Vạn Vật Tổ Miếu, Cương Tổ

- Nhìn sơ qua, hẳn là trước khi Cửu Thánh Thiên Đồng giao thủ với các ngươi đã kích hoạt tàn trận trong núi. Ba người các ngươi bùng nổ giao phong cấp Siêu Nhiên ở đó, lại kéo theo cổ trận thế dưới lòng đất.

- Ở dưới lòng đất, quả thực có dò xét được tàn tích của huyễn trận và trận pháp tấn công ý thức lưu lại từ thời thượng cổ.

Triệu Mãnh cho Lý Duy Nhất biết, Thẩm Tịnh Tâm đã sử dụng bí bảo của Mạn Đồ La Điện Cung để trấn áp trận thế dưới lòng đất.

Lý Duy Nhất đương nhiên biết rõ đại trận hộ sơn lưu lại của ngôi chùa cấp Ức Tông ghê gớm đến mức nào, nhưng dù sao nó cũng đã hư hỏng mấy ngàn năm. Huống hồ, hắn và Phạn Ly một người là chuyển thế giả Bỉ Ngạn cảnh, một người là Thánh Linh Vương Niệm Sư mang Phật Quang Lưu Ly trong người, dù thế nào cũng không đến mức dễ dàng bị đánh gục như vậy.

Lý Duy Nhất nhìn Triệu Mãnh, thấy ánh mắt hắn né tránh:

- Nghe giọng điệu ban nãy của sư huynh thì dường như nghi ngờ kết quả này?

- Tạm thời không bàn tới chuyện này, chúng ta phải rời khỏi nơi thị phi này trước đã. Tịnh Tâm Tiên Tử đã mang theo Cửu Thánh Thiên Nữ và tiểu hòa thượng về Trạch Thượng Vân Đoan Miếu trước.

Lý Duy Nhất thấy Triệu Mãnh không muốn nói, cũng không ép nữa, hỏi lại:

- Tình hình bên phía ngươi thế nào rồi? Có cứu được con tin bị Chân Linh Giáo và Thái Âm Giáo bắt giữ không?

...

Trên đoạn đường tiếp theo, Triệu Mãnh kể lại chi tiết xung đột và chiến đấu của bảy đội người ở bảy tòa thành trì, tuy có trắc trở và thương vong, nhưng nhìn chung là toàn thắng.

Hai người không về Trạch Thượng Vân Đoan Miếu.

Trên đường đi, Triệu Mãnh nhận được truyền thư của Nhị Phật Gia, Nhị Phật Gia đã mang theo Tổ Thiên Đồng về Vạn Vật Tổ Miếu trước.

Một ngày sau.

Một chiếc Ngọc Chu được màn ánh sáng trận pháp bao phủ, trôi nổi trên mặt nước Bồ Tát Kim Trạch, tiến về khu vực đầm nước sâu hiếm người dám xông vào.

Lý Duy Nhất ngồi ở đuôi thuyền, trong đầu suy nghĩ lại mọi chuyện xảy ra trong thời gian qua, sắp xếp và phân tích lại:

- Sư huynh, ngươi nói xem, bên phía Nhị Phật Gia có thả ba người Chân Linh Vương rời đi không?

Ngọc Chu di chuyển dưới bầu trời đầy sao.

Mặt nước phẳng lặng như gương, chỉ có Ngọc Chu tạo ra một gợn sóng dài, xé rách hình ảnh trời sao phản chiếu trên mặt nước.

Tính cách của Triệu Mãnh vô cùng điềm tĩnh, chính trực, đáp:

- Khó nói lắm! Thả hay không thả thì đều để lại hậu họa.

- Nếu chư vị Thánh Phật đã lấy danh nghĩa A Di Đà Phật ra thề, hơn nữa, chúng ta quả thực cứu được người, nếu nuốt lời, chắc chắn sẽ bị rêu rao khắp nơi. Ngược lại sẽ làm Doanh Tây Phật Môn mang danh đê tiện vô sỉ, làm nổi bật lên mặt thiện lương theo đuổi sự thật của Chân Linh Giáo.

- Duy Nhất, ngươi phải biết rằng, Chân Linh Giáo rất giỏi mê hoặc lòng người, vẫn luôn âm thầm truyền giáo. Đáng sợ hơn cả lực lượng võ đạo chính là lực lượng tín ngưỡng.

- Chúng ta là cường giả cấp Siêu Nhiên, biết được bọn chúng đã gây ra những vụ tàn sát ngập trời. Nhưng những người khác không biết, bọn họ chỉ biết rằng, những vụ giết chóc thời gian gần đây là do họa cương thi tạo thành.

Lý Duy Nhất xúc động:

- Ý của sư huynh là, thực lực của Chân Linh Giáo đã mạnh đến mức không thể dùng vũ lực trấn áp được. Chỉ có thể bị ép đọ sức với bọn chúng ở mọi khía cạnh... bao gồm truyền giáo, tư tưởng, lòng dân, đạo nghĩa các loại.

Nếu có thể dùng vũ lực nghiền ép, A Di Đà Phật và hai Tổ Miếu hô hào một tiếng là có thể chủ động đánh vào Ám Khư.

Triệu Mãnh đáp:

- Ám Khư vô cùng quỷ dị, bên trong nguy cơ tứ phía, vào dễ, nhưng ra khó. Hơn nữa, võ tu của Doanh Châu tiến vào trong đó, chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh, chiến lực sẽ giảm đi rất nhiều.

- Ví dụ như, trong Ám Khư không có thiên địa pháp khí bình thường, chỉ có pháp khí hắc ám.

- Nếu tấn công mạnh vào, rất dễ bị mai phục.

- Đêm Quang Minh Tinh Thần Đại Hội, trước khi Chân Linh Vương và Tịnh Tâm Tiên Tử giao thủ đã nói với nàng, Chân Linh Giáo đoạt lấy Nghiệp Hỏa Kính là để tiếp dẫn thêm nhiều cường giả cấp Giáo Tôn hơn. Một khi để bọn chúng tích lũy đủ lực lượng, chắc chắn sẽ tấn công Doanh Châu, trước mắt bọn chúng vẫn chưa có thực lực đó.

Lý Duy Nhất có nhận thức hoàn toàn mới về sự cường đại của Hắc Ám Chân Linh và Chân Linh Giáo.

Từ giọng điệu của Triệu Mãnh, có thể nghe ra được sự bất an và lo lắng mãnh liệt.

Lý Duy Nhất nói:

- Nói cách khác, hiện tại đang ở thế cân bằng vi diệu, chúng ta không dám đánh vào Ám Khư, bọn chúng không dám xâm nhập Doanh Châu trên quy mô lớn.

Triệu Mãnh gật đầu:

- Nguyên nhân chúng ta không dám là vì còn chưa hiểu rõ bọn chúng, cho nên, bao gồm phía nam Doanh Châu và Trung Thổ đều đang điều tra bọn chúng.

- Về phần bọn chúng... Theo ta thấy, chủ yếu là muốn lôi kéo thế lực bản thổ Doanh Châu càng nhiều càng tốt trước khi tấn công Doanh Châu trên quy mô lớn, lấy được lòng dân, ý dân, chia rẽ chúng ta. Vậy nên, truyền nhân của Bán Tiên Ngọc Đế và chân truyền của Thái Âm Giáo mới xuất hiện cùng Chân Linh Vương ở Trạch Thượng Vân Đoan Miếu.

Trong lòng Lý Duy Nhất lại có cách nhìn khác, cảm thấy tám mươi năm trước, Chân Linh Giáo và Hắc Ám Chân Linh đã muốn giáng lâm, chỉ vì bị cản trở ở bên ngoài Kiếm Đạo Hoàng Thành nên mới bị đẩy trở lại

- Gào!

Dưới đáy nước vang lên tiếng long ngâm trầm đục.

Dưới đáy nước phía trước Ngọc Chu xuất hiện một đoàn ánh sáng lớn màu đỏ rực.

- Rào rào!

Một con Giao Long màu đỏ rực nhô cái đầu to lớn từ dưới đáy nước lên, trong mũi phun ra hơi nóng. Từng khối vảy to như vại nước trên cổ, tựa như khối sắt nung đỏ.

Khí tức trên người nó vô cùng hùng hậu, vừa ra khỏi mặt nước đã kéo theo mấy chục xích lôi hình rồng rắn, mặt nước cuồn cuộn không ngừng.

Lý Duy Nhất đứng bật dậy, pháp khí trong cơ thể vận chuyển.

Trong số yêu thú ở các thủy hệ lớn của Doanh Châu, Long tộc chắc chắn là vương giả tuyệt đối.

Giao Mãng là Trường Sinh cảnh, Tứ Trảo Giao Long là Bỉ Ngạn cảnh.

Sau khi lột xác thành Ngũ Trảo Chân Long chính là Khôn Nguyên cảnh, có thể được phong là Long Hoàng.

Đông Hải từng sinh ra Phi Long có tu vi Khôn Nguyên cảnh, nhưng Đông Hải ở vùng nước phía nam Doanh Châu thậm chí không lọt vào nổi mười hạng đầu. Chỉ tính riêng các Bách Cảnh Sinh Vực, đã có Tông Thánh Học Hải và Thương Hải Đạo Cảnh rộng lớn hơn Đông Hải.

Ở Mãng Hoang Yêu Nguyên và Vong Giả U Cảnh phía nam Doanh Châu, vẫn còn không ít vùng nước sâu hơn, rộng hơn.

Mà lấy vô số vùng nước danh chấn thiên hạ, lại là phía đông Doanh Châu.

Phía đông có rất nhiều rồng, đều đã thần phục Bán Tiên Ngọc Đế.

Vẻ mặt Triệu Mãnh bình tĩnh, mỉm cười:

- Sư đệ, con Giao Long này không phải ác thú, là do Tam sư huynh nuôi, huynh ấy phái nó tới đón chúng ta.

Triệu Mãnh thu lại Ngọc Chu, cùng Lý Duy Nhất bay lên lưng con Giao Long màu đỏ.

- Rào rào.

Giao Long màu đỏ cưỡi gió rẽ sóng, lao về phía sâu trong Bồ Tát Kim Trạch.

Triệu Mãnh nói:

- Tam sư huynh thích nhất là nuôi giao, thường xuyên đi tới các vùng nước lớn của Doanh Châu câu giao, câu được đều thả vào Bồ Tát Kim Trạch. Hắn một lòng muốn nuôi ra một con Chân Long làm thú cưỡi, vô cùng cao ngạo.

Lý Duy Nhất nói:

- Khó trách không có người nào dám xông vào sâu trong Bồ Tát Kim Trạch! Chỉ riêng Giao Mãng và Giao Long dưới nước, đã có thể dọa lùi đa số sinh linh rồi.

Tiến vào sâu trong Bồ Tát Kim Trạch, sương mù trên mặt nước ngày càng dày đặc.

Trên bầu trời truyền đến một tiếng kêu vang dội, du dương, mông lung, tựa như ca hát.

Lý Duy Nhất cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ hơn con Giao Long màu đỏ rực dưới thân rất nhiều, không kìm được âm thầm nín thở, ngẩng đầu nhìn lên.

Chỉ thấy, một con cá voi mây bay lượn ở phía trên sương mù và bên dưới biển sao, vảy của nó dưới tinh quang chiếu rọi, tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Vây cá của nó là hai dải biển mây buông thõng bên chân trời.

Vây cá chỉ hơi đung đưa, nó đã biến mất khỏi tầm nhìn của Lý Duy Nhất.

Tất cả khí tức cường đại không còn sót lại chút nào.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Đây cũng là do Vạn Vật Tổ Miếu nuôi sao?

Triệu Mãnh nhíu hàng lông mày rậm:

- Ta cũng là lần thứ hai nhìn thấy nó! Lần đầu tiên là lúc đi cùng đại sư tỷ mới nhìn thấy.

Giao Long đỏ chở Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh xuyên qua một vùng biển sương mù rộng lớn, trong biển sương mù trôi nổi một lượng lớn đá vụn.

Đá vụn lớn giống như đồi đá, núi đá, thậm chí còn có tảng đá khổng lồ đáng sợ dài hơn một trăm dặm. Nó trôi qua đỉnh đầu hai người, cảm giác vô cùng áp bức. Lý Duy Nhất lờ mờ nhìn thấy bên trên tảng đá dường như có kiến trúc.

Đá vụn nhỏ chỉ to bằng nắm tay, hóa thành dải đá vụn đang bay.

Xuyên qua biển sương mù, rốt cuộc cũng nhìn thấy năm ngọn núi của nội viện Vạn Vật Tổ Miếu, giống như một bàn tay duỗi ra trên mặt nước. Vị trí lòng bàn tay mọc đầy cây cối, là một bãi đất trống rộng trăm dặm, mây mù lượn lờ, pháp khí dồi dào.

Người luân phiên đảm nhiệm chức trụ trì của Vạn Vật Tổ Miếu là Tứ Phật Gia, cũng chính là Tứ sư huynh của Triệu Mãnh.

Vị Tứ Phật Gia này tướng mạo khoảng chừng sáu mươi tuổi, mặt mũi hiền từ, khoác áo cà sa màu tím đính đầy minh châu bảo thạch, dẫn đầu một đám Phật tu đứng bên bờ nước nghênh đón.

Ánh mắt hắn luôn không rời khỏi người Lý Duy Nhất, mặt nở nụ cười:

- A Di Đà Phật! Đợi ba trăm năm, cuối cùng cũng được gặp tân nhậm Bộ Thủ của Xiển Bộ. Bần tăng Pháp Minh, phụng mệnh chờ đợi ở đây.

Lý Duy Nhất nhìn về phía Triệu Mãnh.

Triệu Mãnh giới thiệu cho hắn:

- Vị này là Tứ sư huynh, một giáp này, do huynh ấy luân phiên đảm nhiệm chức trụ trì.

- Ra mắt Tứ sư huynh.

Lý Duy Nhất hiên ngang lẫm liệt, ôm quyền hành lễ.

Tứ Phật Gia nói:

- Gọi Tứ sư huynh cũng không sai! Đại sư tỷ của các ngươi trước khi rời đi quả thực muốn cho các ngươi tạm thời bái làm môn hạ của sư tôn, tu hành ở Phật Bộ.

Triệu Mãnh liếc nhìn năm ngọn núi mờ ảo vì bị mây mù che khuất ở phía xa, thấp giọng hỏi với vẻ căng thẳng:

- Tứ sư huynh, hiện tại tình hình thế nào rồi?

Tứ Phật Gia đáp:

- Sư tôn đích thân ra tay, Đại sư huynh và Nhị sư huynh đứng coi chừng, cộng thêm trận pháp của Vạn Vật Tổ Miếu, muốn bắt giữ hắn chắc không phải là việc khó.

Trong lòng Lý Duy Nhất hơi chấn động.

Đây là xảy ra chuyện gì, Tam Giới Tăng trong ba cường giả mạnh nhất của Doanh Châu Phật Thổ trong truyền thuyết cũng phải đích thân ra tay?

Tứ Phật Gia vô cùng tinh ý trong việc quan sát nét mặt, lại nhìn sang Triệu Mãnh:

- Duy Nhất, đừng lo lắng! Nơi này không chỉ là Tổ Miếu, mà còn là địa bàn của Phật Bộ, trời sập không nổi đâu. Thất sư đệ, ngươi vẫn chưa nói cho đệ ấy biết sao?

Triệu Mãnh nhìn về phía Lý Duy Nhất, xoa trán:

- Sư đệ... Sư tôn đã ra lệnh cấm nói, sư huynh không cố ý giấu ngươi, đợi mọi chuyện ổn định lại, sư huynh tự phạt ba chén.

Trong lòng Lý Duy Nhất không hề oán trách, hắn đã sớm nhìn ra Triệu Mãnh giấu giếm mình vài chuyện, biết sư huynh chắc chắn có nỗi khổ riêng, bèn hỏi:

- Rốt cuộc là tình hình gì vậy?

Đây là sự tin tưởng tuyệt đối giữa hai sư huynh đệ!

Triệu Mãnh tháo chuỗi Phật châu làm bằng xá lợi tử trên cổ xuống, để Lý Duy Nhất sử dụng chữ chủng tử Tổ Thiên Đồng thử nghiệm:

- Thật ra, ta chính là Tổ Thiên Đồng.

Lý Duy Nhất không thử nghiệm, tin tưởng lời hắn nói. Nhưng bị câu nói này của hắn làm cho chấn động đến mức đồng tử co rụt lại, tiếp đó dường như nghĩ tới điều gì, lạnh toát sống lưng.

Lý Duy Nhất kinh hãi thốt lên:

- Vậy Vân Khai... thì là sao?

Vẻ mặt Triệu Mãnh nặng nề, dẫn Lý Duy Nhất đi theo sau Tứ Phật Gia, dọc theo thềm đá đi lên phía trên, thở dài nói:

- Chắc là Cương Tổ.

- Chuyện xảy ra với ngươi và Cửu Thánh Thiên Nữ, ngươi hỏi ta có phải là nghi ngờ, không tin là do lực lượng của tàn trận tạo thành hay không. Trong lòng ta thật ra đang suy đoán là do Cương Tổ làm, nhưng tu vi của Cương Tổ quá cao, sợ bị hắn nhìn thấu, ảnh hưởng đến đại kế diệt cương thi của Vạn Vật Tổ Miếu, cho nên mới không nói cho ngươi biết.

Lý Duy Nhất rất nhanh đã khôi phục lại từ trong sự chấn động.

Cuối cùng cũng biết bản thân đã bỏ qua thông tin quan trọng gì.

Theo như lời nói của Mộ Khải Minh, thể chất và khí tức Tổ Thiên Đồng của Vân Khai là bị Thai Tạng Giới Thánh Địa sử dụng thủ đoạn để giấu đi. Nếu Thai Tạng Giới Thánh Địa đã sớm biết Vân Khai là Tổ Thiên Đồng, tội gì phải mạo hiểm đưa hắn về châu thành Đàn Châu?

Chuyện này căn bản không hợp lý!

Hơn nữa, việc giải cứu ở bảy tòa thành trì không khỏi quá mức thuận lợi.

Có thể thấy được, đây quả thực là thủ đoạn che mắt người đời, phân tán sự chú ý của Phật Môn, là đang tạo ra cảm giác nguy hiểm và cảm giác căng thẳng, khiến Doanh Tây Phật Môn không kịp đi sâu vào điều tra, buộc phải lập tức đưa Tổ Thiên Đồng tới Vạn Vật Tổ Miếu gần nhất để bảo vệ.

Đưa Vân Khai, vị Tổ Thiên Đồng giả này đến Vạn Vật Tổ Miếu, mới là mục đích thực sự của bọn chúng.

Lý Duy Nhất từng nghe nói đến Cương Tổ, đó là tồn tại tựa như truyền thuyết, cấm kỵ thực sự của phía tây Doanh Châu:

- Thảo nào Chân Linh Giáo có thể dễ dàng dẫn một lượng lớn Huyết Cương đến tàn sát thành trì... Cương Tổ cũng đầu quân cho bọn chúng rồi sao?

Những truyền thuyết về hắn đã lưu truyền ít nhất ba vạn năm, cấm kỵ thần bí đến mức không có ai biết hắn còn sống hay không.

- Ầm!

Giọng nói thiếu niên trong trẻo của Vân Khai vang vọng thiên địa, thân hình hóa thành một chùm ánh sáng màu trắng bay vọt lên không trung:

- Thủ đoạn hay lắm! Lão tổ ta tự nhận kế hoạch không chê vào đâu được, không ngờ từ đầu đến cuối đều là kế “thỉnh quân nhập úng” của Tam Giới ngươi. Ta không phục Phật Môn các ngươi mấy vạn năm, hôm nay mới coi như là tâm phục khẩu phục.

Không khí xung quanh thân thể hắn hóa thành cơn bão hủy diệt tản ra bốn phía.

- Rào rào!

Đỉnh núi của năm ngọn núi bay ra năm sợi xích pháp tắc, nhanh như lưu quang lóe qua, ngoằn ngoèo bám sát, quấn chặt lấy hai chân, hai bàn chân, eo và bụng hắn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters