Tam Giới Tăng nói:
- Ngươi cứ hỏi đi!
Lý Duy Nhất hỏi:
- Nhân Thần Lục Bộ hẳn là một tổ chức rất lớn, những người còn lại của Xiển Bộ ở đâu? Tại sao ta lại là Bộ Thủ của Xiển Bộ?
Tam Giới Tăng ngập ngừng:
- Câu hỏi thứ hai, vi sư không có cách nào trả lời ngươi. Còn câu hỏi thứ nhất...
Tam Giới Tăng nói:
- Vi sư hỏi ngươi, ngươi có hiểu rõ về thế giới mà chúng ta đang sinh tồn này không?
Lý Duy Nhất suy nghĩ một lúc, đáp:
- Ban đầu ta tưởng rằng mình đã hiểu nó rồi! Nhưng khi đến Vạn Vật Tổ Miếu, ta nhận ra dường như mình không hiểu rõ nó đến vậy.
Tam Giới Tăng nói:
- Doanh Châu hiện tại do Phật Bộ phụ trách chủ trì đại cục. Còn về chân tướng của thế giới, cứ để sư huynh đưa ngươi đi xem một chút, điều đó cũng là ý của đại sư tỷ ngươi.
Cáo từ rời đi, hai người bước ra khỏi trận tháp.
Lý Duy Nhất nội thị bấc đèn xá lợi bên trong Linh Giới.
Pháp tu luyện của Lục Như Phần Nghiệp tầng tám, hắn chỉ mới nhìn rõ được một, hai phần nội dung. Muốn hiện ra toàn bộ và ghi nhớ kỹ càng, e rằng hắn phải ở lại đây một khoảng thời gian dài mới được.
Lý Duy Nhất nhìn về phía năm tòa trận tháp nguy nga đồ sộ kia, hỏi:
- Sư huynh, mấy tòa trận tháp này đều có người trấn thủ chứ?
Triệu Mãnh đáp:
- Mỗi một tòa trận tháp, ít nhất đều có một vị Siêu Nhiên thủ hộ.
Lý Duy Nhất nói:
- Đế thuật Lục Như Phần Nghiệp mà ta đang tu luyện có nguồn gốc sâu xa với Nghiệp Hỏa Kính. Nếu có thể tu luyện ở gần đây, chắc chắn sẽ có những thu hoạch khác biệt.
Triệu Mãnh gật gù:
- Ngươi là Bộ Thủ của Xiển Bộ, cũng là Bát Phật Gia. Ngươi đến đây tu luyện, ai sẽ ngăn cản? Đi thôi, đến nơi mà đại sư tỷ bảo ta đưa ngươi đi.
Triệu Mãnh đi dọc theo một hướng nào đó, tiến thẳng vào nơi sâu thẳm của Thệ Linh Vụ Vực.
Sau khi đi xa khỏi Ngũ Chỉ Phong và năm tòa trận tháp đến vài trăm dặm, Triệu Mãnh và Lý Duy Nhất lần lượt vận chuyển pháp khí và linh quang, ngưng tụ thành màn sáng khí giáp, xua tan lớp sương trắng xung quanh.
Hai người lần theo rìa của một vách núi sâu không thấy đáy mà đi, thấp thoáng có thể nhìn thấy được cảnh vật ở phía đối diện xa hàng trăm trượng.
Rõ ràng đây là một vết nứt kéo dài trên mặt đất.
Triệu Mãnh mỉm cười hỏi:
- Ngươi đã cảm nhận được gì chưa?
Lý Duy Nhất đáp:
- Ta còn tưởng là mình cảm nhận sai chứ! Ở bên trong vết nứt này có dao động đạo uẩn của Từ Hàng Khai Quang.
Triệu Mãnh nói:
- Ngươi cảm nhận không sai, đó chính là Từ Hàng Khai Quang. Đại sư tỷ nói, hẻm núi nứt này là một con đường được mở ra từ năng lượng của Từ Hàng Khai Quang, có khả năng phong ấn lại không gian của hai bên bờ vực, đồng thời là đường liên kết với nơi mà chúng ta đang muốn tới.
Triệu Mãnh nói tiếp:
- Nếu không có khe nứt này, ta mà đi sâu vào trong Thệ Linh Vụ Vực, chắc chắn sẽ gặp phải nhiều nguy hiểm, thậm chí còn một đi không trở lại.
- Nếu không có khe nứt này, dù chúng ta bỏ ra hàng trăm, hàng ngàn năm, cũng sẽ không thể tới được nơi cần tới.
- Những năm gần đây, ta thường xuyên một thân một mình đi vào khe nứt để tu luyện Từ Hàng Khai Quang. Tạo nghệ và uy lực của chiêu thức này đã vượt xa so mười một chiêu còn lại.
Trong lớp sương mù ở cách đó không xa bỗng xuất hiện ba bóng người.
Bọn họ đứng dưới tàng cây, im lìm bất động, nhìn chằm chằm Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh đang đi bên vách núi.
Những bóng người này vô cùng phổ biến trong Thệ Linh Vụ Vực.
Càng đi sâu vào, số lượng càng nhiều.
Triệu Mãnh nói:
- Đám Thệ Linh này phần lớn đều là hồn thể, cũng có số ít là thi thể. Không ai biết lai lịch của bọn họ, chỉ biết cứ cách một đoạn thời gian sẽ lại có thêm một vài tên xuất hiện đầy khó hiểu, dường như vô cùng vô tận.
- Chỉ cần không kinh động tới bọn họ, bình thường bọn họ sẽ không chủ động phát động công kích.
- Nhưng nếu gặp phải vụ nhân, vụ thú, hoặc Hồn Sát, Thi Sát, thì đúng là cực kỳ rắc rối... ơ kìa... Thôn Quang Thú...
Trong làn sương mù xuất hiện một bóng hình tựa như sương mù màu đen đặc, nuốt chửng toàn bộ ánh sáng ở xung quanh nó.
Làm cho phạm vi mấy dặm xung quanh đều hóa thành một khu vực tối đen như mực.
Thôn Quang Thú thả ra một luồng khí tức âm hàn đến tột cùng, không một tiếng động lao nhanh tới. Ngay tức thì, ba bóng người kia đã bị nó nuốt trọn.
Sắc mặt Triệu Mãnh đột nhiên biến đổi:
- Không phải Thôn Quang Thú bình thường, nó đã tiến hóa thành Thái Âm Thôn Phệ Thú, lấy Thệ Linh làm thức ăn, là một chủng loài thú săn mồi hùng mạnh cực kỳ hiếm gặp ở trong Vụ Vực.
Âm phong thấu xương, hắc ám nhanh chóng tiến sát đến chỗ hai người.
Triệu Mãnh quát lớn:
- To gan!
Triệu Mãnh kéo Lý Duy Nhất nấp sau lưng mình, lập tức xông lên phía trước, thi triển một chiêu Phổ Hiền Chiếu Kính trong Thập Nhị Tán Thủ của Xiển Môn.
- Vù!
Bàn tay của hắn hơi chống lên tạo thành một tư thế như thế nâng đồ vật, ngay trước lòng bàn tay đã ngưng tụ ra một chiếc gương cổ hình tròn có đường kính khoảng chừng một trượng.
Từng hàng kinh văn chi chít chớp sáng trên bề mặt của chiếc gương cổ, pháp khí làm chấn động sương mù xung quanh.
Một luồng sáng phát ra từ trong gương và chiếc gương cùng nhau đánh thẳng về phía hắc ám kia.
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Trong bóng tối, một luồng ánh sáng chói lóa tỏa ra, bóng dáng một con cự thú xẹt qua rồi biến mất trong chớp mắt.
Cùng với những tiếng bước chân dồn dập xen lẫn với tiếng xé gió, Thái Âm Thôn Phệ Thú mang theo một đám sương mù đen kịt nhanh chóng tháo chạy. Rất nhanh, nó đã biến mất hẳn vào nơi sâu thẳm của Vụ Vực.
Triệu Mãnh không dám cách khe nứt quá xa nên không đuổi theo. Hắn nhặt lấy bảy viên tinh thạch tỏa vầng sáng trắng ngần từ dưới cái hố to vừa bị đánh sụp, giao cho Lý Duy Nhất:
- Đây là máu của Thái Âm Thôn Phệ Thú nhỏ xuống đất, ngưng kết thành Linh Tinh thượng phẩm, cầm lấy chơi đi!
Linh Tinh thượng phẩm, cho dù đối với võ tu Bỉ Ngạn cảnh cũng là thứ đồ thuộc hàng bảo vật.
Không chỉ có giá trị trong phương diện luyện đan, chế phù hay bố trận.
Đây là lần đầu tiên Lý Duy Nhất tiếp xúc với Linh Tinh thượng phẩm. Vừa chạm vào đã thấy lạnh buốt, giống như đang cầm vào bảy cục nước đá vậy.
Bên trong tinh thể còn có một loại vật chất dạng lỏng đang tỏa ra ánh sáng chói mắt.
Sử dụng niệm lực dò xét, hắn cảm giác được từng đường vân nằm đan xen vào nhau ngang dọc chằng chịt. Pháp tắc đều tụ tập tại nơi này, hình thành nên một trạng thái cân bằng cực kỳ ổn định và vi diệu bên trong nó.
Ánh mắt Lý Duy Nhất sáng lên, nói:
- Bảy viên Linh Tinh thượng phẩm này chứa đựng pháp tắc quang minh và pháp tắc hàn băng.
Triệu Mãnh nói:
- Võ tu Bỉ Ngạn cảnh có thể trực tiếp hấp thu pháp tắc bên trong Linh Tinh thượng phẩm để nâng cao tu vi. Sau khi pháp tắc bị hấp thu hết, Linh Tinh thượng phẩm sẽ không thể nào duy trì hình thái tinh thể được nữa, mà sẽ tan biến đi rất nhanh. Vì vậy, một khi đã tìm được loại Linh Tinh thượng phẩm phù hợp thì phải hấp thu cả pháp tắc lẫn vật chất tinh thể cùng một lúc.
Lý Duy Nhất tặc lưỡi:
- Dùng Linh Tinh thượng phẩm để tu luyện, cũng quá xa xỉ rồi...
Nhớ tới Thái Âm Thôn Phệ Thú ban nãy, Lý Duy Nhất lập tức dừng lời, đổi giọng:
- Con Thái Âm Thôn Phệ Thú này cũng đáng giá quá chứ? Thuận tay đánh một cái, máu chảy ra liền thành bảy viên Linh Tinh thượng phẩm, trị giá bằng bảy trăm viên Linh Tinh hạ phẩm.
Triệu Mãnh phản bác:
- Gì mà tiện tay đánh một cái? Ban nãy ta rõ ràng đã tung toàn lực ra, có thể đỡ được một chiêu Phổ Hiền Chiếu Kính của ta, hơn nữa còn có thể an toàn tháo chạy, Thái Âm Thôn Phệ Thú rất mạnh đấy.
Triệu Mãnh lại nói:
- Thực sự muốn đi vào bên trong Thệ Linh Vụ Vực để săn bắt Thái Âm Thôn Phệ Thú kiếm tiền, những mối nguy hiểm phải đối mặt còn nhiều hơn nó gấp chục lần. Ngươi thấy đấy, với tu vi hiện tại của ta, có thấy ta dám đuổi theo không?
Ý niệm trong lòng Lý Duy Nhất khẽ động, hỏi:
- Chiêu Phổ Hiền Chiếu Kính của sư huynh chắc có uy lực không thua gì đế thuật tầng bảy nhập môn nhỉ?
Nếu chỉ là một chiêu Phổ Hiền Chiếu Kính, đối với kẻ đạt nhị trọng sơn đỉnh phong như Triệu Mãnh đương nhiên không đáng là gì.
Nhưng nếu có thể tu luyện toàn bộ Thập Nhị Tán Thủ của Xiển Môn tới cảnh giới này, vậy thì đồng nghĩa với việc nắm giữ cả mười hai loại đế thuật.
Quá khoa trương!
Triệu Mãnh nói:
- Sư đệ à, đây chính là điểm bí ẩn của Xiển Môn chúng ta. Sau khi đạt tới Bỉ Ngạn cảnh, kết hợp với pháp tắc, điều động sức mạnh thiên địa cho mình sử dụng, mới có thể phát huy ra uy lực chân chính của Thập Nhị Tán Thủ.
- Trên phương diện tu luyện Thập Nhị Tán Thủ, ngươi hơn ta cả một khoảng lớn. Chỉ cần đột phá tới Bỉ Ngạn cảnh, chắc chắn ngươi sẽ có thể thi triển ra sức mạnh huyền diệu hơn của Thập Nhị Tán Thủ.
- Kẻ khác cần phải bỏ ra vô số thời gian để tu luyện đế thuật loại thứ hai, loại thứ ba, nhưng chúng ta lại luyện đủ cả mười hai loại ngay từ khi còn nhỏ. Xét về độ toàn diện, còn ai có thể toàn diện hơn chúng ta chứ?
Đi men theo khe nứt rộng hàng trăm trượng rất lâu.
Lý Duy Nhất rõ ràng cảm nhận được tốc độ thời gian đã hoàn toàn thoát khỏi sự ảnh hưởng của Vạn Vật Tổ Miếu, khôi phục lại trạng thái bình thường.
Cuối cùng, hai người đi tới chỗ tận cùng của khe nứt.
Sương mù dần tản ra.
Mặt đất đen ngòm không ngừng hướng ra xa.
Một khối đá khổng lồ trông vừa giống vách núi, vừa giống tấm bia đá sừng sững ở đường chân trời, cắt ngang con đường phía trước.
Nó quá mức khổng lồ, cao to hơn tất cả những ngọn núi mà Lý Duy Nhất từng nhìn thấy.
Ở bên trên có khắc ba chữ cổ “Doanh Châu Giới”, cần phải giải mã mới có thể nhận diện được.
Lý Duy Nhất ngẩng đầu lên.
Khung cảnh hiện ra trước mắt lập tức mang đến cho hắn một sự rung động từ tận sâu trong đáy lòng, một sự xúc động không sao tả xiết hệt như bị tia sét đánh trúng, trực tiếp phát tán ra khắp toàn thân.
Trong tầm mắt đều là những tảng đá khổng lồ đang bay lơ lửng, cùng với những tinh thể đã vỡ vụn.
Bọn chúng cách nhau cực kỳ gần, thậm chí có một số tảng đá còn bay sượt qua đỉnh đầu của hắn, chỉ cần giơ tay ra là có thể chạm tới.
Có một vài tinh thể vẫn duy trì trạng thái tàn tạ bị đao chém, bị đánh xuyên qua, chúng vận hành ở một nơi khá xa, không hề co rút lại, cũng không vỡ nát.
Nơi này giống như là khởi điểm của trời sao.
Các ngôi sao vỡ nát ở gần thì những tinh cầu hoàn chỉnh ở tầng giữa, cùng biển sao lấp lánh tỏa sáng ở phía xa, tất cả cùng nhau cấu tạo nên một bức họa bầu trời đầy sao lấp lánh.
Cảnh tượng trời sao ở nơi xa tít giống hệt với chấn động mà Lý Duy Nhất nhìn thấy ở Doanh Châu Các.
Triệu Mãnh nhắc lại y hệt lời nói của đại sư tỷ năm đó:
- Từ nơi này, lấy những tinh cầu tàn phá kia làm bậc thang là có thể đi ra ngoài.
Đây là lần thứ hai hắn đi tới nơi này, nhưng vẫn bị sự rung động làm cho khó thở.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Đi ra ngoài? Ý của đại sư tỷ là sao?
Rõ ràng Triệu Mãnh cũng đã từng đặt ra một câu hỏi giống hệt như vậy, đáp:
- Đại sư tỷ nói, đi ra ngoài chính là đi vào trời sao, đi vào vũ trụ, bước ra khỏi lồng giam. Nơi này đã không phải là Địa Phủ.
- Nó ở ngay bên trên Doanh Châu, là cửa sổ trời chỉ thuộc về riêng Doanh Châu. Nhưng muốn đi ra từ vùng sao trời này là rất khó, còn khó hơn cả những con đường đi ra ngoài khác. Ít nhất cũng phải tu luyện tới một cấp độ nhất định của Khôn Nguyên cảnh, mới có thể thử nghiệm một phen.
Lý Duy Nhất lại hỏi:
- Còn gì nữa không?
Triệu Mãnh lắc đầu:
- Đại sư tỷ chỉ nói có bấy nhiêu thôi, sau đó dặn dò ta nhất định phải dẫn ngươi tới, phải cho ngươi biết Doanh Châu ở đâu.
Đúng rồi, Doanh Châu ở đâu?
Trong lòng Lý Duy Nhất càng thêm phần mờ mịt.
Hắn vốn dĩ cho rằng, Doanh Châu ở tầng chín của Địa Phủ, bây giờ xem ra chưa hẳn là vậy. Bởi vì Doanh Châu và Huyết Hải căn bản không có bất kỳ điểm tiếp xúc nào với nhau, hoàn toàn bị dải Thệ Linh Vụ Vực ngăn cách.
Năm đó hắn từng hỏi qua Trầm Uyên Kiếm Tôn, tại sao ở Doanh Châu có thể nhìn thấy được trời sao. Tại sao trời sao thấy ở Doanh Châu lại khác với trời sao nhìn thấy từ Địa Cầu.
Khi đó Trầm Uyên Kiếm Tôn chỉ nói, nó có liên quan với hiện tượng “Tiên đã chết, sẽ rơi xuống Doanh Châu“.
Nếu Doanh Châu ở tầng chín Địa Phủ, Tiên đã mất làm sao có thể rơi thẳng xuống chỗ này được?
Hiện tại xem ra, rất có khả năng Doanh Châu vẫn nằm giữa bầu trời sao kia, chỉ là nó ở trong một loại trạng thái đặc biệt.
- Vút!
Lý Duy Nhất bay lên, nhảy nhót trên những tảng đá to treo lơ lửng và những mảnh vụn của tinh thể.
Hắn không cách nào tới gần tinh vực ở tầng giữa trong tầm mắt, hắn gặp phải Hỗn Nguyên Cương Phong, buộc lòng phải quay trở lại mặt đất.
Sau đó, hắn lại đi tới ngọn núi đá khắc chữ Doanh Châu Giới.
Cương phong ở đó càng mạnh, lấy tu vi của Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh vậy mà chẳng thể đứng vững.
Hai sư huynh đệ nán lại trên vùng đất nham thạch đen ngòm suốt hai ngày, sau đó mới đi dọc theo khe nứt mở ra bằng Từ Hàng Khai Quang để trở về Vạn Vật Tổ Miếu.
Trở lại Pháp Tượng Thiền Viện, Lý Duy Nhất một lần nữa bế quan.
Bất luận số lượng pháp tắc trên Kim Đan có vượt quá ba mươi vạn hay không, Bỉ Ngạn cảnh này, hắn chắc chắn phải liều mạng trùng kích vượt qua chỉ trong một lần.