, đáp xuống bên cạnh tử thi, dùng hai ngón tay ngọc thon dài ấn lên mi tâm của nó để kiểm tra.
Xác định hồn linh của Mộ Khải Minh không trốn vào trong đó, nàng mới yên tâm.
Lý Duy Nhất thu hồi Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận vào Linh Giới ở mi tâm, nhìn đống xương tàn cháy đen rải rác xung quanh, nói:
- Thiên Nữ điện hạ ra tay quá nặng rồi, vốn dĩ chúng ta có thể bắt sống Cửu Thánh Thiên Đồng. Trong cơ thể hắn không có Hắc Ám Hỏa Diễm.
Phạn Ly nhẹ nhàng xoay người, bờ vai ngọc gầy, đôi mắt lạnh lùng như ngọc nhìn chằm chằm hắn, hỏi:
- Rõ ràng là Thần Tịch đạo trưởng không khống chế tốt sức mạnh của trận pháp… Đạo trưởng rốt cuộc họ tên là gì, có thể lấy bộ mặt thật ra gặp người không?
Lý Duy Nhất hóa giải Dịch Dung Quyết, khôi phục dung mạo thật.
Mái tóc trắng đã biến mất, trở lại dáng vẻ anh tuấn trẻ trung.
Phạn Ly không tin hắn thật sự là Khúc U, lại hỏi:
- Thân phận Khúc U này là dung mạo thật của ngươi?
Nàng luôn cảm thấy dáng vẻ thực sự của Lý Duy Nhất phải là một hòa thượng.
Ở Thành Chủ Phủ, Lý Duy Nhất dùng thân phận Khúc U, lúc gặp nàng và Mộ Khải Minh thì dùng dung mạo thật, cũng chính là dung mạo hiện tại.
Lý Duy Nhất không muốn giải thích quá nhiều:
- Ta và Thiên Nữ điện hạ cũng coi như là không đánh không quen biết, nói trước nhé, chúng ta tự giấu bí mật của đối phương.
- Bản Thiên Nữ cũng có ý này, ngươi và ta phải giữ mồm giữ miệng, quá trình đối phó Mộ Khải Minh tuyệt đối không được để người thứ ba biết.
Phạn Ly hỏi:
- Vân Khai đâu?
Lý Duy Nhất lấy Vân Khai ra khỏi Túi Càn Khôn.
Thủ đoạn phong ấn Vân Khai của Mộ Khải Minh là bí pháp của Cửu Thánh Tự. Những ngón tay thon dài của Phạn Ly lướt nhanh như gió qua các huyệt lớn trên người Vân Khai.
Cơ thể có thể cử động, Vân Khai tỏ ra rất điềm tĩnh, không hoảng loạn, cũng không có nhiều cảm xúc tiêu cực.
Thiếu niên chắp tay hành lễ với Lý Duy Nhất và Phạn Ly:
- Bái kiến Thiên Nữ, một lần nữa đa tạ Khúc U tiền bối.
Phạn Ly nhìn chăm chú Lý Duy Nhất phía đối diện, rất muốn vạch trần bộ mặt thật của hắn, nàng nói:
- Tiểu Vân Khai, vị này chính là cao tăng của Vạn Vật Tổ Miếu, Khúc U chỉ là một thân phận giả của hắn, đừng cảm tạ nhầm người.
Vân Khai tò mò dùng đôi mắt to tròn nhìn về phía Lý Duy Nhất, lộ vẻ vui mừng. Khúc U tiền bối vốn đã đáng để tôn kính, nhưng nếu còn là cao tăng của Vạn Vật Tổ Miếu thì đương nhiên là chuyện vui mừng hơn nữa.
Lý Duy Nhất chuyển chủ đề:
- Bây giờ chúng ta có hai lựa chọn. Một là ở lại đây phục kích Thánh Mục Vương Vương Chiêm Vũ có thể sẽ tới. Hai là lập tức đưa Vân Khai về Trạch Thượng Vân Đoan Miếu.
Vương Chiêm Vũ là kẻ chủ mưu gây ra thảm kịch cương thi ở Bồ Thành, từ sớm đã nằm trong danh sách phải giết của Lý Duy Nhất.
- Không cần thiết phải rước thêm rắc rối, an nguy của Tổ Thiên Đồng lúc này mới là quan trọng nhất.
Phạn Ly thu hồi Kim Thân kiếp trước của Mộ Khải Minh, dùng pháp khí bao phủ Vân Khai, xuống núi trước.
Lý Duy Nhất luôn có cảm giác dường như mình đã bỏ qua thông tin quan trọng nào đó. Hắn trầm tư một lát, không nghĩ ra được điều gì, bèn thi triển thân pháp đuổi theo.
Ba người xuống đến chân núi.
Trong khu rừng đầy tượng Phật đá, bia gãy, bức tường đổ nát, những lớp lá khô dày cộm bị một cơn gió yêu dị hơi lạnh thổi bay xào xạc.
Tu vi Vân Khai thấp kém, hai mắt nhắm lại, ngất xỉu.
Vẻ mặt Phạn Ly mê ly, cố sức mở to mắt, tầm nhìn trước mắt trở nên quỷ dị, nàng nói:
- Không ổn, trúng kế rồi, chỗ này... ngọn núi này có vấn đề...
Trong đầu nổi lên tạp niệm lan tràn, hai chân đứng không vững.
Lý Duy Nhất tự nhận mình rất cẩn thận, nhưng tình trạng hiện tại cũng chẳng khá hơn Phạn Ly là bao. Hắn cắn mạnh chót lưỡi, lập tức thi triển Ngọc Hư Thổ Nạp Pháp. Trong Linh Giới, linh thần Phù Tang Thần Thụ bay lên, tất cả tinh thần niệm lực đều vận chuyển với tốc độ tối đa.
Thế nhưng...
Tạp niệm trong đầu vẫn ngày một nhiều, ảo ảnh trùng trùng điệp điệp hiện lên trước mắt.
Tượng Phật đá xung quanh như sống lại, tiến về phía hắn.
Những pho tượng Phật vốn dĩ thiêng liêng, giờ phút này lại trở nên vô cùng đáng sợ và quỷ dị.
Những mảnh vỡ tàn tích xung quanh, đang nhanh chóng khôi phục lại trạng thái nguyên vẹn. Thời gian như đang quay ngược, ngôi chùa cấp Ức Tông từng tồn tại ở đây lại hiện ra trước mắt, nguy nga tráng lệ, phồn hoa trở lại.
- Ảo ảnh, tất cả đều là ảo ảnh... Rốt cuộc đây là do con người tạo ra, hay bản thân di tích hoang tàn này có vấn đề?
Lý Duy Nhất lập tức nhắm hai mắt, khoanh chân đả tọa, gửi gắm hy vọng vào Muộn Hồ Lô. Nhưng từ khi thu lấy Lưu Ly Trản, Muộn Hồ Lô không còn phản ứng gì, không biết có phải đã rơi vào giấc ngủ say hay không.
Đầu nặng chân nhẹ, trong lúc đầu óc choáng váng, Lý Duy Nhất nghe thấy tiếng bước chân, chóp mũi ngửi thấy mùi đàn hương nhàn nhạt trên người Phạn Ly.
Giây tiếp theo, môi hắn bị hôn, một chiếc lưỡi thơm tho, ướt át chui vào.
Lý Duy Nhất đột nhiên mở mắt, phát hiện vị Cửu Thánh Thiên Nữ lạnh lùng như ngọc lúc này đang say trong tình ái, gương mặt ngọc kề sát ngay trước mắt, ngồi trên đùi hắn đang khoanh chân đả tọa, từ Phạm Nữ biến thành Xá Nữ mị cốt như ngọc.
Lý Duy Nhất chỉ cảm thấy đầu óc kêu “ong” một tiếng.
Cơ thể ngã ngửa ra sau, những chuyện xảy ra tiếp theo dần dần mơ hồ.
Không biết đã bao lâu trôi qua.
Lý Duy Nhất khôi phục ý thức, mở mắt ra, ngồi dậy từ mặt đất phủ đầy lá rụng, thở ra một hơi trọc khí dài. Hắn nhìn quanh, đâu còn thấy bóng dáng Phạn Ly nữa.
Chỉ có Triệu Mãnh đang ngồi trên bia đá vỡ cách đó năm bước, hình như suy nghĩ chuyện gì đó, dáng vẻ vô cùng khổ não.
Lý Duy Nhất xoa thái dương, vẫn còn rất đau đầu:
- Sư huynh, ngươi đến từ lúc nào?
Triệu Mãnh cúi đầu trầm ngâm, không biết mở miệng như thế nào, thở dài nói:
- Ta cũng không biết mình đến đúng lúc, hay không đúng lúc, tóm lại... hầy, Duy Nhất, chuyện này khó xử rồi. Cửu Thánh Thiên Nữ dù sao cũng là Phật tu, tuy chuyện này không thể trách ngươi, cũng chưa gây ra sai lầm lớn, nhưng... ta vẫn chưa nghĩ ra cách đối phó.
Trong trí nhớ của Lý Duy Nhất, chỉ nhớ mang máng hình như đã cởi rất nhiều quần áo.
Nghe Triệu Mãnh nói như vậy, hắn âm thầm thở phào:
- Sư huynh, chuyện này đừng để người thứ tư biết, ta sẽ tự mình xử lý...
Triệu Mãnh lại thở dài:
- Tịnh Tâm Tiên Tử tới trước ta một bước.
- ...
Lý Duy Nhất không thể ngờ mình sẽ vấp ngã một vố lớn như vậy, ngay cả Phật Quang Lưu Ly cũng không thể chống đỡ nổi, trầm mặc chốc lát, hỏi:
- Chuyện ban nãy rốt cuộc là sao?